Lần Nữa Nói Tiếng Yêu Em

Chương 21: Chương 21: Bị tổn thương




Khi Ngụy Châu tỉnh dậy, liền nhận ra mình đang bị trói ngồi trên ghế. Xung quanh là một chậu lửa lớn, nhiệt độ hừng hực phả vào người khiến y vô cùng khó chịu. Mồ hôi nhễ nhại rơi xuống hõm vai một mảnh ướt át. Tóc bệt lại thành đoàn trên gò má. Thái dương đau buốt đến lợi hại, tròng mắt đầy tơ máu đỏ. Ngụy Châu nặng nề ngẩng đầu nhìn ra xung quanh, nhưng lúc này không một bóng người. Trong kho chỉ là một mảnh tối tăm, dường như đang là buổi tối, y có thể nghe tiếng côn trùng rền rả kêu trong làn mưa rào rào bên ngoài.

Ngụy Châu cố gắng làm sâu thêm hơi thở cho mình thanh tỉnh. Y giương đôi mắt mờ mịt nhìn lên, bất giác phát hiện ra có một ai đó đang bị treo lơ lửng trên thanh cẩu hàng cách đó không xa. Y nhắm nghiền mắt lại khẽ lắc lắc đầu, mở mắt ra nhìn lần nữa thì phát hiện đó chính Tống Huy. Thân trên của hắn bị cởi trần, trên lưng chi chít vết roi da máu thịt một mảng mơ hồ. Hắn dường như đã bất tỉnh. Bất giác, Ngụy Châu thấy khóe mắt mình một trận ẩm ướt. Y run run giọng gọi hắn.

“Huy...Huy à...”

Lúc này, Ngụy Châu thà rằng chính bản thân mình thay Tống Huy chịu những đòn roi kia, còn hơn nhìn thấy hắn một thân thương tích như vậy. Ngụy Châu cảm thấy lòng mình tựa như có ai đó đang dùng dao hung hăng đâm vào, đau đớn đến lợi hại.

“Cậu nên lo cho chính mình thì hay hơn!”

Từ lúc nào, một giọng nói trong trẻo êm ái vang lên. Ngụy Châu khó nhọc xoay đầu qua liền nhìn thấy một thân ảnh nam nhân dong dỏng cao. Hắn trông vô cùng tuấn mỹ trong chiếc áo sơ mi màu xanh thẫm, cổ khoét sâu lộ ra lồng ngực trắng nõn. Bên ngoài khoác một chiếc ghi lê cổ điển màu xám tro đồng bộ cùng quần tây trang và giày da đen. Tay đeo găng màu đen, hắn mang theo một chiếc gậy có đầu tròn ánh kim lấp lánh. Mái tóc hơi dài uốn xoăn, tùy tiện kéo thành một nhúm cột lại sau đầu. Trên mắt đeo kính gọng tròn. Chân mày đẹp tựa nét vẽ, đôi mắt với hàng mi dày cong vút không hề che đậy ánh mắt tàn nhẫn cùng khinh bạc. Mũi dong dỏng cao, môi mỏng hồng hồng. Nhìn người này vừa có nét quý tộc cổ điển, cao sang quyền quý cùng một chút tàn nhẫn khó diễn tả thành lời.

Hắn tiến đến gần Ngụy Châu, thủ hạ đi cùng liền mang đến một chiếc ghế, hắn chầm chậm ngồi xuống tựa lưng vào thân ghế nhìn y mà nhếch mép cười. Nhìn hắn như thế này, Ngụy Châu thể không đoán ra tuổi thật của người này, chỉ biết rằng hắn chắc chắc lớn tuổi hơn mình.

“Đau không?”

Hắn vừa nói bất giác chân mày nhướng lên một chút, khóe môi đồng dạng nhếch lên, đầu hơi nghiêng qua tạo thành nét lưỡng tính đầy yêu mị.

“Nếu người bị đánh là ông...ông nghĩ có đau hay không?”

Ngụy Châu khàn khàn giọng, cố sức nói nên có chút đứt quãng. Nam nhân bất giác nheo mắt nhìn y, khóe môi cong lên thành một nụ cười kinh diễm. Gương mặt này Ngụy Châu càng nhìn càng thấy giống thiên thần nhưng cũng càng tựa như ác quỷ.

“Thật thú vị, xem ra cậu còn chưa biết cái gì là đau đớn.”

Dứt lời, hắn bỗng dưng đứng dậy tiến đến gần, lúc này Ngụy Châu có thể quan sát, dường như hắn có một chân đi khập khiểng. Khi nam nhân còn cách y một bước thì dừng lại, hắn khom người xuống kề sát vào mặt y, lúc này đôi mắt hắn nhìn Ngụy Châu tựa như có lửa muốn thiêu đốt tâm tư y. Ngụy Châu bỗng dưng có một chút rùng mình mà cúi đầu tránh né ánh mắt hắn. Nam nhân nheo mắt một cái cười cười, ngón tay từ lúc nào kéo cằm y nâng lên đối diện cùng mình.

