Hi Du Hoa Tùng

Chương 17: Q.4 - Chương 17: Bao vây tiểu xã đoàn




“Không trách được cha lại muốn gả muội muội cho đại ca, nguyên là vì Vương gia chúng ta mà lo một đường lui?” Vương Bảo Nhi tựa hồ hiểu được một chút vấn đề.

“À... không sai, ngươi có thể nghĩ như vậy cũng không uổng phí công dạy dỗ của ta.”

Vương Đức Vọng từ ghế đứng dậy, đôi mắt nhìn chằm chằm Vương Bảo Nhi, nghiêm nghị nói: “Hài tử, ngươi nhất định phải nhớ kỹ, nếu có một ngày Vương gia có chuyện thì người có khả năng cứu chúng ta chỉ có thể là Lưu Phong.”

Vương Bảo Nhi nghe giọng Vương Đức Vọng có phần sợ hãi, trong lòng lo lắng, vội hỏi: “Cha, có đúng là Vương gia chúng ta sẽ xảy ra chuyện không?”

Vương Đức Vọng lắc đầu nói: “Yên tâm đi, hiện tại còn có Tĩnh Vương gia và sư môn muội muội ngươi chiếu cố. Bất quá trong tương lai thì rất khó nói. Cho nên, ngươi cùng Lưu Phong phải có quan hệ cực kỳ thân thiết.”

Kỳ thật lúc trước sau cơn trọng bệnh của thái tử, Vương Đức Vọng đã biết thời thế thay đổi. Cho nên hắn an bài cho con gái mình bái Bạch Mi đạo nhân làm sư tôn, kết giao với Tĩnh vương gia. Bất quá xem lại đại cục trước mắt, dù có Tĩnh Vương gia và Bạch Mi đạo nhân chiếu cố, Vương phủ vị tất có thể bình an vô sự. Nhưng Lưu Phong xuất hiện, có thể cho hắn thấy được ánh sáng cuối đường hầm. Người này mặc dù tuổi còn trẻ, nhưng lại tràn ngập trí tuệ, tương lai tất thành đại khí. Huống hồ hắn lại là Phượng viên thiếu gia, cũng đủ để bảo vệ an toàn cho người của phủ Tuần phủ. Rất nhiều người căn bản không rõ ràng lắm thế lực của Phượng viên chính thức mạnh như thế nào, nhưng hắn thì biết rõ.

“Cha, ngươi yên tâm, đại ca đối với con tốt lắm, nếu Vương gia chúng ta thật có chuyện, hắn sẽ không khoanh tay đứng nhìn”

Kỳ thật, những lời này của Vương Bảo Nhi bất quá chỉ an ủi cha. Lưu Phong cuối cùng có giúp hay không giúp Vương gia, hắn trong lòng cũng không biết.

Vương Đức Vọng ngước lên nhìn bầu trời, đột nhiên nói “Trong cung truyền đến tin tức, thân thể bệ hạ ngày càng yếu, những ngày phong ba bão táp của Hoa Hạ hoàng triều cũng sắp đến. Lúc đó, bất kể người nào, thế lực nào, phái nào cũng không tránh khỏi hy sinh, đổ máu. Cha đã già rồi, ta chỉ không yên tâm nhất chính là ngươi và Đông Đông.”

Ngừng một chút, Vương Đức Vọng nói: “Bảo Nhi, con và Lưu Phong thân cận, có thể hiểu rõ hắn về mặt tình cảm, nhìn xem hôn nhân của hắn và muội muội ngươi tỷ lệ thành công có lớn không?”

Vương Đức Vọng xem ra, chỉ có cách gả con gái cho Lưu Phong, nhi tử lại làm huynh đệ của hắn, như vậy mới có thể có đảm bảo Vương phủ sẽ an toàn.

Vương Bảo Nhi cẩn thận suy nghĩ một chút, nói: “Cha, đại ca là nam tử rất đặc biệt, mặc dù con cùng hắn thân cận, nhưng cuộc sống tình cảm của hắn, con cũng không biết nhiều. Bất quá có một chút con có thể dám chắc, đại ca đối với muội muội có một chút ý tứ. Thời gian trước hắn có nói với con, nếu muội muội có thể ôn nhu một chút, thì thật là tốt lắm?”

“Ôn nhu?” Vương Đức Vọng cấp tốc hỏi: “Hắn nói như vậy thật à?”

“Vâng, đại ca lúc trước quả thật nói như vậy. Vốn lần trước con định nói chuyện này, bất quá sau lại quên” Vương Bảo Nhi nghiêm túc nói.

“À... ta biết rồi, ta sẽ cố gắng khuyên muội muội ngươi thật ôn nhu. Mặt khác nếu có tin tức gì mới, ngươi phải cho ta biết liền “Vương Đức Vọng dặn dò.

“Cha, người yên tâm, chuyện của muội muội con sẽ quan tâm. Bất quá, chuyện binh lực, người tính... ?” Vương Bảo Nhi lại thấp giọng, sợ mắc tội với Lưu Phong, trong lòng rất lo lắng.

“Hãy đi đi, mang theo binh phù đến Thần Ky Doanh điều binh, lấy lại mặt mũi cho Lưu Phong. Chỉ một Giang Nam Chức tạo phủ, cũng chẳng có gì là ghê gớm.” Vương Đức Vọng thanh âm lộ ra vẻ âm lãnh, từ trong lòng ngực lấy ra binh phù giao cho Vương Bảo Nhi.

