Khi Bác Sĩ Mở Hack

Chương 60: Chương 60: Phẫu thuật cắt bỏ ruột thừa




Trần Bỉnh Sinh kích động!

Bởi vì loại cảm giác này rất kỳ diệu, khi ngươi có một loại cảm ngộ nào đó đột phá, ngươi sẽ biết một loại cảm giác toàn thân thư thích, cũng như ngươi học tập toán học hàm số khi giải đề đó gặp câu khó, thật lâu không thể giải được, thế nhưng khi thầy giáo phê bình cùng giảng giải bỗng nhiên làm cho ngươi hoàn toàn Tỉnh ngộ, cảm giác xuyên qua từng lớp sương mù làm cho người rất thoải mái!

Với tư cách một bác sĩ ngoại khoa càng là như vậy, phải liên tục đột mỗi một bình cảnh, như vậy mới có thể không ngừng tăng lên trình độ của mình.

Mà muốn đột phá bình cảnh, nhất định phải phát hiện thiếu sót của mình.

Trần Thương phê bình sắc bén nói trúng tim đen, từng chữ như châu ngọc làm cho Trần Bỉnh Sinh cảm giác được tầng sương mù bị đẩy ra.

Sau khi Lão Trần hưng phấn, bỗng nhiên sắc mặt căng thẳng, tỉ mỉ nghĩ lại, mới tỉnh táo, tự hỏi một vấn đề nghiêm trọng: Sao Trần Thương phát hiện được?

Quay người nhìn thấy Trương Chí Tân, phát hiện biểu lộ của gia hỏa này có chút đặc sắc, sắc mặt không ngừng từ tam thể hội chứng đến thị chứng hoàn Alzheimer hoàn mỹ, thành công thuyết minh cái gọi là gương mặt ngoại khoa.

Cẩn thận hồi tưởng, hắn biết Trương Chí Tân đang ngẫm lại điều Trần Thương vừa nói, nên cũng không tốt quấy rầy, chỉ là ánh mắt nhìn Trần Thương có chút ý vị thâm trường.

Tiểu tử này... Mình còn đánh giá thấp thiên phú ngoại khoa của hắn.

Mặc dù trước mắt chỉ biết một loại phẫu thuật cắt bỏ ruột thừa, thế nhưng đó là bởi vì hắn chỉ tiếp xúc qua phẫu thuật cắt bỏ ruột thừa!

Nếu như... Ánh mắt Trần Bỉnh Sinh nhìn Trần Thương đầy nóng bỏng, giống như phát hiện đại lục mới!

Hạ quyết tâm, qua khoảng thời gian này, hắn quyết định để Trần Thương phẫu thuật nhiều hơn, tiếp xúc nhiều hơn những phẫu thuật ngoại khoa mới.

Cách biết giữa người và người lớn vậy sao, vốn cho là chênh lệch giữa mình cùng tiểu Trần là 3.0 và 30, hiện tại hắn cảm thấy còn có thể dời lại một chút...

Thật lâu!

Bỗng nhiên nghe thấy một tiếng thở dài truyền đến!

Lão Trần quay người, tưởng là Trương Chí Tân, kết quả... Lại là Trần Thương nhìn lão Trương thở dài...

Tràng diện quỷ dị.

Lúc này, Trương Chí Tân bỗng nhiên vui rạo rực xoay người, nhìn Trần Thương cùng Trần Bỉnh Sinh đắc ý cười.

Thậm chí không để ý tới rửa tay, trực tiếp ôm chầm Trần Bỉnh Sinh, hưng phấn nói: “Lão Trần, ta cho ngươi biết, vừa rồi tiểu Trần nói giúp ta cảm ngộ rất sâu a, mặc dù hắn có vài lời không ý nghĩa, ăn nói lung tung, nhưng có mấy câu rất có đạo lý!”

“Lúc ấy, ta liền kết hợp kinh nghiệm cùng cảm ngộ nhiều năm của ta, không ngờ mà cảm giác trình độ của mình đề cao một chút, lát nữa phẫu thuật ta nói cho ngươi một chút, chậc chậc, rất nhiều tiểu kỹ xảo.”

