Kết Hôn Với Tổng Giám Đốc

Chương 10: Chương 10




Paris - Nước Pháp.

Trải qua mấy tháng thành tâm cố gắng cầu xin, Thù Lăng Vân quả thật tỉnh lại như có kỳ tích xảy ra.

Thù Lăng Vân vừa mới tỉnh táo lại, tìm khắp nơi vẫn không thấy bóng dáng của Quách Khả Du, trong lòng lo lắng”Khả Du đâu? Cô ấy vể Đài Loan rồi sao?”

“Đúng rồi! Khả Du về Đài Loan rồi, chờ thân thể con khỏe lên một chút, thì về Đài Loan thăm nó.” Mẹ Thù an ủi Thù Lăng Vân, ánh mắt lóe lên, thật không dám nhìn thẳng vào mắt hắn.

“Mẹ, mẹ hãy nói thật cho con biết, Khả Du thế nào?” Thù Lăng Vân phát hiện ánh mắt mẹ mình có chút khác thường.

“Không có... Không có, Khả Du... Nó... Nó ở Đài Loan... Rất khỏe nha...”

“Mẹ, mẹ hãy nói thật cho con biết đi, Khả Du rốt cuộc thế nào?” Thù Lăng Vân thấy dáng vẻ mẹ Thù ấp a ấp úng, càng thêm chắc chắn Quách Khả Du có điều bất trắc xảy ra.

“Haizz... Khả Du bỏ nhà đi rồi, không ai biết tung tích của nó.” Biết không nói dối được nữa, mẹ Thù rốt cuộc nói thật mọi chuyện.

“Tại sao cô ấy lại bỏ nhà đi?” Thù Lăng Vân lo lắng nắm tay mẹ Thù hỏi.

“Mẹ cũng không biết rõ, mẹ chỉ biết Khả Du bỏ nhà đi thôi, còn những chuyện khác, mẹ cũng không rõ lắm.”

Ánh mắt Mẹ Thù nhìn con trai vẻ an ủi, Bà biết bây giờ trong lòng con trai chỉ có một Quách Khả Du, Bà cũng rất thích Quách Khả Du, nhưng bà thật không biết Quách Khả Du hiện tại đang ở phương nào.

“Con muốn về Đài Loan tìm Khả Du!”

“Con vừa mới tỉnh lại, sức khỏe đang còn yếu, chờ tình trạng sức khỏe của con khá hơn một chút nữa, mẹ sẽ cùng đi với con về Đài Loan tìm Khả Du, có được hay không?” Mẹ Thù dịu dàng trấn an Thù Lăng Vân.

“Không! Con không thể đợi thêm được nữa! Con muốn đi Đài Loan ngay lập tức!”

---------------

Đài Bắc - Đài Loan.

Thù Lăng Vân giãi nắng dầm sương mệt mỏi quay về Đài Loan, đi khắp nơi tìm nhưng không thấy tăm hơi, hắn lo lắng hỏi thăm Tiêu Tiểu.

“Cô hãy nói cho tôi biết, rốt cuộc Khả Du đi đâu?”

“Không biết! Tôi cũng đi khắp nơi tìm cậu ấy, cũng đã đăng báo tìm người, nhưng vẫn không tìm thấy Khả Du, tôi cũng rất lo lắng cho Khả Du, bởi vì cậu ấy...”

“Cô ấy xảy ra chuyện gì? Mau nói cho tôi biết!” Thù Lăng Vân thực sự muốn biết tình hình của Khả Du.

“Cậu ấy mang thai!”

“Cái gì? Khả Du, cô ấy... Cô ấy mang thai đứa con của tôi?” Thù Lăng Vân vừa mừng vừa sợ.

“Là bác không tốt, bác không nên bắt Khả Du phá bỏ cái thai.” Mẹ Quách khổ sở tự trách.

“Cái gì! Bác bắt Khả Du phá bỏ cái thai?” Thù Lăng Vân trợn to đôi mắt không thể tin.

“Vì Khả Du muốn bảo vệ đứa con này nên mới bỏ nhà ra đi.” Tiêu Tiểu giải thích.

