Kết Hôn Lần Thứ Hai

Chương 14: Chương 14: Sáng sớm ngọt ngào




Một đôi tròng mắt đen thâm thúy đang nhìn cô.

Tỉnh ngủ, Tiếu Tử Hàm mở hai mắt ra, trong nháy mắt, đột nhiên trông thấy cặp mắt đen sâu không thấy đáy, đang lẳng lặng đưa mắt nhìn cô, cự ly gần đến mức cô có thể ở bên trong nhìn thấy cái bóng mình đang ngạc nhiên.

Đột nhiên gương mặt tuấn tú phóng đại làm cô cả kinh, sau đó mới nhớ tới đây là nhà của mình, mà gương mặt tuấn tú kia là của chồng cô!

"Đã tỉnh rồi hả?" Giọng nam mát lạnh tiến một bước xua tan những suy nghĩ vẩn vơ trong cô.

Cô khẽ chớp ánh mắt lười biếng, mơ hồ nhìn Chung Soái một tay chống đỡ đầu. Đêm qua binh hoang mã loạn, cô còn chưa kịp nhìn hắn rõ ràng, hơn một tháng không nhìn thấy, anh giống như hơi gầy, cũng đen chút, đôi môi mỏng khô ráo mím môi, cằm mọc râu tua tủa, trong tròng mắt tối tăm không có sắc bén thường ngày ngược lại nhiều nhu tình mật ý.

Kỳ quái, người đàn ông này dù ở thời điểm đều đẹp mắt như vậy?

Cô cười một tiếng, kìm lòng không được lấy tay đặt lên gương mặt của anh, nhận thấy được thân thể cường đại chợt cứng ngắc.

Chung Soái bắt được tay của cô, đặt ở trên môi khẽ hôn, tầm mắt lưu luyến ở trên cổ trơn bóng, mấy vết máu ứ đọng để cho anh nhớ lại thô lỗ hôm qua, không khỏi chau mày lại nói một câu "Thật xin lỗi!"

Tiếu Tử Hàm không muốn anh đắm chìm trong tự trách, liền chủ động chui vào trong ngực anh, đầu nhỏ vùi ở ngực của anh, tay trái tự do vòng hông tráng kiện của anh.

Chung Soái hiểu ý đồ của cô, lộ vẻ xúc động ôm sát cô, khẽ hôn lên tóc dài xốc xếch, "Đói bụng chưa? Muốn ăn cái gì? Anh đi mua cho em!"

Cô lắc đầu một cái, tham luyến sự ấm áp trong ngực anh. Cô là thể chất hàn, hơn nữa vào mùa đông sẽ càng nghiêm trọng. Trước kia trước lúc đi ngủ, cô đều làm hai túi nước nóng làm ấm chân rồi mới chui vào trong chăn, nhưng sáng hôm sau khi tỉnh lại vẫn là tay chân đều lạnh! Tối hôm qua lăn qua lăn lại cô quên chuẩn bị, vốn tưởng rằng sẽ bị đông lạnh tỉnh, ai ngờ là cô ngủ rất thoải mái. Mặc dù ngủ sâu, nhưng trong tiềm thức cô vẫn biết Chung Soái cả đêm đều ôm cô, chân to càng thêm dán vào đôi chân lạnh của cô, cho cô ấm áp, nghĩ đến anh lại cử động uất ức như thế, Tiếu Tử Hàm không khỏi lại đi cọ xát ngực anh. Nhưng dần dần cũng cảm thấy có cái gì không đúng, thân thể ôm cô tựa hồ càng lúc càng nóng bỏng, nơi bụng càng bị cái gì đó chỉa vào. Tuy là mới nếm thử tình dục, nhưng đối với loại thông thường này cô vẫn hiểu —— cô giống như không cẩn thận đang khiêu khích bạn sói nào đó!

Cô nâng đầu lên xin lỗi, "Em không phải cố ý!"

Chung Soái bị lời này của cô chọc cho bật cười, cúi đầu xuống khẽ hôn trán của cô, "Anh biết! Đứa ngốc, đây là bình thường!"

