Lang Vương Tổng Giám Đốc: Vợ Yêu Được Cưng Mà Hoảng

Chương 113: Chương 113: Cầm tinh con chó




Lãnh Dạ lắc lắc đầu, mở cửa rời đi, cùng lúc xuất hiện một nụ cười, không nghĩ tới cô nhanh như vậy liền mê luyến hắn, xem ra hôm nay mua chiếc kính râm này rất đáng giá, đây chính là hắn đặt hàng từ Mỹ định , là bản có số lượng hạn chế .

Bạch Tuyết thất thần bỗng nhiên nghe thấy tiếng đóng cửa, thoáng cái phục hồi tinh thần .

"A? Anh đi rồi! Vừa rồi? Ô trời... Mất mặt!" Bạch Tuyết chính mình trốn ở sau cánh cửa, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, nghĩ đến Lãnh Dạ có thể đang ở bên ngoài chờ mình, trong lòng như giấu một con thỏ, khẩn trương không gì.

Mở ra hộp của chính mình là một cái kính, cô trợn tròn mắt, đây là lần đầu tiên cô thấy qua cái kính xinh đẹp như vậy, hình như là giống như chiếc của Lãnh Dạ ?

Rồi nhìn lại quần áo chính mình , thấy nó với chiếc kính có chút không hợp, thế là, kéo cửa ra, vươn đầu nhỏ, mềm giọng hô.

"Lãnh Dạ, em muốn trở về đổi bộ quần áo khác?"

Lãnh Dạ quả nhiên chờ Bạch Tuyết ở cửa , nhìn thấy Bạch Tuyết lộ ra cái đầu nhỏ vẫn như cũ hồng hồng , hơn nữa nói chuyện giọng điệu nhu động lòng người, Lãnh Dạ sao có thể nói không đi.

"Ra tôi nhìn xem nào." Lãnh Dạ hiếu kỳ Bạch Tuyết tại sao muốn đi thay quần áo.

Bạch Tuyết đi từ từ ra, đứng ở trước mặt Lãnh Dạ , dôi mắt đen long lanh nước nhìn Lãnh Dạ, khiến Lãnh Dạ nhìn đến hận không thể đi lên cắn một ngụm.

"Ừm, rất mới mẻ." Lãnh Dạ nhìn da thịt nhẵn nhụi của Bạch Tuyết không khỏi bày tỏ, kỳ thực, hắn còn chưa có nhìn Bạch Tuyết hôm nay mặc cái gì? Có lẽ là bởi vì mang theo kính râm, nên bấy giờ mới có thể nghiêm túc quan sát cô như thế, cô quả nhiên rất mê người, cũng rất trắng nộn. Hắn mới có thể không tự chủ nói một câu rất mới mẻ.

"Cái gì?" Bạch Tuyết tò mò hỏi.

"Y phục màu sắc hảo rất mới mẻ." Lãnh Dạ thuận miệng lại nói.

"Mới mẻ?" Bạch Tuyết nhìn nhìn cái áo hồng nhạt đang mặc, anh nói là hồng nhạt mới mẻ sao?

"..." Lãnh Dạ không trả lời Bạch Tuyết, con ngươi phía sau chiếc kính của Lãnh Dạ nhìn chằm chằm vào Bạch Tuyết .

"Lãnh Dạ, em cho rằng anh như vậy rất khốc, em nghĩ,em nghĩ muốn cùng anh giống như nhau, nên bộ quần áo này không thích hợp với chiếc kính xinh đẹp như vậy có phải hay không?" Bạch Tuyết nói thầm , không biết mình nói đúng hay không, nói chung cô thấy bộ hồng nhạt này không thích hợp đeo chiếc kính.

Bạch Tuyết thế nào cũng sẽ không nghĩ đến người đàn ông đẹp trai trước mắt mười phần sẽ là một Lang yêu tu luyện ngàn năm , giả như có một ngày cô biết, không biết còn có thể như thế mê luyến Lãnh Dạ hay không ?

Thế nhưng, sớm muộn cũng phải biết , Lãnh Dạ một mực tìm cơ hội nói cho cô biết thân phận của mình.