“Phụ thân vạn tuế... !”

Vương Bảo Nhi tiếp nhận binh phù, la lên một tiếng, vội vàng mang theo Tạ Khai, Tạ Sơn đến Thần Ky Doanh điều binh.

Lý Hoành nọ, đến giờ vẫn không hoàn toàn biết được mình đã mang họa, hắn cũng không trở về nhà, mà tìm đến nhà nghĩa huynh kết bái của mình Hồ An.

Hồ An vốn là Giang Nam lục lâm cao thủ, sau vì chán chuyện giang hồ chém giết, nên rửa tay gác kiếm, ly khai lục lâm, đến Giang Nam lập ra một bang phái, cũng giống như là xã hội đen của thời hiện đại, gọi là Kim Long bang. Chức tạo phủ và Kim Long bang có quan hệ làm ăn với nhau, hơn nữa hai người tuổi tác tương phản, tính cách tương hợp, dễ dàng kết giao. Lý Hoành sau khi chịu nhục, trước tiên nghĩ đến vị nghĩa huynh này, hy vọng y cùng lực lượng của Kim Long bang nghĩ biện pháp giáo huấn Vương Bảo Nhi một chút. Nếu thật sự không được nữa mới cầu cứu đại tỷ. Không có chuyện gì lớn lắm, hắn cũng không dám kinh động Đại tỷ. Hơn nữa đại tỷ cũng nói, không phải chuyện lớn, nàng cũng sẽ không ra mặt.

Vương Bảo Nhi sau khi đến Thần Ky Doanh, điều động 2000 binh mã, đem hành tung của Lý Hoành nói cho Lưu Phong, hỏi xem hắn hạ lệnh làm như thế nào.

Lưu Phong nói: “Tiến đến mục tiêu, Kim Long bang.”

Vương Bảo Nhi lúc này hạ lệnh, điều động binh mã hướng ngoài thành khu vực tổng bộ Kim Long bang tiến đến.

Trên đường, Lưu Phong cười nói: “Lý Hoành này thật sự là ngu ngốc, hắn nếu về nhà, chúng ta còn có chút vô cớ mà xuất binh. Hết chuyện, lần này hắn lại đi Kim Long bang, không phải muốn chết sao?”

Vương Bảo Nhi vội vàng hỏi: “Đại ca, ngươi xem có thể đem tội danh gì gán ghép cho Lý Hoành?”

“Cấu kết xã hội đen, nhiễu loạn an toàn xã hội, uy hiếp an toàn của người dân” Kim Long bang không thể nghi ngờ, chính là bang phái xã hội đen.

“A... a... đại ca, tội danh này không sai” Vương Bảo Nhi cười hắc hắc, trong lòng âm thầm nghĩ đến đại ca này quả nhiên cũng âm hiểm, vô sỉ. May mắn mình cùng chiến tuyến với hắn, nếu không chính mình có ngày chết như thế nào cũng không biết.

Hồ An nghe Lý Hoành nói xong, liền vỗ ngực đáp ứng vì hắn xuất đầu, mặc dù Vương Bảo Nhi là Vương phủ công tử, không thể trước mắt xung đột, nhưng mà một đao sau lưng, đối với Kim Long bang mà nói, cũng không phải việc gì khó.

Chính là, sau khi nhận được tinh tình báo của Kim Long Bang nhị đương gia Trương Đại Đầu, Hồ An mới nhất thời choáng váng. Hai ngàn nhân mã của Thần Ky Doanh, huynh đề mình không cách gì chống cự được. Nếu nói về đơn đả độc đấu, Kim Long bang vị tất đã sợ, nhưng hai ngàn Thần Ky Doanh binh mã chính là quân tinh nhuệ, huynh đệ trong bang hội của mình cho dù nhiều, nhưng cũng không thể địch nổi.

“Huynh đệ, đại họa rồi, thám tử hồi báo, Vương Bảo Nhi mang hai ngàn binh mã đến đây bao vây Kim Long bang, ca ca cũng không giúp được ngươi, ngươi chính là nên đi nhanh lên.” Hồ An phân tích tình hình xong, cũng không có trở mặt ngay, mà chỉ khéo léo thuyết phục Lý Hoành mau chóng rời khỏi.

Ai biết tên ăn bám Lý Hoành này chẳng biết tốt xấu, lớn tiếng nói: “Đại ca, ngươi yên tâm, Vương Bảo Nhi cùng lắm chỉ mang một đám tráng đinh đến để dọa trẻ con. Không có mệnh lệnh tác chiến của triều đình, cho dù là Vương Đức Vọng cũng không dám điều động nhiều binh mã như vậy. Hơn nữa, Kim Long bang mặc dù là tổ chức xã hội đen, nhưng cũng là hành hiệp trượng nghĩa, hắn dám đối đầu với Kim Long Bang sao? Lúc này chúng ta ngàn vạn lần không được yếu mềm. Hơn nữa ta Lý Hoành cũng không phải kẻ vô dụng.” Vừa nghĩ đến đại tỷ tại kinh đô, lá gan Lý Hoành nhất thời lớn lên.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.