Nhìn gò má cô đỏ bừng, Chung Soái cười tiếp tục trêu chọc cô, "Mỹ nhân trong ngực, mềm mại thơm ngát, nếu anh không có phản ứng vậy nửa đời sau của em sẽ làm sao. Còn đâu tính phúc!"

Hạnh phúc? Tính. Phúc?

Cô để ý tới đây, vung quyền đấm vào lồng ngực của anh.

"Suỵt, đừng động! Cẩn thận tổn thương thân thể!" Anh ôm chặt cô, lồng ngực bền chắc ngăn chận đẫy đà trước ngực cô, thậm chí còn càn rỡ ma sát, trêu chọc nhũ hoa của cô.

Tiếu Tử Hàm nghe hiểu lời anh khuyên, cảm thụ cái càng phát ra chỉa vào cô, trong lòng có lo lắng mơ hồ, nghe nói như vậy nghẹn mà không để sẽ ảnh hưởng chức năng, vậy anh có thể hay không. . . . . . Thôi đi, cô cũng không phải là vì tính phúc nửa đời sau, chỉ là. . . . . . Được rồi, cũng có một chút xíu á!

"Cái đó. . . . . . Có phải rất là khó chịu hay không?" Cô chần chờ hỏi.

Chung Soái nghe vậy lập tức giả bộ bộ dạng khổ sở không chịu nổi, dùng sức gật đầu một cái.

"Vậy. . . . . . Hay là. . . . . ." Cô thủy chung nói không ra cái chữ "Làm" đó, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng giống như là muốn nhỏ ra máu.

Chung Soái thấy cô ngượng ngùng phút chốc đã hiểu ý của cô, nhưng bận tâm đến đầu gối cô bị thương, không dám quá lỗ mãng, chỉ đành phải kéo tay mềm của cô trợt xuống bụng dưới của mình, "Bà xã, sờ sờ nó!"

Tay cô phát lạnh khẩn trương lại run rẩy, cầm vật cứng nóng tượng trưng cho phái nam của anh đang căng cnwgs trong tay mình, cảm giác khác thường làm cho cô có chút chần chờ, cơ hồ liền muốn buông tay.

Chung Soái làm như nhìn ra lá gan của cô e sợ, bàn tay ấn chặt trên bàn tay của cô trượt động, đầu lưỡi linh xảo liếm vành tai của cô, dần dần hấp dẫn, "Bà xã, làm như thế này này!"

Làm phái nữ hiện đại Tiếu Tử Hàm cũng không có ngu ngốc đến mức không hiểu kế tiếp nên làm như thế nào, cô nắm được nóng bỏng cứng rắn. Rất vụng về, không hề vó tiết tấu di động, ánh mắt liếc trộm người đàn ông, anh tựa hồ rất khổ sở, đôi môi mỏng hấp dẫn mím chặt, vừa tựa hồ rất hưởng thụ, trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ.

"Bà xã, mau hơn chút nữa!" Chung Soái bị cô xoa nắn không hề có kỹ xảo. Lấy khích bác để toàn thân thoải mái, cấm dục quá lâu thân thể gần như bộc phát đến cực hạn.

Anh mở to miệng ngậm nhẹ ở vành tai của cô, từ từ liếm hôn chiếc cổ trơn bóng, đặt lên vết ứ đọng tối hôm qua lưu lại cực kỳ êm ái, giống như nâng giữ tâm can bảo bối ở trong lòng bàn tay.

Cần cổ ướt lại thêm khí nóng phả vào, trong thân thể dâng tràn lên khiến thân Tiếu Tử Hàm tê dại. Ngâm ra ngoài "Ưmh!", trên tay cũng không tự giác tăng thêm sức lực.

Chung Soái bị cô đột nhiên bóp một cái, trong nháy mắt dậy sóng bộc phát, anh thấp người đẩy eo lên phía trước, chất lỏng nóng bỏng toàn bộ phun trào ở trên bàn tay trắng noãn.

Xong chuyện, Chung Soái chui ở cổ của cô, nhưng vẫn là rất thân thiết dùng cánh tay chống lên thân thể. Tiếu Tử Hàm nghe anh thở hổn hển, đôi tay từ từ vòng hông của anh, đôi môi đỏ mọng nhẹ nhàng cong lên. Cô làm sao lại không biết, anh là bận tâm thương thế của cô, cố tình chọn phương thức buông thả như thế.

