Hợp Thể Song Tu

Chương 28: Chương 28: Dung linh trung kỳ!




Quần ma sau khi tranh hùng, Quỷ Tước tông thừa kế đại đa số linh mạch của Thiên Ly tông.

Đối với Thiên Ly tông, từng lão quái đều húy mạc như thâm, ngậm miệng không nói, rất sợ một lời không cẩn thận, đắc tội cái nhân vật mạnh mẽ tiêu diệt Thiên Ly đó.

Bọn họ cũng không biết, cái loại nhân vật khiến cho Vũ điện kiêng kỵ, chỉ là một lão ma cùng đường bí lối.

Lão chẳng qua là ở Việt Quốc ẩn cư, chỉ như vậy thôi. Ngày đó, lão đưa đệ tử đi nhận tặng một đại lễ, thế là Thiên Ly bị tiêu diệt...

Lão để cho Ninh Phàm nhận thức được kẻ nhược tiểu là như thế nào, thế nào là cường đại, dùng tận hết sức làm chuyện mà sư tôn đáng nên làm...

Tiêu diệt Thiên Ly, ngay sau đó chuyện này bị lão ma ném ra sau ót. Lão bắt đầu luyện chế đan dược lần thứ 54... Ôm mong chờ đợi, cùng với sự bất đắc dĩ.

Lão mơ hồ biết được, uống vào viên thuốc này, có lẽ cũng không thể khôi phục được tu vi...

- Tên nghiệt đồ đó, không biết có biết lạc đường quay trở lại...

Lão ma lúc đang suy nghĩ, lửa trong lò không ổn, suýt chút nữa luyện đan thất bại.

...

Ninh Phàm trở lại Thất Mai, bế quan mấy ngày, chỉ vì luyện chế một loại đan dược, là giải độc em trai Ninh Cô.

Sau khi đan thành, hắn cùng Ninh Cô một đường, rời khỏi Thất Mai, đi đến một tiểu sơn thôn ngăn cách với đời.

Hắn rời đi, Ninh Cô lưu lại, đây là do Ninh Cô thỉnh cầu.

Ninh Cô hi vọng ở nơi này, không cần giết người, không cần ánh đao huyết ảnh, chỉ nguyện bình bình đạm đạm, sống một đời không tranh đấu cùng người.

Mà những thứ này chỉ là nguyên nhân bề ngoài, Ninh Cô ẩn cư sơn thôn, nguyên nhân lớn nhất là vì sợ nhìn thấy Ninh Phàm.

Hắn không nhớ nổi ca ca của mình, mỗi khi nhìn thấy ca ca, đầu của hắn liền như nổ tung, lại càng khiến cho ca ca thống khổ, áy náy, tự trách hơn.

Trước khi hoàn toàn nhớ lại Ninh Phàm, Ninh Cô không dự tính nhận huynh đệ cùng Ninh Phàm. Cho dù khôi phục ký ức, cuộc đời này, hắn cũng không muốn tu đạo.

Mỗi người đều có chí riêng... Ninh Cô cùng Ninh Phàm cuối cùng vẫn là hai kẻ hoàn toàn bất đồng.

- Nếu có một ngày, ta nhớ lại huynh, ta sẽ đi tìm huynh.

Ninh Cô đứng ở cửa thôn, đưa mắt nhìn Ninh Phàm.

- Sẽ có một ngày như vậy... Đệ muốn ở làm gì, nghĩ tới cuộc sống dạng gì, ta đều có thể hứa cho đệ. Đệ muốn bình đạm, ta cho đệ sơn minh thủy tú. Đệ muốn phú quý, ta hứa cho đệ một nước thành trì, nhân gian đế vương. Đệ muốn trường sinh, ta sẽ cho đệ rất nhiều công pháp đan dược, giúp cho đệ thành tiên... Vô luận đệ muốn cái gì đó, ta cũng có thể cho đệ...

Ninh Phàm nhu hòa cười một tiếng, nhưng thực tế, cũng không khoái lạc gì, mà chỉ có tự trách.

Huynh đệ, không nhất định phải ở cùng một chỗ, không nhất định phải gia cảnh tương đối, thậm chí không nhất định phải chí đồng đạo hợp. Có lẽ quỹ tích của cuộc sống đã đem hai người chia lìa.

