Khi Bác Sĩ Mở Hack

Chương 56: Chương 56: Được vào biên chế!




Trần Thương nghe thấy Vương Hướng Quân lợi hại như thế thì hết sức kinh ngạc, nhưng cũng chỉ thế thôi.

Dù sao người ta gặp mình cũng không nhiều, hôm qua chỉ là trùng hợp mà thôi, nhiều nhất có thể lưu lại một ấn tượng tốt, chân chính muốn để người ta trợ giúp mình, căn bản không quá thực tế.

Hơn nữa, giữa người với người, chỉ có những người có điều kiện tương đương nhau mới có thể hòa hợp, bằng không không thể lâu dài được.

Sắp đến lúc giao ban, mọi người cũng dần dần đi tới trong văn phòng, Trương Xu nhìn thoáng qua Trần Thương, khẽ gật đầu, nếu như tối hôm qua không có Trần Thương, hậu quả thật sự rất khó nói.

“Tối hôm qua vất vả, tiểu Trần!”

Trần Thương cười: “Trương lão sư, ta chỉ là mèo mù gặp chuột chết, hơi may mắn mà thôi.”

Trần Bỉnh Sinh cũng vừa lúc đi đến: “Sau này ngươi phải bận rộn nhiều a.”

Đám người cười lên ha hả.

Nhìn Trần Thương càng thêm hài lòng.

Dù sao, một người trẻ tuổi chịu khó làm việc, lại không kiêu ngạo, không siểm nịnh như vậy, thực sự rất khó sinh ra chán ghét!

Đặc biệt là đối với phụ nữ mà nói, đẹp trai vĩnh viễn là vũ khí có lực sát thương lớn nhất.

Nhưng, có người thích, tự nhiên phải có người ghét.

Nếu không âm dương sẽ không cân bằng.

Vương Dũng nhìn thấy mọi người đều khen Trần Thương, trong lòng rất khó chịu, dù sao hai người đều vào khoa cấp cứu cùng lúc, đều là nhân viên hợp đồng khoa, hơn nữa cả hai đều rất cố gắng.

Vương Dũng may mắn hơn Trần Thương một chút, bình thường nhiều nhất chỉ đi theo Lý Bảo Sơn tham gia phẫu thuật, là người phục vụ cho lãnh đạo.

Bình thường, loại người này tương đối dễ dàng chuyển chính thức.

Huống chi, được Chủ nhiệm Lý tự mình hướng dẫn, Vương Dũng cũng tiến bộ rất nhanh, tham gia phẫu thuật nhiều hơn Trần Thương mấy lần, nếu so về phẫu thuật, Trần Thương căn bản không phải đối thủ của hắn.

Vì vậy, Vương Dũng cảm thấy, chuyển từ hợp đồng khoa sang ký hợp đồng bệnh viện lần này, khả năng của mihf lớn hơn một chút.

Hơn nữa trong hơn hai năm qua, Vương Dũng đối với Trần Thương cũng rõ như lòng bàn tay, từ nông thôn trong tới, không có căn cơ, gia đình không có điều kiện, không tiền, học ở đại học Y Tỉnh Đông Dương, là sinh viên chưa tốt nghiệp, không trình độ.

Với bối cảnh như thế này, Vương Dũng cảm thấy, Trần Thương trừ bộ dáng đẹp trai hơn mình một chút, mặt khác đều chênh lệch chút ít so với mình.

Hơn nữa... Hắn tin tưởng rằng chuyên cần có thể bù xấu!

Thế nhưng, Vương Dũng chưa từng nghĩ rằng, Trần Thương lại thâm tàng bất lộ như thế, vô thanh vô tức móc ra đại đao dài mười mấy mét, cố ý để lộ thân thủ trước mặt lãnh đạo bệnh viện!

Cái này khiến Vương Dũng bị thương rất nặng.

Đã nói với nhau là cùng nhau tiến bộ, không nghĩ tới ngươi lại giấu giếm mua một thanh đao lớn như thế, cái này khiến cho Vương Dũng có chút bị thương.

Dù đứng trước lợi ích lớn như vậy, nói trắng ra là cạnh tranh, ngươi ưu tú, biểu hiện tốt, người cạnh tranh với ngươi tự nhiên áp lực rất lớn.

Không được, phải tìm cơ hội học được kỹ thuật của Trần Thương!

Vương Dũng nghĩ tới đây, đưa ra một quyết định khó khăn, chính là mua cái đĩa hỗ trợ, đi học trộm nghệ!

Lý Bảo Sơn đi vào trong văn phòng, nhìn thấy tất cả mọi người đã tới, nhẹ gật đầu: “Tối hôm qua vất vả mọi người, chúng ta cố gắng vì cộng đồng, nhiệm vụ cứu giúp lần này kết thúc mỹ mãn, mỗi một vị đang ngồi ở đây đều là công thần!”

“Nhưng, chuyện ngày hôm qua cũng là hồi chuông cảnh báo chúng ta, thẩm tách máu cùng thẩm tách màng bụng là thủ đoạn trị liệu lâm sàng thường dùng, chúng ta với tư cách là bác sĩ cấp cứu, có thể nói là chiến đấu với Tử thần, mỗi chúng ta thêm một bản lĩnh, tính mạng của bệnh nhân liền có thể được bảo vệ nhiều hơn một chút.”

“Vì vậy, khoảng thời gian này, tổ chức một lần học tập cho tất cả chúng ta, liên quan tới đặt ống thông thẩm tách màng bụng, ta yêu cầu thông qua lần học tập này, tất cả mọi người nhất định phải nắm giữ thao tác cơ bản đặt ống thông thẩm tách màng bụng, lát nữa ta sẽ tìm cho mọi người một vài án lệ tham khảo.”