“Không ngờ lại xinh đẹp đến thế này, tên nhóc họ Hoàng kia quả nhiên là có số hưởng, chết trên hoa mẫu đơn làm quỷ cũng phong lưu. Ha ha!”

Ngụy Châu không hiểu lắm lời hắn nói, bất quá y biết người này dường như hiểu rất rõ về mối quan hệ của y cùng Hoàng Cảnh Du. Là bọn họ bị theo dõi từ trước hay sau khi Tống Huy bị bắt thông tin đã lọt ra ngoài? Ngụy Châu càng nghĩ càng thấy lo lắng, bất quá y trên mặt cũng không hề lộ ra bất kỳ điều gì.

“Nếu như...Hoàng Thiếu Hoa nhìn thấy con trai của mình như thế này, hắn sẽ làm sao?”

Vừa nói, nam nhân vừa vươn tay đưa ra trước mặt Ngụy Châu một tấm hình. Y nhìn nhìn liền thấy cảnh mình cùng Hoàng Cảnh Du đang hôn môi ở K bar, thời gian chính là lần đầu tiên hai người bọn họ gặp mặt. Y bất giác nhíu mày nhìn người kia.

“Ông là ai?”

Vừa nói trong lòng Ngụy Châu bất giác dâng lên nỗi bất an vô tận, suốt mười năm nay y cũng chưa từng cảm thấy bản thân mình bị đe dọa đến như thế. Người này hóa ra đã âm thầm theo dõi y từ rất lâu, hay vốn dĩ là chỉ theo dõi Hoàng Cảnh Du, tình cờ lại nhìn thấy y trong đó?

“Hẳn là cậu đang suy nghĩ ta theo dõi Hoàng Cảnh Du phải không? Là cậu bị hắn liên lụy đi?”

Nam nhân vừa cười cười vừa xoay mặt về phía chậu lửa, ánh lửa bập bùng hắt lên nửa gương mặt làm hắn thập phần ma mị.

“Đúng vậy, chính là cậu bị hắn liên lụy. Khi không lại chạy đến bên cạnh hắn làm gì để ta nhìn thấy. Hoàng Thiếu Hoa...”

Nam nhân vừa nói vừa chặc lưỡi vài cái, như tiếc hận cái gì đó.

“...Nếu hắn biết hai đứa con trai của mình lại làm ra cái chuyện trái với luân thường đạo lý kia...”

“ÔNG RỐT CUỘC LÀ AI?”

Ngụy Châu chưa nghe hết câu nói của hắn liền bừng bừng lửa giận, trở nên không thể kiềm chế được nữa, y bắt đầu thở dốc. Người này nói như vậy thì dường như đã biết y chính là Hứa Ngụy Châu. Trên đời này ai có thể biết được y vẫn còn sống chứ?

“Suỵt...”

Nam nhân vừa giơ một ngón tay lên miệng vừa cười cười, mí mắt từ lúc nào nheo lại nhìn Ngụy Châu càng thêm sâu. Hắn tiến đến gần một tay nâng cằm Ngụy Châu lên rồi quan sát kỹ gương mặt y. Y liền trừng mắt nhìn hắn.

“Giống, thật giống nữ nhân khốn kiếp kia!”

“Ông nói...cái gì?”

Ngụy Châu còn tưởng mình nghe nhầm, hoặc là y sắp nghe điều gì đó thật quan trọng từ hắn. Y hơi thở trở nên gấp gáp, trái tim trong lồng ngực rộn lên từng hồi mãnh liệt. Người này là ai, còn có thể nhắc đến mẹ y với thái độ cay nghiệt như vậy?

“Nhìn tấm ảnh này ta bỗng dưng nhớ đến gương mặt xinh đẹp kia...Đáng tiếc, cô ta thật bất hạnh!”

“Ông...NÓI CÁI GÌ?”

Nam nhân nhìn sâu vào mắt Ngụy Châu, tay khẽ siết cằm một cái làm y hít khí, nơi đó đau đớn tựa như bị bóp nát.

“Lan Lăng...mẹ cậu, không phải sao? Hứa Ngụy Châu?”

Ngụy Châu bất giác hít khí, không tin nổi trừng trừng mắt nhìn người trước mặt, hai chân bị trói chặt dưới ghế cố dùng sức nhúc nhích, thân trên rướn đến, cổ hằn lên gân máu gằn từng chữ một.

“Ông biết cái gì về mẹ tôi?”