"Cám ơn!" Cô lẩm bẩm nói nhỏ.

Nghe vậy Chung Soái sửng sốt, ngay sau đó cười ở bên tai cô tuyên bố, "Còn nhiều thời gian!"

Đơn giản bốn chữ thôi, nhưng lọt vào tai cô lại tựa như một lời thề trang trọng! Giống như biểu thị công khai bọn hắn còn có rất nhiều, rất nhiều ngày sẽ sống bên nhau, còn có con đường thật dài thật dài phải đi.

Cô bỗng nhiên nhớ lại câu nói lúc Chung Soái cầu hôn nói, "Đầu bạc răng long không liên quan gì đến tình yêu!" Nếu như nói trước còn đối với lần này mê muội, một khắc này cô lại rõ ràng đã hiểu, có lẽ bọn họ không có tình yêu, nhưng bọn họ cũng sẽ đem hết toàn lực làm tốt đoạn hôn nhân này, thủ hộ lẫn nhau đi hết đoạn đường đời.

Vi Vi đã từng nói qua, con người cả đời này đại khái sẽ gặp phải ba người, mình thích nhất,thích mình nhất, cùng cả đời, không phải ai ai cũng thích hợp cùng ngươi đến đầu bạc răng long. Gặp được Tần Khải, cô đã thể nghiệm yêu cùng được yêu, bởi vì mất đi, học xong yêu liền hiểu được tìm được thích người hợp nhất chung đụng cả đời!

Hôn nhân không có tình yêu không phải là không tiếc nuối, nhưng cuộc sống chính là như vậy, cuối cùng gần nhau đến già, có lẽ cũng không phải là người đã từng ưng thuận thề non hẹn biển, cam kết đầu bạc răng long, âm thầm thề đời này chỉ thích một người, nhưng mà anh xuất hiện thời cơ thật sự quá tốt rồi, vừa vặn lúc cô bắt đầu sinh mỏi mệt chỉ muốn an định lại.

Cô là như thế, còn Chung Soái thì sao? Người đàn ông này bề ngoài bá đạo mười phần lại dịu dàng với cô, trong lòng dù thế nào cũng nhớ mãi không quên lần đầu tiên dắt tay của cô cũng do dự nửa giờ, lần đầu tiên hôn cô cũng mặt hồng tim đập, nhìn cô cười khúc khích, đem tay cô cất vào trong bàn tay anh, vì cô rời đi mà lần đầu tiên đỏ hồng vành mắt. . . . . .

Những hình ảnh này giống như đoạn phim nhất nhất thoáng qua, nghĩ đến anh từng đem tình yêu nóng bỏng như vậy cho một người khác, trong lòng Tiếu Tử Hàm lại dâng lên một loại khổ sở khó tả, cô tự nói với mình một chút cũng không nên để ý, cô thuyết phục mình, trong suy nghĩ của mỗi người đều có một lần tốt đẹp như vậy. . . . . . Chỉ cần lúc anh ôm cô trong lòng nghĩ là cô, chỉ cần cô là người phụ nữ cuối cùng của anh là tốt rồi, nhưng tại sao hốc mắt lại ê ẩm

Cô đem loại cảm giác này quy tội cho đó là ghen tỵ đặc biệt của phụ nữ, nói không chừng, có ngày anh sẽ yêu và coi trọng cô!

Đột nhiên toát ra ý niệm đó làm cho Tiếu Tử Hàm sợ hết hồn, bắt đầu từ lúc nào, cô thế nhưng lại mong đợi Chung Soái đối với mình sinh ra tình yêu? Quên mất ban đầu anh cưới cô cũng là bởi vì anh không thể cho cô tình yêu?

Chung Soái dần dần nhận thấy được người phía dưới khác thường, chống thân thể lên thấy hốc mắt cô đỏ lên, sợ chân loạn động vết thương cô, vội nói, "Bà xã, thế nào? Anh làm đau em sao?"

Cô lắc đầu một cái, không muốn làm cho anh nhìn thấy mình đa sầu đa cảm, vì vậy kéo thân thể anh xuống, ôm chặt lấy.

