Hot Search Dự Định (Nhiệt Sưu Dự Định)

Chương 67: Chương 67




Sau khi về tới khách sạn, cả một ngày, Phí Khả đều không có tâm trạng mà coi tiểu thuyết nguyên tác của kịch bản, cứ tra xem DS trong BDSM là cái gì.

Tra xong thì có chút giật mình.

Chủ nhân và nô lệ? Chi phối và thần phục?

Phí Khả nghĩ nghĩ, chả trách Đường Đường đó gọi Lục tiên sinh là chủ nhân, nói bản thân là mèo con nhỏ. Phí Khả có chút tức giận tắt màn hình, Đường Đường có thể không có chướng ngại tâm lý mà tiếp nhận, cậu đương nhiên cũng có thể.

Phí Khả vẫn chưa rõ lắm, nhưng cậu cảm thấy, cái này không phải là đóng vai nhân vật sao?

Nếu là chủ nhân và bé hư…..

Cậu cảm thấy vẫn có thể tiếp nhận được.

Nô lệ……. cậu có chút không tưởng tượng nổi, chính mình sao có thể làm nô lệ của Lục tiên sinh, quỳ dưới chân anh, thật sự cần phải làm như vậy sao?

Nếu như làm không được, Lục tiên sinh có tức giận hay không?

Dạng người như Du Vân mà cũng có thể làm bạn trai của Lục tiên sinh, lẽ nào Phí Khả cậu không làm được?

Nói thật, Phí Khả có chút không tin được rằng Lục Hình Văn sẽ bắt cậu làm hết tất cả những thứ gọi là chi phối và mệnh lệnh đó. Du Vân làm ra nhiều chuyện quá đáng như vậy, Lục tiên sinh vẫn khoan dung hắn mà.

Cậu thật sự thích Lục tiên sinh, sùng bái Lục tiên sinh, cậu chắc chắn là sẽ làm tốt hơn Du Vân.

Yêu đương sao…..

Phí Khả có chút mê muội.

Cậu lớn như vầy, lần đầu thích một người, rất chậm chạp, luôn cho rằng mình là fan đang sùng bái thần tượng, không dám nghĩ nhiều.

Nhưng Lục tiên sinh hôn cậu rồi….

Cậu cũng có thể được Lục tiên sinh thích sao?

Phí Khả đột nhiên có chút tự tin.

Phí Khả cả buổi trưa đều không ngủ, cứ lên mạng dạo loạn.

Buổi chiều, Miêu Hân rốt cuộc gọi điện thoại đến, dặn dò cậu: “Không được phản ứng weibo của Lục Hình Văn, cứ để yên như vậy. Phùng ca đã kéo hot search xuống, đợi độ hot hạ xuống là được rồi, mọi người sẽ quên ngay thôi. Dù sao thì em vẫn luôn rất nghe lời, chị thấy cũng không cần dặn dò em, weibo em cũng chưa từng tự mình phát một tin nào.”

Phí Khả biết tài khoản weibo và mật khẩu của mình, nhưng trước giờ cậu chưa từng phát weibo nào. Đều là Bào Tiểu Thụy giúp cậu phát mấy tin tuyên truyền, quảng cáo, đại diện.

“Em có cơ hội thì khuyên Lục Hình Văn một chút, đừng có phát loạn weibo, nhanh nhanh đưa mật khẩu weibo cho Phùng ca, để anh ấy đổi lại số điện thoại. Lục Hình Văn quá khó khống chế, anh ấy phát weibo một lần thì lên hot search một lần, tuy là miễn phí, nhưng ở lâu trên hot search cũng không có tốt, rất dễ làm cho cư dân mạng phản ứng ngược. Mà độ hot cứ cao không hạ xuống, hai năm sau hai người làm sao ly hôn?” Miêu Hân lảm nhảm nói.

Phí Khả không biết có nên nói cho Miêu Hân biết là mình thích Lục Hình Văn không, nhưng nghĩ nghĩ, hình như cậu và Lục Hình Văn cũng chưa có xác nhận quan hệ chính thức.

Phí Khả khuyên Miêu Hân: “Lục tiên sinh tự có chừng mực, mọi người đừng lo lắng.”

Miêu Hân: “……..”

Sau khi cúp điện thoại, Phí Khả vẫn không ngủ được, lúc nào cũng nghĩ tới Lục Hình Văn, nhịn không được đăng nhập vào diễn đàn Lục Địa Phi Hành, xem lướt qua các bài viết về Lục Hình Văn, xem một MV fanmade của Lục Hình Văn do các fan biên tập cắt ghép trước đây.