Nam nhân lại cong khóe môi yêu nghiệt cười cười, khẽ buông tay khỏi cằm Ngụy Châu, hắn không vội trả lời mà quay lại ghế từ từ ngồi xuống, tay giơ ra một điếu thuốc được đốt lửa đưa đến, hắn liền rít một hơi. Ngụy Châu cảm thấy mình đang rất gấp gáp, kẻ này dường như biết rất rõ về mẹ con y, có thể còn biết được mẹ y đã chết như thế nào. Đã mười năm rồi, đây là lần đầu tiên y cảm thấy lòng mình cồn cào như vậy, tâm trạng đã đánh mất chín phần lý trí của thường ngày.

Nam nhân nhàn nhạt nhìn y, vẫn là nụ cười yêu mị đó nhưng lúc này khiến Ngụy Châu cảm thấy vô cùng ghê tởm.

“Bình tĩnh một chút. Không cần gấp! Ha ha...cuộc chơi còn chưa có bắt đầu đâu. Cậu làm như vậy chỉ tự làm mình đau mà thôi!”

Dứt lời, hắn búng tay một cái, thủ hạ liền mang lên một chiếc máy tính bảng rồi đưa đến trước mặt Ngụy Châu. Y không hiểu rõ nhưng vẫn nheo mắt nhìn, trong đó là một đoạn video, khung cảnh kho hàng kỹ tối tăm và ẩm ướt. Ngụy Châu có thể nhìn thấy một nữ nhân quần áo rách nát, trên đó còn có máu tươi. Hình như vừa trải qua một cảnh cưỡng bức. Tóc tai rũ rượi, nàng nằm úp sấp trên mặt đất bất động. Một nam nhân gương mặt dữ tợn tiến đến, ngồi xổm xuống bên cạnh nàng, một tay vén chiếc váy rách bươm của nàng lên. Tay kia kéo khóa quần của mình, thứ tính khí thô to bật ra bừng bừng sức sống. Hắn bỗng lật nàng dậy, tách hai đùi ra rồi dùng sức đâm tính khí vào trong. Nàng tỉnh dậy từ trong đau đớn, khó nhọc nhíu mày, miệng chỉ phát ra những tiếng rên vụn vặt. Dường như đã chịu qua quá nhiều đau đớn, nàng còn không thể nâng nổi mí mắt yếu ớt của mình lên.

Lúc này gương mặt nàng liền lộ ra trong video, Ngụy Châu bất giác há hốc mồm trừng mắt, đôi mắt y lúc này chỉ còn tơ máu đỏ, nước mắt từ lúc nào chảy tràn xuống gò má.

“Mẹ...mẹ...MẸ! A...”

Ngụy Châu trong cơn hoảng loạn liền gào lên, trong kho hàng yên tĩnh chỉ nghe tiếng la hét thất thanh tê tâm liệt phế không rõ nghĩa phát ra từ miệng y. Không biết qua bao lâu, giọng y đã khản đặc, cổ họng như có lửa thiêu đốt bên trong, nước mắt vẫn không ngừng chảy, môi y bị răng cắn đến bầm dập, máu tươi nhầy nhụa một mảng.

Lan Lăng sau một hồi bị làm nhục đã bị ném trở lại nằm trên mặt đất bất động. Nơi nàng nằm máu tươi từ thân dưới chảy ra một mảng lênh láng. Một tên bên ngoài tiến vào nhìn gã vừa cưỡng bức nàng hai chân đang gác trên bàn lơ đễnh hút thuốc.

“Anh Trung, ông chủ ra lệnh giết nó!”

Tên đó nghe xong cũng không mở mắt, kẻ kia liền tiến đến nắm lấy tay Lan Lăng kéo ngồi dậy. Nàng bị lay tỉnh, đầu ngoặc sang một bên, đôi tay run rẩy nắm lấy chân người kia run giọng cầu xin. Lời nói nàng đứt quãng yếu ớt, hơi thở mỏng manh, vừa nói nước mắt vừa chảy tràn xuống.

“Các người...xin hãy tha cho tôi...tôi còn con trai nhỏ dại...tôi không thể bỏ nó...nó còn quá nhỏ, xin hãy tha cho tôi!”

Ngụy Châu trân trân mắt vô lực nhìn màn hình, thân thể y cứng ngắt nhưng run rẩy, miệng vẫn không khép lại, mồ hôi cùng nước mắt thành một mảng nhầy nhụa trên mặt.

“...Xin hãy tha cho tôi!...”

“Câm miệng!”

“Xin hãy tha cho tôi đi mà! A....”

Chưa dứt lời, gã đàn ông liền đá tới tấp vào bụng Lan Lăng, nàng quằn mình ôm bụng ngã nhào trên mặt đất.

“MẸ ƠI! MẸ ƠI!”

Ngụy Châu vừa lắc lắc đầu vừa gào lên, nước mắt đã ướt đẫm trên gò má diễm lệ.

“MẸ ƠI...HU HU...MẸ ƠI!”

Y vừa hét lên thì tên thuộc hạ liền mang máy tính bảng đi.