“Tiểu Trần không tệ, ta phát hiện ánh mắt của ngươi cũng không tệ lắm, học tập cho giỏi, lát nữa ngươi thật tốt làm phẫu thuật, ta nắm tay dạy ngươi!”

Trần Thương kinh ngạc, ta nói một đống lớn như vậy... Ngươi nói ta có ăn nói lung tung không ý nghĩa?

Ngươi có lương tâm hay không, ta bình luận đều là tinh chuẩn sắc bén từng chữ châu ngọc, ngươi thiên phú có hạn, học không đến tinh túy lại nói ta nói hươu nói vượn...

Haizz!!!

Thiên phú phẫu thuật ngoại khoa của ngươi có hạn, hay là ngươi đi làm bác sĩ thẩm mỹ đi...

Trần Thương thở dài.

Âm thầm chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói thầm một câu: Đồ không chí tiến thủ...

...

...

Ca phẫu thuật thứ hai bắt đầu, Trần Thương nhìn bụng người bệnh, hít sâu một hơi.

Mà giờ khắc này, Trần Bỉnh Sinh cùng Trương Chí Tân nhìn thấy Trần Thương, không biết vì sao hắn laij nhìn cái bụng ngẩn người.

Nhưng!

Nháy mắt, khí thế Trần Thương thay đổi.

Thuần thục trôi chảy cầm dao, nhẹ nhàng vạch một đường, tay đè cán dao, nhẹ nhàng cắt xuống, lập tức làn da được mở ra!

Trần Bỉnh Sinh lập tức sững sờ, máu đâu?

Làm sao chỉ có một chút máu như vậy!

Nhưng rất nhanh, hắn mới nhìn rõ máu tươi chậm rãi chảy ra, cũng không phải là rất nhiều...

Lập tức Lão Trần trừng to mắt, khó có thể tin, cái này... thao tác này thật sự là.

Hắn còn phát hiện, hôm nay tư thế cầm dao của Trần Thương không ngừng biến hóa, từ làn da đến mỡ dưới da... Mỗi một bước tay Trần Thương đều thuần thục thay đổi một tư thế cầm dao.

Cái này mà là một người mới hả?

Cảm giác này chính là mạnh nhất vương giả đang làm một việc rất bình thường không đáng nói.

Thiên phú ngoại khoa của Lão Trần rất mạnh, bằng không cũng sẽ không mới ở độ tuổi trung niên đã có trình độ Phó chủ nhiệm bác sĩ.

Hắn tự nhiên có chút nhận biết đối với thao tác của Trần Thương, thậm chí hắn cảm giác một đao kia... Có cảm giác vượt qua tự mình.

Nghĩ tới đây, bỗng nhiên Trần Bỉnh Sinh có loại cảm giác vi diệu, tựa như là thanh xuất vu lam? Trong lòng có cảm giác may mắn, thậm chí còn có một ít lo lắng.

Trần Thương tránh gây tổn thương mạch máu không cần thiết, một đao đó rất chuẩn.

Chỉ là, sau khi cắt lớp da ra...

Trương Chí Tân bỗng nhiên nói: “Tiểu Trần, lỗ hổng ngươi mở hơi nhỏ a, lát nữa ngươi sẽ không dễ làm.”

Hoàn toàn chính xác, lỗ hổng Trần Thương cắt ra chỉ khoảng 4cm, không rộng bao nhiêu.

Trần Thương nhẹ gật đầu, đây là hắncố ý, hắn cảm thấy như vậy đã đủ rồi.

Tìm kiếm?

Căn bản không cần, sờ ruột thừa không khác sờ cái mũi bao nhiêu, quá đơn giản, các loại ruột thừa không đúng vị trí đều bị Trần Thương tìm được dễ như trở bàn tay, chớ nói chi là ruột thừa bình thường này, hắn còn quen thuộc hơn cả hai tay của mình.

Trần Thương thao tác rất bình thường rất đơn giản, thế nhưng trong đơn giản lại một loại rất không đơn giản.

Lão Trần nhìn như si như say!

Trương Chí Tân cũng nghẹn họng trân trối.

Hắn không phải người ngu, tự nhiên nhìn ra được thao tác của Trần Thương sắc bén cỡ nào!

