Khuynh Thành Phong Hoa

Chương 29: Chương 29: Yêu nghiệt mỹ nam Tử Thần




- Sư phụ, rốt cục người đã trở lại! - thời khắc Thuý Y tại trên tuyết sơn chờ đợi gấp gáp thấy một đạo bóng dáng màu trắng từ xa xa rất nhanh bay tới lập tức hưng phấn mà tiến ra đón. Tuy rằng nàng chưa từng hỏi qua Dạ Mị muốn đi đâu, có chuyện gì, nhưng là từ lúc nàng đi rồi lại không lúc nào là không tại lo lắng. Hiện tại Tu Chân giới rất không bình tĩnh, nàng còn không biết thực lực chân chính của Dạ Mị, cho nên rất lo lắng nàng sẽ gặp đến cái bất trắc gì, hiện tại thấy nàng bình yên trở về tâm rốt cục cũng có thể buông xuống.

- Thuý Y, cho ngươi lo lắng. Đều chuẩn bị tốt sao? - Biểu tình thở ra nhẹ nhàng trong mắt Thuý Y kia tự nhiên không thể chạy ra ánh mắt của Dạ Mị, tâm bị đóng băng nháy mắt cũng ấm áp một ít. Nguyên lai, trên cái thế giới này còn có người vô điều kiện quan tâm chính mình như vậy.....

Nghe vậy, Thuý Y dường như ngượng ngùng cười cười nói:

- Đều chuẩn bị tốt, sẽ chờ sư phụ về đâu.

- Ân, vậy ngươi đi đem mọi người triệu tập đến đi, chúng ta tức khắc xuất phát. - sau khi từ Long Việt đi ra Dạ Mị cũng không có lập tức trở về tuyết sơn, mà là đang lãng đãng vòng vo chung quanh một vòng lớn gặp thời gian sắp không còn kịp mới nhanh chóng ngự kiếm mà về. Lúc ấy sau khi gặp qua Hiên Viên Thương tâm tình của nàng thật sự rất lo lắng, có thể nói hắn xuất hiện hoàn toàn làm quấy nhiễu tâm của nàng, nguyên lai, nàng cũng không tuyệt tình giống trong tưởng tượng của chính mình như vậy. Thời gian trong kiếp trước kiếp này dài như vậy, hắn là nam nhân duy nhất nàng động tâm qua, là người nam nhân đầu tiên nàng yêu, phần tình này đến tột cùng phải như thế nào mới có thể buông?

- Sư phụ, người đến! - Nghe vậy, Dạ Mị tự giễu cười cười, chính nàng một cao thủ tuyệt đỉnh làm cũng thật đủ là không xứng chức. Dọn dẹp hết những chuyện phiền lòng này, Dạ Mị lại khôi phục lãnh mạc trước sau như một chầm chậm xoay người sang chỗ khác.

Hơn một trăm người theo Thuý Y tiến đến đều là một thế hệ tuổi trẻ nổi bậc trong môn, trong đó cũng không thiếu vài cái thiên tài tuyệt đỉnh, khi bọn hắn biết lần này sẽ theo chưởng môn trong truyền thuyết cùng đi tham gia sự kiện lớn như vậy, người người kích động khó có thể ngủ ngon, nhao nhao nghĩ nhất định phải tại trước mặt chưởng môn biểu hiện thật tốt! Nhưng là khi bọn họ chân chính nhìn thấy chưởng môn trong truyền thuyết lại tập thể ngây dại, này thật sự là chưởng môn môn phái lớn như vậy của bọn họ sao? Dĩ nhiên là trẻ tuổi, tuyệt mỹ như thế....

- Khụ khụ! - Thuý Y thấy vậy chỉ phải bất đắc dĩ lấy ho khan làm nhắc nhở, nàng chỉ biết nhất định sẽ là cảnh tượng vậy, ai kêu sư phụ đẹp nhân thần cộng phẫn (người thần cùng ghét) như thế đâu!

- Tham kiến chưởng môn! - Mọi người phục hồi tinh thần lại đều lộ vẻ mặt sợ hãi cung kính thi lễ. Trời ạ! Còn muốn làm cho người ta sống hay không? Bọn họ thế nhưng xem chưởng môn đến ngây người? Nếu chưởng mất hứng một cái....

- Miễn lễ, lần sau không được viện cớ này nữa. - Thanh âm rõ ràng cực kì bình thản nhưng mang theo một cỗ uy nghiêm làm người ta không dám vượt qua, mọi người chợt nghe câu thế còn không phản ứng lại đây là có ý gì, chỉ là người nơi này nói như nào cũng đều là người nổi bật trong hơn ngàn người trong môn, bất luận là thiên phú hay là chỉ số thông minh đều tài trí hơn người, đầu óc vừa chuyển liền lập tức suy nghĩ cẩn thận, nói cách khác lần này chưởng môn tha thứ bọn họ!