“Không được...không! Trả mẹ lại cho tôi, trả lại cho tôi!”

Hứa Ngụy Châu trong cơn hoảng loạn nhoài người đến, thân thể bị trói chặt bất giác ngã nhào xuống mặt đất, ghế lật ngang. Y nghiến răng nghiến lợi nhích đến gần mũi giày người kia, run giọng cầu xin.

“Ông làm ơn, làm ơn trả mẹ lại cho tôi, tôi cầu xin ông, làm ơn đi mà!”

Ngụy Châu vừa gào khóc vừa cầu xin nam nhân trước mặt. Y đau quá, lồng ngực như bị ai đó xé nát, trái tim quặn thắt đau đớn đến cùng cực. Nếu có thể, y muốn mình lập tức chết đi. Y không thể chịu đựng nổi nỗi đau cùng những thống khổ của mẹ mình đã trải qua. Y đã biết nàng chết oan, chỉ có điều không thể ngờ được nàng lại phải trải qua đau đớn đến như vậy. Tại sao chứ? Nàng chỉ là một nữ nhân yếu ớt hiền lương, vì cái gì mà đối xử với nàng như vậy? Vì cái gì chứ? Y không biết, đầu óc y lúc này như mị đi, y không thể suy nghĩ bất kỳ điều gì, hiện tại chỉ muốn có thể nhìn thấy mẹ.

Ngụy Châu giương đôi mắt thống khổ của mình nhìn về nam nhân cao quý đang ngồi trên ghế kia, nước mắt thấm đẫm ngực áo, y cầu xin hắn, giọng nói đứt quãng, nước mắt cùng nước mũi không kiểm soát được chảy xuống môi y, y vừa gào khóc vừa cầu xin hắn, chút lý trí cuối cùng cũng đã không còn ở bên cạnh y nữa. Lúc này, trong tâm trí chỉ còn hình ảnh Lan Lăng bị bọn dã thú kia hành hạ.

“Làm ơn đi...ông muốn tôi làm gì, tôi đều sẽ làm, ông muốn tôi chết tôi cũng sẽ chết, xin ông...xin trả mẹ lại cho tôi!”

Môi Ngụy Châu run rẩy, vì khóc mà thành một mảng đỏ ửng. Y nghiêng mình nằm vật vã trên mặt đất, vết trói trên thân thể càng thêm khít chặt, vì cọ sát mà chảy ra máu tươi ở cánh tay.

“Làm ơn đi mà...cầu xin ông...cầu xin ông!”

Nam nhân bất giác ra hiệu, màn hình lại đưa đến trước mặt, Ngụy Châu liền như người sắp chết đuối vớ phải phao, y lập tức tập trung toàn bộ tinh lực nhìn vào đó. Lũ người kia sau khi đánh Lan Lăng nhiều lần, cuối cùng nàng cũng không còn la hét nữa, dường như đã lịm đi từ lúc nào. Tên vừa đánh ngất Lan Lăng đứng dậy phủi phủi tay.

“Anh Trung, giờ phải làm sao?”

Gã đàn ông ngồi trên ghế khàn khàn giọng.

“Mang nó ném xuống sông đi!”

Đoạn video được tua nhanh, liền sau đó trong đêm, Ngụy Châu nhìn thấy hai gã đàn ông khiêng thân thể mẹ mình lên cầu, rồi từ trên cao ném xuống dòng sông nước chảy xiết đục ngầu bên dưới rồi mất hút. Thời khắc đó y thét lên một tiếng rồi im bặt.

“KHÔNG!!!!!!!!!!!!”

Lúc này Ngụy Châu cảm giác toàn thân mình chết lặng, dường như nỗi đau chưa từng khép miệng kia nay lại trở nên nghiêm trọng. Y thấy tim nhói lên từng hồi, cổ họng tựa như có ai bóp nghẹn. Y bỗng nấc lên vài cái, mắt trừng to nằm nghiêng trên sàn nhà không tiêu cự tựa như người đã chết. Lúc này đầu óc chỉ là một mảng nhập nhằng mông lung.

Nam nhân bỗng tiến đến khụy một đầu gối xuống sàn, vỗ vỗ vào gương mặt Ngụy Châu.

“Không muốn biết ai đã giết mẹ mình hay sao?”

Ngụy Châu nghe một hồi mới hiểu bất giác hồi thần, y đảo tròng mắt nhìn người đang từ phía trên nhìn xuống mình.

“Ta sẽ cho cậu biết, chỉ cần giúp ta làm một việc!”

Bất giác lệ khí dâng lên trong đáy mắt Ngụy Châu, y trừng trừng nhìn hắn, gằn lên một chữ.

“NÓI!”

“Đây là văn kiện cần Hoàng Cảnh Du ký, chỉ cần ký xong, lập tức ta sẽ cho cậu danh tính và bằng chứng người đã giết mẹ cậu!”

