Kiếm Ảnh Trọng Lâu

Chương 40: Chương 40




CHƯƠNG 39

Đương nhiên cái gì cũng không quan tâm.

Vì có thể cứu một mạng của người nào đó, đương nhiên càng không quan tâm đến cái gì.

” Chờ bọn hắn vừa đến Phù Liễu thành bắt đầu hành động sao?” Gỉa như quan tâm, thật sự dò hỏi. Nhưng mà trong nội tâm tất nhiên không có nghe được kết quả, người nọ rất cẩn trọng, cũng không tin bất luận kẻ nào.

Đái Cửu Khuyết liếc mắt nhìn gã, lại nói:” Thiên, cái này không thuộc về phạm vi ngươi quản hạt, như thế nào? Ngươi rất quan tâm?”

” Đối thủ cả đời, chẳng lẽ không nên?”

Hắc bào nhân lập tức giấu xuống tinh thần trong mắt.” Ngược lại là ta sơ sót. Chỉ có điều, Hoàng Di Nguyệt này tất nhiên sẽ không trực tiếp xông đến Tư Không phủ.”

” A?” Thiên Không kéo dài âm điệu, không hề chấp nhận, cũng có hứng thú, cũng chỉ là hứng thú xuất phát từ chân tâm. Chú ý thu liễm tâm tư, nếu để cho người này nhìn ra mánh khóe thì cả hiệp đều thua.

Nam nhân hàm nghĩa bất minh cười khẽ, mục quang lại trở nên xa xưa, cứ như xuyên thấu qua tầng tầng núi giữa bạc vụ (sương mù), đã thấy một ảo cảnh khác. Thiên Không không muốn tin tưởng là mình đang thấy được tính cách cực không phù hợp từ người này, là lưu luyến cùng hoài niệm.

“Người mà lịch đại Bạch Mi cốc thu tàng đích thật là chí bảo, đích thật là hảo……” Lời ra khỏi miệng vô tâm…… Lời ra khỏi miệng vô tâm.

Như nghẹn tại yết hầu, cảm giác này rốt cục làm gã nhịn không được, không hề sợ hãi sẽ có người hoài nghi hay không, gục đầu xuống, hữu ý vô ý hỏi:” Vật kia thật sự ở Tư Không phủ? Không phải ngươi ngụy trang?”

” Thiên, ngươi lại hồ đồ đến tận đây,” Hắc bào nam nhân thở dài, văn phong lãnh lệ, thanh âm trong gió truyền ra lại có vẻ như tàn khốc như vãn phong (gió đêm),” Nếu là giả, sẽ có cá mắc câu sao?”

Đã có người nhẹ nhàng thở ra, cứ như trọng vật vẫn luôn đọng lại tại ngực bỗng nhiên bị dời đi, không khí rót vào vô cùng thoải mái, cũng làm cho người thư giãn. Ngay cả tiếu dung cũng đều trở nên lười biếng.

” Nếu có cơ hội kiến thức đi. Cửu Khuyết, nếu trước mắt không còn chuyện để công đạo, ta đi.”

Quả nhiên, một mảnh giấy bay nhẹ rơi vào trong ngực. Thu vào trong tay áo, không còn nhiều lời nữa.

” Chia làm hai đường, một đường đi trước Bạch Mi cốc, một đường trực tiếp đi hướng Tư Không phủ đóng. Thiên, cho dù ngươi mang thân phận trang chủ của Vạn Hủy tam trang cũng nên chú ý. Lam Như Tất tốt xấu đã từng là Thanh Thành thành chủ, Thanh Thành thế lực ở nơi đó nhất định không tổn hao nhiều…… Mà người của Bạch Mi cốc, đều rất bao che khuyết điểm……”

” Hướng đi của Hồng Ức không rõ, cũng không thể mặc kệ. Ta sẽ không tin hắn có ý định nằm ngoài sự việc.”

Đã từng, tất cả mọi người đã từng rất bao che khuyết điểm.

