Không Bằng Duyên Mỏng

Chương 50: Chương 50




Editor: Jenda

Vừa vào nhà, Chu Triển Nguyên kinh ngạc nhìn đôi vợ chồng ngồi trong phòng, không phải ba mẹ đi nghỉ ở Hải Nam sao? Sao lại bỗng dưng quay về? Không phải nói muốn đi một vòng Vân Nam sau đó mới về sao?

Tất cả đều là nghi vấn, Chu Triển Nguyên dẫn Tiếu Hàm vẻ mặt không biết làm sao đi vào trong nhà, nhìn về phía cha mẹ đang cùng nhau ngồi trong phòng, mở miệng nói: “Ba mẹ, sao hai người không gọi điện cho con, con sẽ đi đón hai người.”

Chu Nghị Vinh nhìn bóng dáng của cô gái bị con trai che khuất, trong lòng đã phán đoán rất nhanh, đây hẳn là bạn gái của con trai? Tầm mắt rơi vào hai đôi tay đang nắm lấy nhau của hai người, khẳng định này chắc chắn cao năm mươi phần trăm. Không thấy rõ mặt của cô gái, nhưng nhìn thân hình chắc vẫn đang còn rất trẻ, cách ăn mặc cũng được coi là có quy có củ, trong lòng không khỏi vui mừng. Khụ khụ, không phải ông lo con trai ở vậy cả đời, chỉ là vẫn độc thân như vậy cũng không phải là biện pháp.

Mà Thẩm Phượng Trân thì cười không khép được miệng, nhiều năm như vậy, từ sau khi Mẫn Mẫn mất, con trai vẫn không chịu tìm bạn gái mới, nói là sợ Nãi Tích ủy khuất, chuyện này cũng là bệnh trong lòng bà, bà còn sợ con trai sẽ ở vậy cả đời, không ngờ lần này đột nhiên tập kích vậy mà lại có được thu hoạch lớn như vậy. Chậc chậc, nếu không phải ông bà đột nhiên muốn cho con trai một bất ngờ lớn, sợ là vẫn không được gặp con dâu tương lai ấy chứ. Xem bộ dáng cô gái này, cực kỳ nho nhã, cách ăn mặc quần áo cũng có phong cách, là hình mẫu mà bà thích. Ban đầu bà còn lo lắng con trai tìm một người hòe hoẹt đến.

Tiếu Hàm cảm nhận được ánh mắt của chú Chu và dì Thẩm, trong lòng bàn tay khẩn trương ra rất nhiều mồ hôi, cô không thể tưởng tượng được dưới tình huống như vậy lại gặp được chú gì, nhưng mà cũng đáng mừng, lần này Triển Nguyên không có vừa vào nhà liền ôm hôn cô! Nếu không thì rất xấu hổ!

Tiếu Hàm kìm nén trái tim đập khẩn trương, dần dần khôi phục vẻ bình tĩnh, tiến lên một bước, trên mặt mỉm cười, nhìn Chu Nghị Vinh cùng Thẩm Phượng Trân mỉm cười nói: “Chú Chu, dì Thẩm, hai người khỏe chứ, đã lâu không gặp hai người rồi.” Là rất lâu, không nhầm thì cũng chỉ có mười lăm năm thôi.

Từ sau khi chú Chu xuống biển làm ăn, nhà họ Chu liền rời khỏi Thượng Hải, mới đi mà đã hơn mười năm, từ thời còn bé Tiếu Hàm đã không gặp lại chú Chu và dì thẩm nữa rồi. Nếu sau đó Triển Nguyên không về phát triển sự nghiệp, sợ rằng bọn họ cũng không gặp được nhau nữa.

Chu Nghị Vinh và Thẩm Phượng Trân nghe xong lời Tiếu Hàm nói, không khỏi liếc nhau, trong lòng đều có chút nghi hoặc, lời này sao lại nghe có chút kỳ quặc như vậy? Triển Nguyên đã nói qua về hai người với cô rồi sao? Hai người lại nhìn kỹ Tiếu Hàm, càng nhìn, hình như càng quen mắt?