Xem say sưa, bất tri bất giác mà qua luôn một ngày.

Mười giờ tối, Lục Hình Văn vẫn chưa xong việc quay về. Phí Khả tối qua không có ngủ nhiều, hôm nay lại cao hứng cả ngày mà không ngủ được, mười một giờ không mở mắt nổi nữa, chỉ có thể đi ngủ trước.

Ngày tiếp theo tỉnh lại, Lục Hình Văn đã xuất phát đến phim trường rồi.

Phí Khả mở điện thoại xem, Lục Hình Văn chẳng gửi cho cậu tin nhắn nào.

Lý Lỵ Hinh dọn xong bữa sáng, nói: “Lục ca buổi sáng trước khi đi còn hỏi chị là, hôm qua em có cố gắng xem kịch bản không? Có phải hôm qua em ở trong phòng sách chơi máy vi tính cả ngày không?”

Phí Khả có chút ngại ngùng: “Hôm nay em nhất định sẽ cố gắng đọc kịch bản.”

Nhưng Phí Khả căn bản là đọc không vào, cả ngày đều nhớ tới Lục Hình Văn.

Cậu muốn đến phim trường nhìn Lục Hình Văn, rất muốn rất muốn, nhưng lại không dám đi.

Cứ hồn vía lên mây như vậy suốt một ngày trời, không dễ mà đợi tới tối Lục Hình Văn quay lại, nhìn thấy cậu, câu đầu tiên liền nói: “Ngày mai quay phim đã chuẩn bị xong chưa?”

Phí Khả lần đầu trong đời, có cảm giác quẫn bách giống như một học sinh không làm bài tập về nhà mà bị giáo viên kiểm tra.

Cậu lắp ba lắp bắp: “Kịch bản đã thuộc rồi…”

“Uhm.” Lục Hình Văn xoa xoa đầu cậu, rồi tự tiến về phòng, cũng không bước ra nữa.

Phí Khả ngây ngây ngốc ngốc cả buổi tối, chuyện gì cũng không muốn làm, cứ cầm điện thoại lên rồi bỏ xuống, buông điện thoại xuống lại cầm lên, muốn nhắn tin cho Lục Hình Văn, nhưng lại không dám.

Phí Khả luôn cho rằng ưu điểm của bản thân có lẽ chỉ là ý chí kiên định, nhưng bây giờ mới phát hiện hóa ra ý chí của mình rất là yếu ớt.

Lúc bắt đầu cảnh quay của ngày tiếp theo, hậu quả của việc để tình yêu làm úng não mới xuất hiện rõ ràng.

Trạng thái của Phí Khả luôn không đúng, liên tục NG, cả buổi sáng, đều NG.

Cảnh quay hôm nay của cậu, là lúc Tiểu Hòa vô tình phát hiện ra mẹ cậu đang tiêm ma túy, cậu hỏi mẹ đây là đang làm cái gì, mẹ cậu lại trả lời rằng, con là con nít không có hiểu. Cậu nhìn bộ dáng mẹ cậu dưới tác dụng của ma túy mà dại ra.

Là cảnh quay có cảm xúc rất kịch liệt, giống như một người đã rơi vào tuyệt cảnh, lại phát hiện ra, cái tuyệt cảnh đó chưa phải là điểm cuối cùng, lại thêm một lần nữa phát hiện ra cuộc sống này còn có thể tồi tệ nát bét hơn nữa.

Nhưng cả người cậu bị trạng thái yêu đương choáng ngợp rồi, không cách nào nhập vai được, căn bản không đạt được yêu cầu của Lâm Nguyên Sinh.

Cuối cùng, Lâm Nguyên Sinh cầm loa hô: “Cậu đi nghỉ một tiếng đồng hồ, không chuẩn bị xong thì đừng quay lại!”

Phí Khả giống như bị tạt một gáo nước lạnh, tạt cho tâm tình nóng hổi của một phát lạnh thấu tim.

Cậu ngây người một chút, mới nhớ ra phải xin lỗi Lữ Hạm: “Thật ngại quá, hôm nay em diễn thật quá tệ hại rồi.”

Lữ Hạm không nói nhiều, mỉm cười: “Không sao, quay phim mà, đây là bình thường, có lúc không tìm được trạng thái.”

