Kiếm Hiệp Tình

Chương 36: Chương 36: Giằng co




Mục Trường Thân vẫn tiếp tục giằng co. Y cúi người xuống, thở hổn hển, khuôn mặt nhăn nhúm, những mạch máu nổi lên rất rõ dưới làn da.

Người Sói bây giờ tỏ ra không vội vàng. Nó không thèm quan tâm đến hai người Trương Anh Hào, đối với nó, Kiều Quản Linh hiện vẫn còn quan trọng hơn.

Người đàn bà dũng cảm vẫn đang bò dưới đất. Cô đã nhận lấy trách nhiệm của một người khác, cô đã muốn giải phóng thế giới này khỏi con quái vật ác độc. Cô đã không thành công. Dù cô vẫn còn chuyển động được và con quái vật đã bị thương, nhưng nó mạnh hơn hẳn cô.

Nó bước đi ngay sau người đàn bà.

Dáng đi của nó không còn uyển chuyển, mềm mại và kéo theo một vệt máu rất lớn. Máu óng ánh trong ánh đuốc như một vệt dầu trên mặt đất. Con quái vật lết người về phía trước, trông nó vụng về như một con gấu còn trẻ. Cái chi bị cắt cụt vẫn còn nhỏ máu, khoảng lông mạng sườn đã ẩm. Máu cũng đang chảy ra từ phía trên vai.

Trương Anh Hào đi tới.

Chỉ còn ba, bốn giây đồng hồ nữa, con quái vật sẽ đến bên người đàn bà. Khoảng thời gian này không đủ cho Trương Anh Hào lấy lại sức theo kiểu bình thường. Mặc dù máu bây giờ đã lại chảy xuống tay, nhưng cảm giác đau vẫn còn quá mạnh mẽ, và Trương Anh Hào có cảm giác các ngón tay đã sưng vù lên gấp ba, gấp bốn bình thường.

Nhưng Trương Anh Hào có thể nâng hai cánh tay lên, và cũng có thể cố gắng giơ tay đưa vào miệng, lấy lá bùa Địa Diệm Hỏa ở giữa hai kẽ răng. Vì mọi vũ khí khác của Trương Anh Hào đã bị tay bội phản Khoa Hữu Thái tước hết, niềm hy vọng cuối cùng giờ được đặt vào tấm bùa Địa Diệm Hỏa.

Thêm một lần nữa, Trương Anh Hào ngạc nhiên khi thấy có bao nhiêu mồ hôi có thể đổ ra từ một con người. Những giọt mồ hôi chảy tràn vào mắt Trương Anh Hào. Tầng hầm bên dưới này đã trở thành một khu tắm hơi ngộp thở, thấm đẫm một mùi máu tởm lợm.

Kiều Quản Linh kiệt sức, không bò được nữa.

Cô đã bò đến bên một cây cột, dùng nó làm gậy trợ giúp, và quay người lại.

Người đàn bà nhìn thẳng về hướng Người Sói.

Còn Trương Anh Hào nhìn về phía cô.

Trương Anh Hào không biết cô có nhận ra hắn không, bởi cả khuôn mặt của cô bây giờ cũng đã đổi khác. Một cái móng của con quái vật đã cào thành một vết thương ngay sát hai con mắt, máu chảy ra khiến thị lực cô ta hẳn là đã giảm đi rõ rệt.

Nhưng Kiều Quản Linh không đầu hàng, dù mệt mỏi, cô gắng gượng hướng mũi kiếm lên cao. Trương Anh Hào nhìn thấy tình cảnh này, tự hỏi có bao nhiêu sức lực ẩn chứa trong người đàn bà đó!

Dĩ nhiên, Trương Anh Hào đã định ra cho mình một kế hoạch. Nhưng hắn hầu như chưa đủ sức để biến nó thành hành động. Trương Anh Hào muốn với đến cây kiếm của người đàn bà đã bị thương và đối mặt với con quái vật.

Song, hai tay Trương Anh Hào vẫn còn quá yếu. Trương Anh Hào sẽ chẳng đủ sức giữ chặt một món vũ khí, kể cả khẩu Beretta cũng không, đừng nói chi đến cây kiếm nặng hơn như thế rất nhiều.

Chỉ cần một hoặc hai phút thôi, chắc hẳn đã đủ cho Trương Anh Hào lại sức, đủ cho hắn có thể chiến đấu với cây kiếm. Tuy nhiên, chẳng ai cho Trương Anh Hào nhiều thời gian đến thế. Người Sói bây giờ mạnh hơn và nhanh hơn.

