Kí Mi Dạy Chồng (Tướng Công, Đừng Như Vậy)

Chương 28: Chương 28




Nghiễn Trạch hôm nay trừ bỏ việc thu xếp quà tặng lễ mừng thọ Ngưu tướng quân, buổi chiều còn cùng Thường Minh tham gia Văn nhân Tập Hội.

Tiêu gia thích giúp đỡ người đọc sách, trước đây Cửu thúc Nghiễn Trạch ở Túc Thành, liền kết giao một đám học sinh thành thơ hội, chờ Tiêu Phú Thanh đi kinh thành làm quan, Tiêu gia như cũ giúp đỡ hội này, bởi vậy ở Túc Thành thanh danh Tiêu gia rất tốt.

Mọi người đều cho rằng, Tiêu gia không chỉ có tài mà còn yêu người tài, thật sự khó có ai được vậy.

Hắn rời khỏi hội thi nhân, một mạch đi về nhà, chuẩn bị tìm thê tử làm chút việc cao hứng. Khi hắn trở về, sắc trời đã ảm đạm xuống dưới, trong viện im ắng, thập phần an tĩnh. Vừa lúc đi tới hành lang gấp khúc gặp hai nha hoàn gánh nước, vừa hỏi mới biết được, Ký Mi mới tỉnh không lâu, vừa mới gọi người nấu nước, sau đó liền đóng hết cửa, khả năng là đang tắm.

Nghiễn Trạch vừa nghe thê tử mới tỉnh ngủ, nghĩ là tối hôm qua cùng sáng nay lăn lộn quá lợi hại, liền cảm thấy hưng phấn trong lòng, bước đi đến cửa phòng liền rầm rầm phá cửa:

“Là ta, mau mở cửa.”

Sau một lúc lâu, Kim Thúy với vẻ mặt bi phẫn tới mở cửa:

“Thiếu gia, ngài đã trở lại. Thiếu nãi nãi đang......”

Nghiễn Trạch khoát tay:

“ Được rồi, không chuyện có của ngươi, đi ra ngoài.”

Chỉ cần Tiêu Nghiễn Trạch tìm tới, Kim Thúy phát hiện chính mình chỉ có thể nghe được ba tiếng “ đi ra ngoài “, tối hôm qua cũng như vậy đem nàng đuổi đi. Nàng còn chưa hầu hạ thiếu nãi nãi thay quần áo, không muốn rời đi như vậy:

“Thiếu nãi nãi chưa tắm xong đâu, để nô tỳ ở lại hầu hạ một lát đi.”

Nàng bất đắc dĩ mở miệng cầu xin Tiêu Nghiễn Trạch.

“Không cần phiền ngươi.”

Nghiễn Trạch so với Kim Thúy cao hơn nửa cái đầu, thời điểm cúi đầu trừng nàng, thuận tiện hướng ngoài cửa chỉ chỉ:

“Đi ra ngoài nhanh.”

Kim Thúy ngửa đầu nhìn hắn, trợn trắng mắt, lớn tiếng nói:

“ Vâng!”

Nghẹn khí đi ra ngoài. Nghĩ đến thiếu nãi nãi lại bị tên đăng đồ tử vương bát đản này chà đạp, trong lòng liền bực mình, vào phòng bếp, mở tủ ra, mạnh mẽ lấy điểm tâm ăn.

Bên này Ký Mi biết Kim Thúy lại bị tống cổ ra ngoài, trong lòng có chút bất mãn, Kim Thúy là đôi mắt của nàng, là tay của nàng, không có nàng ấy, nàng sẽ cảm thấy mờ mịt bất lực.

“Nghiễn Trạch?”

Nàng rõ ràng nghe được thanh âm của hăn, nhưng hồi lâu không thấy hắn mở miệng cùng nàng nói chuyện, Ký Mi không khỏi nghi hoặc, nghiêng đầu nghe động tĩnh mọi nơi. Nàng buồn bực đỡ thau tắm bên cạnh đứng lên, thăm dò hướng cửa lại gọi một tiếng:

“Biểu ca?”

Lúc này chỉ cảm thấy từ trong thùng nước có người đứng lên, toát ra thau tắm, nước xôn xao chảy tới trên mặt đất. Tiếp theo nàng đã bị người từ phía sau ôm lấy, một lần nữa ngã vào thau tắm.

Nàng hoảng sợ, đoán ra là Tiêu Nghiên Trạch tiến vào cùng nàng tắm rửa, kinh hồn định oán trách nói:

“Ta kêu ngươi, ngươi như thế nào không đáp ta một tiếng?”

