Hợp Thể Song Tu

Chương 30: Chương 30: Cách làm của ma tu!




Yến Truy Vân, đồ đệ của Quỷ tước Tứ Ma tôn --- ’Hắc tôn ‘ Yến Bại, dung linh trung kỳ tu vi, là thanh niên tuấn kiệt của Việt Quốc, tên xếp hàng thứ năm trên ’Thanh ma bảng’.

Trong đại sảnh của Mặc gia, Yến Truy Vân cầm đùa giởn một thanh phi đao đen bóng, lạnh lùng nhìn gia chủ của bốn tộc, giọng mang vẻ uy hiếp.

- Phi đao này được đặt tên là ’Truy dạ’, là bổn mệnh pháp bảo của ta, trung phẩm sơ cấp, lấy ’Huyền tinh ‘ cùng ’Bắc thủy” đúc thành, chém cùng cấp, chỉ cần một đao. Mặc Như Thủy, ta tới Thất Mai, chỉ vì mua phụ linh linh thiết của Mặc gia ngươi—— ‘ Phần hồn’... Hi vọng ngươi không khiến cho bổn công tử thất vọng.

- Yến công tử nói đùa, ’Phần hồn ‘ linh thiết là ‘Hư ‘ cấp linh thiết, ở trong Vũ giới cơ hồ là vật trong truyền thuyết. Mặc gia ta nhiều đời lấy ’Phụ linh sư ‘ làm nghiệp, lại chưa bao giờ có may mắn có được thần liệu này...

Mặc Như Thủy mắt đẹp môi xinh cười chúm chím, vẻ mặt nhẹ nhàng, nhưng trong lòng lại thất kinh.

- Ta dùng ba bình ‘Thăng Linh đan’, cộng thêm mười ngàn tiên ngọc, trao đổi thiết! này

Yến Truy Vân nhàn nhạt nói.

Tê!

Tiếng nói của kẻ này vừa dứt, phòng khách của Mặc gia nhất thời an tĩnh như chết vậy.

Thăng Linh đan, đó là đan dược mà sau khi đạt đến dung linh trung kỳ cần đột phá cần sử dụng, bởi vì một loại dược liệu trong đó khan hiếm, mà cực kỳ trân quý.

Tu sĩ bước vào dung linh, đột phá trung kỳ, cần ‘Dung linh ‘ cho tiên mạch, sau khi đột phá hậu kỳ, cần ‘ Thăng linh’ để đề thăng linh lực. Đột phá điên phong, thì cần ‘ Cố linh’, đem linh lực kết thành trạng thái cứng - Kim Đan. Mà một khi đan thành, cũng ý nghĩa là tu sĩ đã đột phá dung linh, bước vào Kim Đan kỳ.

Một viên Thăng Linh đan, có thể thăng linh cho một cái tiên mạch. Ba bình đan dược, gần như là sẽ có 60 viên, nhiều đan dược như vậy, ít nhất có thể tiết kiệm 60 năm khổ tu, tại chỗ có bốn dung linh gia chủ, nói không động tâm, đó là gạt người.

Về phần mười ngàn tiên ngọc, cơ hồ đã là tổng cộng tài sản của một tộc.

Nhưng Mặc Như Thủy khẽ cắn răng một cái, lại vẫn dùng sắc mặt lạnh lùng lắc đầu. ’Phần hồn ‘ linh thiết, quả thật là có, nhưng cũng không phải là vật của Mặc gia, thậm chí cũng không phải là vật của tất cả bốn tộc, mà là lão ma năm đó trước khi tu vi bị phế, gửi cất ở Mặc gia. Vật này trân quý vô giá, nếu truyền lưu ra ngoài, toàn bộ Vũ giới cũng sẽ oanh động. Trong Quỷ Tước tông, chỉ có rất ít người biết được chuyện này.

Không ngờ hôm nay, lại bị người của Quỷ Tước tông, đòi đến cửa!

Mặc Như Thủy u u thở dài, thiết này là vậtcủa lão ma, nàng như thế nào dám tự tiện động vào... Huống chi, ở trong địa giới Thất Mai, bị người uy hiếp như vậy, tựa hồ tổn hao quá nhiều mặt mũi rồi...

