Hợp Thể Song Tu

Chương 150: Chương 150: Thân Cao Chín Trượng Chín Thước




Tu vi của ả lại là... nguyên anh sơ kỳ?!

Hết thảy các thứ này, Tố Thu không biết. Nàng cũng không biết, mình mới vừa vào Tống quốc, liền bị lão yêu để mắt tới.

Nàng chẳng qua là lâm vào trong sự phức tạp nồng đậm, bất đắc dĩ thưởng thức sự bất đắc dĩ của Ninh Phàm trong hành động của mình...

Nàng không cách nào tưởng tượng, tuổi thơ như thế nào mà lại khiến cho Ninh Phàm có cảm giác không an toàn như vậy.

Nàng cũng không cách nào tưởng tượng, Ninh tôn mà Việt quốc tôn sùng lại từng bị mấy trăm nữ tử lăng nhục.

Nàng không cách nào tưởng tượng nhất là Ninh Phàm lại có một cừu nhân là toái hư lão quái, trăm năm sau giết sư tôn?!

Tố Thu trong lòng rung lên. Nàng đột nhiên cảm giác được, mình nói Ninh Phàm ích kỷ, là một điều sai... là một thanh đao, đâm vào trong lòng của hắn.

Nhưng Ninh Phàm vẫn khẽ mỉm cười, cũng không báo cho Tố Thu biết, nơi này đang có Hồng Hoa lão yêu rình rập.

Cười là một loại biểu tình cùng tâm tình không liên quan.

- Nàng tấu tiêu cho ta đi, hôm nay ta muốn nghe, "Tiểu Trọng sơn"...

"...Đêm qua cung lạnh không ngừng tiếng vang, sau khi kinh qua thiên lý mộng, trời đã canh ba, thức dậy một mình đi đây đó, người khe khẽ, ngoài rèm ánh nguyệt mông lung. Tay trắng làm nên công danh, núi xưa giờ tùng trúc đã già, con đường trở lại, muốn đem tâm sự thác phó dao cầm, nhưng tri âm quá itt1, dây đàn đứt nào người có nghe..."

Đây là Ninh Phàm lần đầu tiên kể lể tâm sự với người...

Bởi vì hắn cảm thấy, từ một chỗ nào đó mà nói, hắn cùng Ân Tố Thu rất giống nhau, có mấy lời không cần giải thích, có chút tâm tình nàng có thể lãnh hội...

Trong lòng mỗi người tu sĩ, đều có một đạo gông xiềng, được đặt tên là đạo tâm.

Ma tu một đời cũng đang lập lại thành lập, đánh vỡ gông xiềng, huyền tu một đời, đều liều mạng gia cố gông xiềng đó.

Nhưng thực tế, người không phải sống mệt mỏi như vậy, giữ vững mấy đạo là được.

Tống quốc linh khí không bằng Việt quốc, nhưng so với Việt quốc lớn nhiều gấp đôi. Theo như Ninh Phàm phỏng chừng, đi tới Tống quốc bắc phương khóa giới đại trận, tiến vào Trịnh quốc, sợ rằng ít nhất cần phải dài ba tháng.

Trong ba tháng, Tống quốc tu sĩ tổng cộng kiểm tra lâu thuyền bốn mươi mốt lần. Nhưng mỗi lần, Ninh Phàm cũng lệnh Băng Linh cầm Tống quân ngọc lệnh cho chư tu sĩ nhìn. Như vậy, ngược lại không người nào làm khó lâu thuyền này.

Trong ba tháng, Hồng Hoa lão yêu tổng cộng đánh lén Thất Mai lâu thuyền ba lần. Lão yêu đó rất cẩn thận, từ đầu đến cuối đều lấy thần niệm công kích, thả ra yêu thuật đánh lén.

Yêu thuật cùng pháp thuật bất đồng. Nó là một loại thuật đặc biệt, cần có yêu mạch mới có thể thi triển, mà cung cấp thuật thức năng lượng, cũng không phải là pháp lực, mà là... niệm lực!

Yêu tu phân thể tu cùng thuật tu, thể tu thường thường giữ hình thú, cho dù đột phá kim đan kỳ, cũng chưa chắc hóa hình làm người, vẫn cất giữ thú tư. Bởi vì thân yêu thú hiển nhiên mạnh mẽ so với thân nhân tộc.