Nghiễn Trạch ôm nàng, chỉ cảm thấy làn da nàng bóng loáng tinh tế tựa như muốn ôm mà ôm không được:

“Ta không đáp lời ngươi, nhưng không phải là ta đang ôm ngươi sao? “

Ký Mi trong đầu thầm nghĩ không thèm nói lý cùng hắn, dù sao hắn cũng đã làm mình kinh sợ, nói cũng vô ích, lý luận cùng hắn lại bất hòa. Nghiễn Trạch thấy nàng cúi đầu, không chủ động cùng hắn nói chuyện, hảo tâm nói:

“ Được, được là ta sai, ta nhận lỗi với ngươi, giúp ngươi tắm rửa thân mình thế nào?”

Chẳng ra gì! Ký Mi cảm giác tay hắn chỉ sờ vào chỗ mắc cỡ của nàng, nàng đẩy tay hắn ra nói:

“ Biết ngay là ngươi không có ý tốt. “

Nghiễn Trạch thích nghe nàng hờn dỗi, hôn bên tai nàng nói:

“Vậy ngươi nói ý xấu của ta là cái gì?” Ngón tay vân vê ở nơi xấu hổ của nàng.

Ký Mi bị hắn sờ đến ngứa ngáy không thoải mái, thân mình khẽ run lên:

“Ngươi hôm nay trở về thật sớm...... Ta còn tưởng rằng ngươi sẽ lại muộn chút mới có thể trở về, ngươi đều vội cái gì?”

Đề tài thay đổi quá nhanh, hắn lập tức liền thấy nóng người, như cũ cười hì hì trêu đùa nàng:

“Ta trở về sớm như vậy, đương nhiên là vội vã gặp ngươi.” Đem ngón tay thâm nhập, chậm rãi ra vào: “Ngươi nhìn xem, nếu ta không trở lại, ai có thể giúp ngươi rửa sạch như vậy.”

Ký Mi nói:

“Kim Thúy có thể.”

Hắn cười nhạo nói: “Bậy bạ.”

Kéo mặt nàng qua, nhanh chóng cậy hai hàm răng ra, xâm nhập vào bên trong miệng nàng, môi lưỡi dây dưa mút vào, hôn nàng đến mức thở hổn hển, thân thể nhẹ run. Tiêu Nghiễn Trạch vốn định trêu đùa nàng, khiêu khích nàng khởi tình, không nghĩ đến nàng vừa yêu kiều hừ vài cái, đã làm dục hỏa của hăn tăng nhanh. Hắn chuyển thân mình nàng qua, cùng hắn chính diện ôm nhau, tận tình hôn sâu.

Ký Mi cảm thấy giữa chân có đồ vật rất nóng chạm vào, biết hắn muốn tiến vào, dù sao trốn cũng không được, liền chủ động đỡ lấy vật kia đưa vào trong mình. Nghiễn Trạch thấy nàng chủ động như vậy, thanh âm kích động đến phát run:

“Mi Nhi, ngươi là muốn mệnh ta.” Cũng vô tâm tư cùng nàng chơi uyên ương trong nước, trực tiếp đem người vớt ra bồn tắm, ôm lăn đến trên giường, ôm nhau thân thiết một hồi, hắn phát hiện đệm giường đã được thay mới, hỏi:

“ Đệm giường cũ đâu? “

“Kim Thúy nói trên đệm có máu, đã thay ta thu hồi rồi. “ Ký Mi ở trên giường xao động vặn vẹo eo, cắn ngón tay e thẹn hỏi:

“ Rốt cuộc là ta có tới quỳ thủy hay không? Ngươi nói không có, như thế nào lại có vết máu.”

Đó là máu xử nữ của nàng, một tối hôm qua cũng khiến để lại dư vị cả đời. Hắn hôn tai nàng, cười nói:

“ Không nói cho ngươi biết, để ngươi nghi hoặc cả đời đi.”

Ký Mi chu miệng, nhíu chặt mày, lại không ra tiếng. Hắn nói:

“Ngươi như thế nào lại không nói, giận ta?”

