Huy Vũ Tuyệt Thế

Chương 9: Chương 9: Huy Vũ Tuyệt Thế




Huy Vũ Tuyệt Thế

Tác giả: Vẫn Nặc Sí Phong

Thể loại: Ngắn, cổ trang, cung đình, giang hồ, anh em họ, ngược, 1×1, HE

Tình trạng bản gốc: Hoàn

Tình trạng edit : đang tiến hành

Nguồn: Tuyết Ngàn Năm

Edit : Diệp Tử

-o-

Chương 8 : Tình ý nảy sinh

“Những con hồ điệp này vẫn là thích vây quanh ngươi như vậy a, ” một người nam nhân ước chừng hai mươi tuổi phe phẩy chiết phiến hướng bên này đi tới, đứng ở bên cạnh thiếu niên, hắn ngạc nhiên nhìn thấy người đối diện “Ngươi tỉnh rồi?”

“Ngươi là?”

“Ta?” Nam nhân hợp lại chiết phiến : “Ta chính là anh tuấn tiêu sái, ngọc thụ lâm phong, khí phách hiên ngang, tuấn mỹ tuyệt luân, phong độ nhanh nhẹn, cao quý nho nhã, thông minh tuyệt đỉnh, trí quan thiên hạ. . . . . .” (Ed : nổ banh xác ta rầu =)))))))))

Nam nhân khoa chân múa tay nước miếng tung bay, có thể nói là nước miếng như sao bay đầy trời, ba hoa một hơi dài, nhưng là nói nửa ngày cũng chưa nói đến trọng điểm, vì vậy phen này cơ bản nói đến ngàn thu cũng không ngừng, thiếu niên chân ngứa ngứa hận không thể một cước đá lên hai chân khiến hắn nói ra.

Bất quá tên này cũng thật sự rất tự kỷ , quá thích bản thân mình rồi , vốn tưởng rằng hắn vài năm nay đã bỏ được tật xấu này, nhưng ai biết. . . . . . Hiện tại hắn đang dùng những từ ngữ hoa lệ trau chuốt không đếm được ca ngợi chính mình, từ dung mạo tuấn mỹ của hắn đến trí tuệ như biển cả của hắn, từ mái tóc lóng lánh mềm nhẵn sóng động lòng người giống như tơ lụa cho đến móng tay cắt tỉa hoàn mỹ của hắn … ( Ed : ôm gối cười tập 2, edit cái đoạn này mà ta cứ cười sặc )

Một chuỗi hình dung từ khoa trương, thế nhưng còn không có nửa câu lặp lại, khiến cho Viêm Cứu Huy ở một bên xem bội phục không thôi, cứ việc rất phiền; mà thiếu niên một bên nhưng lại như một cây gậy đánh bất tỉnh dục vọng của hắn.

Thiếu niên thật sự rất muốn nhẫn xuống, chờ hắn tự mình thao thao bất tuyệt chấm dứt sau đó mới nói, phải biết rằng trong lúc hắn chen vào, đều bị y ngang nhiên đáng gãy, nhìn điệu bộ hắn kia không biết khi nào dứt, làm không tốt năm nay chỉ sợ là nói không xong a.

Thiếu niên cũng sắp bị nước miếng nam nhân làm cho chết đuối, thật sự là không thể nhịn được nữa, một quyền đánh vào bụng hắn, tính toán, trước làm cho hắn thanh tỉnh một chút rồi nói sau.

Nam nhân ôm bụng ngồi xổm xuống, miệng liên tục kêu đau : “Ta nói nhảm hơn một chút, nhưng là ngươi có thể hay không xuống tay nhẹ một chút, rất đau a.”

Thiếu niên khinh thường : “Ít nói nhảm đi, ta vừa rồi một quyền kia dùng có bao nhiều lực ta còn không biết? Không cần giả bộ.”

Biết rõ không qua mặt được thiếu niên, nam nhân bĩu môi đứng lên : “Ta là Y Thương.”

“Ngươi chính là thánh chủ! Ngưỡng mộ đã lâu ngưỡng mộ đã lâu.” Viêm Cứu Huy có chút giật mình, y thánh trong truyền thuyết cư nhiên trẻ tuổi như vậy.