“Tại sao lại là tôi?”

Ngụy Châu giương đôi mắt âm trầm nhìn người kia, dường như sau một hồi chìm ngập trong thương tâm, y đã phần nào thanh tỉnh.

“Tại sao lại là cậu? Ha ha, câu hỏi hay lắm! Nhưng mà rất đơn giản, cậu là người thân cận nhất với Hoàng Cảnh Du, không phải sao? Không phải cậu thì còn có thể là ai? Nào...làm thì cậu sẽ có được thứ mình muốn!”

Ngụy Châu nheo đôi mắt đầy tơ máu mà nhìn hắn.

“Làm sao tôi có thể tin ông?”

Nam nhân nhoẻn miệng cười.

“Cậu có thể lựa chọn không làm. Bất quá cứ để mẹ mình chết oan đi!”

Ngụy Châu bất giác nhắm nghiền mắt lại, khớp hàm y khẽ cắn chặt nhưng không trả lời hắn. Nam nhân nhìn nhìn y nhếch môi cười, rồi vứt đống văn kiện xuống đất rơi “bịch” một cái.

“Ta cho cậu một tuần, nếu không làm được thì toàn bộ chứng cứ sẽ bị hủy. Từ nay trở đi ta đảm bảo trên đời này sẽ không có bất kỳ ai biết rõ về cái chết của mẹ cậu nữa, có muốn điều tra cũng đừng hòng ra bất kỳ manh mối gì. Ha ha.”

Hắn đứng dậy định rời khỏi, vừa xoay người đi thì liền quay đầu lại.

“À phải rồi, bất quá để Hoàng Cảnh Du kia càng yêu thương cậu, ta tặng cậu một món quà!”

Dứt lời, hắn ra hiệu một cái bọn thuộc hạ liền tiến đến cởi trói cho Ngụy Châu. Khi y chưa kịp cử động liền dùng cây liên tục đánh vào người khiến y một trận đau đớn. Ngụy Châu ngã nhào trên mặt đất dùng tay che đầu mình, cắn răng đến một chữ cũng không thốt ra. Bọn người kia liên tục đánh cho đến khi nhìn thấy y từ miệng hộc ra một ngụm máu tươi thì mới dừng lại.

Ngụy Châu thoi thóp thở nằm trên mặt đất, toàn thân co lại thành một đoàn, y liên tục ho ra máu. Chiếc điện thoại của y bị ném trên mặt đất từ lúc nào bỗng dưng sáng đèn. Có cuộc gọi đến, trên đó hiện rõ tên của Hoàng Cảnh Du. Bọn thuộc hạ của nam nhân kia đang đánh người hăng máu nhìn thấy liền tiến đến đạp bể màn hình điện thoại rồi rời đi.

Ngụy Châu lúc này áo sơ mi trên người đã bị đánh nát, hiện ra một mảng lưng và bụng đầy vết thương, huyết nhục mơ hồ. Y không thể dịch chuyển, chỉ có thể há miệng hít khí, mùi máu tanh tưởi nồng đậm xộc lên cánh mũi. Y cảm thấy vừa đau đớn lại vừa buồn nôn.

Một lúc sau, Ngụy Châu nghe có tiếng bước chân người đến gần, tưởng là bọn người kia quay lại, y khẽ nhắm nghiền mắt chờ đợi đòn đau, chỉ có điều lúc này thân thể bỗng dưng được nâng lên, kèm theo đó là tiếng gọi khàn khàn thảng thốt của Tống Huy bên cạnh.

“Ngụy Châu tỉnh lại, Ngụy Châu!”

Ngụy Châu nghe được làn hơi quen thuộc của hắn mà không khỏi thất thần.

“Huy...cậu không sao chứ?”

Tống Huy dường như thân thể run đến lợi hại, liên tục dùng tay ôm lấy cơ thể lạnh lẽo của Ngụy Châu trong lồng ngực. Hắn áp má lên trán y, trong giọng nói nghe rõ sự thương xót đến cực hạn. Dường như hắn đã khóc, dòng nước ấm nóng chảy tràn xuống rơi trên mặt Ngụy Châu một mảng ướt nhẹp.

“Là em đây! Xin lỗi...liên lụy đến anh!”

Hắn vừa nói, môi vừa hôn hôn lên má Ngụy Châu, bất quá lúc này y cũng không còn lòng dạ mà để ý đến hành động của hắn. Thân thể y đau đớn, tâm càng đau hơn.

“Là tôi liên lụy cậu mới đúng. Nếu cậu gặp phải chuyện gì, tôi nhất định sẽ ân hận suốt đời.”

“Được rồi, đừng nói nữa, em lập tức mang anh đến bệnh viện.”

Tống Huy ôm lấy Ngụy Châu vào lòng định mang y đi nhưng y bỗng dưng kéo tay hắn lại.

