Khi Phúc Hắc Gặp Phải Biến Thái

Chương 37: Chương 37




Lúc ánh tà dương vắt qua cành cây lay động là lúc Mạc Phỉ mang theo tâm ý đã quyết định tốt, trở lại sườn núi phía trước.

Tiểu Thạch Đầu sớm cung kính chờ đợi đã lâu, vừa thấy nàng đến lập tức nghênh đón: “Tiểu tỷ tỷ, thực sự không sao chứ?”

Mạc Phỉ lắc đầu, lại nhìn thấy một con gà nướng đang lơ lửng trên không trung, cười nói: “Ta có thể có chuyện gì, cho dù có chuyện cũng là bụng có chuyện.”

Tiểu Thạch Đầu vẫn là thương tâm: “Tiểu tam ca đi rồi.”

“Ừ, ta biết.”

“Vì sao tiểu tỷ tỷ biết?”

“Bởi vì mắt ta không hí.”

Lời này chính là làm tổn thương người a. Tiểu Thạch Đầu tuy rằng rất muốn kháng nghị, nhưng thấy nàng có tinh thần như thế, liền cũng không so đo nữa: “Ta có nghe tiểu tỷ tỷ phân phó, giúp tiểu tam ca lấy ra ngân châm trên người.”

“Ừ, ta biết.”

“Vì sao ngươi lại biết?” Mơ hồ lộ ra bất mãn.

Mạc Phỉ một phen lấy gà nướng xuống, xé một miếng đùi gà, liền không có hình tượng há mồm to gặm vào, còn hàm hàm hồ hồ nói: “Ta hiện tại xác định, ngươi không chỉ mắt hí, còn không có lỗ tai.”

“Tiểu tỷ tỷ!” Tiểu Thạch Đầu sắp sửa bạo phát, Mạc Phỉ không để ý, tiếp tục chậm rãi gặm đùi gà, “Vậy ta hỏi ngươi, ngươi có biết Diệp Cẩn vì sao phải đi không?”

Cuối cùng có thể hãnh diện một lần, Tiểu Thạch Đầu tươi vui hớn hở: “Bởi vì tiểu tỷ tỷ ngươi đuổi hắn đi.”

“Sai, mười phần sai.” Mạc Phỉ cắn một miếng đùi gà, “Hắn là bị tác phong của ngươi làm chạy mất, ngươi cả ngày gọi ‘tiểu tam ca’, ‘tiểu tam ca’, thực đem hắn gọi đến hỏng. Theo tính tình của hắn, tuyệt đối không có khả năng làm tiểu tam, lại càng không đáng làm tiểu tam. Mà ta cũng rất chán ghét từ ‘tiểu tam’ này.”

Tiểu Thạch Đầu hoàn toàn bái phục, thấy việc này không có gì để nói nữa, dứt khoát lần nữa quay về đề tài có liên quan đến Mạc Đạo Hồn: “Tiểu tỷ tỷ, kế tiếp phải làm như thế nào?”

Mạc Phỉ ngừng ăn, nửa nghiêm túc nửa đùa giỡn: “Ta đây không phải đang đợi tình báo của ngươi sao?”

Tiểu Thạch Đầu không hiểu.

Mạc Phỉ lại nói: “Làm người phải có nguyên tắc, phải đi từng bước một, hắn nợ ta, khẳng định sẽ phải trả. Nhưng trước tiên, ta còn muốn giải quyết một việc khác.”

Tiểu Thạch Đầu nhất thời lĩnh hội, cũng trở nên nghiêm túc: “Tiểu Nguyệt ca cùng hung ác tỷ tỷ đã bình an đến sơn trang, nghe nói là muốn lập tức thành thân.”

Mạc Phỉ trầm ngâm: “Quả nhiên như vậy. Nguyệt Phù cùng Chung lão bản kia có đi theo hay không?”

Tiểu Thạch Đầu lắc lư thân thể.

“Đã biết, Tiêu Duyệt cùng Đường Lăng tạm thời có thể không cần xen vào nữa. Ngược lại Nguyệt Phù và Chung lão bản... Uhm, nơi này cách trấn Hồng Lung có xa lắm không?”