“Đâu có, đâu có a.” Y Thương khiêm tốn nói.

“Thương, ngươi rốt cuộc là tới đây làm gì?” Khó chịu, Huy ngưỡng mộ đã lâu tên tự kỷ điên cuồng này sao? Có lầm hay không a?

“Tìm ngươi nói chuyện phiếm, thuận tiện xem tình trạng của hắn a, nếu tỉnh, vậy không có việc gì rồi .”

“Ngọc nhi đâu?” Thiếu niên nâng tay phải lên, một con hồ điệp tới gần nhu thuận đậu trên ngón trỏ hắn, trìu mến đùa nghịch nó, gương mặt giống như nữ tử thẹn thùng, bay mất rồi .

Nha, không chỉ có người mới là thích người xinh đẹp, ngay động vật cũng giống nhau a, mị lực của thánh chủ quả thật rất lớn a, người bên kia trên mặt mặc dù không có biểu tình gì, vẻ mặt ngốc lăng cũng đủ thấy được hắn bị mê hoặc đi : “Ngọc nhi đang chiếu cố Quý Thu, di? Thánh chủ đại nhân vĩ đại của chúng ta như thế nào sẽ quan tâm Ngọc nhi a? Chẳng lẽ nói. . . . . .”

Thiếu niên trừng mắt : “Ta chỉ là tò mò ngươi thích dính đồ đệ mình như vậy , như thế nào không để Ngọc nhi đi theo bên cạnh ngươi thôi.”

“Nga ~” Y Thương tay phải cầm chiết phiến đánh tay trái : “Thân là sư phụ nàng, ta như thế nào có thể đi quấy rầy bọn hắn điềm điềm mật mật đây? Như vậy rất không có đạo đức nha.”

Thiếu niên thú vị cười : “Xem ra Viêm giáo sắp tới sẽ có chuyện vui đây.”

Viêm Cứu Huy đến bây giờ vẫn không dám tin tưởng, người trước mắt này giống như thiên tiên xinh đẹp chính là thánh chủ Viêm giáo! Rõ ràng ôn hòa không có chút cảm giác nguy hiểm, ngược lại làm người khác an tâm, nghĩ muốn bảo hộ hắn, người như vậy, bất quá hai tám năm, thật sự là người, một tay khởi đầu viêm giáo sao?

“Vậy ngươi hẳn là sẽ không xử. . . . . . a!” Y Thương ôm chân nhảy tưng tưng, thánh chủ đạp chân hắn!

“Ngươi đã nhàn hạ như vậy, đi xuống bê điểm tâm đi lên, Viêm công tử hẳn là đói bụng rồi.”

“Viêm công tử?” Y Thương lúc này mới cảm thấy được kỳ quái: “Các ngươi không biết nhau ?” Hại hắn mong đợi nửa ngày, trách không được người nào đó muốn đạp chân hắn.

“Nghe Y công tử nói, ta cùng Phượng trước kia biết nhau sao?” Viêm Cứu Huy hỏi lại hắn. Ta cùng Phượng trong lúc đó không có cùng xuất hiện? Vì cái gì nói như vậy?

“Không thể a!” Y Thương chỉ vào thiếu niên : “Hắn chính là từ nhỏ cùng ngươi. . . . . . a!” chân bị đạp lần nữa!

Y Thương bị đau nhịn xuống, hắn xem như hiểu được , thánh chủ không muốn cho hắn biết thân phận của mình, trước kia rất có khả năng là dịch dung rồi : “Thánh chủ, thỉnh ngài nâng cao quý chân, tiểu nhân ta đi giúp Viêm công tử mang thức ăn lên.”

Thiếu niên lúc này mới vừa lòng mà thu hồi chân, cười nhìn hắn bộ dáng khập khiễng rời đi, bộ dáng như vậy muốn có bao nhiêu buồn cười liền có bấy nhiêu.

