Lang Vương Tổng Giám Đốc: Vợ Yêu Được Cưng Mà Hoảng

Chương 105: Chương 105: Bạch Tuyết đánh người




Bạch Tuyết nghe thấy tin tức này, cũng không nói gì, chỉ có chút khó chịu và bất mãn, cô và Lãnh Dạ mới ở cùng nhau, anh nói phải rời đi một thời gian, rốt cuộc là bao lâu? Lãnh Dạ vẫn chưa đi, Bạch Tuyết cũng đã bắt đầu tưởng niệm , nói thật, Bạch Tuyết không hi vọng Lãnh dạ đi, thế nhưng, cô không thể ngăn cản anh, bởi vì anh không hoàn toàn thuộc về một mình cô!

Đúng là vẫn còn lễ độ , chịu đựng nước mắt...

"Anh yên tâm đi đi, em sẽ hảo hảo chiếu cố chính mình, chờ anh trở về."

"Ngoan." Lãnh Dạ cúp điện thoại, Bạch Tuyết sau khi điện thoại cúp nước mắt cũng không ngừng được rơi xuống , cô điên cuồng chạy về hướng phòng làm việc của giáo viên chủ nhiệm , cô muốn xin nghỉ, cô phải đi về, cô muốn trông thấy Lãnh Dạ, cho dù anh còn có thể trở về, thế nhưng, cô chính là muốn tạm biệt anh.

Ra khỏi trường học, lấy từ trong túi số tiền chuẩn bị mua thức ăn , lên một chiếc taxi liền đi hướng đường về nhà...

Thế nhưng!

Chờ Bạch Tuyết tới nơi, Lãnh Dạ cũng đã đi mất, Bạch Tuyết đem cặp sách vứt xuống trên mặt đất, điên cuồng hướng trên lầu chạy đi, mỗi gian phòng đều không có tìm được Lãnh Dạ, biết rõ anh khả năng đã đi, thế nhưng cô vẫn là chưa từ bỏ ý định tìm khắp mỗi gian phòng , đến nhà vệ sinh cô cũng tìm, nhưng vẫn là không có bóng dáng của Lãnh Dạ , liền thất vọng ngồi dưới đất khóc lên!

Lãnh Dạ đi rồi, anh đi thật, nói là đi một khoảng thời gian, rốt cuộc đoạn thời gian này dài bao lâu? Cô đã có thói quen nhìn anh, coi chừng anh, đã có thói quen bị anh bắt nạt, lúc này Bạch Tuyết tựa như một cô vợ vừa mới kết hôn không lâu , như vậy luyến tiếc Lãnh Dạ rời đi, cho dù là một buổi tối cô cũng không muốn!

Lãnh Dạ lại còn nói phải đi một khoảng thời gian, điều này làm cho Bạch Tuyết vô cùng khó chịu!

Sau khi Lãnh Dạ rời đi, Bạch Lan cũng biết được, bởi vì cha của cô ta nói, Bạch Lan trong lòng không phục nghĩ muốn bắt nạt Bạch Tuyết, thế là kêu mấy anh em không tệ cùng nhau đến tìm Bạch Tuyết.

Bạch Tuyết không có đi đến trường, bởi vì là cuối tuần, cô liền dậy rất trễ, Lãnh Dạ cũng không có ở đây, khiên cô không có tâm tình đứng lên, lười biếng chuẩn bị đi rửa mặt, nghe thấy có người gõ cửa, trong lòng vui vẻ, sớm như vậy, sẽ là ai? Chẳng lẽ là Lãnh Dạ trở về ? Anh quên mang chìa khóa, cho nên mới phải gõ cửa.

Bạch Tuyết cao hứng chạy đi mở cửa, trong miệng hảo la hét: "Tới, tới..."

Mở cửa ra trong nháy mắt, Bạch Tuyết trợn tròn mắt, không phải là người mình tưởng niệm , mà là người đáng ghét, từ nhỏ đến lớn, người này luôn luôn bắt nạt cô, hãm hại cô, chẳng lẽ cô chuyển đi rồi thì vẫn không buông tha sao? Bạch Tuyết đứng ở cửa, không có ý cho bọn họ đi vào , hơn nữa phía sau còn có một vài người không phải là người cô quen biết, cô cảm thấy không cần phải để cho bọn họ tiến vào!

Lần trước Bạch Lan đến, là bởi vì có mẹ kế, Bạch Tuyết không dám cự tuyệt, lần này cô sẽ không cần lại cho bất luận kẻ nào mặt mũi nữa, Lãnh Dạ cũng đã nói, không cho bất luận kẻ nào tiến vào, sớm biết là bọn họ, cô liền không mở cửa !