Nhưng chỉ cần biết đối phương còn sống, cùng mình ngửa mặt trông lên cùng một phiến thiên không, sự ràng buộc trong lòng cũng không biến mất.

Cũng không phải là tất cả mọi người đều thích chuyện một người đắc đạo, gà chó thăng thiên.

Mà có sự ràng buộc, Ninh Phàm vô luận giết chóc bao nhiêu người, bị bao nhiêu người ghen ghét tật hận, hắn cũng sẽ không quên, mình là một con người, không phải là ma.

- Ta từng thề, tiêu diệt Thiên Ly, ta đã làm được... Nhưng ta, quá yếu... Trên con đường tu đạo, ta nhỏ nhặt không đáng kể, nhưng mà con đường này, ta đã lỡ bước lên, không cách nào quay đầu, thì chỉ có, tiếp tục dấn bước...

Dưới Thiên Phong, trên đỉnh quần sơn, Ninh Phàm đứng ở trong mây mù, lặng lẽ nhìn chăm chú Ninh Cô trong sơn thôn.

Gông xiềng trong lòng đã vỡ nát. Hắn ngẩng đầu, bầu trời càng rộng lớn hơn. Hắn cúi đầu, đất đai càng xa xôi hơn.

- Thiên là vợ ta, đất là thiếp của ta... Loạn Cổ năm đó, có lẽ chính là có loại tâm tình này... Loạn Cổ, nếu không có ngươi, sẽ không có ta ngày hôm nay... Ngày nào đó nếu có cơ hội, ta sẽ giúp ngươi, đem Loạn Cổ ma danh, vang dội hoàn vũ... Leo lên cực hạn điên phong của con đường tu đạo này!

Đây là, tu đạo chi tâm!

Lần kế, sẽ không còn Hương hỏa chi lực nữa.

Lần kế, chỉ có thể dựa vào mình!

-----

Thất Mai thành, bóng đêm như nước, Chỉ Hạc đã ngủ, khuôn mặt nhỏ nhắn mang vẻ điềm đạm. Ninh Phàm mặc quần áo xuống giường, đẩy cửa đi ra ngoài, đón ánh trăng, nhớ đến Ninh Cô ngoài ngàn dặm.

- Sẽ có một ngày như vậy ...

Hắn dãn gân cốt một cái, thần sắc ấm áp, tuy là Thất Mai tuyết lạnh cũng không cách nào chìm ngập.

Lão ma lần này trở về Thất Mai, liền bắt đầu không bao giờ ngừng nghỉ nổ lò, hết ngày này sang ngày khác. Còn Ninh Phàm thì vui vẻ nhàn nhã, đợi lão ma mở miệng muốn cầu mình sẽ giúp lão luyện đan.

Dưới ánh trăng, hắn ngồi trong viện, sửa sang lại trữ vật đại phồn đa bên hông. Trong đó, có thứ lão ma cho, cũng có mình cướp.

Pháp bảo, Ninh Phàm coi thường. Hôm nay hắn đạt được Trảm Ly kiếm, ngày sau bổn mệnh pháp bảo, không phải thuộc về vật này. Dù sao vật này lấy Thái cổ tinh thần luyện chế, có thể lên cấp, tiềm lực phi phàm.

Công pháp, Ninh Phàm cũng coi thường. Tự có tiên đế truyền thừa, chính là kim đan công pháp vẫn vô dụng với hắn. Nếu là toái hư công pháp thì nó còn hữu dụng, dù sao tiên đế truyền thừa, chỉ truyền thừa đến toái hư, càng không có công pháp cao cấp.

Đan dược, có không ít, chờ lát nữa là được ăn.

Linh trang, cũng có mấy món. Trong cửu đại tiên giới, linh trang phân sáu cấp bậc, ngân huyền, kim huyền, ngọc huyền, địa huyền, thiên huyền, thần huyền.

Thần huyền linh trang, toái hư lão quái mới dùng nổi. Hỏa ngọc ban chỉ trước đó mình nhận chủ chính là một món ngân huyền linh trang.

Trong chiến lợi phẩm tịch thu được, có hai món kim huyền linh trang, có thể so với pháp bảo cấp lim đan. Một món là Cổ thú bảo hộ oản, một món khác là Thanh ti đoạn đái.