Nàng mềm mại kéo dài hừ nói:

“Ta không thèm giận ngươi, ngươi luôn luôn hư như vậy, sinh khí nhiều làm gì. “

Lúc này nàng ở trong mắt hắn có thể nói thập phần đáng yêu, vì thế nàng mắng hắn, hắn cảm thấy như đang nũng nịu, phảng phất khiến hắn động lòng. Nghiễn Trạch kích động, hôn xuống cái cổ tuyết trắng của nàng, trong miệng liên tục kêu Mi Nhi Mi Nhi, một tay ôm lấy nàng, một tay vuốt ve từ đùi nàng tiến lên, tới chỗ ngực, mạnh mẽ xoa nắn, khiến nàng bị đau phát ra tiếng hừ hừ, hai chân chậm rãi tách ra, chủ động đưa một chân lên khuỷu tay hắn, bày ra tư thế như tối qua hắn hướng dẫn nàng.

Nghiễn Trạch luôn luôn thích nữ nhân lớn mật trong chuyện giường chiếu, ban đầu còn tưởng thê tử là người cũ kĩ không thú vị, không nghĩ tới nàng bởi vì vô tri vô thức, ngược lại thập phần lớn mật, ngây thơ vô tội lại có lớn mật. Nghiễn Trạch liền cầm một chân như viên ngọc no đủ của nàng, một đường hôn lên.

Nàng luôn luôn lấy thiên túc làm nỗi hổ thẹn, nào biết trượng phu sẽ hôn chân nàng, đáy lòng từng trận rung động, từ trong cơ thể bốc cháy lên một cổ tình dục lửa cháy, bụng nhỏ buộc chặt, ngân nha run lên, yêu kiều hừ nói:

“Đừng...... Đừng......” Cảm thấy hắn một đường hướng về phía trước hôn đến chân nàng khiến nàng thở ra nhiệt khí vừa ngứa vừa tê, thân mình lúc này sớm mềm thành một vũng nước, thở gấp chờ đợi hắn tiến vào.

Nghiễn Trạch thấy chính mình còn chưa có muốn nàng, nàng liền như vậy động tình không thể tự khống chế, lúc trước là ôn nhu thử, ai ngờ vừa tách hai chân nàng ra, không chống lại nổi chỗ kia, thấy nàng không hề phòng bị nên trực tiếp đi vào. Ký Mi trong nháy mắt bị lấp đầy, yêu kiều kêu lên một tiếng, vừa lên đỉnh, cảm giác giống như tam hồn sáu phách phi tán, hồi lâu mới lại tụ lại trở về.

Nghiễn Trạch bị nàng gắt gao bao lấy, như ngâm mình ở giữa suối nước nóng, cũng thoải mái rên rỉ, hắn nói giọng khàn khàn:

“...... Ta còn chưa có đánh ngươi, ngươi liền thần hồn điên đảo.”

Ký Mi không cảm thấy đây là chuyện tốt, lại ủy khuất nói:

“Ta cũng không biết sao lại thế này...... Về sau nhất định sửa.”

Hắn dưới thân từ từ mà động, hôn nàng cười nói:

“Như vậy rất tốt, ngàn vạn lần đừng sửa.”

Ký Mi liền làm nũng nói:

“Ngươi thích, ta liền không thay đổi.”

Hắn là bị thần hồn điên đảo, lập tức nói:

“Thích, thích.” Lý trí sớm ném đến trên chín tầng mây, tham lam đòi lấy nàng mỹ diệu, tận tình vui thích.

Xong việc cũng không bỏ được nàng mà rời đi, cùng nàng quấn quýt si mê ôm nhau. Ký Mi mặt ửng hồng giống như say rượu, đầu đặt trên vai hắn thở mạnh. Nghiễn Trạch vỗ về nàng sống lưng, cười nói:

“Ta thật sự rất muốn trở về gặp ngươi, chỉ là nhất thời bị cuốn lấy, không thể thoát được, có phải ở nhà ngươi cũng đang rất nhớ ta? “

Ký Mi cho rằng hắn không thoát thân được là do ở bên nữ nhân khác vui vẻ, thấp giọng nói:

“Không tưởng.”

Hắn nghe xong rất là không vui:

“Không tưởng?! Ngươi thật đúng là mạnh miệng!”

Nàng lười biếng vòng lấy cổ hắn:

“Ngươi đi rồi ta vẫn luôn ngủ, lúc ngươi trở về, ta mới tỉnh không lâu, còn chưa kịp nhớ ngươi, ngươi liền trở lại. Ta cảm giác, ngươi rời đi nhiều nhất là một canh giờ. “

Nghiễn Trạch rất hưởng thụ, bởi vì nàng mệt, ngủ không tỉnh, kết quả là do hắn nghĩ lung tung, nhất thời tâm tình lại vui sướng lên, nhịn không được đem chuyện buổi sáng ra khoe công:

“Thư Mính hẳn là biết ta bảo vệ ngươi, sẽ không dám tìm ngươi gây phiền phức.”