- Dạ, tuân theo chưởng môn dạy bảo!

- Ân, ở chỗ này tu vi của ai cao nhất?

- Hồi sư phụ, tu vi cao nhất là Tử Thần, tiến bổn môn đã được tám năm, nay là một gã tu sĩ Phân Thần trung kỳ!

- Nga? Người nào là Tử Thần? - Dạ Mị nghe vậy không khỏi kinh ngạc một chút, nếu trong thời gian tám năm là có thể tu luyện đến Phân Thần trung kỳ thì nói kia nhất định là tuyệt đỉnh thiên tài!

- Ta chính là Tử Thần. - Cùng với một đạo bóng dáng cao ngất đi ra đám người, một cái thanh âm thanh lãnh không mang theo một tia cảm tình rơi vào trong tai Dạ Mị.

- Ngẩng đầu lên.

Dạ Mị thấy hắn nghe vậy thân hình khẽ run lên, lập tức lại khôi phục bình tĩnh, chậm rãi đem đầu nâng lên, chỉ là hiện tại lại đến phiên thân hình Dạ Mị run run một chút, suýt nữa muốn đứng không yên.

Đây là một gương mặt yêu nghiệt như thế nào? Đường cong khuôn mặt nhu hoà như nữ nhân, lại càng thêm một phần khí chất yêu mị so với nữ tử bình thường, Dạ Mị dám nói, nếu hắn là nữ nhân thì nói tuyệt đối là có thể tuyệt sắc so sánh cùng chính mình! Thậm chí có lẽ hắn hắn sẽ càng thêm được thế nhân truy phủng, bởi vì khí chất dụ dỗ cùng sinh theo đến tuyệt đối là vưu vật lý tưởng nhất trong cảm nhận của nam nhân! Này... này quả thật chính là tiểu thụ vạn năm thôi!

Chỉ là làm Dạ Mị kinh ngạc nhất cũng không phải là tướng mạo tuyệt mỹ của hắn, mà là ánh mắt của hắn, kia đúng là một đôi con ngươi màu tím! Ánh mắt hắn phi thường sạch sẽ, chỉ là Dạ Mị lại luôn cảm thấy bên trong giống như thiếu một thứ --- sinh khí! Đúng, chính là thiếu sinh khí mà một cái người sống nên có! Ánh quá kia quá không linh động, thật giống như bây giờ, rõ ràng hắn đang nhìn chính mình, chỉ là Dạ Mị lại cảm thấy trong mắt hắn cái gì đều không có như trước....

- Sư phụ! Sư phụ, xin người đừng đuổi Tử Thần đi, hắn thật sự rất đáng thương! Người bên ngoài căn bản không dung dưới hắn, đều nói hắn là cái yêu nghiệt chuyển thế gì! - Thuý Y thấy thân hình Dạ Mị khẽ run, còn tưởng rằng nàng cũng nghĩ hắn là yêu nghiệt, vì thế bùm một tiếng quỳ gối trước thân thể nàng cầu tình đến, biến thành Dạ Mị lại dở khóc dở cười.

Bất quá cuối cùng nàng cũng hiểu rõ vì cái gì ánh mắt thiếu niên này sẽ trống rỗng như vậy, trừ bỏ bị người đời coi là yêu nghiệt đuổi giết bên ngoài, chỉ sợ còn có chuyện không tốt gì khác phát sinh qua đi? Nếu không phải trải qua cái đả kích đặc biệt lớn gì, trong mắt của một người sống rành rành làm sao có thể không có sinh khí đâu? Nghĩ đến, trong lòng Dạ Mị cũng không khỏi dâng lên một tia thương tiếc đối với thiếu niên nhìn như kiên cường này.

- Ta khi nào thì nói muốn đuổi hắn đi qua rồi? Thuý Y, ngươi theo ta lâu như vậy còn không biết ta là dạng người gì sao? Thật sự là quá làm ta thương tâm..... - Dạ Mị giả bộ thương tâm đối với Thuý Y ngốc ngây người nói.

Thuý Y thấy vậy lập tức nín khóc mỉm cười, đúng vậy, nàng như thế nào cũng nghĩ sư phụ là đám người cổ hủ kia đâu? Vì thế ngượng ngùng nói:

- Hắc hắc, là Thuý Y sai lầm rồi, sư phụ người liền tha thứ cho Thuý Y đi.

- Cách lễ mừng năm mới còn sớm đi? Ngươi vội vã chúc tết vi sư như vậy cũng không có bao lì xì nga! - Đã lâu không có trêu chọc tiểu nha đầu này, quả nhiên nàng vẫn là thích khóc thích đỏ mặt như vậy.