Cổ thú hộ oản, có thể đề thăng kim đan cao thủ ba thành bắp thịt. Chớ có xem thường ba thành, nếu luyện thể tu sĩ, đề thăng ba thành bắp thịt, đủ để vượt cấp chiến đấu.

Mà Thanh ti đoạn đái, càng thêm có hiệu quả ẩn thân, tương tự “Ẩn Thân quyết”, tuy nhiên không cần hao phí pháp lực.

Dù “Ẩn Thân quyết” hoàn mỹ hơn nữa đều có sơ hở, hao phí pháp lực, nhất định có pháp lực lưu động, thường thường vì vậy bị người đoán được ẩn thân. Nhưng Linh trang bất đồng, không cần tiêu hao pháp lực, bị động phụ gia thêm kỹ năng.

Ninh Phàm đeo vào Cổ thú hộ oản, lấy Thanh ti đoạn đái buộc lên tóc dài sau lưng, lấy linh lực trong tiên mạch, trên hai món Linh trang cho đóng dấu xuống “linh ấn”, hoàn thành quá trình nhận chủ.

Nhận chủ cũng không khó, mà sau khi nhận chủ, Ninh Phàm chợt cảm thấy một thân thực lực tăng trưởng không ít.

Khí lực của cổ tay phải, đề thăng ba thành, nếu thi triển kiếm thuật, kiếm khí sợ rằng phải tăng cường rất nhiều. Hiệu quả ẩn thân thêm vào đoạn đái sao…

Trong đầu của Ninh Phàm chợt động một cái, thanh quang chợt lóe, thân hình từ từ biến mất trong phong tuyết.

Một lát sau, liền thấy trên tuyết địa, quỷ dị lưu một lại dấu chân xếp thành hàng, phảng phất Quỷ Hồn đi.

- A! Có quỷ!

Một tiếng thét chói tai truyền tới từ ngoài tường, tựa hồ là tiểu Độc Cô.

Ninh Phàm giải trừ ẩn thân, cảm thấy không nói. Mình ẩn thân, rất dọa người sao? Phảng phất như thấy quỷ ư? Hơn nữa, bản thân tiểu Độc Cô chính là quỷ vật. Huống chi, tu chân giới quỷ vật cực kỳ tầm thường, ngay cả ích mạch tầng một tiểu đạo sĩ cũng dám hàng yêu đuổi quỷ...

Độc Cô ấy lá gan nhỏ như vậy, chẳng lẽ sợ quỷ ư?

Có ý tứ!

Ninh Phàm mép cười một tiếng, để nguyên quần áo ra sân, đi về phía một phần đơn lẻ u mai bên ngoài viện.

Dưới tàng cây mai, một quỷ nữ quần áo trắng, vai thon như bị gọt, tóc xanh như suối, eo nhẹ nhàng nắm chặc, đứng trong gió tuyết lạnh lẽo. Mép tai cày một đóa hoa mai, mắt đẹp giốn gnhư không cốc u lan, dung mạo trong trẻo lạnh lùng, khiến người quyến luyến. Nàng đứng nơi đó, phảng phất một cây mai cô tịch...

Chẳng qua là dung nhan trong trẻo lạnh lùng của nàng, giờ phút này lại mang một tia xấu hổ, dường như đang bị Ninh tiểu ma trước mặt bêu xấu đây..

- Ngươi ẩn thân cũng không nói một tiếng, ta còn tưởng rằng thấy quỷ...

Độc Cô giương lên đôi mi thanh tú, liếc Ninh Phàm một cái, phương hồn lại bay trở về trong mộ phần.

- Ta ngược lại cũng không biết nữ quỷ biết sợ quỷ... Nhắc tới, tại sao nàng lại chết ở chỗ này, quan hệ như thế nào với sư tôn...?

Ninh Phàm khai rộng gân cốt, phát ra tiếng vang kẻo kẹt.

- Ta vì sao phải nói cho ngươi! Hàn Nguyên Cực không phải là người tốt, ngươi cũng không phải. Ngươi ngày ngày buổi tối đều cùng tiểu nha đầu kia... Ngươi không mệt sao? Thanh âm rì rầm rủ rỉ ta không ngủ được...