Có một câu nói thế này, con gái mười tám tuổi thay đổi rất nhiều. Lúc Tiếu Hàm còn là trẻ con, mặt tròn phúng phính cực kỳ đáng yêu, mà bây giờ Tiếu Hàm đã sớm mất đi vẻ non nớt của thiếu nữ, mặt mày đều đã nẩy nở, một cô gái dịu dàng xinh đẹp, ở độ tuổi thanh xuân đẹp và quyến rũ nhất. Chu Nghị Vinh và Thẩm Phượng Trân thoáng cái nhận không ra về tình cũng có thể tha thứ, dù sao đã hơn mười năm không gặp, huống chi con gái thay đổi nhiều hơn con trai.

Chu Triển Nguyên nhìn cô cười một cái, kéo Tiếu Hàm đến ngồi trên ghế sô pha, nhìn ba mẹ giải thích nói: “Ba mẹ, đây là Tiếu Hàm, con gái của bác Tiếu.”

Vừa nghe con trai nói như vậy, Thẩm Phượng Trân trừng mắt, lập tức kích động vỗ đùi: “Tiếu Hàm?” Đời này Thẩm Phượng Trân nuối tiếc nhất chính là chuyện không sinh được một người con gái, cho nên năm đó nhà họ Tiếu bên cạnh sinh được một cô con gái mềm mại, bà rất là yêu thích, có một lần còn muốn nhận Tiếu Hàm làm con gái nuôi, sau đó vì Tiếu Hàm nhất quyết không chịu đổi cách xưng hô nên không giải quyết được gì, bây giờ bỗng nhiên gặp lại tiểu nha đầu dịu dàng nhã nhặn trầm tĩnh đứng bên người con trai, như thế sao lại không kinh ngạc?

Chén trà trong tay Chu Nghị Vinh cũng run lên, con gái nhà lão Tiếu? Nhưng, nhưng mà, vì sao lại ở cùng một chỗ với Triển Nguyên?

Chu Triển Nguyên quay đầu lại nhìn Tiếu Hàm cười cười, nắm chặt tay cô trấn an, đừng nhìn trên mặt Tiếu Hàm mỉm cười đúng mực, trong lòng bàn tay đã ướt đẫm hết rồi. “Ba mẹ, vốn là đợi lúc hai người về mới nói, bây giờ con và Tiếu Hàm đang hẹn hò với nhau.” Dừng một chút, nhìn vẻ mặt kinh ngạc của cha mẹ, Chu Triển Nguyên lại bổ sung thêm: “Nếu bây giờ hai người đều đã đến đây, ba mẹ, trước hết hai người khoan rời Thượng Hải, đợi sau khi bác Tiếu và dì Vương đi du lịch về, còn phải nhờ ba mẹ đi cùng một chuyến.”

Tuy hai nhà là bạn bè, nhưng đây là gặp mặt thông gia cũng không thể tránh khỏi, huống chi anh còn muốn để lại ấn tượng tốt với bác Tiếu và dì Vương, con rể lần đầu tiên đến thăm, tất nhiên càng trịnh trọng càng tốt, để cha mẹ ra mặt là tốt nhất, không phải người xưa có nói, lệnh của cha mẹ, lời của mai mối sao.

Chu Nghị Vinh kịp phản ứng đầu tiên, nhìn vẻ mặt bình tĩnh của con trai, lại nhìn thoáng qua Tiếu Hàm có chút khó xử, nghiêm mặt lên đóng vai chủ gia đình nói: “Triển Nguyên, việc này đương nhiên phải cẩn thận, ba và mẹ con sẽ thương lượng thật kĩ.” Đứa nhỏ Tiếu Hàm này, có thể nói là ông bà nhìn nó lớn lên, ngoan ngoãn hiểu chuyện, quan trọng nhất là hai nhà đã biết rõ, tất nhiên các phương diện khác đều đã hài lòng. Đến cả con trai cũng một bộ dạng trịnh trọng như vậy, đương nhiên ông cũng phải hiểu được, cửa ải của ông bạn già kia không được tốt cho lắm. Xem ra, Triển Nguyên và Tiếu Hàm cũng chưa nói qua với lão Tiếu.