- Sư phụ! - Nhìn đệ tử trong môn chung quanh cố gắng nén cười, mặt Thuý Y đỏ đến mức sắp nhỏ ra máu rồi, cuống quít đứng lên hờn dỗi nói.

- Tử Thần phải không? Về sau ngươi liền theo bên người ta đi. - Dạ Mị vốn tưởng rằng cho dù hắn không vui cũng có thể không có biểu cảm gì đi, nhưng là vì cái gì mặt hắn thế nhưng càng phát ra âm trầm rồi? Bên trong mắt cũng xuất hiện một cỗ đau đớn thâm sâu.

- Ta không phải tiểu quan. (tựa như kỹ nữ nhưng là con trai làm)

Nháy mắt, ngũ lôi oanh đỉnh (Năm tia chớp cùng đánh vào đầu, ý nói phải chịu sự đả kích vô cùng lớn), đem Dạ Mị bổ trong sống ngoài đen, dưới chân lảo đảo một cái suýt nữa trở thành đệ nhất cao thủ tuyệt đỉnh té chết!

Thuý Y đứng một bên nghe vậy buồn cười đến nghẹn cỏ cả gương mặt, mà một đám đệ tử khác đều dùng cái loại ánh mắt ái muội này quét qua quét lại Dạ Mị cùng Tử Thần, còn vẻ mặt biểu tình ta hiểu rõ, làm Dạ Mị loại tính cách gặp nguy không sợ hãi này cũng không khỏi đỏ mặt...

- Trong đầu ngươi đều nghĩ cái loạn thất bát tao ( bảy nghiêng tám ngã, lộn xộn, ngả nghiên, bừa bãi) gì đâu! Ý tứ của ta là muốn thu ngươi làm đồ đệ! Ngươi nếu không muốn thì thôi quên đi! - Thật sự là.... tức chết ta a! Bộ dạng của chính mình có đáng khinh như vậy sao? Quả thật là không có thiên lý a! Dạ Mị quả thật muốn lệ tuôn đầy mặt, thật vất vả thương tiếc người khác một hồi, thế nhưng lại bị người xem thành là.....

- Tử Thần bái kiến sư phụ! - Mọi người bị một màn trò cười trước mắt này khiến cho còn không có phục hồi tinh thần lại, chỉ thấy đến Tử Thần cung kính cúi đầu với Dạ Mị, một tiếng sư phụ này quả thật làm ghen tị chết bao nhiêu người, có thể được chưởng môn thu làm đệ tử nhập môn là vinh hạnh bực nào a? Trong nháy mắt, ánh mắt ghen ghét hâm mộ của tất cả mọi người đều hướng tại trên người Tử Thần.

- Đứng lên đi, trở thành đệ tử của ta về sau vô luận đi đến nơi nào đều thẳng thắng cột sống của ngươi lên cho ta, không được cúi đầu tại trước mặt bất luận kẻ nào! Tôn nghiêm là chính ngươi cho, nếu ngay cả chính ngươi cũng xem thường mình kia còn dựa vào cái gì trông cậy người khác tôn trọng ngươi? Mặc kệ trước kia ngươi từng chịu qua đau khổ như thế nào, quá khứ khiến cho nó qua đi thôi, người còn sống là muốn hướng về phía trước xem. - Kỳ thật Dạ Mị rất muốn nói, về sao ta sẽ che chở ngươi, ngươi có thể có thù báo thù có oán báo oán, có chuyện gì để sư phụ ta chống. Nhưng là nàng biết, lòng tự trọng của thiếu niên này nhất định rất mạnh, nếu chính mình nói như vậy, có lẽ hắn sẽ cho rằng mình có ý muốn khinh thường hắn....

Tử Thần nghe vậy, nguyên bản ánh mắt gợn sóng không sợ hãi hơi loé loé, quá khứ thật sự có thể qua đi sao? Chính mình thật sự có thể xem như cái gì cũng không phát sinh qua sao? Không, không thể nào! Cái ác mộng kia vĩnh viễn không thể nào biến mất!

Đau đớn cùng tuyệt vọng chợt loé trong đáy mắt hắn cũng không có chạy khỏi ánh mắt của Dạ Mị, thấy vậy, trong lòng Dạ Mị cũng chỉ khẽ thở dài một cái. Thật không biết thiếu niên tuyệt sắc này đến tột cùng đã trải qua việc gì, sẽ làm hắn biến thành cái bộ dạng hiện tại này! Bất quá mặc kệ là ai đối với hắn làm chuyện gì, làm sư phụ như chính mình về tình về lý có phải cũng nên giúp giúp hắn hay không đâu?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.