Bạch Tuyết nói chuyện, cắt ngang mạch suy nghĩ của Lãnh Dạ , hắn lại một lần nữa quan sát Bạch Tuyết , cô mặc áo sơ mi hồng nhạt , mặt trên in chữ tiếng Anh to đùng, quần đa phần là màu trắng , nhìn qua rất xinh đẹp, rất mê người, còn cái mông phía sau nhìn co giãn mười phần, chọc tròng mắt Lãnh Dạ sáng lượng.

Nhìn người phụ nữ của mình, cô thiên sinh lệ chất, tựa hồ mặc cái gì cũng đều dễ nhìn, đều có vẻ rất hợp, mặc dù là hàng bán hàng vỉa hè có cho cô mặc vào, cũng không che đậy được khí chất trên người .

"Tôi chờ em." Lãnh Dạ nói.

Nghe thấy Lãnh Dạ nói chờ mình, Bạch Tuyết trong lòng vui rạo rực , Lãnh Dạ đối với cô càng ngày càng tốt , nghĩ tới đây liền cao hứng, thế là, cô cười ha hả hướng Lãnh Dạ xông tới, vươn đôi tay trắng mịn, kiễng đầu ngón chân, ôm lấy cổ Lãnh Dạ , đem đầu của anh kéo thấp, bởi vì chiều cao của cô không đủ, mặc dù là đầu ngón chân đã kiễng lên, vẫn như cũ là với không tới mặt của anh, mà cô chỉ là muốn hôn một chút, thế nhưng tựa hồ có chút khó khăn, mới có thể ôm cổ Lãnh Dạ, đưa anh kéo thấp, sau đó in lại một nụ hôn ngọt ngào , lông mày cong cong cười nhìn Lãnh Dạ.

Lãnh Dạ sửng sốt, chẳng lẽ đeo mắt kính như thế rất có sức quyến rũ? Kỳ thực, chủ yếu là cặp kính đã che khuất hàn quang của Lãnh Dạ , nên Bạch Tuyết không có kiềm chế như vậy , cho nên hôm nay mới to gan như vậy.

Bị Bạch Tuyết hôn trong nháy mắt, con ngươi lãnh khốc đen ôn nhu cơ hồ muốn chìm nổi trên mặt nước . Chỉ là Bạch Tuyết nhìn không thấy, bởi vì kính râm che khuất biến hóa này.

"Anh thật tốt, em đi nhanh về nhanh." Bạch Tuyết cười ha hả nói.

Ngay khi Bạch Tuyết rời đi, Lãnh Dạ mãnh vươn tay đem Bạch Tuyết kéo vào trong lòng, hung hăng ở trên môi cô cắn một miếng.

"Nhanh đi, nếu không tôi cắn chết em." Lãnh Dạ hung hãn nói, hắn hôm nay không chỉ một lần bị Bạch Tuyết phóng hỏa, thân thể cũng đã ẩn nhẫn có chút khó chịu, trong cơ thể vẫn đang cưỡng chế , sẽ chờ cơ hội phóng xuất.

Bạch Tuyết e thẹn sửng sốt, Lãnh Dạ nói muốn cắn chết cô, anh như thế nào thích cắn người như vậy, đôi môi Bạch Tuyết luôn luôn bị cắn đau, chẳng qua là không dám kháng nghị!

Lãnh Dạ là bởi vì quá yêu cô, mới sẽ thích cắn cô, hắn luôn luôn nghĩ hung hăng muốn cô, hình như như vậy mới có thể phát tiết chính mình!

"Anh là cầm tinh con chó sao , hì hì..." Bạch Tuyết nói xong cũng chạy trốn.

Quả nhiên, Bạch Tuyết tốc độ rất nhanh, bởi vì cô không thích trang điểm, chỉ là đổi thay quần áo là được, lần này mặc chính là một thân trang phục màu đen do Lãnh Dạ mua, rất phong cách , mà trước đây vẫn không có mặc qua, nên đây là lần đầu tiên mặc, nếu như không có việc gì cần, thì bình thường đến trường cô đều không thích quá rêu rao, cho nên vẫn để đấy, nhưng hôm nay mặc vào chính thích hợp.