Trương Anh Hào đã đi một đường vòng nhỏ, bởi hắn muốn đến bên Kiều Quản Linh. Cũng có lẽ Trương Anh Hào sẽ đánh lạc hướng được con Người Sói, khiến nó bối rối vì sự xuất hiện của mình.

Chỉ là một dải hy vọng mỏng manh. Chỉ thế thôi.

Hiện Trương Anh Hào không biết anh bạn Mục Trường Thân đã ra sao. Trương Anh Hào cũng không có thời gian để quan tâm đến chuyện đó, điều duy nhất quan trọng bây giờ là người đàn bà.

Trương Anh Hào đứng lại đằng sau cô, vai chạm vào cột tường. Hai cánh tay Trương Anh Hào bây giờ đã có thể dâng lên, hoặc hạ xuống, để ít nhất thì đầu các ngón tay cũng chạm vào tấm bùa Địa Diệm Hỏa được. Trương Anh Hào chỉ cần lấy tấm bùa ra khỏi kẽ răng trong tình huống cần dùng là được.

Thế nhưng vì đã mất cảm giác từ những ngón tay, lúc này cũng có thể coi nó là những ngón tay của người khác chứ chẳng phải của hắn, Trương Anh Hào rơi vào một tình huống trầm trọng, quái gở...

Trương Anh Hào nuốt khan, thở dồn dập và nghe bên cạnh mình vang lên tiếng rên rỉ, thì thào của Kiều Quản Linh, người mà bấy giờ đã bị thương nặng.

Người Sói nhấc cái đầu của nó lên.

Nó đã đứng lại, lựa chọn đúng một khoảng cách rất tiện lợi. Nếu nó muốn, nó có thể nhào đến chỗ nạn nhân chỉ bằng một cú nhảy duy nhất và kết thúc mọi việc.

Cả Người Sói lúc này cũng đã thấm đòn.

Thân hình con quái vật run rẩy, nghiêng qua nghiêng lại, không thể đứng thẳng. Cái chi cụt của nó còn giật giật lên một vài lần nữa, nhưng đó chỉ là những phản xạ của cơ bắp. Trương Anh Hào nhận ra tất cả những chi tiết đó, nhưng hắn hầu như không chú ý kỹ. Ánh mắt của Trương Anh Hào cắm thẳng vào khuôn mặt khủng khiếp của Người Sói, bởi Trương Anh Hào muốn biết bao giờ thì nó sẽ ra tay.

Có lẽ Trương Anh Hào đã nhận ra điều đó ở tia chớp giật lên lạnh lùng trong con mắt quái vật. Rất có thể đó là thông điệp.

“Đừng có tiến gần lại cô ta!” - Trương Anh Hào thét lên. - “Đừng có làm điều đó! Nếu mày muốn giết, thì giết tao đây!”

Trương Anh Hào gặp may, hay Trương Anh Hào gặp rủi?

Đầu tiên, con Người Sói không có phản ứng. Thế rồi hình như con quái vật lắc đầu, một vài giọt máu thậm chí rơi xuống đất. Hai bàn tay Trương Anh Hào lúc đó vẫn không ngừng cố gắng lấy tấm bùa Địa Diệm Hỏa ra khỏi miệng, nhưng mà các ngón tay vẫn chưa có cảm giác. Trương Anh Hào chưa đưa chúng vào miệng được.

Mặc dù vậy, những lời nói của Trương Anh Hào đã đạt được một hiệu quả nhất định.

Con quái vật không còn nhìn vào người đàn bà bị thương, nó hơi xoay đầu lại, nhìn chằm chằm về phía Trương Anh Hào. Ánh mắt của nó tàn nhẫn không thương xót, và Trương Anh Hào nhăn răng cười với cái miệng méo, thách thức con quái vật.

Nếu nó nhảy, Trương Anh Hào sẽ phải phản ứng thật nhanh. Chỉ hy vọng lúc đó hai chân hắn đừng bỏ rơi hắn trong hoạn nạn.

Nó vẫn còn nhìn chằm chằm Trương Anh Hào, và Trương Anh Hào căng thẳng nghĩ xem liệu có thể khích tướng rồi dụ dỗ nó đi nơi khác không.

Thử nghiệm đầu...

Trương Anh Hào bước một bước nhỏ sang phía trái. Người Sói bất động.

Trương Anh Hào bước thêm bước nữa.

Cái đầu nó chuyển động theo, từ cái mõm vẳng lên tiếng gầm gừ đe dọa.

Trương Anh Hào tiếp tục hy vọng.