“Không biết phải dùng biện pháp gì, nhưng tôi nhất định sẽ mang được Khả Du trở về!”

Trái tim Thù Lăng Vân như vỡ vụn, Quách Khả Du đã bỏ nhà đi mấy tháng nay, an nguy không biết thế nào, mà điều khiến Thù Lăng Vân lo lắng hơn là Quách Khả Du còn có thai, cô ấy có thể chạy đi đâu đây? Cô ấy dựa vào cái gì mà sống?

Theo lời nói của Tiêu Tiểu và mẹ Quách, trên người Quách Khả Du không có nhiều tiền, điều này càng khiến cho Thù Lăng Vân đau lòng không thôi.

Thù Lăng Vân tất cả mọi phương pháp để tìm Quách Khả Du, thám tử tư, xã tin tức, vẽ hình dán khắp nơi, thông báo rao vặt...

Thời gian cứ từng ngày trôi qua, Thù Lăng Vân lái xe, chạy khắp tất cả các địa phương mà Quách Khả Du đã từng đi qua, đến cả những nơi dân cư thưa thớt như trên núi, bờ biển, thậm chí, nếu nghe nói ở đâu có xác người nữ Vô Danh, Thù Lăng Vân cũng chạy đến, khi biết đó không phải Quách Khả Du, hắn mới buông lỏng trái tim một chút.

Chỉ có điều, thật là kỳ lạ, Quách Khả Du dường như đã biến mất trên trái đất này, bất kể Thù Lăng Vân dùng phương pháp gì tìm cô, thì bóng dáng cô vẫn bặt vô âm tín.

“Khả Du, rốt cuộc em ở đâu?”

Thù Lăng Vân nhìn biển rộng trước mặt gào to, tròng mắt hiện đầy tia máu, đôi mắt nhiều ngày không ngủ đủ cộng với cơ thể vừa mới khỏi hẳn, nên lõm sâu xuống.

Thù Lăng Vân đối mặt với biển rộng mênh mông, hắn cầu xin, hy vọng Quách Khả Du có thể sớm quay về,

-------------------

Sau Khi Quách Khả Du đã dùng hết tiền bạc có trong người, cô bị người chủ quán trọ đuổi ra khỏi cửa, đi ở chưa quen cuộc sống nơi đây trên đường tìm đúng chỗ chân.

Đang trong lúc cô hết sức thất vọng, thì có hai vợ chồng già tốt bụng nhìn thấy cô, sau khi hiểu rõ tình trạng của Quách Khả Du, họ tạm thời quyết định dẫn cô trở về nhà mình ở bờ biển vắng vẻ.

Trong nhà chỉ có hai vợ chồng già, dựa vào một chiếc ghe nhỏ, mỗi ngày ông lão ra biển lưới được một ít cá, mang ra chợ bán lấy tiền sinh sống qua ngày.

Hàng ngày, Quách Khả Du giúp bà lão phơi cá khô, phơi rong biển, mặc dù cuộc sống đơn giản, nhưng lại tràn đầy vui sướng và thoải mái.

Vào những lúc đêm khuya, cô vừa xoa bụng, vừa nói với đứa con trong bụng: “Bảo Bối, con phải ngoan ngoãn nghe lời, sau này mẹ sẽ dẫn con đi Pháp tìm ba.”

Mỗi lần nghĩ đến chữ “Ba”, viền mắt cô đã ngập đầy nước mắt. Đã lâu rồi không có tin tức, không biết Thù Lăng Vân có mạnh khỏe hay có việc gì xảy ra không?

Cô thật sự rất nhớ hắn...

“Khả Du, con ngủ rồi sao?” Ngoài cửa, truyền đến tiếng gọi của bà lão.

“Chưa ạ.”

“Bà sợ con nửa đêm đói bụng, nên nấu cho con một chén cháo cá, nhân lúc còn nóng con uống đi.” Bà lão bưng một chén cháo nóng hổi, bước vào phòng của Quách Khả Du.

“Cám ơn bà! Bà ơi, đã trễ thế này rồi mà còn bắt bà nấu cháo cho con.” Quách Khả Du vội vàng đứng dậy nhận bát cháo, động tác có vẻ vụng về.