Còn thuật tu lại thường thường tu luyện huyết mạch trong ký ức, truyền thừa chủng tộc yêu thuật. Loại thần niệm pháp thuật này mặc dù lấy niệm lực thúc giục thôi sử, nhưng hiệu quả, thực tế cùng phổ thông pháp thuật khác biệt không nhiều, nhưng một ít yêu thuật đặc biệt phụ thân, có thể công kích thức hải, ứng đối cực kỳ phiền toái.

Bất quá chính thống yêu tu, ở Vũ giới cực kỳ hiếm thấy, Hồng Hoa lão yêu đó lai lịch dường như cũng chút chỗ thương các.

Lần đầu tiên đánh lén lâu thuyền, lão yêu cách khoảng cách năm trăm dặm, thi triển mấy chục loại đan cấp yêu thuật, công kích lâu thuyền, tựa hồ là dò xét. Nhưng kết quả công kích của lão trực tiếp bị anh cấp hạ phẩm phòng ngự trận của lâu thuyền tùy tiện chặn lại.

Lần thứ hai đánh lén, lão yêu cách khoảng cách tám trăm dặm, càng cẩn thận hơn, thi triển bảy loại anh cấp hạ phẩm yêu thuật, rốt cuộc đem trận pháp phá vỡ một cái lỗ hổng. Nhưng lập tức, bên trong đầu mày Ninh Phàm, một điểm tinh quang kiếm ảnh bay ra, đứng trên yêu niệm của lão yêu, đem từng cái yêu thuật đốt thành hư vô.

Đấy khiến cho lão yêu giật mình không nhỏ, nói thầm dung linh tiểu bối này lại có phần hồn chi kiếm.

Vì vậy lần thứ ba đánh lén, lão yêu ước chừng cách một ngàn một trăm dặm. Ở chỗ này, thần niệm của Ninh Phàm không cách nào biết, thần niệm của lão yêu cũng cực hạn...Rốt cuộc, thần niệm của lão mạnh hơn Ninh Phàm một đường.

Lần này, lão yêu không giữ lại chút nào, thi triển anh cấp trung phẩm pháp thuật nào đó, được đặt tên là "Yêu tinh trụy", mượn một tia tinh quang chi lực, dung nhập vào pháp thuật, uy lực rất bất phàm, là áp trục thuật của lão yêu.

Thuật này chỉ thời gian mấy khí tức, liền phá vào lâu thuyền trận quang. Nhưng lập tức, liền đổi lấy rét lạnh trong mắt của Ninh Phàm.

- Ba lần! Ngươi đã chạm đến ranh giới cuối cùng của Ninh mỗ rồi. Nếu có lần thứ tư, ngươi sẽ hối hận!

Một cổ thần niệm hơi có màu mực, thật giống như từng đạo bóng kiếm màu mực, từ thiên linh của Ninh Phàm cuốn ra, phá vỡ yêu tinh thuật.

Yêu thuật, lấy quỷ dị khó phòng xưng danh, uy lực cũng không giống đồng cấp pháp thuật... Kiếm niệm của Ninh Phàm đảo qua, yêu tinh thuật trúng thần niệm chi lực, bị hắn tùy tiện cắn nát.

Thuật thức không đánh tự thua!

- Đây là... kiếm niệm sao!? Không được, kiếm niệm đối với yêu thuật coi như là khắc tinh khắc chế... Tiểu bối như vậy làm sao có kiếm niệm, vả lại kiếm niệm của hắn, vô cùng không tầm thường... Kiếm khí kia là cái gì lại khiến cho ta đường đường nguyên anh yêu tộc, cũng cảm giác sợ hãi sâu sắc...

Đến đây, Hồng Hoa lão yêu đối với Thất Mai lâu thuyền kiêng kỵ sâu hơn, tự nghĩ cường công lâu thuyền, cướp đoạt ba nữ nhân, tỷ lệ thành công bất quá năm năm, trong lòng bất đắc dĩ, không truy lùng Thất Mai lâu thuyền nữa.

Còn Ninh Phàm hơi lộ ra vẻ đáng tiếc.

Nguyên anh lão yêu đó rốt cuộc là nữ yêu...

Nữ yêu vì sao đồ độc nữ nhân, hắn không hứng thú hỏi tới, nhưng mà nữ yêu nếu có thể bắt làm đỉnh lô, cũng là chuyện tốt cực lớn.

Nhưng tiếc rằng nữ yêu đó rất cẩn thận, thần niệm của ả cùng tốc độ thuấn di cũng vượt qua Ninh Phàm. Ả không tới gần lâu thuyền, chỉ xa xa lấy yêu thuật đánh lén, dò xét, sau khi biết không nắm chắc tất thắng lập tức từ bỏ.