Có chút hối hận chính mình sốt ruột đi mở cửa, muốn xem người đến là ai !

"Anh em , đây chính là chị gái tôi, có phải rất đẹp hay không ? Mấy người còn chưa có nhìn thấy anh rể nha, anh ta thế nhưng lại là siêu cấp soái ca." Bạch Lan cười nói, Bạch Tuyết trong nháy mắt đỏ mặt, cô không nghĩ đến Bạch Lan dám nói Lãnh Dạ là anh rể, điều này làm cho Bạch Tuyết mới mười sáu tuổi xấu hổ không ngớt! Nhất là có nhiều người ở đây như vậy, trước đây bắt nạt cô còn chưa tính, bây giờ còn dám chạy đến nơi đây tiếp, Bạch Tuyết phẫn nộ nhìn Bạch Lan liếc mắt một cái, Bạch Lan có chút bất ngờ, xem ra con mèo chỉ bị ức hiếp nay lại chuẩn bị phải phản kích!

"Tôi rất bận, xin lỗi, không thể mời mọi ngươi đi vào, hôm khác lại đến đi." Bạch Tuyết chuẩn bị đóng cửa, ai biết Bạch Lan nhanh nhạy lách vào trong nhà, thân thể đã chen tiến vào.

Cô ta hôm nay là có mục đích đến, mục đích không có đạt được, sao có thể rời đi?

"Chị, chúng ta ở gần đây chơi, có hơi mệt chút , tạm thời ở trong này nghỉ chân một chút, một hồi liền rời đi, yên tâm, yên tâm." Bạch Lan cười nói, sau đó rất không khách khí ngồi vào trên sô pha.

Bạch Tuyết vừa nhìn, đây là chuẩn bị chơi xấu, thế là, đi lên lầu , cô hiện tại đang mặc áo ngủ, nên muốn đi lên thay quần áo, cho nên không có cùng họ nói chuyện tào lao!

Nhìn Bạch Tuyết lên lầu, Bạch Lan hướng về phía một tên thanh niên bên cạnh cho một cái ánh mắt, chỉ thấy Bạch Tuyết đi lên , cậu ta cũng theo sát phía sau, mà Bạch Tuyết đơn thuần không nghĩ đến em gái cùng cha khác mẹ còn có thể giống hồi bé hãm hại cô, mà cô cho rằng những người đó đều ở dưới lầu.

Bạch Tuyết bắt đầu thay quần áo, chỉ là cô không biết ở chỗ tối có một bóng dáng đang chụp ảnh mình, sau đó Bạch Lan cũng lặng lẽ đi lên đây, còn tên kia đưa mấy ảnh cho Bạch Lan, sau đó rất nhanh chạy hướng Bạch Tuyết, từ phía sau ôm lấy Bạch Tuyết đang thay quần áo , hắn ta cúi thấp đầu xuống, đem mặt giấu ở phần cổ Bạch Tuyết , còn Bạch Lan núp trong bóng tối trong nháy mắt chụp ảnh tách tách--

Bạch Tuyết kinh hoảng giãy giụa, còn hắn ta đoán được đã làm xong việc của mình cũng thuận thế buông Bạch Tuyết ra.

Ba --

Bạch Tuyết quay đầu lại, hung hăng quăng cho hắn ta một cái tát.

"Lưu manh --" Bạch Tuyết ủy khuất hô to, nguyên lai Bạch Lan mang người tới là vũ nhục cô, không ngờ cha lại có đứa con gái như vậy, hồi bé bắt nạt cô còn chưa tính, hiện tại cư nhiên dùng thủ đoạn hèn hạ như thế bắt nạt cô! Bạch Tuyết trong lòng nguội lạnh, đây là em gái cùng cha khác mẹ của cô sao?

"Tôi là lưu manh, cô không phải là kẻ dâm đãng sao! Kêu cái gì kêu!" Bạch Tuyết không nghĩ đến người này sẽ nói như vậy, cô ủy khuất ngẩng đầu, chẳng lẽ Bạch Lan đem chuyện của cô nói cho người ngoài?

Cô nhưng là vì cha mới có thể đi lên con đường này, cô là vì giúp người nhà mới có thể đi lên con đường này, chẳng lẽ đây là lỗi của cô sao?

"Cút mau--" Bạch Tuyết tựa như phát điên, cầm lên cần câu của Lãnh Dạ hướng người kia xua đi.