Tiểu Thạch Đầu liếc mắt xuống: “Dựa vào năng lực của tiểu tỷ tỷ, không quá nửa ngày.”

“Đó chính là không xa.”

Tiểu Thạch Đầu nói: “Tiểu tỷ tỷ hiện tại sẽ phải đi trấn Hồng Lung?”

“Đương nhiên.” Mạc Phỉ nhìn về phía xa xăm, cười, “Ta cùng vị Chung lão bản kia chơi mèo vờn chuột còn chưa phân rõ thắng bại đâu.”

———————————

Đêm lạnh như nước, bình thường đều khiến cho người ta có cảm giác như thế. Nhưng trấn Hồng Lung lại cho người một ấn tượng hoàn toàn bất đồng, bất cứ lúc nào ngươi đi đến nơi đó, nhìn thấy đều là cảnh tượng vui vẻ. Đúng như lúc trước Trương nói xằng nói, đây là một trấn nhỏ vô cùng náo nhiệt, náo nhiệt đến mức mọi người hàng đêm hoan ca, không say không nghỉ.

Cho nên người nơi này thoạt nhìn đều là tính tình vô lại. Nam tử trên đường đều mang theo bầu rượu, tùy tiện nhanh chóng đến một chỗ trong ngõ nhỏ cũng có thể tầm hoa vấn liễu.

Mạc Phỉ đi trên đường, trong đầu chỉ có hai chữ để hình dung — vặn vẹo. Tuy nói đây không phải lần đầu tiên tới, còn nhớ khi nàng vừa bị đạp tới cổ đại, bị hai huynh đệ thổ phỉ cưỡng ép thì “gặp gỡ hiệp khách trên đường” Tiêu Duyệt. Thành thật mà nói, hình tượng ban đầu của hắn thật sự đủ giả bộ, cho dù ai nhìn thấy cũng sẽ không liên hệ được với hình tượng sau này.

Nhưng không nghĩ tới, chỉ trong khoảng thời gian ngắn liền xảy ra nhiều biến cố như vậy. Nay hắn đã là một nam nhân sắp lập gia đình, nhưng đối tượng kết hôn lại không mỹ mãn lắm, lúc này thấy cảnh tượng trong trấn khắp nơi treo đèn lồng đỏ, thật đúng là rât có ý tứ châm chọc.

Mà người khởi xướng bày ra hết thảy, cũng đang ở Thiên Đình tiếp nhận cái gọi là trừng phạt đi. Sẽ trừng phạt giống Thiên Đình trừng phạt Tôn Ngộ Không trong thần thoại sao, hay là trực tiếp nhốt vào lục đạo, chịu đựng bách thế luân hồi, thậm chí còn hơn thế...?

Mạc Phỉ nghĩ đi nghĩ lại liền cười rộ lên, chân trời cũng tốt, góc biển cũng được, cho dù là vũ trụ ngân hà, mười tám tầng địa ngục, chỉ cần có lòng, nàng cũng không tin nàng truy đuổi không được.

Như vậy một đường nghĩ một đường cười, người cư nhiên thong thả đã đi đến cửa. Chợt nhìn lại, biển chữ vàng dưới ánh đèn càng thêm lung linh. Lúc trước hai vị mỹ nhân tỷ tỷ hóa trang thật đẹp, đúng là sắm vai nữ tiếp tân.

Mạc Phỉ giương mắt nhàn nhạt nhìn, nhớ ngày đó nàng hiểu lầm nơi này là thanh lâu. Nhưng hiện tại không cần hoài nghi, muốn hỏi cái gì nhiều nhất trấn Hồng Lung, không có đáp án khác, chính là thanh lâu, trái ngược với tên Vạn Hương lâu, có vẻ có tiếng nhưng cũng không có miếng nhất. Châm chọc, tuyệt đối châm chọc, cho dù bảng hiệu này kim quang lấp láh như thế nào, lâu này ánh sáng như thế nào chiếu rọi, lão bản được người người truyền vô cùng thần kỳ, cũng vẫn không thể che dấu bản chất đen tối.

Chung lão bản từng nói, ta tuy không làm người tốt, nhưng luôn luôn hiểu chuyện, hiểu được một người sẽ không vô duyên vô cớ liền có cừu gia, hắn chẳng qua là bồi hoàn lại sai lầm trước kia mắc phải.