Chung Soái bị Tiếu Tử Hàm làm cho không hiểu ra sao, ôm ấp cô trong lòng yêu thương, lại nhớ kỹ tâm tình cô không rõ nguyên nhân, cầm mặt của cô nhẹ dụ dỗ, "Bảo bối, sao vậy? Nơi nào không thoải mái? Là vết thương bị đau sao?"

Đáy lòng chua xót của Tiếu Tử Hàm bị lời gọi “bảo bối” của anh làm cho nổ tung, nước mắt bất ngờ tràn ra hốc mắt.

Lần này Chung Soái là thật hoảng hồn, "Tại sao khóc? Em—— em đừng khóc mà!"

Chung Soái hoàn toàn không biết rõ tình trạng, không hiểu mới vừa rồi còn thật tốt, sao nói khóc là khóc thế này? Trong lúc nhất thời cũng không biết nên như thế nào an ủi tốt, cuối cùng chỉ đành phải đem cô ôm vào trong ngực, vỗ nhẹ lưng của cô, "Bà xã, anh không ngoan chỗ nào thì em cứ nói cho anh biết, anh sẽ đổi, em đừng khóc có được không!"

Chung đoàn trưởng đây là điển hình không có kinh nghiệm, phụ nữ tâm tình không tốt, cũng giống như trẻ con chơi đùa bị té ngã, không an ủi thì còn đỡ, càng an ủi thì càng uất ức, vốn là Tiếu Tử Hàm vẫn chỉ là có chút kích động muốn khóc, bị anh dỗ dành như vậy, nước mắt liền mãnh liệt tuôn rơi, đôi tay cô níu lấy chăn thật chặt, lệ rơi không ngừng, ngay cả chính cô cũng cảm thấy không giải thích được, rốt cuộc là đau lòng cái gì?

Chung Soái thấy cô càng khóc càng hung, trong lòng dần dần dâng lên tức giận, chẳng lẽ cô là vì người đàn ông tối hôm qua khóc sao? Người đàn ông kia chính là tình đầu của cô chứ gì?

Vừa nghĩ tới vợ mình vì đàn ông khác khóc bù lu bù loa, anh liền hận đến nghiến răng, nhưng nhìn thấy cô gái nhỏ trên giường khóc nức nở đến như vậy, tim của anh cũng vỡ nát mất rồi!

Chung Soái thở dài, ôm cô ngồi ở trên đùi, cằm chống đỡ đầu nhỏ của cô, an ủi nhẹ nhàng lay động.

Hai vai Tiếu Tử Hàm rung rung, tận tình khóc một lúc lâu, tiếng khóc dần dần chuyển thành khóc sụt sùi, thật lâu sau, từ từ thở bình thường lại. Nhưng vừa nghĩ tới hành động quỷ dị mới vừa rồi đã cảm thấy ngượng ngùng, cô rốt cuộc là đau lòng cái gì thế?

"Chung Soái, có phải anh cảm thấy em rất kì lạ hay không?" Cô quẫn bách vùi mặt ở vai anh, thanh âm khàn khàn sau khi khóc.

"Không có, thỉnh thoảng anh cũng sẽ có lúc tâm tình rất kém cỏi!"

Tiếu Tử Hàm nghe vậy ngẩng đầu lên, ngạc nhiên hỏi, "Có thật không? Anh cũng sẽ như vậy? Em cho là anh là đại thần hỉ nộ cũng không lộ đấy!"

Thấy cô khóc đến đỏ bừng cặp mắt, Chung Soái từ hộp khăn giấy trên tủ đầu giường rút ra giấy lau, đau lòng lau đi nước mắt khóe mắt cô, "Đứa ngốc, chồng em là người, không phải thần! Hiện tại anh đang rất khổ sở"

"Tại sao?" Cô kinh ngạc hỏi.

"Bởi vì em không tin anh, khóc thành ra như vậy, giải quyết xong không chịu nói cho anh biết chuyện gì."

Tiếu Tử Hàm tự biết đuối lý, nhưng lại nói không ra nguyên nhân mình khóc, chỉ có thể xuất chiêu phụ nữ thường dùng—— giả bộ ngoan làm nũng. Vòng đôi tay nhỏ bé lên trên cổ của anh, tựa trán mình vào trán anh, "Chính là chợt có chút cảm xúc, tự em cũng không biết tại sao khóc?"