- Mặc gia không có vật này, xin lỗi, Yến công tử, mời trở về đi.

Nàng hết sức cười bình tĩnh, nhưng Yến Truy Vân vẫn từ vẻ đắn đó bức rức, nhìn ra một chút dao động.

Mặc gia quả nhiên có ’Phần hồn ‘ linh thiết! Chỉ cần lấy được vật này...

Yến Truy Vân ánh mắt lạnh lẻo, dung linh trung kỳ pháp lực tán ra, toàn bộ phòng khách như bị cuồng phong cuốn ngược, căn phòng lắc lư muốn sập, đem tứ đại gia chủ chấn cho sắc mặt trắng bệch:

- Giao thiết này ra, nếu không hôm nay, Mặc gia thấy máu!

- Yến Truy Vân, ngươi dám ở Thất Mai sanh sự, không sợ chọc giận Hàn thành chủ sao?!

Mặc Như Thủy che ngực phập phồng, mặt mày thất sắc.

- Cho ngươi Thăng Linh đan cùng tiên ngọc, đã là cấp cho ‘Hàn dược tôn’ mặt mũi rồi. Hắn bất quá chỉ là dung linh hậu kỳ tu vi, nếu không phải thuật luyện đan không tầm thường, cái mặt mũi này, bổn công tử cũng chưa chắc đã cấp cho! Theo như ‘Cách làm của Ma tu’, bổn công tử muốn cái gì đó, trực tiếp cướp đi là được!

Lời ấy của Yến Truy Vân, coi trời bằng vung. Sư phụ của hắn là một trong Tứ Ma tôn, lại cùng lão ma bất hòa, hắn tự sẽ không lưu tình đối với lão ma.

Đồng hành Lâm trưởng lão, vội vàng ho nhẹ một tiếng, đối với Yến Truy Vân nháy mắt liên tục. Còn Lam Mi, thì môi hồng cắn chặc, do dự xem có nên mở miệng khuyên một lời hay không.

Chỉ có Bạch Bích, không mảy may cảm thấy Yến Truy Vân gây ra cái gì đó không ổn.

Yến Truy Vân cuồng vọng dùng lời như vậy, khiến cho bốn tộc gia chủ đua nhau biến sắc, trong mắt nén giận.

Nếu không phải lão ma đã từng nghiêm lệnh, Quỷ Tước tông đối với ông ta có ân, quyết không thể xuất thủ đối với người của Quỷ tước, thì lấy cá tính bất khuất của bốn tộc gia chủ, há sẽ cúi đầu đối với một tên Yến Truy Vân này.

Bốn người còn chưa lên tiếng, một tiếng cười khẩy nhẹ bỗng cất lên, nhưng lại từ phòng khách truyền ra ngoài.

- Ha ha, Yến huynh phải không? Nói thật hay, làm thật đúng! ‘Cách làm của Ma tu’... Thân là ma tu, nhìn trúng cái gì đó, trực tiếp cướp đi là được, quả thật không cần lưu tình!

Thanh âm này, trong nháy mắt đem mọi người trong phòng khách hấp dẫn tới. Quần áo trắng áo choàng đen, tóc xanh buộc lại, một thiếu niên có phong thái không tầm thường, từ từ đi vào phòng khách.

Mặc Như Thủy cùng bốn vị gia chủ, nhận ra thân phận của thiếu niên, người người đều vẻ mặt không vui.

Thiếu niên này, không thể nghi ngờ gì nữa - là học trò mà lão ma mới thu—— Thất Mai Thiếu chủ Ninh Phàm.

Bốn tộc không biết Ninh Phàm đột phá dung linh, không biết Ninh Phàm có các loại chiến tích kinh người, chỉ xem Ninh Phàm là ích mạch tầng năm tiểu bối.

Bọn họ đối với Ninh Phàm, nguyên bản hảo cảm vô cùng ít ỏi, khi thấy Ninh Phàm tùy tiện vào cửa, vừa mở miệng, lại còn giúp người ngoài nói, cho rằng đối phương cướp đồ của người mình là chính xác, trong một cái chớp mắt, gia chủ bốn nhà đều mặt trầm như nước.