Lãnh Dạ là một thân màu đen, cô cũng mặc một thân màu đen, nơi cổ áo có một vòng hoa, bên hông có khảm viền đai lưng, lấp lánh chiếu sáng, rất chói mắt, cũng khéo diệu làm đẹp màu đen .

Bạch Tuyết đem tóc đơn giản xử lý một chút, cho rằng tóc của cô rất tốt,nên ít để ý, nhưng cũng rất nhu thuận xinh đẹp.

Bạch Tuyết là chạy tới, cô mặc dù không cao lắm, thế nhưng cô lại không thích mang giày cao gót, chỉ đeo một chiếc giầy búp bê nhỏ xinh đứng ở trước mặt Lãnh Dạ .

"Lãnh Dạ anh thấy thế nào?" Kỳ thực, Bạch Tuyết hoàn toàn là vì muốn hợp với Lãnh Dạ , nên mới mặc nhìn rất thành thục như vậy , cũng rất gợi cảm. Bởi vì màu đen, có vẻ da thịt của cô càng thêm trắng nõn mỹ lệ.

Lãnh Dạ tròng mắt lại là sáng ngời, cô bỗng nhiên hình như trưởng thành một chút, nhất là bộ ngực, trước đây nhìn cô mặc áo rộng thùng thình , khiến mỹ cảnh trước ngực đều không thấy rõ ràng, hiện tại mặc vào một thân âu phục, không mất đi sự đáng yêu, hơn nữa còn rất rõ ràng, chính là trước ngực hai luồng rất đầy.

Bạch Tuyết nhìn không thấy Lãnh Dạ đang nhìn chằm chằm ở đâu , chỉ biết là anh đang nhìn cô, về phần nhìn bộ vị nào cô không phải rất rõ ràng.

"Không dễ nhìn?" Bạch Tuyết hồ nghi hỏi, bởi vì cô phát hiện Lãnh Dạ khóe miệng tựa hồ hơi nhếch, chẳng lẽ anh muốn cười?

"Rất đẹp." Lãnh Dạ đơn giản trả lời.

Hắn mặc dù trả lời rất đơn giản, thế nhưng vẫn là khiến Bạch Tuyết đơn thuần khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên, nhìn thấy Bạch Tuyết xấu hổ, Lãnh Dạ đi lên phía trước, đem kính râm đeo cho Bạch Tuyết , mà tay Lãnh Dạ cơ hồ quên rời khỏi Bạch Tuyết , bởi khi cô đeo kính râm mê người, thảo nào Bạch Tuyết vừa nhìn hắn lại nhập thần như vậy.

Cô, lúc này cũng đồng dạng mê người, hai má trắng nõn, hơi phiếm mây đỏ, đôi mắt đeo kính râm có vẻ rất thần bí, cũng rất gợi cảm, rất có thể lên khiến đàn ông dấy lên dục vọng.

"Tôi hi vọng không có thay đổi quá lớn, cho nên mới phải mặc như thế."

Kỳ thực, ở trong mắt Lãnh Dạ Bạch Tuyết biến hóa quá lớn , vừa rồi còn là một cô bé tràn ngập sức sống , chỉ là ngắn ngủi mấy phút, liền biến thành một tiểu thư nhà giàu gợi cảm mê người .

Mặc dù cô mang chiếc kính râm thật to , vẫn là không thể che khuất phong thái hoàn toàn, ngược lại càng chọc người chú ý.

"Đi thôi, một lúc nữa không nên chạy loạn."

"Chúng ta đi chỗ nào?" Bạch Tuyết hiếu kỳ hỏi.

"Đi chơi, đi dạo, hôm nay nghe lời em, em muốn đi đâu? Tôi liền cùng em đi ?" Lãnh Dạ sủng nịch nói.

"Anh?" Bạch Tuyết ngừng cước bộ, cảm động cái miệng nhỏ nhắn bắt đầu run rẩy run run, Lãnh Dạ vừa nhìn biết đây là muốn khóc.

"Thế nào không thích tôi cùng em đi chơi?"

"Nào có? Anh làm em cảm động muốn khóc, chưa từng có người nào với em tốt như vậy, anh là người thứ nhất." Bạch Tuyết mặc dù mang theo kính râm, thế nhưng Lãnh Dạ biết cô đang cực lực chịu đựng làm cho mình không khóc.