Giờ khắc này, Trương Chí Tân mới phát giác được vừa rồi Trần Thương phê bình mình cũng không phải là ăn nói linh tinh, mà là thật.

Thế nhưng... Tiểu tử này sao có thể yêu nghiệt như thế?

Phẫu thuật cắt bỏ ruột thừa mà hắn làm như cắt hoa vậy?

Nghĩ tới đây, Trương Chí Tân ngừng thở, chăm chú nhìn mỗi một thao tác của Trần Thương.

Lưu Kiện là gây tê sư, bình thường hắn không thích đợi trong phòng phẫu thuật, sau khi gây tê xong liền đi ra ngoài, nhưng hôm nay, hắn lại đứng trong phòng phẫu thuật gắng gượng nhìn Trần Thương hoàn chỉnh phẫu thuật cắt bỏ ruột thừa, sau khi xem xong, chấn động vô cùng.

Tiểu Trần này cắt ruột thừa thật... Tốt.

Hắn nghĩ không ra quá nhiều từ để hình dung, nhưng hắn đã thấy quá nhiều phẫu thuật, mà một ca phẫu thuật này của Trần Thương, thật rất lợi hại.

Một ca phẫu thuật cắt bỏ ruột thừa bình thường, lại làm cho Lưu Kiện ngừng chân quan sát lâu như vậy.

Cuối cùng, đến bước khâu làn da, bỗng nhiên Trương Chí Tân cười nói: “Tiểu tử, vừa rồi ngươi nói ta khâu làn da quá xấu đúng không? Ta là bác sĩ thẩm mỹ chuyên nghiệp, ngươi dám nói ta như vậy, tới tới tới, ta nhìn ngươi khâu.”

Trần Thương mỉm cười, cách khẩu trang không nhìn thấy khẩu hình, mà ánh mắt lại cố ý chớp chớp, tỏ ý: “Nhìn kỹ!”

Hôm nay cầm kim kẹp chặt trong tay, bắt đầu khâu lại cái bụng!

Khâu làn da của Trần Thương là cao cấp, hơn nữa quan trọng nhất không ở đây, quan trọng nhất chính là Trần Thương khâu rất đẹp mắt!

Sau khi khâu xong đảm bảo mỹ quan là sở trường của hắn, phối hợp với 【 Con mắt Mỹ Lệ 】, Trần Thương thuần thục xe chỉ luồn kim, phác hoạ làn da, một đường khâu rất mờ hiện ra.

Cái này khiến Trương Chí Tân đang chuẩn bị giáo huấn trả thùTrần Thương một phen nhất thời kinh ngạc!

Chỉ là hắn còn chưa kịp nói chuyện, gây tê sư Lưu Kiện bỗng nhiên nói: “Khâu thật là dễ nhìn! Lão Trương, không phải ngươi là bác sĩ thẩm mỹ sao? Tại sao ta cảm giác khâu còn đẹp hơn ngươi vậy!”

“Ba~! Ba~! Ba~!” Trương Chí Tân giống như nghe thấy ba tiếng cái tát vang dội quanh quẩn bên tai, rất là vang dội!

Hồi tưởng lại, vừa rồi Trần Thương phê bình mình khâu có chút xấu... Trương Chí Tân rất khó chịu.

Mà Trần Bỉnh Sinh cũng thở dài, tiếc hận nhìn lão Trương, an ủi: “Thật ra... Ngươi cũng chỉ kém một chút mà thôi.”

Trương Chí Tân nhìn Trần Bỉnh Sinh, thấy Trần Bỉnh Sinh an ủi mình, cũng âm thầm gật đầu, động viên chính mình: Trương Chí Tân cố lên! Các ngươi chênh lệch không lớn, cũng chỉ là một chút mà thôi, nhất định phải đuổi theo lấp đầy chênh lệch này!

Lão Trần có câu còn chưa nói: Chỉ là... Ngươi là cấp bậc tiền bối của hắn a!

Nhìn Trương Chí Tân cao lớn uy vũ, lão Trần khẽ thở dài.

- -----------------o0o------------------

DG: Cầu tử linh thạch, cầu kim phiếu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.