【 Đinh! Phát động nhiệm vụ: Dạy học cho bác sĩ An cách đặt ống thông thẩm tách màng bụng, nhiệm vụ hoàn thành ban thưởng: Nhận được độ thiện cảm (mỗi bác sĩ nắm giữ đặt ống thông phúc mạc đều cung cấp 5- 10 điểm độ thiện cảm). 】

Trần Thương vuốt cằm, nhiệm vụ này... Muốn ta trở thành vạn người mê hay sao?

Cái độ thiện cảm này có làm được cái gì không?

Hiện tại hắn chỉ biết, điểm độ thiện cảm từ 60 trở lên có thể xem được tin tức của đối phương, nhưng... Trong các tiểu thuyết cùng trong trò chơi rõ ràng đều viết: Độ thiện cảm đến 100 có thể dẫn về song tu.

Nghĩ tới đây, Trần Thương có chút lo lắng, trong lòng phức tạp, một mặt lo lắng độ thiện cảm mà lão Trần dành cho mình đạt tới 100 sẽ ở chung, một mặt khác, hắn rất chờ mong khi độ thiện cảm của Tần Duyệt đạt tới 100 sẽ phát sinh chuyện gì?

Ai...

Thật khó quyết định.

Lý Bảo Sơn nhìn chằm chằm Trần Thương hỏi: “Tiểu Trần, ngươi có nghe không?”

Trần Thương liền vội vàng đứng lên: “Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!”

...

...

Trong văn phòng, mỗi thứ tư đều tổ chức viện hội.

Chủ nhiệm An, lãnh đạo bệnh viện đều tụ tập ở đây, Tần Hiếu Uyên nhìn đám người, nói: “Ngày hôm qua, công việc cấp cứu mọi người làm rất tốt, hoàn thành viên mãn công việc cứu viện lần này.”

“Đương nhiên, trong đợt cứu viện lần này, cũng xuất hiện không ít đồng chí biểu hiện tốt, vì thế, ta viện quyết định muốn khen ngợi một chút đối với những công thần này.”

“Mà đặc biệt là một chút tiểu đồng chí, tiểu bác sĩ, lần này bọn hắn biểu hiện vô cùng chói mắt, đích thật là người gánh vác trách nhiệm bảo vệ sức khỏe cho nhân dân.”

“Nhân tài vẫn luôn là mạch sống của bệnh viện chúng ta, là một đạo phòng tuyến cuối cùng của mọi người, cho nên chúng ta nên đề cao đãi ngộ cho những tiểu bác sĩ này, khen ngợi nhân tài, chúng ta không chỉ có muốn đưa vào, hơn nữa phải lưu lại.”

“Mà đơn vị chúng ta vừa vặn thêm một vị trí biên chế, mà đồng chí Trần Thương khoa cấp cứu, trong việc cấp cứu đêm qua đã khâu cho 65 người bệnh, đồng thời trong lúc nguy nan dùng kỹ thuật thẩm tách màng bụng trị liệu thành công hai người bệnh trúng độc nặng, cứu được mạng sống của hai người này, vì vậy, chúng ta quyết định nhường cơ hội biên chế lần này cho Trần Thương, mọi người có ý kiến gì không?”

Phía dưới nghe được câu này, lập tức nghị luận ầm ĩ.

Trần Thương là cộng tác viên, không nghĩ tới có thể trực tiếp nhận được một vị trí biên chế!

Bình thường quá trình khảo hạch biên chế khá rườm rà, trừ nhân tài ra thì những mặt khác đều khá phiền toái.

Nhưng mọi người cũng không ý kiến, dù sao Trần Thương thật sự là lập công, hơn nữa cơ hội là cho người có chuẩn bị, thời điểm then chốt, chuyện người khác không làm được nhưng ngươi có thể làm được, chính là năng lực!

Nhưng, vị trí biên chế này có rất nhiều người dòm ngó!

Không bao lâu, Trương Hữu Phúc phổ ngoại khoa nói: “Không thích hợp? Viện trưởng Tần, bác sĩ Chu Hiểu Đông ở ngoại khoa chúng ta là hợp đồng từ năm trước, mà lại là nghiên cứu sinh Đại học Y Đông Dương, hiện tại vẫn là hợp đồng, vấn đề biên chế ta nghĩ nên ưu tiên cho lão đồng chí chúng ta? Theo ta được biết, Trần Thương này hình như chỉ là một sinh viên chưa tốt nghiệp? Hơn nữa, chúng ta không thể lấy một lần biểu hiện phủ định người khác cố gắng hai năm.”

Chủ nhiệm ngoại khoa Hung Thạch Kỳ cũng cúi đầu trầm giọng nói: “Ta cũng không tán thành, Lý Thế Kiến khoa chúng ta cũng hợp đồng lao động, đã ba năm, bây giờ còn chưa vào biên chế, cho một tiểu bác sĩ như vậy lên biên chế, trong lòng chúng ta không thoải mái.”

Lý Bảo Sơn nghe xong lập tức không vui: “Ta cảm thấy trình độ không thể trở thành tiêu chuẩn cân nhắc năng lực một bác sĩ, Trần Thương là bác sĩ ngoại khoa có thiên phú nhất ta từng gặp qua, ta cảm thấy nhân tài như vậy, nếu như hôm nay lưu không được, sau này đi ra là tổn thất của bệnh viện chúng ta!”

Trong lúc nhất thời, bọn người chủ nhiệm đều biểu đạt ý kiến của mình.

Lúc này, thư ký Đàm nói: “Ta cảm thấy, người trẻ tuổi, đều có cơ hội, tất cả mọi người đều rất ưu tú! Không bằng như vậy đi, đều cho bọn hắn một cơ hội, thi đấu một phen, người chiến thắng tự nhiên có thể nhận được vị trí này.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.