Thiên Không nhẹ nhàng mỉm cười, nói:” Vì một người nữ nhân, chính ngươi cũng không cần phải làm những chuyện đó, có thể trách ai.”

Người nọ bỗng nhiên xoay người, ánh mắt như kiếm, khoát tay từ trong tay áo chém ra ba đạo đao sắc.

Thiên Không nương theo đao sắc mang theo kình phong không chút hoang mang thối lui, vẫn cười khản:” Vẫn là như cũ, nhắc tới nàng, ngươi cũng không phải là ngươi.”

………….

” Phụ thân? Hôm nay còn chưa đi?” Mộc Thanh Lưu nằm rạp người trong hồ sơ ghi chép thiên chú văn, thật sự cảm thấy mỏi mệt mới đứng dậy xoa nhẹ cánh tay đau nhức, hàn huyên cùng nam tử không biết đã đứng ở phía trước cửa sổ bao lâu.

” Sư phụ hôm qua gởi thư, nói ngươi tốt nhất từ Bạch Mi cốc mang một ít thứ đi. Không cần khởi hành trước thời gian sao?”

Lại một con bồ câu đưa tin uỵch cánh bay thấp ở trong tay Hoàng Di Nguyệt. Nam tử lúc này mới xoay người nói:” Ngươi muốn đi?”

Mộc Thanh Lưu gật đầu. Đương nhiên, người người đều nói tới Bạch Mi cốc, lại chỉ thấy “Thần” mà không thấy hình, có thể không hiếu kỳ sao.

Bạch y nam tử trước mắt không đáp ngược lại cười.” Người quá nhiều, chúng ta sẽ không tham gia phần náo nhiệt kia.”

Mộc Thanh Lưu nghe không rõ, cũng không muốn nghĩ lại, y muốn nói như thế nào thì như thế đó. Nam tử nhặt thư đi trở về trong phòng, nghiêng thân nhìn Mộc Thanh Lưu đang sao chép.” Mệt mỏi?”

Mộc Thanh Lưu khách khí:” Không.”

Người nọ tà tà liếc mắt nhìn hắn.

Chỉ cảm thấy mỹ nhân yên ba như nước, tiếu ý bức người như si như say. Ngón tay nhỏ nhắn từ trong đống thư hơn mười thước cao trên án kỷ xuất ra một bản thư, ném ở trước mặt hắn. Tiếng nói mang theo nhu hòa dễ nghe, một lần nữa hạ chỉ thị:” Đã không phiền lụy, vậy đem cái này xem từ đầu một lần.” (……..- -|||)

“……”

Nam tử cứ như không hiểu ánh mắt khiếp sợ mà u oán của hắn, thẳng đi trở về bên cửa sổ mở tín ra xem. Mộc Thanh Lưu giơ lên bản thư rách rưới, thư danh rõ ràng vẫn là dùng cổ thể, cũng không biết là lưu lại từ niên đại lỗi thời nào. May mà nội dung bên trong đều có người viết chú thích bên cạnh, cẩn thận khẽ đảo, là bản giới thiệu độc dược thường dùng. Đáng tiếc hắn chưa từng học qua dược lý cũng không muốn hiểu dược lý, lãng phí một hảo thư.

Những ngày này Hoàng Di Nguyệt đưa sách cho hắn lại một quyển so với một quyển kỳ quái, cái này lại khiến Mộc thanh nghi hoặc hồi lâu,mới khó hiểu hỏi:” Ngươi mấy ngày nay làm sao vậy?”

Nam tử ở bên cạnh duyệt tín, không đếm xỉa tới đáp:” Thanh Lưu, ta đầu tiên là phụ thân ngươi, không cần nghĩ những chuyện khác. Ngươi hẳn là nên nghe lời”.

Mộc Thanh Lưu gắt gao chằm chằm vào Hoàng Di Nguyệt, liều mạng muốn từ bên trong đào ra một chút dấu hiệu chột dạ . Đáng tiếc người ta định lực phi phàm, có thể từ đầu đến cuối bưng cái mặt người chết, băng sơn ở trước mắt cũng không đổi sắc.