Trong mộ phần, truyền ra tiếng tức tối của Độc Cô.

- Ồn ào đến ngươi sao, thật ngại! Ta cũng không biết Chỉ Hạc lại lớn tiếng như vậy...

- Ngươi còn nói! Ngươi, ngươi không biết xấu hổ! Ngươi không biết thẹn thùng! Ngươi không là người tốt, không phải!

Trong mộ phần, thanh âm của Độc Cô có chút bối rối. Nàng không trải qua nhân sự, mỗi ngày bị âm thanh hợp hoan của Ninh Phàm quấy rầy, khiến nàng kinh tâm động phách...

Chỉ Hạc là đang kêu đau đấy, nhưng vì sao có lúc còn nói “đừng có ngừng”. Nếu như không đau, vì sao kêu thảm như vậy...

Trái tim của tiểu Độc Cô lạnh run, nhận định Ninh Phàm tuyệt thế dâm. Hắn là thân phận của ma.

Hắn không hổ là đệ tử của lão ma... Hừ, cũng là một Ninh tiểu ma, đáng ghét, vô cùng đáng ghét! Ngày ngày làm chuyện ấy, sao không đi xa một chút mà làm. Thanh âm lớn như vậy, còn kêu thảm như vậy, không biết có người chết buồn ngủ sao...? Bổn cô nương vẫn chưa lập gia đình đây... Không thuần khiết cũng...

Trong lòng của Độc Cô, có chút ủy khuất, đem Ninh Phàm làm Ninh tiểu ma, mắng một lần.

Còn Ninh Phàm thì bị giọng nói tức giận của Độc Cô chọc cho buồn cười, lơ đễnh.

- Ta vốn cũng không phải là người tốt, người tốt hai chữ này đối với ta mà nói, là loại xa xỉ...

Nói xong, Ninh Phàm cũng không lên tiếng nữa.

Hắn không cãi vã với Độc Cô, tự ý ngồi dưới đá xanh, ngắm nhìn hai đạo kiếm ý còn dư lại trên tảng đá.

Vốn phải là ba đạo, tuy nhiên một đạo “Hóa kiếm vi hỏa” đã bị mình tình cờ lấy đi...

Thấy Ninh Phàm nhìn chằm chằm kiếm khí, trong đầu của Độc Cô có chút lo âu nho nhỏ:

- Không cho phép ngươi trộm kiếm khí...

- Yên tâm, ta tạm thời sẽ không lấy đi kiếm khí kia. Hai đạo kiếm khí kia rất mạnh, không có kim đan tu vi, ta không chịu nổi đạo kiếm khí thứ hai. Không có nguyên anh tu vi, ta cũng không chịu nổi đạo thứ ba. Ngày khác ta có đầy đủ tu vi, nhất định trở lại, lấy đi kiếm khí!

- Tu vi đủ, cũng không thể... Ngươi dám lấy đi kiếm khí của ta, ta liền... Ta liền liều mạng với ngươi!

Độc Cô xấu hổ nói.

- Vì sao không thể lấy đi? Kiếm khí chém ở chỗ này, không phải là để cho người cảm ngộ sao...?

- Không sai, đúng là như vậy, nhưng... trong này quan hệ đến một lời thề trọng yếu. Nếu như ai lấy đi kiếm khí, phải, phải...

Bốn chữ “sẽ phải cưới ta”, Độc Cô vô luận như thế nào không mở miệng được. Là con gái nếu có thể mở miệng, đó mới lạ, không phải mỗi một người, da mặt đều dày như Ninh Phàm hay lão ma đó, chuyện phòng the cũng có thể treo ngoài miệng nói.

- Được rồi, ta không hỏi. Nàng có nổi khổ, ta không lấy kiếm khí...

Ninh Phàm không nhiều lời nữa, từ trong trữ vật đại lấy ra đủ loại đan dược.

Nho Nguyên đan, mười viên, một viên làm một cái tiên mạch dung linh.

Khổ Linh đan, năm viên, một viên là hai cái tiên mạch dung linh.

Sáp Huyết đan, bốn viên, một viên là ba cái tiên mạch dung linh.