Mạc Phỉ không quan tâm Tiêu Duyệt đã từng đắc tội như thế nào, bọn họ qua ra làm sao, kiêu căng điên cuồng tùy ý can thiệp vào cuộc sống của người khác, sẽ phải tiếp nhận sự trừng phạt của người đuổi theo đòi nợ. Bọn họ một người cũng không chạy thoát, Nguyệt Phù như vậy, Chung lão bản như vậy, Mạc Đạo Hồn cũng như vậy.

Mạc Phỉ mỉm cười bước lên cầu thang, nhìn hai tiếp tân mỹ nhân khuôn mặt tươi cười, đang muốn từ trong lòng lấy ra bạc thưởng, không ngờ bên cạnh vọt tới một bàn tay, bắt lấy cổ tay nàng: “Ơ, đây không phải là Tiểu Như sao.”

Mạc Phỉ ngay cả mắt cũng không nâng lên, liền đoán được là ai. Nhưng nàng còn chưa nói gì, người kia lại nói: “Di, lộ phí đi đường của Tiểu Như không phải đều ở chỗ Duyệt Nhi đại mỹ nhân sao, lúc này lại có tiền? Chẳng lẽ là ở bên ngoài nuôi tiểu bạch kiểm, cho lão Trương ta về nhà ủ dấm chua?”

Kỳ thật hắn nói không sai, đêm đó được Diệp Cẩn vội vã cứu đi, toàn bộ lộ phí đi đường để lại nhà trọ Duyệt Lai. Bất quá chút bạc ấy, cũng là làm phúc cho khách sạn. Phải biết rằng, nàng có thể từ chưởng quỹ lấy lại tiền dừng chân một năm.

Mạc Phỉ lười phải cùng hắn nói rõ lí lẽ, mỉa mai nói: “Trương nói xằng, hảo hảo làm chú rể ngươi không làm, hơn nửa đêm chạy tới chờ hồng hạnh?”

Trương nói xằng cúi đầu, cố ý để sát vào nàng: “Lão Trương ta còn không phải bởi vì quá nhớ ngươi, mới chạy đến tìm ngươi, chính là chờ ngươi sinh cho ta một hài tử có thể gả.”

Đúng là ông già, cho tới bây giờ vẫn còn nhớ chuyện này. Mạc Phỉ hất mặt, khinh thường nhìn chằm chằm hắn: “Cố gắng nói lời phong lưu, cố gắng làm ra chuyện phong lưu, sợ rằng là bị lão bà đạp đi. Hay là nói Vương Bá thật sự đào góc tường?”

Nói đến Vương Bá cùng tân thê Hồng Tú của Trương nói xằng, lúc ấy Tiểu Thạch Đầu không kể nhiều, Mạc Phỉ tự nhiên cũng quên không hỏi nhiều. Chuyện của mình còn đang bận bịu, còn thời gian xen vào chuyện khác?

Giờ phút này bất quá cũng chỉ là cố ý muốn châm chọc Trương nói xằng một phen.

Không nghĩ tới Trương nói xằng khẽ nhếch khóe miệng, lộ ra một tia cười khổ sở: “Lão Trương ta hiện tại thật đúng là một thân thoải mái ung dung tự tại sống qua ngày.”

“Thật đúng là bị ta nói trúng?” Mạc Phỉ cẩn thận nhìn hắn, “Nhìn ngươi mặt mày xanh xao, thật giống như nói: ta tinh thần sa sút.”

“Ngươi đả kích tướng công tương lại như vậy?”

“Dựa vào ngươi?”

Thời điểm hai người tranh không phân cao thấp, một bóng người quen thuộc xuất hiện, ba ngân châm phút chốc liền bay đến. Mắt nhìn ngân châm đều là nhằm về phía mạng của Trương nói xằng, Mạc Phỉ không nói hai lời bước đến trước người hắn, giơ tay một cái, đem ba ngân châm không thiếu một cây thu vào lòng bàn tay.

Nàng nhíu mày, ung dung vứt châm xuống, nhìn người đột ngột xuất hiện kia, cố ý bắt trước miệng lưỡi của Trương mỗ: “A a a, việc giết người cũng không nên thể hiện ở trước mặt cô nương nhà người ta.”