“Không...đừng...thuê phòng đi...”

“Nhưng mà vết thương...”

“Tôi không sao...nghe lời...”

Ngụy Châu dừng lại một chút rồi khẽ xoay đầu nhìn đống văn kiện trên mặt đất. Lúc này y quá yếu ớt, thân thể không thể chủ động được, làn hơi cũng mỏng manh. Tống Huy nhìn thấy y như vậy tâm càng trở nên đau đớn. Hắn hôm qua bị bọn người kia bắt đi, sau đó bị đánh tưởng chừng có thể chết đi sống lại. Nhưng mà trời sinh Tống Huy thể lực hơn người, có thể liên tiếp chịu đói khát và đòn đau. Nhưng mà Ngụy Châu thì khác, y yếu nhược lại mỏng manh. Vừa nãy lúc tỉnh dậy nhìn thấy y một thân máu tươi nằm dưới đất, hắn tưởng rằng mình không còn thở được nữa. Người này từ nhỏ hắn đã thần tượng, khi lớn lên phủng trong lòng bàn tay, dùng yêu thương mà đối đãi. Hắn có thể vì y mà làm tất cả mọi việc, kể cả đối mặt với nguy hiểm. Lũ người kia như vậy mà lại hành hạ y thành ra dạng này. Sau này, hắn nhất định không để yên cho bọn chúng.

“Lấy giúp tôi!”

Tống Huy cúi đầu nhặt mớ văn kiện dưới đất lên, sau đó dìu Ngụy Châu ra ngoài. Y một tay bám vào vai hắn, đi đến một đoạn, bất giác Ngụy Châu níu Tống Huy lại, sau đó nheo mắt nhìn hắn. Theo ngón tay y chỉ, Tống Huy nhìn xuống đống hỗn độn dưới đất, trong bóng tối nhập nhằng hắn nhìn thấy một chiếc bút tối màu liền nhặt lên. Bất giác, Tống Huy nhíu mày một cái rồi thì thầm vào tai Ngụy Châu.

“Camera?”

Ngụy Châu khẽ gật đầu, sau đó hai người cứ như vậy rời khỏi kho hàng. Khi đến đây, Ngụy Châu đã cẩn thận mang trong mình chiếc bút này. Lúc vừa bị đánh, trước khi ngất y đã nhanh tay ném nó xuống đất. Vì trong bóng tối nên bọn người kia nhất thời không phát hiện, nơi này lại cách nơi y bị trói rất gần, may mắn đã quay lại được toàn bộ cuộc nói chuyện giữa bọn họ.

Bên ngoài trời mưa tầm tã, Tống Huy dìu Ngụy Châu đi một đoạn đường khá xa mới đón được taxi. Hắn trong lúc vươn tay mở cửa xe, Ngụy Châu không đứng vững liền ngã nhào xuống mặt đất, nước bắn lên tung tóe. Y nằm ngửa, giương đôi mắt mờ mịt nhìn làn mưa đang rơi xối xả trên mặt mình. Khóe mắt cay xè, cũng không biết là do nước mưa hay nước mắt. Máu tươi loang ra thành một mảng trên đường, hòa cùng nước mưa thành dòng chảy đi. Đoạn phim trong video cứ lần lượt chạy qua như thác lũ đổ ập xuống, Ngụy Châu hai bàn tay buông thỏng trên nền đất bất giác siết chặt thành quyền. Những tổn thương mà mẹ y đã phải gánh chịu năm xưa, y nhất định đòi bọn người kia phải trả giá gấp trăm ngàn lần. Đừng nói là y phải bỏ ra nhiều thứ, ngay cả sinh mạng mình y cũng sẽ một lần mà đánh đổi.

“Ngụy Châu!”

Tống Huy hốt hoảng, trong tích tắc đã đỡ người vào xe. Y không thể ngồi thẳng, chỉ có thể tựa đầu vào vai Tống Huy, hắn đọc cho tài xế địa chỉ, sau đó trong đêm tối một đường lao đi. Một lúc sau, xe dừng trước cửa một ngôi nhà, Ngụy Châu nhận ra đó chính là ngôi nhà trước đây mình từng đến dạy thêm cho Tống Huy khi hắn còn nhỏ.

“Hiện tại không có ai ở đây, gia đình em đã chuyển sang nơi khác từ rất lâu rồi!”

Ngụy Châu không nói gì chỉ tùy tiện tựa vào người Tống Huy. Sau khi hắn bấm một dãy mật mã thì cánh cửa mở ra, sau đó dìu y vào.

Bên trong vẫn rất sạch sẽ, mọi thứ còn khá mới mẻ. Dường như thường xuyên có người ra vào chăm sóc. Ngụy Châu nằm trên ghế sofa, toàn thân lạnh lẽo cùng đau đớn, y từ từ nhắm mắt lại để tâm bình tĩnh hơn.