Những đan dược này, có loại chính là lễ bái được lão ma đưa cho, có loại là giành được từ trong tay của Thiên Ly trưởng lão.

Từ khi hắn lên cấp dung linh kỳ, chưa tiến hành tiên mạch dung linh, chỉ có nhất mạch, dung hợp băng hỏa linh lực, xem như là song linh đồng tu đánh hạ cơ sở, chỉ như vậy thôi.

Tu chân đệ nhất cảnh, ích mạch kỳ, tên như ý nghĩa, là phải khai ích kinh mạch trong người.

Tu chân đệ nhị cảnh, dung linh kỳ, tên như ý nghĩa, là cần phải khai ích kinh mạch, dung hợp linh lực.

Dung hợp hỏa linh, chính là hỏa tu, dung hợp thủy linh, chính là thủy tu. Dung linh, quyết định phương hướng tu luyện ngày sau. Ngũ Hành linh lực kim mộc thủy hỏa thổ dễ dung linh nhất, “Ngũ Linh tu sĩ” cũng nhiều nhất. Mà đám linh lực lôi, băng, ám, độc là linh lực hiếm hoi, gọi là Thiên Linh lực. Vậy chỉ có người có cơ duyên lớn mới có thể dung hợp Thiên Linh lực, trở thành “Thiên Linh tu sĩ”.

Thí dụ như Ninh Phàm, sau khi giao hoan ở một trận mạc thiên tịch địa đã dung hợp băng linh lực.

Tu sĩ bình thường, kinh mạch chỉ có thể dung hợp một loại linh lực. Còn ma mạch, thần mạch thì dung hợp nhiều loại linh lực.

Hôm nay Ninh Phàm dung hợp hỏa, băng hai linh lực đã coi là hiếm thấy.

Trong cơ thể khai ích bách mạch, theo như Ninh Phàm phỏng chừng, nếu đem trăm cái tiên mạch toàn bộ dung hợp thượng băng hỏa linh lực, sẽ có thể đột phá cảnh giới, lên cấp dung linh trung kỳ!

Trung kỳ sơ kỳ, kém một chữ, pháp lực lại kém gấp đôi! Bình thường mà nói, dung linh trung kỳ tu sĩ tiêu diệt sơ kỳ, tuyệt đối không quá khó khăn.

Thu tâm tư, Ninh Phàm lấy ra từng bình đan dược, khẽ mỉm cười, ăn vào toàn bộ.

Âm dương ma mạch, tốc độ luyện hóa đan dược vô cùng kinh khủng. Người bình thường muốn luyện hóa nhiều đan dược như vậy sợ rằng không mấy năm căn bản không thể được.

Còn Ninh Phàm ư? Chỉ một đêm là đủ!

Mười viên Nho Huyền đan được luyện hóa, số linh mạch trong cơ thể ra đạt tới 6 cái.

Năm viên Khổ Linh đan được luyện hóa, số linh mạch trong cơ thể đạt tới 11 cái.

Bốn viên Sáp Huyết Đan luyện hóa xong, số linh mạch trong cơ thể đạt tới 17 cái.

Mới qua nửa đêm, Ninh Phàm đã lấy đan dược luyện hóa không còn một mống, tốc độ luyện hóa đề thăng gấp đôi so với dự trù.

Mà số lượng linh mạch tựa hồ là theo dự đoán dung hợp một nửa...

Hắn thoáng suy tư, như có hiểu ra. Sau khi âm dương ma mạch dung hợp linh tính đạt tới song linh, đề thăng tốc độ của dược lực mình luyện hóa, đồng thời độ khó của dung linh cũng tăng lớn. Song linh chính là phải hao phí đan dược gấp hai lần...

Vào lúc hắn đang trầm tư, trong mộ, tiểu Độc Cô lại nhỏ miệng khai ích, có chút kinh ngạc.

- Tên Ninh tiểu ma này, tốc độ luyện hóa dược lực thật là nhanh... Ta từng nghe phụ hoàng nói, chỉ có số rất ít mấy loại Thái cổ ma mạch mới có loại tốc độ thần diệu đó... Cũng không biết Ninh tiểu ma, là loại nào... Không không không, hắn là loại nào, cùng ta có quan hệ gì đâu...?!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.