Phí Khả nhìn một vòng nhân viên công tác xung quanh, mọi người hoặc là đang đứng hoặc là đang nói chuyện, chờ cơm hộp, tổ ánh sáng ở bên cạnh điều chỉnh ánh sáng, theo từng thời điểm mà xoay chuyển, ánh sáng mặt trời càng lúc càng sáng, ánh đèn bên trong phòng cũng không ngừng điều chỉnh.

Phí Khả đi ra từ nhà của Tiểu Hòa, xuống lầu, tự mình ngồi trên xe bảo mẫu.

Một mình cậu kéo chậm tiến độ của cả đoàn phim, cảm giác này không dễ chịu chút nào.

Bào Tiểu Thụy an ủi cậu: “Không sao, ai quay phim mà không có những lúc trạng thái không tốt, đâu phải là người máy đâu mà mỗi ngày đều bảo trì 100% trạng thái hoàn mỹ được.”

Phí Khả thở dài, lại cầm kịch bản lên xem một lần.

Cậu biết vấn đề là ở đâu, trạng thái của Tiểu Hòa nên là thương tâm, tuyệt vọng đến cùng cực, nhưng cậu vì nụ hôn của Lục Hình Văn mà cứ dương dương đắc ý, có diễn thế nào cũng không ra được sự u ám âm trầm của Tiểu Hòa.

Ngày hôm nay Lục Hình Văn không có cảnh quay, lúc anh nhận điện thoại của Lâm Nguyên Sinh, đang xem kịch bản.

Lâm Nguyên Sinh vừa nghe thấy giọng anh là không khách khí mà nói: “Ngày hôm nay Phí Khả không có trạng thái, cậu cần phải giải quyết đi.”

“Không có trạng thái?”

Lâm Nguyên Sinh sắp mở miệng mắng người tới nơi: “Lúc đầu tôi đã bảo cậu phải chia phòng ở, cậu không nghe? Cậu mẹ nó kết hôn cũng một năm rồi, vẫn còn đang hưởng tuần trăng mật sao? Chồng cậu nguyên cả buổi sáng hôm nay, mặt mũi cứ phơi phới, cậu mẹ nó hai ngày hôm nay không phải là dùng lực quá lớn rồi sao?! Các cậu hôm nay lập tức phân phòng mà ngủ!”

Lục Hình Văn: “….. Để tôi đến đó xem sao.”

Lúc cúp điện thoại, Lục Hình Văn biết là hỏng bét rồi, trạng thái của Phí Khả bị anh ảnh hưởng rồi.

Nếu là bản thân anh, một diễn viên có kinh nghiệm có chuyên môn, có thể nhanh chóng điều chỉnh lại. Nhưng Phí Khả hoàn toàn là dựa vào phương pháp đem chính mình nhập vai để diễn xuất, trạng thái tâm lý mà bị ảnh hưởng, trạng thái diễn xuất lập tức biến mất.

Lục Hình Văn nghĩ nghĩ, tuy là không nỡ, nhưng cũng chỉ có thể để bạn nhỏ chịu khổ một chút.

Lúc Lục Hình Văn đến, thời gian nghỉ ngơi của Phí Khả chỉ còn 20 phút.

Nhìn thấy Lục Hình Văn, ánh mắt Phí Khả phát sáng, giống như chết đuối mà quơ được thân cây, vội vàng nói: “Trạng thái của em hôm nay rất tệ, đạo diễn nói -----“

Lục Hình Văn trực tiếp ngắt lời cậu, lạnh lùng nói: “Anh biết rồi, Lâm Nguyên Sinh đã gọi điện thoại cho anh, nên anh mới vội tới đây.”

Bạn nhỏ lập tức bị cách nói chuyện lạnh lùng của anh làm cho sững sờ, im lặng, e dè nhìn anh.

Lục Hình Văn thật sự rất muốn ôm cậu, hôn cậu, nói cho cậu biết là không sao đâu, không phải lỗi của cậu, là lỗi của anh, là anh làm ảnh hưởng đến công việc của cậu.

Nhưng mà, không được.

Lục Hình Văn tiếp tục nói: “Tối hôm đó, anh nói với em cái gì?”

Phí Khả không trả lời nổi.

“Anh nói với em, cuối tháng sáu cho anh đáp án.”

Phí Khả gật đầu: “Em ----“

Lục Hình Văn lại ngắt lời cậu: “Nhưng bây giờ em lại làm cho anh cảm thấy không muốn nhận cái đáp án đó nữa.”

Phí Khả ngây người.