"Con mẹ nó giả nghiêm chỉnh đi,cô chính là một con điếm, đưa tiền liền bán thân!" Hắn ta hùng hùng hổ hổ chuẩn bị xuống lầu, ai biết tới cửa thang lầu, hắn ta bỗng nhiên cảm giác bước chân trượt khỏi nền, thế là ùng ục ùng ục ngã lăn xuống, ngã đến mặt mũi bầm dập.

Nguyên lai mấy người này nhìn là học sinh , kỳ thực, đều là mấy tên côn đồ xã hội đen , nhưng mà, bọn họ là những kẻ nhỏ nhặt, cho nên không có đã biết mình động phải ai, giả như bọn họ biết hôm nay bắt nạt người phụ nữ của ai,thì dự đoán sợ đến hội tè ra quần!

Bạch Lan hài lòng cất máy ảnh vào trong cặp sách ,hướng về phía trên lầu hô to.

"Chị, chúng em nghỉ ngơi được rồi, đi đây, cúi chào." Mấy người hỉ hả chuẩn bị rời đi, ai biết người vừa bắt nạt Bạch Tuyết bỗng nhiên kêu to, hơn nữa hai tay den thui đau vô cùng, nâng tay lên vừa nhìn, nguyên lai hai cánh tay đều bị ong đốt quanh, vài nơi đã sưng thành bọc lớn, Bạch Lan mấy người nhìn lên không trung, kỳ quái, đây là trong nhà, tại sao có thể có ong mật, ai biết?

Ong ong ong ong ông...

Lúc này từ bên ngoài bay vào được rất nhiều ong mật, đen thùi một tảng lớn đuổi theo mấy người họ, Bạch Lan trên mặt cũng bị đốt, những người khác cũng như thế.

Bạch Tuyết ở trên lầu khóc, bỗng nhiên nghe thấy dưới lầu có tiếng thét chói tai, thế là, chạy đến vừa nhìn, mấy người bọn hắn người trên đỉnh đầu có một đám ong mật, đuổi theo bọn họ chạy, Bạch Tuyết cũng không khóc, chỉ là hiếu kỳ ở đâu tới nhiều ong mật như vậy ? Bất quá nhìn mấy người kia bị đốt đến nhe răng nhếch miệng , trong lòng cô ngược lại rất cao hứng, đáng đời!

Bạch Tuyết cứ như vậy vẫn nhìn, cô không dám đi xuống, vạn nhất ong lại đốt cô thì làm sao bây giờ?

Thế nhưng mấy kẻ bại hoại này vì sao không chạy?

Bạch Tuyết hiếu kỳ, cửa lớn ngay ở trước mắt họ, mà họ cư nhiên vây quanh gian phòng chạy tới chạy lui?

Xem ra là bị đốt đến ngốc , cũng không biết chạy trốn!

Kỳ thực, mấy người bọn họ đương nhiên là biết chạy trốn, chỉ là chân này không nghe sai khiến a!

Mà lại hướng trong phòng chạy, chính là khiong thể chạy ra ngoài, xem ra làm chuyện xấu, còn chưa đi liền gặp báo ứng !

Cuối cùng, ong giống như hiểu tính người, nhìn trên mặt trên người mấy người họ đều bị đốt sưng, sau đó hài lòng bay đi, còn mấy người Bạch Lan cũng được tự do , liền hướng phía ngoài chạy đi, bọn họ là muốn đi gặp bác sĩ, bởi vì đây cũng không phải là đùa giỡn , làm không tốt sẽ mất mạng!

Trong bệnh viện thoáng cái tới bốn năm nam nữ bị ong đốt, hơn nữa đều là trọng thương, bởi vì chỉ cần da thịt lõa lồ bên ngoài không có một chỗ tốt. Trên mặt, trên tay, trên cánh tay, máu me nhầy nhụa rất dọa người!

Thực sự là cha nào con nấy, lần trước Dương Phỉ mấy người bắt nạt Bạch Tuyết, Lãnh Dạ chính là trừng phạt bọn họ, hơn nữa còn dị bệnh AIDS . Khiến mấy người Dương Phỉ ở trong bệnh viện bị mấy bác sĩ điên cuồng trị liệu.

Lần này ong mật đốt người, đương nhiên là kiệt tác của sói con a , sói ba không ở nhà, sói con đương nhiên là có nghĩa vụ bảo hộ sói mẹ thiện lương , tiểu hài tử sao, đương nhiên thích đùa nghịch, cho nên bọn họ liền gọi tới ong mật, suy cho cùng họ chỉ biết ham chơi, quên mất đem máy ảnh trong tay Bạch Lan phá hủy, cũng bởi vậy khiến sói mẹ mang đến tai họa, là tai họa này đương nhiên là khiến Lãnh Dạ phẫn nộ!