Một lúc sau, khi đang lim dim ngủ, Ngụy Châu bỗng cảm thấy thân mình một mảng ấm áp, y từ từ mở mắt ra thì nhìn thấy Tống Huy đang dùng khăn và nước ấm lau trên thân thể mình. Toàn thân lúc này đã bị lột sạch, kể cả quần lót nhưng Ngụy Châu cũng không để ý đến. Tống Huy vừa lau cho y vừa chảy nước mắt.

“Khóc cái gì chứ!”

Ngụy Châu khàn khàn giọng, âm thanh rất nhỏ nhưng đủ để Tống Huy nghe được.

“Em thật vô dụng, không thể bảo vệ được anh!”

“Cậu cũng ăn không ít khổ, đừng tự trách mình, là do bọn người kia tàn nhẫn, chỉ trách chúng ta không thông minh bằng họ!”

“Anh...”

Tống Huy kêu lên một câu rồi tựa đầu trên lồng ngực Ngụy Châu, một dòng nước ấm áp chảy tràn xuống ngực y, y chỉ có thể dùng tay vuốt nhẹ tóc trên mái đầu của Tống Huy để an ủi hắn.

“Tôi không sao. Đừng khóc!”

Bỗng dưng Tống Huy ngồi thẳng dậy, hắn nhìn sâu vào mắt Ngụy Châu, bàn tay lớn nâng lên vuốt dọc gò má y. Khi Ngụy Châu định nói thêm lời an ủi thì bỗng dưng bờ môi đã bị bịt kín. Tống Huy mãnh liệt mút vào môi y, tựa như đói khát từ lâu lắm rồi, lưỡi cũng vói vào trong quấn lấy lưỡi y triền miên day dưa.

“Huy...buông...ưm...”

Giữa tiếng môi lưỡi ướt át chỉ nghe được một chút âm thanh yếu ớt vô lực của Ngụy Châu.

“Em yêu anh! Ngụy Châu, em yêu anh!”

Giữa nụ hôn triền miên chính là lời tỏ tình như vậy. Đã mười năm hắn luôn chạy theo sau bóng lưng người này. Mười năm không thời khắc nào Tống Huy không hướng mắt về phía Ngụy Châu. Cũng không biết hắn đã yêu y từ lúc nào, chỉ nhớ là khi nghe tin y chết, hắn tưởng mình suýt nữa đã không thể thở được. Khi tình cờ nhìn thấy y còn sống khỏe mạnh ở Mỹ, Tống Huy thề rằng cả đời này hắn cũng sẽ bảo vệ y, cũng sẽ không bao giờ rời xa người này nữa.

Nhưng mà Tống Huy chưa một lần nói tiếng yêu Ngụy Châu. Bởi lẽ, hắn biết y còn quá nhiều gánh nặng trong lòng, hắn không muốn phải làm y thêm trăn trở. Huống chi, nếu hắn nói ra và y không chấp nhận, phải chăng từ nay hắn sẽ không thể ở bên cạnh y được nữa hay không? Cứ như vậy, suốt nhiều năm nay, hắn luôn ôm ấp trong lòng hình bóng của người này. Tưởng là thứ tình cảm kia mãi mãi cũng chôn chặt trong lòng, nhưng mà khi Hoàng Cảnh Du xuất hiện, Tống Huy đã không thể nào yên phận được nữa.

Nam nhân này hoàn toàn khác với những kẻ từng qua lại với Hứa Ngụy Châu trước đây, tỷ như Giang Hạo Phong. Ánh mắt Ngụy Châu nhìn Hoàng Cảnh Du rất đặc biệt, có thể y không phát hiện ra, nhưng hắn thì nhìn thấy hết. Hắn đã rất sợ hãi, sợ hãi phải mất đi Ngụy Châu. Hôm nay lại nhìn thấy y đau đớn như thế này, hắn quyết định mình không thể yên lặng phía sau mà nhìn y được nữa, dù thế nào thì hắn cũng sẽ không thể rời xa y.

“Ưm...Huy...buông...đau quá!”

Tống Huy đè lên thân thể Ngụy Châu khiến y một trận đau đớn mà rên rỉ. Hắn nghe thấy bất giác hồi thần mà tỉnh táo lại, lập tức rời khỏi thân thể y mà quỳ gối bên cạnh, nhưng ánh mắt không mang theo bất kỳ tia hối hận nào.

“Ngụy Châu, em yêu anh từ rất lâu rồi. Em biết anh còn thù mẹ phải trả, cho em đi theo anh, em sẽ bảo vệ anh, sẽ cùng anh gánh vác tất cả. Có được không?”

Tống Huy vừa nói vừa vuốt ve gương mặt Ngụy Châu, nhưng mà y chỉ nhìn hắn khẽ nhíu mày. Trong ánh mắt lại mang một tia mất mát cùng buồn khổ. Khi khóe môi y khẽ mấp máy, hắn biết điều y muốn nói là gì, liền dùng tay che miệng y lại.