Nữ yêu như vậy, trừ phi mình đưa tới cửa, nếu không Ninh Phàm đi bắt, cũng bắt không được. Ninh Phàm bắt không được thì những Tống quốc kim đan kia càng không thể nào bắt được...

Điều khiến Ninh Phàm... để ý nhất là mi tâm của nữ yêu có một cái yêu dị huyết sắc phù văn, tựa hồ là yêu tộc văn tự.

Trong phù văn, có một tia huyết sắc thần ý... Thần ý nọ, có một cổ sát ý cơ hồ bạo ngược hòa vào trong đó... Huyết sắc thần ý không thuộc về nữ yêu, hẳn là một hóa thần yêu tu lợi hại, đem phù văn gieo ở mi tâm của nữ yêu.

Phù văn này có chút tương tự với niệm cấm, là thủ đoạn của cổ yêu tộc khống chế nô bộc. Mà phù văn này còn có một tác dụng, bên kia lúc nô bộc gặp nạn, kích thích một đạo pháp thuật công kích...

Sợ rằng pháp thuật giữa chân mày, mới tính là thuật bảo vệ tánh mạng của lão yêu. Pháp thuật đó Ninh Phàm cũng không có mười phần nắm chặc ngăn cản... Cho nên, hắn dần dần buông xuống tâm tư bắt được nữ yêu, thu làm đỉnh lô.

Về phần nữ yêu dung mạo xấu xí, lại tự động bị Ninh Phàm không nhìn...

- Sư tôn từng nói qua, lúc tắt đèn đều giống nhau...

Ninh Phàm lấy biểu lộ cực kỳ nghiêm chỉnh, nói ra một câu vô cùng không nghiêm chỉnh.

Nữ yêu từ bỏ công kích lâu thuyền, Ninh Phàm cũng không năng lực bắt giữ nữ yêu. Vì vậy, trên lâu thuyền tạm thời sống yên ổn vô sự với nhau.

Ba tháng, Ninh Phàm ngày đêm cũng đang tu luyện, chỉ có chạng vạng tối mặt trời lặnmới sẽ đi nghe Ân Tố Thu tấu tiêu. Tiếng tiêu kia có thể lắng xuống tâm ma, đối với hắn vô cùng hữu ích. Mà sau lần kể lể tâm sự, Ân Tố Thu không hỏi tới chuyện riêng của Ninh Phàm nữa, cũng không mắng qua Ninh Phàm một câu nữa, chẳng qua là nàng dường như cũng có tâm sự, lần nữa bất cẩu ngôn tiếu.

Ninh Phàm khổ tu, là "Cự Cốt quyết". Công pháp này nếu có thể tu thành, lấy hắn ngân cốt đệ nhất cảnh giới, hóa thân làm cự nhân mười trượng, sợ là nguyên anh sơ kỳ tu sĩ cũng chân chính đánh một trận. Pháp lực đến bình cảnh, hắn không dám tu luyện nữa, trừ phi kết đan, cho nên hắn chỉ có thể luyện thể rồi.

"Cự Cốt quyết" tầng thứ nhất công pháp, được đặt tên là đốt mạch, lấy linh dược chỉ định trong pháp quyết, chế biến thành dược dịch ăn vào, dưới pháp lực khống chế, vận chuyển chu thiên trong tiên mạch.

Linh dược chỉ định trong sách, đều là linh dược có hỏa linh đậm đà. Ninh Phàm vừa vặn đều có, sau khi dung hợp, lại thật giống như nham tương vậy, phiên động bọt khí nóng bỏng, dược lực nồng đậm mà kinh khủng.

Loại đan dược này vừa vào cổ, liền cảm giác lửa đốt vậy, đợi khi nó tiến vào tiên mạch thật giống như muốn thiêu hủy tiên mạch.

Nhưng "Cự Cốt quyết" cần vừa vặn chính là loại thiêu hủy này... Loại đau này thường người không cách nào nhịn được. Hắc thi sau khi đem Thiên Nhất tử luyện chế thành luyện thi, mới khiến cho Thiên Nhất tử không còn cảm giác đau, tu luyện thuật này.

Thuật này đau đớn có thể so với Ngọc hoàng đan thứ ba, Ninh Phàm chau mày, nhưng cố không hừ ra một tiếng. Suốt một tháng, mỗi ngày đau đến áo khoác ướt mồ hôi, cũng không gào thét. Ngọc Hoàng đan hắn cũng nhận chịu, cái đau cháy tiên mạch của "Cự Cốt quyết" hắn cũng có thể nhịn.