Ký Mi không nghĩ ra tiền căn hậu quả, nhưng nếu hắn nói như vậy, khẳng định có lý do, giả làm cao hứng cười nói:

“Thật sự sao? Ta biết ngươi rất tốt với ta.” Mặc kệ thật giả, xem hiệu quả lại nói sau.

Hắn ôm kiều thê trong ngực, nhất thời vui mừng quên hết tất cả, nhìn nàng xinh đẹp, liền hôn lên má nàng, khen:

“Mi Nhi, ngươi thật đẹp.”

Nàng không có gì để tự tin:

“Đúng không? Ngươi lúc trước không muốn về nhà, ta còn tưởng là do ta quá xấu, nên dọa ngươi chạy mất. “

Đêm tân hôn xác thật dọa hắn hết muốn ăn, nhưng lúc đó là do hắn chưa biết, hiện tại biết rồi, cũng không có cách nào xa nàng, hắn chỉ cười nói:

“Ai nói, ngươi vẫn luôn xinh đẹp khiến người ta không rời được mắt.” Nghĩ đến đôi mắt không thể nhìn thấy, liền nhanh chóng hứa hẹn:

“Nhất định tìm đại phu trị liệu đôi mắt của ngươi, để ngươi có thể tự xem chính mình.”

Ký Mi lại nói:

“Đôi mắt ta có thể nhìn thấy, cái đầu tiên ta muốn xem đó là ngươi.” Nói, nhẹ nhàng xoa hắn ngũ quan, cười, cảm thụ hắn dung mạo.

Hắn trong lòng cảm động, trong lòng dâng lên một tia áy náy với thê tử:

“Đều do ta không tốt, nếu không phải ta gây ra họa, ngươi cũng không thành cái dạng này.”

Mười năm rồi, rốt cuộc cũng nghe được một câu nói giống người của hắn, Ký Mi cảm khái:

“Đều đã đi qua, không cần oán trách chính mình, nếu đôi mắt ta không bị như vậy, thì cuộc nhân duyên này cũng không thành, “

Mẫu thân nàng, Tiêu Tố Thu thường nói nhất chính là, nàng nếu là người bình thường, khẳng định sẽ không gả cho cái loại hỗn trướng như Tiêu Nghiễn Trạch

Hắn bất quá là lần đầu tiên áy náy, lại được thê tử khoan dung thông cảm, lập tức vứt bỏ một tia áy náy ban nãy, lần thứ hai đem lực chú ý đặt ở chuyện giường chiếu, vuốt ve sườn chân nàng, Ký Mi thể chất mẫn cảm, chỉ cần hắn sờ đúng chỗ, là có thể khiến thân nàng mềm nhũn mất đi chống cự. Hắn thích nàng không kháng cự, nháo đến tận khuya, hai người đều hết sức lực, mới đồng thời đi ngủ.

Thê tử thuần khiết ngây thơ, đồng thời kiều mị, mê hoặc lòng người, cùng hai chân dị dạng, mỗi khi hắn liên tưởng đến liền không một chút do dự mà chọn vế trước. Huống hồ bên ngoài rong chơi vui thú, cũng không bằng thê tử trong nhà, hắn gần đây tự nhiên không chạy ra ngoài, hàng đêm đều về nhà.

Đáng tiếc, hắn cao hứng, lại có rất rất nhiều người không cao hứng. Cái thứ nhất phải kể tới Kim Thúy, Tiêu Nghiễn Trạch làm những chuyện rách nát đó, Ký Mi biết đến không rõ ràng lắm, nhưng Kim Thúy từ nhỏ đến lớn lại nghe rất nhiều, ở sân sau cùng mấy hạ nhân khác đi lại nói chuyện phiếm, lại gián tiếp nghe được chuyện không vui, sợ thằng nhãi này hiện tại khiến thiếu nãi nãi vui vẻ, sau một thời gian lại chạy ra ngoài lêu lổng làm thiếu nãi nãi thương tâm.

Kim Thúy căm ghét Tiêu Nghiễn Trạch, mỗi khi tưởng tượng đến bộ dáng hắn ôm thiếu nãi nãi, đều phải nôn ra cơm đêm hôm qua. Nhưng hắn lại cố tình lưu lại chỗ thiếu nãi nãi hơi lâu rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.