Ninh Phàm này tới Mặc gia, rốt cuộc là giúp ai vậy chứ?!

- Thiếu chủ, lời ấy có ý gì!

Diệp Hoan vỗ án, hơi mang ý chỉ trích, lấy dung linh sơ kỳ uy áp, hướng Ninh Phàm trấn một cái.

Thế nhưng uy áp này, lại giống như gió mát thổi vào mặt, há có thể rung chuyển được Ninh Phàm chút nào?

Ninh Phàm không trả lời câu hỏi mà Diệp Hoan đặt, nhưng Diệp Hoan, đã thầm kinh hãi. Ninh Phàm có thể ung dung chống lại uy áp của mình, ít nhất đã là dung linh cao thủ...

Chợt, liền thấy Ninh Phàm chân đạp băng quang, thân hóa băng hồng, một thoáng, thân hình đột nhiên vô ảnh. Trong đại sảnh, bảy vị dung linh cao thủ, nhưng không có một người có thể nhìn thấu độn quang của Ninh Phàm!

《 Đạp Tuyết quyết 》 tầng thứ hai, có thể so với thân pháp của Kim Đan lão quái!

Băng quang thoáng qua, Ninh Phàm nhẹ như phiêu xuất hiện tại trước người Mặc gia gia chủ, nghiền ngẫm cười một tiếng:

- Chư vị yên tâm, có Ninh Phàm ta ở đây, không người nào dám ở trong thành trì của sư tôn gây chuyện.

Mà trong tay của hắn, vào một cú độn mới vừa rồi, đã có nhiều hơn một cái trữ vật đại, đó cũng là thứ vốn đeo ở bên hông của Yến Truy Vân.

Trong đó có 3 bình Thăng Linh đan, mười ngàn tiên ngọc, còn có bổn mệnh pháp bảo đắc ý của Yến Truy Vân, ’Truy dạ ‘ phi đao!

Một cái băng quang, cướp đi túi trữ vật của Yến Truy Vân! Hắn muốn giết Yến Truy Vân, há chẳng phải là điều quá dễ dàng!

- Thiếu chủ, ngươi đây là...

Mặc Như Thủy cùng gia chủ các nhà làm gì không nhìn ra, Ninh Phàm là nghiêng về phía Thất Mai rồi.

- Đó là, túi trữ vật của bổn công tử?! Hừ, đem túi trữ vật trả lại đây, nếu không...

Yến Truy Vân ánh mắt hàm chứa sự kiêng kỵ sâu đậm, do đó giọng uy hiếp của hắn vô hình trung mềm nhũn đi rất nhiều.

- Nếu không, ngươi làm gì được ta? Ngươi dám lên Thất Mai sanh sự, Bổn thiếu chủ cướp túi trữ vật của ngươi, có gì không đúng, thì đã như thế nào? Theo như ‘Cách làm của Ma tu’, ta coi trọng túi trữ vật của ngươi, trực tiếp cướp là được! Thậm chí, ta muốn giết ngươi, càng không cần bất kỳ lý do gì, trực tiếp giết ngươi là được!

Ánh mắt của Ninh Phàm lạnh lẻo, dung linh trung kỳ pháp lực, không giữ lại chút nào thả ra, không hề yếu hơn Yến Truy Vân!

Người ở tại tràng, phàm là biết lai lịch chân thực của Ninh Phàm, đều sắc mặt đại biến.

Bọn họ đều biết, mấy tháng trước, Ninh Phàm mới vừa bị lão ma bắt trở về Thất Mai, chỉ có ích mạch một tầng tu vi, chủ trì đạo quả đấu giá, cũng chẳng qua là ích mạch tầng năm tu vi. Ngắn ngủi có mấy tháng, hắn không chỉ đột phá dung linh, càng tu luyện tới dung linh trung kỳ. Tốc độ tu luyện như vậy, quả thật là kinh người!

- Ngươi là ai...

Yến Truy Vân trong lòng kinh hãi, Việt Quốc dung linh trung kỳ cao thủ, từ khi nào có thêm một kẻ như Ninh Phàm!?