Mộc Thanh Lưu kỳ thật không phải là một người quá khó chịu. Nếu sư phụ đổi thành Hồng Ức, cùng lắm thì ngồi xuống đến trưa, ngẩn người pha trò, thời gian rất dễ dàng trôi qua. Bất quá…… Nếu sư phụ là người này, cuộc thi thất bại thì hậu quả rất nghiêm trọng.

May mắn…… May mắn chín năm trước đều đi theo Hồng Ức, nếu không eo của mình không phải đã gãy?

Lại ngẩng đầu, nam tử giống như cười mà không phải cười.” Giờ Tuất (7h-9h tối) có người quen bái phỏng, đến lúc đó có thể nghỉ ngơi.”

Mộc Thanh Lưu nhìn nhìn đồng hồ cát, nhận mệnh. Đây là còn có một canh giờ a……

Cũng không phải nói phi thường bài xích đọc những thứ này, chỉ có điều…… mỗi lần người kia bức bách mình ghi nhớ những thứ kỳ lạ cổ quái lại thập phần thực dụng gì đó như vậy, loại cảm giác này làm cho người thở không nổi lúc nào cũng nghẹn ở cổ họng.

Hỏi y, thế nhưng y lại không đáp. Chỉ có thể mang theo trái tim chực chờ lo lắng ngày hôm đó dần dần chìm lắng.

……

Bạch y nam tử ôn nhu đưa hắn ôm vào trong ngực, cầm trong tay một mớ cánh hoa phấn sắc (hồng nhạt) nửa nghiêm túc nửa cung kính tiến đến trước mặt hắn.

Mộc Thanh Lưu nhẹ nhàng thở ra, cuối cùng đã có một lần có thể thuận lợi thông qua cuộc thi, cũng coi như người này cố ý nhường, chọn lấy trước vài tấm gì đó xem. Phiến lá dài hình trứng, hoa cành như thiết, còn có điểm bảy hoàng sắc…… Bằng chứng như núi!

“Thất…… Thất tinh hải đường?” (-> cách chấm điểm a)

Nam tử thản nhiên nói:” Hôm nay là ngày không ngủ cuối cùng.” Lại cầm lấy trong tay một cái bình sứ, mở nắp đưa tới trước mũi Mộc Thanh Lưu . Thấy người quả nhiên bắt đầu tinh tế ngửi, không khỏi mỉm cười.” Đừng ngửi, vô sắc vô vị. Ngửi nhiều hơn ngược lại sẽ trúng độc.”

Buông dược bình, đột nhiên cầm lấy một vật. Mộc Thanh Lưu xuống ý thức sờ sờ cái cổ– khối ngọc vẫn luôn mang theo quả nhiên không biết từ khi nào đã bị lấy đi.

Ngọc lại đặt ở trên người, Hoàng Di Nguyệt mới nói tiếp:” Hiện tại có thể ngửi rồi, có phải là có mùi hương thoang thoảng?”

” Nhớ kỹ hương vị này . Có một môn phái gọi là Tam Sinh Điện, chuyên dùng loại độc chất này.”

Mộc Thanh Lưu tay cầm ngọc vuốt vuốt, cúi đầu, trầm mặc không nói.

” Làm sao vậy?”

Mộc Thanh Lưu đột nhiên tựa trong ngực Hoàng Di Nguyệt, rầu rĩ nói:” Phụ thân, vì cái gì lúc này nói với ta những lời này. Về sau lại chậm rãi dạy ta không được sao?”

Nam tử mỉm cười, lại thở dài.” Ngươi chứa quá nhiều tâm tư…… Ta chỉ bất quá, thấy ngươi nhàm chán.”

Mộc Thanh Lưu còn đang trong lòng ngực của y, đương nhiên là không thấy được thần sắc sắc bén của y.

“…… Bất quá, nếu như ngươi mấy ngày nay vẫn học không được đầy đủ, ta sẽ tìm một nơi non xanh nước biếc..”

”Ngươi cả đời đều đừng nghĩ đi ra.”

>>Hết chap 39

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.