Nghe giọng cô nũng nịu cùng chủ động thân mật hiếm có, mới vừa rồi còn vì nước mắt kia khó chịu được muốn chết, giờ trong lòng lại nảy ra ý tưởng "Biến thái", nếu như sau khi cô khóc đều bám người như vậy, vậy thì khóc nhiều một chút cũng đâu có sao?

Thấy Chung Soái không có phản ứng, Tiếu Tử Hàm lại đem đầu tựa vào trên bả vai của anh, dịu dàng nhỏ nhẹ nói, "Ông xã, em không có không tin tưởng anh, thật mà!"

Cô gái nhỏ này ngày thường không chịu gọi, lần này nhất nhất đều gọi anh, làm anh vui không xiết! Chỉ là, Chung đoàn trưởng trong lòng mặc dù bởi vì câu ông xã kia ngọt ngào hồi hộp, nhưng trên mặt vâng đang mang một vẻ mặt bi thương, làm bộ thở dài, "Ai. . . . . ."

"Anh tức giận?" Cô cầm lấy cánh tay anh, lắc lắc!

Chung Soái là tương đối hưởng thụ bộ dáng bất lực đáng thương của cô, nhưng vẫn là lắc đầu, thở dài, "Ai. . . . . ."

"Ông xã, em thật sự không có không tin tưởng anh, thật mà! Thật mà!"

Liếc trộm thấy cô thực sự bất an, hốc mắt lại có dấu hiệu ửng đỏ, Chung Soái cũng không dám trêu chọc cô tiếp, cầm bả vai của cô kéo ra khoảng cách giữa hai người, "Anh không giận nữa, chỉ là về sau không cho như vậy, chúng ta là vợ chồng, có cái gì đều cùng nhau giải quyết có đúng hay không?"

"Dạ." Cô ngoan ngoãn gật đầu.

"Có cái gì không vui phải nói cho anh biết!" Chung Soái ân cần dạy.

Tiếu Tử Hàm dùng sức hơn gật đầu một cái.

"Vậy em hôn anh một cái, an ủi tâm hồn bị thương của anh đi!" Anh nghiêm trang nói.

Tiếu Tử Hàm không chậm trễ chút nào, ở trên miệng anh hạ xuống một nụ hôn, vừa định rút lui, đầu liền bị bàn tay ấn chặt, đôi môi mỏng của phái nam giam hô hấp của cô lại.

Chung Soái dùng đầu lưỡi tỉ mỉ miêu tả đôi môi của cô giống như là đang thưởng thức chiếc bánh ngọt ngọt ngào nhất, không nhanh không chậm, dịu dàng chậm chạp, dẫn dụ cô mở ra khép lại, suồng sã tứ phía tiến vào miệng của cô, dây dưa trêu chọc cái lưỡi cô không ngừng.

Nụ hôn nhẹ nhàng mà lười biếng khiến Tiếu Tử Hàm dưới môi hắn như si như say, cô cũng không biết hôn tiếp còn có thể có cảm giác gì, giống như thế giới từ đó an tĩnh, yên tĩnh chỉ có thể cảm nhận được tồn tại lẫn nhau. Loại cảm giác tồn tại duy nhất này để cho cô kìm lòng không được hôn trả lại anh, đưa ra cái lưỡi đi theo bước chân của anh, tới triền miên.

Cô chủ động khiến bụng dưới Chung Soái càng như muốn bức xé ra ngoài, bốc cháy mãnh liệt, bởi vì không muốn thương tổn cô, anh chỉ có thể buông ra cô gái nhỏ đã mềm nhũn dựa vào anh thở dốc, xấu xa nói, "Bảo bối, đây mới gọi là hôn, hiểu không?"

Cô mê mê hồ hồ gật đầu một cái, thật ra thì cô cũng không hiểu có phải tất cả những nụ hôn cũng sẽ nóng bỏng mất hồn như vậy hay không, cô chỉ biết, mới vừa rồi cái hôn dịu dàng này cơ hồ khiến cô hoàn toàn hòa tan.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.