Mà khiến Ninh Phàm đáng tiếc là, nếu cái đau này lại đau gấp đôi, hắn có thể thừa dịp ăn vào viên Ngọc Hoàng đan thứ tư, lấy đau ngừng đau, so với thuận tiện đề thăng luyện thể cảnh giới.

- Nếu lại đau thêm chút thì tốt...

Hắn một mặt cau mày nhẫn nại, một mặt thở dài nói như thế.

Lời này, nếu khiến cho tông môn tu luyện "Cự Cốt quyết" nghe được nhất định hộc máu. Người nào tu luyện "Cự Cốt quyết", không phải ăn vào rất nhiều linh dược tê dại, che giấu cảm giác đau, bộ dạng ung dung như Ninh Phàm là người đầu tiên.

Một tháng, Ninh Phàm hoàn thành đốt mạch, tầng thứ nhất công pháp chín cảnh giới nhất nhất đột phá, chính thức bước vào tầng thứ hai cảnh giới thứ nhất.

Cảnh giới này hắn đủ để giương người cao tới ba trượng. Nhưng mà vẫn chưa đủ...

Tầng thứ hai tu luyện công pháp, được đặt tên là đoán cốt. Bước này, cần tu sĩ lấy pháp lực trong cơ thể chuyển hóa hỏa diễm, tự đi nung xương cốt tu luyện.

Kim đan tu sĩ, ngưng tụ thành kim đan, có thể đem pháp lực hóa ra đan hỏa đoán cốt. Dung linh tu sĩ nếu là hỏa mạch tu sĩ có thể pháp lực hóa lửa.

Trừ điều này ra, những tu sĩ khác chỉ có thể thôn phệ ngoại giới linh hỏa, hấp thu vào cơ thể, chậm chạp nung xương cốt, đạt tới mục đích tu luyện.

Công pháp này có thể nói nung càng mãnh liệt, tu luyện càng nhanh. Tu sĩ bình thường đề thăng một cảnh giới, cần một năm tới mấy năm. Kim đan tu sĩ cùng hỏa linh tu sĩ, cũng ít nhất cần nửa năm.

Nhưng Ninh Phàm, người mang Hắc Ma viêm, giờ phút này nung xương cốt, tốc độ của hắn nhanh hơn kim đan tu sĩ mấy chục lần. Dù sao trên đời này, không còn kim đan tu sĩ thứ hai có thể lấy được địa mạch yêu hỏa trui luyện kinh cốt.

Hắc Ma viêm nung thiêu gây đau đớn, so với đốt mạch còn đau hơn, nhưng vẫn không đủ để phụ tá ăn vào Ngọc hoàng đan.

Đây khiến Ninh Phàm lần nữa đáng tiếc, nhịn đau, bắt đầu tu luyện công pháp tầng thứ hai.

Hai tháng sau, tu luyện của hắn tới "Cự Cốt quyết" tầng thứ hai cảnh giới thứ chín điên phong, lấy hóa thân chín trượng chín thước cự nhân, một khi đột phá tầng thứ ba công pháp, hắn diễn hóa được thập trượng chi thân!

Nhưng tầng thứ ba công pháp đột phá, cùng với tu luyện đến tiếp sau này lại cần một loại đan dược đặc thù phụ trợ... Tam chuyển đan dược Phần Huyết đan. Đan dược này không khó luyện chế, nhưng hôm nay trên tay Ninh Phàm lại thiếu "Phần huyết" loại vật này.

Mà "Cự Cốt quyết" tất cả công pháp, chỉ có ba tầng, nếu đạt được Phần huyết, luyện chế ra đan, hắn tu luyện xong hoàn toàn công pháp này, tu ra trăm trượng cự nhân chi thân.

Trăm trượng cự nhân... Tựa như cự nhân kinh khủng của Cốt hoàng ngày đó, lúc tiêu diệt Hồ gia!

Trăm trượng đó chỉ là cửu ngưu nhất mao của Cốt hoàng Thần Ma luyện thể thuật, nhưng tựa hồ như là cực hạn của "Cự Cốt quyết"... Phổ thông luyện thể thuật, đối với Thái Cổ ma mạch của hắn mà nói, còn chưa đủ dùng. Nếu có cơ hội, hắn cần đạt được Thái Cổ thần ma luyện thể thần thông, mới có thể đạt tới tài nghệ của các toái hư lão quái trên luyện thể thuật.