Mà bạch y công tử Bạch Bích, giờ phút này trong lòng lại nổi lên kinh đào hải lãng. Hắn từng buông lời sẽ cấp cho Ninh Phàm một bài học, nhưng chưa từng nghĩ, tu vi thật sự của Ninh Phàm, vượt xa trên hắn, giờ phút này có cấp cho hắn cả nghìn lá gan, hắn cũng không dám xuất thủ đối với Ninh Phàm...

Về phần Lam Mi, quyền nắm chặc, trong lòng cũng khó bình tĩnh. Không nhìn thấu, nàng căn bản không nhìn thấu Ninh Phàm... 17 tuổi dung linh trung kỳ, ngay cả là Vũ giới thần hoàng, cũng bất quá có tốc độ tu luyện như vậy mà thôi.

Mà điều khiến cho nàng không hiểu nhất, chính là thái độ của Ninh Phàm đối với mình. Dung mạo của mình, cũng coi là tiên trần tuyệt thế, công tử theo đuổi mình không biết có bao nhiêu, nhưng Ninh Phàm từ khi bước vào cửa, căn bản không nhìn mình một cái.

- Ninh Phàm, đem túi trữ vật trả lại cho Yến sư huynh, chúng ta liền rời khỏi Thất Mai...

Nàng cắn môi, điềm đạm nói.

- Dựa vào cái gì?

Ninh Phàm nhướn mày một cái, hắn đối với Lam Mi quả thực không hảo cảm.

- Ngươi cuối cùng cũng coi như là người của Quỷ Tước tông ta, mà Yến sư huynh, không lâu sau này, sẽ tấn thăng lên làm tông môn trưởng lão. Ngươi chừa cho hắn chút mặt mũi, ngày sau mới dễ gặp mặt đối xử lẫn nhau... Ta đây là vì tốt cho ngươi...

Lam Mi tự mình cũng không biết mình đang nói cái gì.

- Lưu tình? Ta không một kiếm chém hắn, là đã lưu tình! Trong vòng tam tức, cút ra khỏi Mặc gia, nếu không, chết!

Cũng đồng dạng là lời như thế, từ trong miệng của Ninh Phàm nói ra, uy thế so với Yến Truy Vân mạnh hơn ngàn vạn lần!

Câu này, mang theo sát khí cả đời của tiên đế, mà theo Ninh Phàm tu vi đề cao, tiêu diệt Thiên Ly, vướng phải ngàn vạn nhân mạng vào người, sát khí này, càng ngày càng chấn động lòng người!

Vô luận là Lâm trưởng lão, hoặc là Lam Mi, thậm chí là Yến Truy Vân cùng Bạch Bích ngạo mạn, đều ở dưới làn sát khí ấy run rẩy.

Cho dù là Quỷ Tước tông chủ, cho dù là Quỷ tước Tứ Ma Tôn, cũng không có sát khí như thế này!

Yến Truy Vân thặng thặng thối lui mấy bước, hoảng sợ dâng lên một loại ảo giác. Ninh Phàm ở trước mặt đây, tuy cũng giống như mình vậy, đều là dung linh trung kỳ, nhưng giết mình, chỉ cần một kiếm! Mà Yến Truy Vân cả đời ngạo mạn, cuồng vọng, lại không phải là người ngu, ngược lại, cực kỳ tin tưởng vào trực giác của mình.

- Ninh huynh, chuyện này là do Yến mỗ lỗ mãng!

Hắn chắp tay thi lễ, cơ hồ lập tức liền xoay người, hóa thành độn quang, vọt ra khỏi Mặc gia. Hắn có thể cảm nhận được, nếu mình đi chậm một bước, tánh mạng liền không thuộc về mình.

Yến Truy Vân này, là một ma tu chân chính, dám cuồng vọng, dám giết người, càng không vì thứ mặt mũi vô vị mà ném vứt đi tánh mạng.

Thấy Yến Truy Vân lại bị Ninh Phàm một câu nói dọa chạy, Lam Mi, Bạch Bích, đều khó tin. Yến Truy Vân Sinh tính tình cuồng vọng, cho dù đối mặt với tông môn trưởng lão, cũng không thấy nễ mặt mũi gì, thậm chí dám ở địa bàn của lão ma giương oai. Nhưng mà cái loại người điên này, lại bị Ninh Phàm dọa chạy?