Bạch Lan bị bác sĩ cho hút thạch cao, sau đó lại tiêu độc, xử lý tốt vết thương, lại cho họ thuốc tốt, sau đó mấy người cùng nhau rời khỏi bệnh viện.

Người đi trên đường phố cũng kỳ quái quan sát mấy người họ băng bó như là xác ướp , còn cho là bọn họ đang quay phim?

Hay là muốn tham ra vũ hội hóa trang ?

"Uy? Mấy ngươi muốn đi vũ hội hóa trang sao?" Một người đi đường nhịn không được tò mò hỏi.

"Mẹ ngươi, lão tử là... Ai hét..." hắn ta còn chưa có mắng xong, liền bị đau đớn khiến câm miệng, bởi vì vừa nói, mặt cũng bởi vì lôi kéo rất đau.

"Mẹ người nhìn xem, những thứ kia không phải là xác ướp?" Một đứa trẻ chỉ vào mấy người bọn hắn hô to, Bạch Lan quả thực là tức muốn chết rồi, nhưng là không thể nói chuyện, bởi vì chỉ cần mặt khẽ động liền đau!

"Mummy, ngươi xem cái kia giống cái bánh chưng hay không ?" Có một đứa bé gái khác nói, mọi người đều cười rời đi, chẳng biết rằng mấy người họ bị tức chết , vốn hôm nay thu tiền của Bạch Lan, để khi dễ chị gái cùng cha khác mẹ của cô, không ngờ sự tình lại thành như vậy!

Mấy người đàn ông này đều hối hận đến chết, kiếm không được nhiều tiền, lại còn bị hủy dung!

Thế nhưng, Bạch Lan lại không hối hận , thân thủ sờ sờ máy ảnh trong cặp sách , rốt cuộc có chứng cứ đem Bạch Tuyết bôi xấu, đến lúc đó Lãnh Dạ liền hội ghét chị ta, đến lúc đó cô liền có cơ hội thừa cơ mà xen vào, tranh dành soái ca.

Kỳ thực, dù cho Bạch Lan có cởi hết muốn cầu Lãnh Dạ , thì Lãnh Dạ cũng đều cảm thấy buồn nôn!

Giả như bị Lãnh Dạ biết Bạch Lan hôm nay đối với Bạch Tuyết làm tất cả chuyện này, thì cô ta sẽ không được dễ chịu!

Cô ta sẽ vì hành động hôm nay mà trả giá ! Nhưng mà kẻ vừa ôm lấy Bạch Tuyết sẽ thảm hại hơn, bởi vì hắn động vào người phụ nữ của Lãnh Dạ!

Bất quá, giấy là không gói được lửa...

***còn nhiều truyện mới tại Doc Truyen . o r g

Lâm Giang biết Lãnh Dạ rời đi, cơ hội tới , lại là cuối tuần, trong lòng mừng thầm.

Bấm điện thoại của Bạch Tuyết, thế nhưng, Bạch Tuyết đã không còn ở nhà , cô hôm nay và Khang Giai đi ra ngoài, gần đây Khang Giai có bạn trai, cho nên rất ít đi tìm Bạch Tuyết chơi, hôm nay cũng là Khang Cốc buộc em gái mình gọi điện thoại cho Bạch Tuyết, Khang Cốc đã thật lâu không có cùng Bạch Tuyết gặp mặt, nên hắn mới cầu em gái của hắn thật lâu, Khang Giai mới đáp ứng hắn đem Bạch Tuyết gọi ra.

Khang Cốc ở trong công viên chờ Bạch Tuyết, bọn họ đã hẹn nhau ở hồ Đại Minh , nói là đi chèo thuyền.

Bạch Tuyết đi tới hồ Đại Minh , không nhìn thấy Khang Giai, thế là đi mua hai bình nước, chỉ chốc lát sau Khang Cốc và Khang Giai đều tới, bên cạnh còn theo một nam sinh khác,Khang Giai lo lắng Bạch Tuyết nói mình bán bạn bè, nên cũng mang bạn trai cùng nhau đến, đến lúc đó cô và bạn trai làm một con thuyền ,còn Bạch Tuyết và anh trai của cô một con thuyền.

Như vậy tức là đang giúp anh trai, cũng sẽ không bị Bạch Tuyết nói cô là có dự mưu gặp mặt.