Thẩm Phượng Trân lại càng vui mừng nhướn mày, làm con gái nuôi không được, làm con dâu tất nhiên càng tốt. Cô đâu có sẽ không đồng ý, một nghìn một vạn lần đồng ý, còn thiếu giơ hai tay hai chân lên đồng ý luôn rồi.

“Tiếu Hàm, nếu Triển Nguyên dám khinh dễ con, con liền nói với chú dì, chú dì sẽ thay con dạy dỗ nó ~~” Thẩm Phượng Trân kéo Tiếu Hàm qua, cười đến vui vẻ, ái chà, trước kia là con gái, nhìn như thế nào đều tốt, khó trách trước đây không chịu gọi bà một tiếng mẹ nuôi, thì ra duyên phận đã sớm định sẵn, thế này thì tiểu Hàm nhất định là phải gọi bà bằng mẹ rồi! Gần gũi hơn so với mẹ nuôi! Nghĩ như vậy, Thẩm Phượng Trân nhìn về phía con trai, ánh mắt mang theo chút tán thưởng, thằng nhóc tốt, làm không tồi.

Chu Triển Nguyên dở khóc dở cười, có chút bất đắc dĩ nhìn vẻ mặt khác nhau của cha mẹ, chỉ dùng được kế sách như vậy thôi, “Ba mẹ, hai người ăn cơm tối chưa? Nếu chưa, bây giờ con đưa hai người ra ngoài ăn.”

Thẩm Phượng Trâm không rảnh quan tâm đến phản ứng của con trai, chỉ tùy ý lắc lắc đầu, vui vẻ nhìn Tiếu Hàm, ôi, càng nhìn càng thích, gái mười tám thay đổi lớn nha, càng ngày càng đẹp, ánh mắt con trai cũng không tồi.

“Chúng ta đã ăn qua ở khách sạn, mới đến gặp con, lát nữa về lại khách sạn.” Cuối cùng vẫn là Chu Nghị Vinh trả lời. Chuyện cháu trai đi trại hè bọn ông đã biết, đối với chuyện Nãi Tích nhắc đến cô giáo Tiếu, lúc đầu bọn ông vẫn cho là giáo viên ở nhà trẻ, cho nên cũng không có để ý, không nghĩ tới thực ra là Tiếu Hàm, như thế cực kỳ ngoài dự đoán của hai người.

Nghe ba nói xong, Chu Triển Nguyên có chút không đồng ý, chau mày: “Ba mẹ, hai người ở chỗ này của con là được rồi, ở khách sạn làm gì chứ.” Trong nhà có phòng chuẩn bị sẵn cho cha mẹ, tuy người không thường ở, nhưng thu dọn lại cũng cực kỳ thuận tiện.

Thẩm Phượng Trân khoát tay, nói: “Mẹ với cha con không thể quấy rầy thế giới của con và Tiếu Hàm được.” Sự thực là, vợ chồng già bọn họ vốn định trở lại chỗn cũ, đi thăm lại mấy chỗ thời hai người yêu nhau đã từng qua một lần, cho nên tìm trong Tây Hồ một khách sạn gần đây ở, thuận tiện đi lại. Nhưng mà lúc này, trong mắt Thẩm Phượng Trân đều là con dâu tương lai, tự nhiên bật thốt lên mà nói nên cũng không suy nghĩ gì, nói làm cho Tiếu Hàm cực kỳ đỏ mặt.

Chu Triển Nguyên bất đắc dĩ vỗ trán giải thích: “Mẹ, tiểu Hàm sẽ ngủ ở khu bên cạnh, lát nữa con sẽ đưa cô ấy về.” Tuy anh rất muốn tiểu Hàm ở lại, nhưng chưa thu phục được mẹ và bố vợ tương lai trước, anh vẫn không cần bất chấp tất cả mà làm chuyện xấu, miễn cho để lại ấn tượng xấu cho hai người nhà trong nhà. Thân là con rể ấn tượng đầu tiên rất quan trọng.