- Ba người các ngươi, không đồng thời cút đi luôn sao!

Ninh Phàm cười lạnh.

“Hừ!” Bạch Bích vẻ mặt không định, khẽ cắn răng, phất tay áo bỏ đi.

Lam Mi vẻ mặt phức tạp, nàng tới Thất Mai, sợ nhất, chính là Ninh Phàm ỷ vào cái danh của một vị hôn phu, đeo bám mình. Nhưng hôm nay nàng mới hiểu được, mình vào lúc này ở trong mắt Ninh Phàm, căn bản cái gì cũng không phải.

Nàng phức tạp than thở, xoay người rời đi. Mà Lâm trưởng lão, thì thâm ý sâu sắc nhìn Ninh Phàm một cái, lắc đầu cảm thán.

- Hàn Nguyên Cực, thu một đồ nhi tốt a...

Theo Lâm trưởng lão rời đi, phòng khách của Mặc gia nguyên bản kiếm bạt nỗ trương, hiện giờ người người đều thở phào nhẹ nhỏm.

Mà người ở tại tràng, tất cả đều không tưởng tượng nổi nhìn Ninh Phàm.

Nửa năm không tới, dung linh trung kỳ. Một tiếng đầy sát cơ, dọa lui dung linh. Theo lời đồn đãi, người này lại là luyện đan sư có phẩm cấp không thấp, nhãn lực lại siêu quần.

Giờ phút này trở đi, Thất Mai bốn tộc, không còn người nào không phục Ninh Phàm. Thất Mai có bảy chi lực lượng, mơ hồ đã bị Ninh Phàm nắm ở lòng bàn tay.

- Thiếu chủ hôm nay tới đây, không biết có chuyện gì? Nếu có chỗ thuộc hạ có thể ra sức, cứ nói đừng ngại.

Mặc Như Thủy đứng dậy, duyên dáng thi lễ, cực kỳ cung kính.

- Ta tới, là vì pháp bảo phụ linh... À nói cho ngay, cái ’Phần hồn ‘ linh thiết đó là cái gì, nghe giọng của Yến Truy Vân ấy, tựa hồ rất bất phàm a...

Một lời nói ra, Mặc Như Thủy nguyên bản nhoẽn cười cung kính, biến thành cười khổ.

Điều này tựa hồ giống như chó sói mới vừa đuổi đi, lại rước hổ tới a. Làm sao Thất Mai thiếu chủ này, cũng ở đây có chủ ý với Phần hồn linh thiết chứ...

Đêm đó, Mặc gia thiết yến, Tứ gia chủ thay nhau mời rượu, khoản đãi Thiếu chủ Ninh Phàm.

Nếu trước đó mọi người đối với Ninh Phàm còn có chút không phục, giờ phút này đối với hắn, lại không còn chỗ nào không phục nữa.

Trên bàn rượu, Ninh Phàm nụ cười tùy hòa, nói năng không tầm thường, khiến cho Ngô Lan cùng Mặc Như Thủy là hai nữ tử đều mắt lộ ra tia sáng kỳ dị, bất quá Diệp Hoan cùng Phương Nặc là hai lão đầu tử, lại đối với Ninh Phàm vô cùng bất mãn.

Ninh Phàm tửu lượng quá kém! Hai chén rượu vào, thế mà đi bộ đều lắc lư lay động. Thân là ma tu, tửu lượng không tốt, quá mất mặt!

Quả nhiên con người không thể nào toàn vẹn cả. . .

Ánh trăng chiếu vào song cửa, tiệc rượu tản đi, Tam gia gia chủ rối rít cáo từ, bên trong đại sảnh, chỉ còn dư lại Mặc Như Thủy nhấp uống từng chút rượu, cùng với Ninh Phàm nằm ở bàn rượu bất tỉnh nhân sự.

Mặc Như Thủy khẽ mím đôi môi đỏ mọng, bất chợt cười một tiếng:

- Người đều đi hết sạch rồi, đường đường Thất Mai thiếu chủ, còn đối với thuộc hạ trong nhà giả bộ say nữa hay sao?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.