“Đừng nói như vậy, kể từ sau khi con đến nhà chúng ta, chẳng những khiến bà và ông nhà hết cãi nhau hoặc mắt to trừng mắt nhỏ, mà còn làm nơi này vang lên không ít tiếng cười.”

Nghe được câu này, Quách Khả Du nhớ đến mẹ của mình, nước mắt lại dâng tràn trong khóe mắt.

Không biết mẹ mình như thế nào? Bà nhất định rất lo lắng cho cô.

“Bà ơi, con... Con muốn quay về thăm mẹ con.”

“Cũng tốt, con đã bỏ đi lâu như thế rồi, nên trở về nhà xem sao.” Bà lão nhẹ nhàng vỗ vỗ tay Quách Khả Du: “Con đã sắp làm mẹ rồi, thì cũng phải hiểuấm lòng của người làm mẹ mới đúng.”

“Vâng, con biết rồi.”

“Con tính lúc nào thì trở về đây?”’

“Con muốn chuẩn bị tinh thần một chút, có lẽ sáng sớm ngày mai con sẽ đón chuyến xe lửa đầu tiên.”

“Cũng tốt, Khả Du, sau khi con đi rồi, phải chăm sóc thật tốt cho mình cùng đứa nhỏ trong bụng, bà hy vọng khi chúng ta gặp nhau lần nữa, con vẫn khỏe mạnh an toàn”

“Bà, con sẽ tự chăm sóc mình thật tốt, xin bà yên tâm.” Quách Khả Du cảm kích nhìn bà lão.

“Vậy thì tốt. Như vậy, con nghỉ ngơi sớm một chút, sáng mai còn phải đi nhiều chặng đường!” Bà nhẹ nhàng vỗ nhẹ vào vai Quách Khả Du.

“Bà, bà cũng nghỉ ngơi sớm một chút. “

Đưa mắt nhìn bà lão rời phòng, tinh thần của Quách Khả Du có chút bất an.

Không biết mẹ có tức giận khi cô không chào mà đi? Có thể tha thứ cho cô khi đứa bé sắp ra đời...?

-------------------

Hôm sau trời mới vừa hừng sáng, Quách Khả Du xách va ly quần áo rất đơn giản, đi tới trạm xe lửa Đài Đông.

Cô mua vé tàu đi Đài Bắc, bước chân nặng nề, đi tới sân ga.

Xe lửa từ từ vào trạm, tâm trạng của Quách Khả Du cũng phập phồng theo. Mang theo tâm trạng thấp thỏm bất an, cô tìm một chỗ ngồi xuống.

Đông bộ cảnh trí xinh đẹp, nhưng lúc này Quách Khả Du không lòng dạ nào mà thưởng thức, cảm xúc của cô lúc này giống y như mấy tháng trước.

Cô sờ sờ lên cái bụng đã đội lên rất to, chiếc xe lay động, khiến cô mơ mơ màng màng rơi vào trong mộng...

Trong giấc mộng mơ hồ, hình như cô thấy Thù Lăng Vân đang đứng gần đó vẫy tay với cô, cô vui vẻ đi tới trước, khi cô vừa chạm vào người Thù Lăng Vân thì đột nhiên, Annie xuất hiện trước mặt cô, cướp Thù Lăng Vân đi.

Cô muốn đuổi theo, lại bị Annie đẩy ngã xuống đất, cô đưa tay kéo chân Annie, lại đột nhiên bị cô đạp cho một đạp ——

“Đừng!”

Quách Khả Du quát to một tiếng rồi bật tỉnh dậy, mới biết đó chỉ là một giấc mộng.

Một người phụ nữ ngồi bên cạnh cô quan tâm dò hỏi: “cô có chuyện gì sao?”

“Thật xin lỗi, đã làm phiền chị!” Quách Khả Du ngượng ngùng nói xin lỗi.

“Không sao, phụ nữ có thai, tâm trạng luôn luôn không ổn định.”

Quách Khả Du ngượng ngùng cười cười, liếc nhìn đồng hồ trên cổ tay, mới phát hiện ra mình đã ngủ một lúc lâu.