"Đã thích, liền phải cao hứng."

"Uh, em sẽ sửa, sau này sẽ ít khóc."

"Còn có, nhớ kỹ tôi không phải cầm tinh con chó ." Lãnh Dạ nghĩ đến Bạch Tuyết vừa nói hắn là cầm tinh con chó , mới có thể cắn người, kỳ thực, hắn biết Bạch Tuyết chính là thuận miệng nói, thế nhưng hắn tựa hồ cảm giác đây là một cơ hội thăm dò của Bạch Tuyết, cho nên mới phải lại nhắc tới đề tài mới vừa rồi.

"Vậy là anh thuộc gì gì đó?" Bạch Tuyết hiếu kỳ hỏi.

"Sói." Lãnh Dạ quyết đoán trả lời, không chút do dự nói ra sói, nhìn nhìn phản ứng thích hợp của Bạch Tuyết .

"Anh, không muốn nói coi như thôi, làm gì có cầm tinh nào thuộc sói !" Bạch Tuyết cười ha hả nói.

"Nói lại lần nữa xem, tôi là thuộc sói ." Lãnh Dạ bỗng nhiên nghiêm túc.

"Cho nên anh mới thích cắn em đúng hay không?" Bạch Tuyết vẫn là cười ha hả , đối với Lãnh Dạ nghiêm túc, cô đã quen rồi, nên côcho rằng Lãnh Dạ chính là loại người nghiêm túc , mặc dù là đang nói đùa, cũng có loại vẻ mặt này.

"Đi thôi!" Lãnh Dạ tiếp tục đi về phía trước , hắn là không dám tưởng tượng Bạch Tuyết biết hắn là yêu quái sẽ ra sao? Hắn không thể mạo hiểm, vạn nhất Bạch Tuyết rời khỏi hắn, hoặc là dọa cô sợ, thì hắn không muốn như vậy!

"Nói đi, hôm nay muốn đi nơi nào chơi?" Lãnh Dạ hỏi.

"Em nghĩ đi ăn gì đó, bởi vì gần đây miệng rất tham ăn, luôn luôn nghĩ ăn ngon , hơn nữa còn đói rất nhanh." Bạch Tuyết sờ sờ bụng nói. Lãnh Dạ theo động tác của Bạch Tuyết cúi đầu nhìn về phía bụng nhỏ của cô, ánh mắt rất kỳ quái.

Hắn vẫn hoang mang, vì sao bụng của Bạch Tuyết nhìn không thấu, bên trong rốt cuộc có hay không? Cô rốt cuộc có mang thai hay không? Căn cứ vào lời nói của Bạch Tuyết vừa rồi, rất khả nghi.

Chẳng biết rằng, lúc này, trong bụng Bạch Tuyết lại đang họp nghị.

Sói con số một (đại vương tử): "Tính sói mẹ có lương tâm, còn biết cho chúng ta ăn no , nếu không chúng ta lúc nào mới có thể trưởng thành!"

Sói con số hai (nhị vương tử): "Cái gì mà sói mẹ, phải gọi là mẹ, nơi này là thế giới nhân loại, anh cho là chúng ta đang ở đâu!"

Sói con số ba (tiểu công chúa): "Chính là chính là, muốn gọi mẹ, nói như thế nào chúng ta cũng là bán nhân loại, không hoàn toàn là yêu."

Sói con số một: "Mẹ thật là người sao? Thế nhưng vì sao anh cảm giác mẹ là..."

Sói con số ba: "Xuỵt -- không nên nói bậy, anh muốn chết a? Chúng ta thật vất vả mới đầu thai, chẳng lẽ anh nghĩ muốn chưa có nhìn thấy bộ dáng cha và mẹ liền bị làm thịt?"

Sói con số một: "Thế nhưng, nếu như mẹ thực sự là... Như vậy chúng ta đã có thể phát đạt."

Sói con số ba: "Anh muốn tìm cái chết, không nên kéo theo chúng ta, chúng ta còn muốn biết kiến thức ở thế giới nhân loại là dạng gì a!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.