Như Khang Giai muốn, Bạch Tuyết và Khang Cốc ngồi một con thuyền , Khang Giai cùng bạn trai ngồi một chiếc thuyền khác.

Bạch Tuyết ngồi ở trên thuyền nhỏ , nhận được điện thoại của Lâm Giang , thực ra những người này cũng biết Lãnh Dạ đã rời đi, cho nên cũng bắt đầu hạ thủ cướp giật Bạch Tuyết.

"Khang Cốc, cậu ta là bạn trai của Giai Giai sao?" Bạch Tuyết hiếu kỳ hỏi.

"Đúng vậy, em gái anh đều có bạn trai, em xem anh theo đuổi em nhiều năm như vậy, em vì sao không để ý tới anh? Tuyết nhi, nói cho anh biết, em tại sao lại muốn đi tìm Lãnh Dạ? Vì sao không tới tìm anh? Anh có thể nuôi em, thực sự, tại sao muốn tìm người đàn ông lãnh huyết kia chứ?" Khang Cốc đã biết chuyện của Bạch Tuyết , chỉ là không có cơ hội hỏi Bạch Tuyết, hôm nay bốn phía không ai, hắn muốn hỏi Bạch Tuyết vì sao?

Bạch Tuyết đối với Khang Cốc vẫn là cảm tình của anh trai, anh từ nhỏ đến lớn, vẫn giúp đỡ Bạch Tuyết, thế nhưng Bạch Tuyết với anh không có cảm tình nam nữ !

"Khang Cốc,anh ở trong lòng em tựa như anh trai, em vẫn coi anh thành ta người thân, thực sự." Bạch Tuyết nói.

"Anh không muốn làm anh trai của em, chẳng lẽ em liền không cảm giác được trái tim của anh, mấy năm này trong lòng anh chưa từng nghĩ đến bất kì cô gái nào khác, chỉ có em, không có em đồng ý, anh ngay cả tay cũng không dám động, vì sao? Em lại đem thân thể cho người đàn ông kia? Có phải hay không cha em ép em? Ông ta đây là phạm pháp!" Khang Cốc càng nói càng tức giận, hắn biết Bạch Tuyết là cô bé tốt, Khang Giai nói cho hắn biết, nói Bạch Tuyết vì cha mà đem Tuyết nhi đi bán!

Khang Cốc rất tức giận!

"Xin lỗi, Khang Cốc, anh ở trong lòng em thực sự là anh trai, chỉ là anh trai mà thôi." Bạch Tuyết không ngừng lặp lại, cô không muốn lừa dối Khang Cốc, hi vọng anh có thể hiểu được!

"Không phải là bởi vì em đem lần đầu tiên cho hắn, nên muốn theo anh ta chứ, Tuyết nhi, anh không quan tâm lần đầu tiên của em, em hãy rời khỏi anh ta đi, anh sẽ thuê nhà ở cho em, có được không?" Khang Cốc bất đắc dĩ nói, không có cách nào, vì hắn quá thích Bạch Tuyết , từ nhỏ chính là vẫn vậy không có biến đổi!

Ngay khi Bạch Tuyết rất bất đắc dĩ đối mặt với Khang Cốc, điện thoại của Lâm Giang lại gọi đến, bởi lần đầu tiên gọi đến Bạch Tuyết vừa định tiếp, liền bị Khang Cốc tắt mất, lần này Bạch Tuyết không cho anh cơ hội, bởi vì hiện tại cô và Khang Cốc đang trong bầu không khí rất xấu hổ, vừa vặn có thể tìm một cơ hội rời đi!

Cuống quít tiếp nhận điện thoại.

"Uy?"

"Bạch Tuyết, tôi là Lâm Giang, cậu đang ở đâu? Tôi nghĩ muốn cô giúp tôi ôn tập , cô có thời gian hay không?" Lâm Giang rất lễ độ hỏi.

"Tôi ở, tôi ở hồ Đại Minh , tôi một lúc nữa sẽ đi tìm cậu có được hay không?" Bạch Tuyết đáp ứng trước , bởi vì Khang Cốc rất thống khổ, cô biết, thế nhưng chuyện tình cảm là không thể miễn cưỡng !

Lâm Giang cao hứng cúp điện thoại, trong lòng suy nghĩ, cơ hội đã tới ...

Chẳng biết rằng, mặc dù Lãnh Dạ không ở bên cạnh Bạch Tuyết , thế nhưng sói con hiện tại xác thực tồn tại , cho nên sao, trò hay bắt đầu trình diễn...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.