“Anh đã nói với em, anh thích ở vị trí chi phối, mà đối tượng của anh thì nhất định phải thần phục anh. Nhưng em có nghe lời không?” Lục Hình Văn nhẹ nhàng đóng cửa xe lại, ngồi xuống trước mặt Phí Khả, lạnh lùng nói, “Không, em không nghe lời. Em không ý thức được, cái gì là chi phối và thần phục, em chỉ muốn qua loa đưa ra đáp án.”

“Em không có ----“

“Em có.” Lục Hình Văn nói, từ đầu đến cuối đều bảo trì cự ly với Phí Khả, không có ôm cậu, tiếp xúc với cậu, “Vai diễn này, là anh giúp em tranh thủ được, em làm không tốt, Lâm Nguyên Sinh trước tiên là sẽ tìm anh. Anh có công việc của anh, có vai diễn của anh, anh không thể mỗi ngày đều chạy theo sau em, em cần phải tự mình giải quyết vấn đề.”

Vẻ mặt của Phí Khả cực kỳ đáng thương, rõ ràng đã bị Lục Hình Văn dao động cảm xúc.

Mà lúc này, Lục Hình Văn ngoại trừ một cảm xúc thương yêu đến vô tận, trong lòng còn bí mật dâng lên một loại khoái cảm không thể cho ai biết được.

Anh đã biết rõ ràng rằng, bạn nhỏ của anh đã bị anh chiếm cứ toàn bộ tâm tình, mỗi một lời nói một hành động của anh, đều dễ dàng ảnh hưởng đến cảm xúc của bạn nhỏ.

Bé ngoan của anh, vô điều kiện mà tin tưởng anh, không hề có chút nghi ngờ mà tin tưởng mỗi câu anh nói, ỷ lại vào anh.

Đây thật sự là một loại dằn vặt, cũng thật sự có thể ảnh hưởng đến công việc.

Lục Hình Văn đứng dậy: “Đoạn này, chúng ta đã luyện tập qua, em đã diễn rất tốt, chỉ là em không nghe lời. Anh nói vào cuối tháng sáu, thì sẽ là vào cuối tháng sáu, nếu không cứ ảnh hưởng đến công việc như vậy, anh không thích những người làm việc không nghiêm túc.”

Thời gian nghỉ ngơi của Phí Khả kết thúc.

Cậu quay lại trường quay, NG thêm hai lần, lần thứ ba liền thông qua. Cậu không biết bản thân mình làm sao mà thông qua được, cậu hoàn toàn rơi vào trạng thái mộng du. Cậu vừa thúc ép bản thân mình nhớ lại cảm xúc lúc gia đình mình rơi vào tuyệt cảnh, vừa nhớ lại những lời nói lạnh lùng của Lục Hình Văn.

Sau khi xong việc Bào Tiểu Thụy cứ nhìn cậu, muốn nói lại thôi, cậu hỏi làm sao vậy, Bào Tiểu Thụy cũng không nói.

Lúc quay về khách sạn, đi vào phòng Phí Khả phát hiện có chỗ nào đó không đúng.

Lý Lỵ Hinh vừa làm cơm xong, nhìn nhìn Phí Khả, lại nhìn nhìn Bào Tiểu Thụy.

Phí Khả đi vào phòng sách, phát hiện các thứ của Lục Hình Văn đều không thấy nữa, sách của anh, kịch bản của anh, ghế của anh, đều không thấy nữa.

Bào Tiểu Thụy lúc này mới nói cho cậu biết, Lục Hình Văn đổi phòng, không ở cùng với cậu nữa, nói có thể ảnh hưởng đến trạng thái quay phim.

Trong phút chốc, trong lòng của Phí Khả hoàn toàn rỗng tuếch, hồn vía lên mây mà ăn xong bữa tối.

Sau bữa cơm, Miêu Hân gọi điện thoại tới, trực tiếp hỏi tới: “Em với Lục Hình Văn là chuyện gì? Bào Tiểu Thụy nói hai người quái quái, em không phải là thích Lục Hình Văn rồi đi?!”

“Phải.” Phí Khả trả lời.

“Cái gì? Em nói lại lần nữa, chị vừa mới nghe không rõ, em nói lại lần nữa, em nói cái gì? Chắc không phải là em nói “phải” đi?” Miêu Hân gấp tới mức muốn bò ra từ đầu kia của điện thoại luôn.

“Phải.” Phí Khả trả lời lần nữa.

“………” Miêu Hân lạch cạch cúp điện thoại, mua vé ngay trong đêm, bay tới phim trường.

Tác giả muốn nói là: Hôm nay Lục Hình Văn hư quá nha.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.