Cô nhìn cảnh vật quen thuộc lướt qua ngoài cửa sổ, xe đã lái vào địa phương cô quen thuộc, tâm trạng của cô càng lúc càng khẩn trương, càng lúc càng sợ hãi.

Rốt cuộc, xe lửa từ từ vào ga Đài Bắc, Quách Khả Du khó khăn đặt chân lên nơi cô đã sinh ra và lớn lên.

Sau khi ra khỏi trạm xe lửa, cô cũng không bắt xe buýt, chỉ đi dọc theo đường phố, cảnh tượng quen thuộc rơi vào tầm mắt.

Cô rất nhớ mẹ, nhớ mảnh đất, triền núi, con đường... Nghĩ đến con đường triền núi này, cô lại nhớ tới Thù Lăng Vân, vừa nhớ tới Thù Lăng Vân, nước mắt của cô lại không kìm chế được rơi xuống. không biết như thế nào?”

Bởi vì trong lòng Quách Khả Du vô cùng nhớ mẹ mình và Thù Lăng Vân, hoàn toàn không có chú ý tới mặt đường dưới chân có một ổ gà, vì có thai nên cơ thể không được linh hoạt, nên ngã mạnh xuống mặt đường.

“Đau quá...” Quách Khả Du cố gắng muốn đứng lên, nhưng một cơn đau bụng đột nhiên xuất hiện, khiến cô bật khóc vì không chịu nổi.

“Ôi trời... Có ai không! Mau gọi xe cứu thương!”

Người đi đường tốt bụng vội vàng gọi một chiếc xe tắc xi, đưa Quách Khả Du tới bệnh viện.

-----------------

Khi Thù Lăng Vân, Tiêu Tiểu và mẹ Quách Khả Du nhận được thông báo, buồn vui lẫn lộn. Vui là vì rốt cuộc cũng tìm được Quách Khả Du, lo lắng là vì, Quách Khả Du đang trong cơn nguy hiểm.

Bên ngoài phòng mổ Thù Lăng Vân không ngừng đi tới đi lui, đôi mắt nhìn chằm chằm vào đèn báo mổ bên ngoài.

Quách Khả Du đã đi vào phòng mổ hai giờ rồi!

“Anh nghỉ ngơi một chút đi! Quách Khả Du cùng Bảo Bảo nhất định sẽ bình an.” Tiêu Tiểu an ủi hắn.

“Ừ.” Thù Lăng Vân mím chặt đôi môi mỏng, viền mắt ửng hồng gật gật đầu

“Tôi sẽ dùng tánh mạng của tôi thương yêu Khả Du, chỉ cầu cô ấy được bình an vô sự...”

Không lâu sau, cửa phòng phẫu thuật cũng mở ra, bác sĩ mang theo nụ cười đi ra.

Thù Lăng Vân lập tức lao tới trước, lo lắng hỏi: “Bác sĩ, vợ tôi không có sao chứ?”

“Chúc mừng, vợ anh đã sinh cho anh một công chúa rất xinh đẹp, hai mẹ con cũng rất bình an, chỉ có điều cơ thể mẹ còn rất yếu.”

Nghe được mình có một con gái, Thù Lăng Vân kích động cầm chặt tay người bác sĩ, cảm kích nói: “Cám ơn bác sĩ! Cám ơn!”

Không bao lâu, Quách Khả Du được đưa ra khỏi phòng mổ, sắc mặt cô tái nhợt, khiến trong lòng Thù Lăng Vân cũng bấn loạn.

“Khả Du! Khả Du!” Thù Lăng Vân nắm chặt tay của cô, giống như sợ cô từ trong tay mình biến mất.

------------------

Trong phòng bệnh, Thù Lăng Vân thâm tình nhìn Quách Khả Du vẫn còn chưa tỉnh.

“Lăng... Vân...” Trong cơn nửa mê nửa tỉnh, Quách Khả Du khẽ gọi tên Thù Lăng Vân.

“Khả Du, anh ở đây, anh vẫn luôn ở đây!”

Quách Khả Du nửa mê nửa tỉnh nhìn Thù Lăng Vân, “Lăng... Vân... Thật... Là anh... Sao?”

“Là anh, đúng là anh!”