Hắn nói cái gì? Viêm Cứu Huy bị lời nói của hắn làm cho sửng sốt, theo như lời hắn nói cơ hồ có thể đoán ra được nửa câu. Từ nhỏ cùng ta cùng nhau lớn lên, trừ Vũ ra, sẽ không có người thứ hai, mà người này, tuyệt không thể nào là Vũ, ánh mắt Vũ là màu lam, hắn là màu đen, bộ dáng, cử chỉ, tính cách, không có một chút bộ dáng của Vũ, trừ bỏ. . . . . . Trừ bỏ lúc hắn đụng chạm ta trong lòng xuất hiện một cảm giác ấm áp, hắn tuyệt không có thể là!

10 ngày sau ——

“A, ngươi quả thực ở chỗ này a.” Y Thương bước nhanh chạy đến chỗ thiếu niên cùng Viêm Cứu Huy.

Thiếu niên nghi hoặc nhìn hắn, Y Thương cúi người ở bên tai thiếu niên, nhẹ giọng nói: “Hoàng đế băng hà, ngay tại buổi sáng hôm nay.”

Vẻ mặt tươi cười nhất thời ngưng trụ, đột nhiên như vậy, sẽ không lại là. . . . . .”Viêm công tử, ta trước xin lỗi không tiếp được.”

Nói xong, lôi kéo Y Thương rời đi. Chuyện này hiện tại tuyệt không thể để Huy biết.

Phát sinh chuyện gì? Biểu tình ngưng trọng như vậy. Tầm mắt Viêm Cứu Huy chuyển qua tay bọn họ đang cùng nhau nắm, tâm tình cực kỳ kém, hắn cư nhiên dùng tay nắm tay của ta rồi nắm tay người khác! Là, ta đê tiện. Học loại cầm này đã sớm học xong trong vài ngày, nhưng hắn vẫn muốn giả bộ không biết, để y cầm tay dạy mình. Đúng, ta thừa nhận, ta thích hắn , nhưng hắn? Có lẽ đối mình cũng không có cái ý thức kia, cho nên mới có sẽ đi nắm tay người khác.

Ta phát hiện, Y Thương cùng Phượng quan hệ rất tốt, Y Thương mỗi ngày sẽ tìm đến hắn, đoạt thời gian ta cùng Phượng cùng một chỗ.

Chẳng lẽ bọn họ đã sớm là người yêu?

Không được, ta phải nhanh chân đến xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Mở ra một lỗ nhỏ trên cánh cửa sổ của Phù Hoa điện, xuyên thấu qua khe hở thấy tình huống bên trong.

Thiếu niên ngồi ở vị trí cao nhất trong điện, Y Thương cùng mấy người chia làm hai hàng ngồi ở bên dưới điện, một mảnh yên tĩnh.

Bỗng nhiên thiếu niên nở nụ cười, ánh mắt buông xuống, xoay tròn chén trà trong tay, khiến người ta không phát hiện ra tâm tư của hắn : “Sáng mai, thủy dực, kim dực dẫn dắt 2000 người theo ta cùng diệt Huyết giáo, Thương cùng đi.”

” Nhưng thánh chủ, 2000 người. . . . . .”

“2000 người đủ rồi, ” thiếu niên thản nhiên đánh gãy lời Nam Cung Ly : “Hắn, ta tạm thời không hành động , không có nghĩa ta không thể diệt Huyết giáo, ta muốn khiến hắn chó cùng rứt giậu. Ta thật muốn nhìn xem kế hoạch hắn dày công sắp đặt mười mấy năm bị hủy hoại chỉ trong chốc lát sẽ là biểu tình như thế nào đây.”

“Thuộc hạ tuân mệnh.”

Phượng kiêu ngạo lạnh nhạt như vậy chính là Viêm Cứu Huy chưa thấy qua. Y nói hắn là ai? Cái gì kế hoạch mười mấy năm? Huyết giáo là tà giáo có mấy vạn giáo chúng a! Chỉ dựa vào 2004 người đã muốn diệt, thật sự không nguy hiểm sao? Đáng giận chính là, hắn cư nhiên còn để Y Thương cùng hắn cùng đi! !

__________

Hết chương 8

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.