Nó không còn quan tâm tới người đàn bà nữa, nhưng Trương Anh Hào lại chưa đủ sức để nâng kiếm của Kiều Quản Linh lên. Giờ đây, Trương Anh Hào chỉ còn duy nhất một thứ vũ khí là mưu mẹo, đối chọi với bạo lực trần trụi.

Chẳng phải bao giờ bạo lực cũng chiến thắng. Con quái vật đi theo hướng Trương Anh Hào.

Trương Anh Hào đi nhanh hơn.

Nó cũng đi nhanh theo.

“Anh Hào, cẩn thận!”

Tiếng kêu cảnh báo của Mục Trường Thân vang đến. Trương Anh Hào liều lĩnh bỏ qua ánh mắt ra khỏi con quái vật, nhìn về hướng y.

Mục Trường Thân lúc này cũng đã tháo được dây trói. Y đang đứng sát vào một cột hầm. Hai bờ vai của y sát tới trước đĩa đựng dầu.

“Ổn mà, Trường Thân, mọi việc đều ổn cả.”

“Anh Hào tiếp tục đi, lần này nhanh hơn, và kéo dài khoảng cách giữa cậu và nó.”

Con quái vật vẫn cúi lom khom, nó còn đủ mạnh để áp đảo Trương Anh Hào.

Đột ngột, nó nhảy tới.

Chẳng một dấu hiệu nào cảnh báo trước. Cái thân hình khổng lồ đó nhảy trong một nửa đường tròn, thẳng về hướng Trương Anh Hào. Những âm thanh rùng rợn phát ra từ cái mõm ngoác to. Bây giờ chỉ còn thiếu những quầng lửa chập chờn nữa là hai người Trương Anh Hào sẽ có được một bức ảnh hoàn hảo về địa ngục.

Nếu nó còn bàn chân trái, chắc chắn nó sẽ tóm được Trương Anh Hào, nhưng vì chi trước của nó đã bị cụt, nên thế đứng của Trương Anh Hào nghiêng về bên trái có phần thuận lợi. Chi trái của nó quá ngắn. Nó vụt sát mặt Trương Anh Hào, bắn một vài giọt máu ra, chỉ vậy.

Nhưng thân hình con quái vật vẫn đập vào người Trương Anh Hào, khiến hắn ngã xuống. Lúc đó Trương Anh Hào đang nhảy lên, bị nó đập xoay người đi, lao xuống đất. Cảm giác đau xộc lên khiến Trương Anh Hào buột miệng la lớn.

Hoảng hốt, Trương Anh Hào nghĩ đến mảng lưng trần hoàn toàn không có khả năng tự vệ của mình đang giơ về phía con quái vật. Nó chỉ cần nhảy xuống là Trương Anh Hào tiêu đời.

Bài toán của Trương Anh Hào đã được tính mà không có sự tham gia của Mục Trường Thân. Cả y cũng chưa chuyển động được bình thường, nhưng y vẫn tìm cách can thiệp. Hơi nhảy lên một chút, y đập vai vào đĩa đựng dầu đang cháy, đổ nó xuống đất.

Dầu trong đĩa chảy ra.

Và tiếp tục cháy thành một vệt lửa dài.

Trương Anh Hào nghe tiếng lửa réo, xoay người lại, và co hai chân lên. Giờ thì Trương Anh Hào nhìn thấy bức tường lửa đang cháy lên giữa Trương Anh Hào và con Người Sói.

Bức tường lửa khiến Người Sói bối rối. Đây là việc nó chưa dự kiến tới. Con vật giật mình lùi một bước. Chi trước còn bình thường của nó giơ lên, nó đã tạm quên Trương Anh Hào đi. Ngay lập tức, Trương Anh Hào tận dụng cơ hội.

Trương Anh Hào lại đứng được trên đôi chân của mình, giờ đây đã có thể cong được những ngón tay cầm lấy tấm bùa Địa Diệm Hỏa trên miệng ra, và cuối cùng, cầm chắc nó trong tay. Cầm tấm bùa trong tay, Trương Anh Hào bước vòng qua bức tường lửa, về hướng Người Sói.

Con quái vật đã lùi về vài bước chân, đã quên Trương Anh Hào đi, bây giờ lại nhìn chằm chằm vào hắn.

Trương Anh Hào cảm thấy tự tin. Hắn dùng hai tay trong tư thế chuẩn bị xé tấm bùa. Tấm bùa chịu một đường rách chừng nửa milimet, nội lực thuộc tính Hỏa trong đó bắt đầu phun trào ra xung quanh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.