Tản đi cự nhân pháp tướng, Ninh Phàm thu hồi "Cự Cốt quyết", lật tay, lại lấy ra một quyển công pháp khác... là "Kiếm chỉ".

Thuật này mặc dù không lành lặn, nhưng hẳn càng lợi hại so với bạch cốt cự nhân thân của Cốt hoàng... Dù sao, thuật này là tàn quyển được kiếm tổ nữ nhân lưu lại.

Cô gái kia lưu ở vỏ kiếm một đạo kiếm khí, liền đủ để ngăn trở ngón tay ngàn trượng của Niết Hoàng.

Cô gái kia từng dựa vào một thanh trường kiếm bình thường chém hết Thần Ma.

Nếu ta bẻ gãy kiếm, thiên hạ không mưa... Nữ nhân rất cuồng nhưng rất lợi hại.

Nếu có thể tu thành "Kiếm chỉ", Ninh Phàm nhất định có thể nắm giữ lá bài tẩy của một thức tuyệt mạnh... Nhưng tu luyện Kiếm chỉ, yêu cầu quá mức hà khắc, cần quy mô địa mạch linh mạch ngàn dặm, mới có thể bắt tay tu luyện đệ nhất chỉ... Một khi tu luyện một chỉ thành thì ngàn dặm linh mạch hủy hết!

Loại địa mạch linh mạch đó, chỉ có trung cấp Tu Chân quốc tông môn cấp nguyên anh mới có thể có. Mà địa mạch linh mạch này lại là căn bản lập phái của tông môn cấp nguyên anh, là tất cả tông môn đệ tử tu luyện dựa vào, không thể để cho Ninh Phàm nói thôn phệ liền thôn phệ.

Như vậy, chỉ có thể đợi mình gặp được linh mạch mạnh mẽ như vậy, lại kiến cơ hành sự...

Ba tháng trôi qua, chuyến đi Tống quốc tựa hồ phải kết thúc rồi.

Lâu thuyền đi tới bên bờ khóa giới của Tống quốc, dừng lại.

Đi một bước nữa, liền rời khỏi Tống quốc, đi Trịnh quốc, nhưng lúc này Ân Tố Thu lại nói lên thỉnh cầu xuống thuyền.

- Thật xin lỗi, ta vẫn là không cách nào thấy chết mà không cứu... Ta có đường của ta... Nhưng ta biết, ngươi cũng không sai, bởi vì ngươi có đường của ngươi... Đường của chúng ta bất đồng... Không bằng... Bất tương vi mưu....

Tố Thu một lần cuối cùng đối với Ninh Phàm, lộ ra nụ cười như tiên tử, rút người ra trở lại Tống quốc.

Chuyện này Ninh Phàm có chút cảm thán, lại không quá mức kinh ngạc.

Nếu cô gái này có thể thấy chết mà không cứu, nàng không phải nàng nữa...

Nữ nhân rất phiền toái, nhưng đáng giá người tôn kính...

- Ninh tôn, hiện tại làm sao cho phải, để Tố Thu tiên tử bất kể hẳn không ổn.

Cảnh Chước có chút do dự, hắn hiểu Ninh Phàm cần thời gian, không muốn ở Tống quốc lãng phí. Nhưng nếu để Tố Thu một người đi vào nguy hiểm, không ổn, không ổn...

- Nàng nói đúng, ta có đường của ta, nếu ta nhìn nàng chết, là đạo nát, lòng mất... Cảnh Chước đạo hữu, lần này ngươi không cần ra mặt, ở chỗ này thủ hộ lâu thuyền, bảo vệ nử tử trên thuyền, không để bị Hồng Hoa lão yêu đánh lén... Ta đi một lát sẽ trở lại, hẳn sẽ không mất quá lâu...

Sát ý chợt động trong mắt Ninh Phàm.

Hắn theo Tố Thu, bảo vệ nàng không việc gì, liền không làm được thấy chết mà không cứu.

Mà hắn khổ tu "Cự Cốt quyết", vì chính là lúc Tố Thu độc hành, phái thượng dụng tràng!

Lão yêu nọ, nếu là đàn ông, dựa vào "Cự Cốt quyết", Ninh Phàm đủ để hòa giải, cũng mượn cơ hội cứu về Tố Thu.

Đáng tiếc, lão yêu là nữ nhân... dựa vào "Cự Cốt quyết", chỉ cần khi gần trước người nữ nhân cho dù ả là nguyên anh... Chỉ cần ả là nữ nhân, lại không thể một kích diệt chết Ninh Phàm thì cũng không trốn thoát!

...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.