“Đừng trả lời vội, em không gấp. Từ từ chấp nhận em có được không?”

Ngụy Châu nhìn lên nửa thân trên đầy vết thương của Tống Huy rồi lại nhìn sâu vào mắt hắn, y cảm thấy quá đau lòng cùng hối hận. Lúc này Ngụy Châu thực sự sợ Tống Huy bị tổn thương, hắn là người bằng hữu duy nhất của y suốt nhiều năm qua. Ngụy Châu làm sao có thể nhẫn tâm nói lời cay nghiệt cùng hắn. Nhưng mà thà làm hắn đau một lần cũng không thể làm hắn cả đời phải sống trong buồn khổ. Ngụy Châu hít sâu một hơi, những ngón tay lành lạnh nắm lấy bàn tay đang đặt trên môi mình kéo ra.

“Huy...xin lỗi! Nhưng tôi chỉ xem cậu là em trai của mình mà thôi! Tôi không muốn cậu vì tôi mà đau khổ. Cả đời này...tôi không thể yêu thêm bất kỳ ai nữa...trái tim của tôi đã quá mệt mỏi rồi...Huy...”

Chưa kịp dứt lời, môi lần nữa lại bị hôn xuống. Nhưng mà y không đẩy hắn cũng không mở môi ra. Tống Huy sau một hồi không thể vói lưỡi vào trong liền ngẩng đầu trừng mắt nhìn Ngụy Châu, tay vô thức bóp vào cổ y siết lại.

“Là hắn có phải không? Là Hoàng Cảnh Du? Anh yêu hắn? Hắn là con trai kẻ thù, anh quên rồi hay sao?”

“...”

“Anh quên mục đích của mình mười năm qua là gì rồi hay sao? Anh có thể đi yêu hắn?”

“...”

“Rồi hắn sẽ kết hôn, hắn cũng sẽ vứt bỏ anh, đáng hay sao hả Hứa Ngụy Châu?”

Những lời Tống Huy nói thật tàn nhẫn nhưng tất cả đều đúng, tựa như nhát dao đâm vào tim Ngụy Châu, y bất giác thở ra một hơi. Phải rồi, Hoàng Cảnh Du là con trai kẻ thù, hắn lại sắp kết hôn, chiều hôm nay hắn còn đi coi mắt. Hắn rồi cũng sẽ vứt bỏ y, nhưng mà y đã yêu hắn rồi biết phải làm sao? Ngụy Châu không phản ứng gì, chỉ là ánh mắt dời sang nơi khác không tiêu cự. Tống Huy bất giác cười khổ.

“Xem ra em nói đúng rồi. Anh đã yêu hắn...”

“...Xin lỗi...”

“Em không cần xin lỗi vì em vẫn sẽ yêu anh! Cho nên, anh đừng áy náy!”

Dứt lời, Tống Huy đứng dậy định quay đi. Ngụy Châu bỗng dưng lo lắng cho hắn, tay liền níu lấy cánh tay hắn giữ lại.

“Đi đâu?”

“Em có bạn là bác sĩ, gọi hắn qua đây xem cho anh một chút!”

Nói xong, Tống Huy gỡ tay y ra rồi từ từ bước lên tầng một. Ngụy Châu nằm trên sofa, những đau đớn của cơ thể lần nữa xộc đến. Y chạm nhẹ lên trái tim mình rồi lại nhớ đến Hoàng Cảnh Du. Hôm nay, hắn trở về nhà không thấy y thì hắn sẽ thế nào? Sẽ tức giận hay lại hờn ghen như trước đây? Phải rồi, khi nãy hắn đã gọi cho y. Nhưng mà Hoàng Cảnh Du hôm nay không phải đi xem mắt hay sao? Sau tất cả những gì ngọt ngào giữa hai người, hắn vẫn quyết định đi xem mắt. Xem ra hắn đã bằng lòng vứt bỏ y như những tình nhân trước đây của mình.

Ngụy Châu cảm thấy chua xót ở khóe miệng. Cái gì gọi là yêu chứ? Bản thân chính là tự mình đa tình, lại đi yêu con trai kẻ thù. Ngày hôm qua còn có ý nghĩ sẽ gác đi thù hận mà trải qua cuộc sống yên bình cùng hắn, quả nhiên là ngu ngốc! Ngụy Châu bất giác thấy tim mình nhói đau thêm một lần nữa. Y hơi xoay đầu liền nhìn thấy mớ văn kiện cần Hoàng Cảnh Du ký nằm trên mặt bàn, đôi mắt không tiêu cự nhàn nhạt thốt ra một câu.

“Cảnh Du...anh thực sự vứt bỏ em hay sao?”

--------------

HẾT CHƯƠNG 21

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.