Trương nói xằng dở khóc dở cười.

Mạc Phỉ lại nói: “Hảo hảo gấu mèo không làm, ngươi như thế nào cũng bắt chước lưu manh, chạy tới đây hồng hạnh?”

Hơn nửa đêm, ai lại không chút kiêng nể gì ở trước mặt quần chúng phát độc châm? Cũng chỉ có quỷ y biến thái nào đấy tự xưng có thể cứu người xong lại giết, giết lại cứu.

Hắn như trước hai mắt thâm quầng như gấu mèo, thanh âm ngạo mạn khinh thường nói: “Ta còn nợ ngươi một câu trả lời.”

Mạc Phỉ lúc này bừng tỉnh đại ngộ. Đích xác là như vậy, không sai, lúc trước nàng tìm mọi cách biết được tên đầy đủ của Chung lão bản, kết quả đến bây giờ vẫn chưa được biết, chỉ biết chuyện trong cơ thể Diệp Cẩn có ngân châm phụ thân “chôn”.

“Nợ ta một câu trả lời, vậy cũng không nên lấy phương thức này để thu hoạch. Muốn hại bằng hữu của ta, ngươi đây chính là không cho ta mặt mũi.” Mạc Phỉ cũng lấy giọng điệu khinh thường trả lời.

Trương nói xằng sửng sốt một chút, thở dài cười yếu ớt.

Bất quá Mạc Phỉ mới không rảnh để ý vẻ mặt của hắn, thấy Phan Đạt thành công kinh ngạc, lại phát hiện chung quanh có không ít người đang xem náo nhiệt, hơn nữa còn thu hút cả hai hán tử thô lỗ lúc trước ngăn cản không cho Tiêu Duyệt vào lâu, càng thêm cố ý thì thầm: “Chung lão bản với ngươi không phải là huynh đệ tốt cùng chung chí hướng sao, lần đó ngươi biểu hiện rất tốt không bán đứng hắn, như thế nào, lần này lại đổi ý?”

Quắt queo nửa ngày, suy nghĩ của Phan Đạt cuối cùng cũng thay đổi. Chỉ tay vào Trương nói xằng cách đó không xa, nói: “Có câu nói rất đúng, không đánh nhau không quen biết, ta trước khi nhận thức hắn, phải cùng hắn đánh trước một trận.”

Đang nói chuyện, hắn vừa vặn ngước mắt thấy người từ trong lầu đi ra, thấy đối phương thần sắc nghiêm túc, cứng ngắc giống như thuốc cao bôi trên da chó, lập tức nghĩ ra kể sách của Mạc Phỉ, cảm thấy buồn cười, trực giác thấy thú vị, lập tức lớn tiếng phụ họa: “Nguyện kết bạn với hạng người nào, cũng là Phan Đạt ta quy định. So với vị kia, ta hiện tại đối với ngươi cũng có hứng thú, ngươi đã muốn biết tên của hắn, ta cũng vui lòng trả lời.”

Mọi người trầm mặc, tất cả mọi người đều nhìn sắc mặt người trước lâu, ngay cả hai hán tử lỗ mãng lúc trước lúc muốn ra mặt ngăn cản cũng đều đứng nghiêm bất động.

Lão bản Vạn Hương lâu, đến nay vẫn là bí mật. Mọi người chỉ biết hắn thích mặc bố sam, gương mặt bình thường, lại có vẻ quý khí phong nhã vô tận. Không ai biết được tên của hắn, bởi bì một chữ “Chung” khắc trên bàn tính, mọi người cũng khách khí gọi hắn một tiếng – Chung lão bản.

“Phan huynh,” người trước lầu đôi mắt nghiêm túc trông lại, vung ngược tay lên, đám người vây xem hoảng sợ lập tức tản xa ra, “Ta luôn luôn cho rằng hai ta giao tình rất tốt, cũng luôn luôn cho rằng ngươi là một người thức thời trang tuấn kiệt. Cũng không nghĩ, là bằng hữu mà ngươi lại làm chuyện như vậy.”

Trương nói xằng vẫn không lên tiếng chợt cười vang nói: “Bằng hữu, vốn là dùng để tổn hại nhau mà.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.