Thẩm Phượng Trân đối với con trai ngoảnh mặt làm ngơ, trong lòng thì đang vui sướng, thấy cháu trai ở trong điện thoại mở miệng đều là cô giáo Tiếu, đứa cháu trai này là cửa ải tuyệt đối thuận lợi đi qua, nhìn lại con trai của mình, tuy tuổi tác có lớn hơn tiểu Hàm một chút, nhưng cũng coi như diện mạo anh tuấn thân hình cao to, sự nghiệp không tính là nhiều, nhưng để nuôi gia đình tuyệt đối không thành vấn đề, lấy khuỷu tay húc húc ông nó, Thẩm Phượng Trân nhỏ giọng nói: “Đợi lão Tiếu trở về, chúng ta qua gặp mặt đi.” Vốn đi thăm hỏi vài vị bằng hữu cũng nằm trong kế hoạch của hai người, chỉ là bây giờ thăm hỏi bạn bè biến thành gặp mặt thông gia mà thôi.

“Ừm.” Chu Nghị Vinh gật đầu bày tỏ đồng ý, cái này là tất nhiên, muốn kết hôn với con gái nhà người ta, ít nhất lễ nghi cũng phải làm được, “Tiểu Hàm, đợi ba mẹ con trở về, chú dì sẽ đi thăm họ, đến lúc đó con và Triển Nguyên cũng cùng đi đi.” Chu Nghị Vinh cực kỳ thông minh, sử dụng từ ngữ hai nhà thăm hỏi này, nhìn ra được, tiểu Hàm chưa nói chuyện này với lão Tiếu, nếu không thì Triển Nguyên hẳn là không đợi đến bây giờ mới nói chuyện yêu đương của nó với tiểu Hàm. Thằng bé Triển Nguyên này, chưa bao giờ giữ lại một chuyện gì, nếu không tính nói với bọn ông, đã nói lên việc này còn chưa xác định.

“Cái này, chú dì, hai người muốn đến thăm hỏi, con sẽ nói với ba mẹ, đợi bọn họ đi du lịch về, con sẽ báo với chú dì.” Tiếu Hàm hơi đỏ mặt đáp. Cái này gọi là thăm hỏi, Tiếu Hàm tất nhiên cũng có thể đoán được chuyện gì xảy ra, nhưng mà hiểu biết nhau, trao đổi với nhau, xác định quan hệ của hai người, sau đó cũng nên làm chuyện nên làm rồi. Tuổi Triển Nguyên cũng không còn nhỏ, cô cũng sớm qua cái tuổi pháp luật quy định hôn nhân rồi.

Chu Triển Nguyên nhìn thời gian, ngắt lời nói: “Ba mẹ, hôm nay hai người cứ ở đây trước đi, con đưa Tiếu Hàm về, lát nữa sẽ về sau.” Có một số việc, nên cùng ba mẹ thương lượng sau.

Chu Nghị Vinh tất nhiên hiểu được ý tứ trong mắt con trai, cũng không bày tỏ phản đối, chỉ gật đầu.

Thẩm Phượng Trân nhìn con trai nắm tay Tiếu Hàm đi ra cửa, sau đó mới hài lòng trải chăn ra giường, vừa đi vừa nhịn không được hát vang, tuy lần này về không có cháu trai, nhưng nhìn thấy con dâu tương lai, bà vẫn cực kỳ vui vẻ, hơn nữa biết con dâu tương lai là tiểu Hàm, lại càng mừng gấp bội.

“Ông xã, đến lúc đó phải chuẩn bị chút gì đến nhà lão Tiếu đây? Nếu gặp thông gia tương lai cũng không thể qua loa được ~~”

“Tất nhiên, đợi Triển Nguyên về, tôi nói với nó.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.