Thù Lăng Vân nắm tay Quách Khả Du thật chặt, hắn thề, lần này tuyệt đối không để cho Quách Khả Du bỏ đi nữa, thậm chí là bị thương tổn.

“Lăng... Vân...” Quách Khả Du lại mơ màng ngủ.

Mấy ngày này, Thù Lăng Vân một tấc cũng không rời Quách Khả Du, mà ở Pháp cha mẹ Thù và Thù Lăng quân biết được tin Quách Khả Du đã bình an trở về, lại sinh cho Lăng Vân một bé gái xinh đẹp, cũng lập tức đáp máy bay qua Đài Loan.

Thấy cháu gái xinh đẹp, cha mẹ Thù mừng rỡ cười không ngậm miệng được, vui vẻ cùng mẹ Quách bàn bạc nên đặt tên cho cháu gái là gì.

“Khả Du, tại sao không tới Pháp tìm anh? Anh tìm em thật khổ sở, anh nghĩ rằng em đã thật sự biến mất. hôn lên bàn tay không còn sức lực của Quách Khả Du.

“Em... Thật xin lỗi.” Đôi mắt Quách Khả Du tràn đầy nước mắt.

“Đừng khóc, như vậy anh sẽ đau lòng.”

“Anh... Rốt cuộc anh cũng tỉnh rồi, em rất vui, rất rất vui.”

“Khi anh tỉnh lại, không nhìn thấy em, anh rất sợ, anh sợ em sẽ rời bỏ anh!”

“Không, sao em lại bỏ anh được chứ? Trên xe lửa em còn nằm mơ thấy anh...”

“Nằm mơ thấy anh làm sao?”

“Nằm mơ thấy anh bị... Bị Annie cướp đi...”

“Chị dâu, chị yên tâm đi, hiện tại Lưu An Ny đang ngoan ngoãn bị giam ở trong tù, em nghĩ, chưa đủ mười mấy hai mươi năm, thì cô ta không thể rời khỏi nhà tù, cho nên, chị an tâm thoải mái khi làm ‘Thù phu nhân’ đi!” Thù Lăng quân vội vàng chen vào một câu.

“Ai muốn anh lắm mồm, đàn ông nhiều chuyện!” Tiêu Tiểu trợn mắt nhìn Thù Lăng quân một cái.

“Ách...”

“Ai nha! Cha nói con trai nghe! Hiện tại cháu cũng đã có rồi, chúng ta không phải nên cử hành hôn lễ hay sao? Cha sớm biết Khả Du là một cô gái tốt, cha rất hài lòng về người con dâu này.”

Cha mẹ hai nhà Thù Quách thấy tình cảm hai người trước mắt trải qua sinh ly tử biệt mà vẫn không lìa, thật vui vẻ giúp họ chuẩn bị hôn lễ.

“Cha, con còn phải hỏi mẹ của con gái con, xem cô ấy có nguyện ý gả cho con hay không đã?”

Thù Lăng Vân đột nhiên nói câu này, khiến Quách Khả Du thoáng chốc đỏ bừng cả khuôn mặt.

“Anh... Thiệt là!”

Thù Lăng Vân nghiêm túc nói: “Khả Du, gả cho anh đi! Anh nhất định sẽ yêu em với cả trái tim! Xin em hãy tin tưởng anh!”

Quách Khả Du đỏ hồng cả mặt, thẹn thùng gật đầu một cái.

“Thật sự là quá tốt! Khả Du, cậu thật sự tìm được người trả tiền khi cậu quét thẻ tín dụng rồi!” Tiêu Tiểu hoan hô.

“Tôi cũng có thể trả nè!” Thù Lăng Quân đụng vai Tiêu Tiểu một cái.

Tiêu Tiểu trợn mắt một cái, đạp thù Lăng Quân một đạp, đau đến nỗi khiến anh ta ngậm miệng, không dám lỗ mãng nữa.

Quách Khả Du ôm con gái đang ngủ say, rúc vào trong ngực Thù Lăng Vân.

Vào giờ khắc này, cô cảm thấy mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất trên thế giới này!

-- HẾT TRỌN BỘ --

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.