Hệ Thống Tu Luyện Toàn Năng

Chương 113: Chương 113: Xảo trá Trương Dật. (1)




- Tiểu tử ngươi nhớ kỹ, chuyện này tuyệt đối không thể truyền ra bên ngoài, bằng không thì Dương gia ta nguy hiểm.

Thời điểm tách ra, Dương Vô Địch dặn dò lần nữa.

- Ta biết rõ, gia gia ngươi nói rất nhiều lần.

Dương Lỗi nghe vậy bất đắc dĩ nói ra.

- Đây không phải sự tình nghiêm trọng sao.

Thấy Dương Lỗi rời đi, Dương Vô Ngân mới hỏi:

- Đại ca, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

- Vấn đề này càng ít người biết rõ càng tốt, tóm lại nếu như để cho ngoại nhân biết, như vậy Dương gia chúng ta chỉ sợ có họa diệt môn, cho nên ngươi đừng hỏi nữa.

Dương Vô Địch nghĩ nghĩ nói ra.

Thấy đại ca của mình không nói, Dương Vô Ngân cũng không có cách nào, rầu rĩ ly khai.

...

Ra cửa vào Không Huyễn Động, Dương Lỗi đi ở trên đường cái.

Đã có mấy ngày không có đi chỗ sư phó Trương Dật, Dương Lỗi hướng phía cửa hàng của Trương Dật đi đến.

Mà lúc này một xe ngựa hào hoa đi ngang qua.

Dương Lỗi liếc qua, người trong xe lại là Uy Vũ Vương Dương Hữu, là phụ thân của mình trên thế giới này.

Hắn trở về rồi, hắn không phải đi bế quan sao? Chẳng lẽ tu vi của hắn đột phá? Nhớ rõ trước kia tu vị Dương Hữu đã đạt đến Võ Thánh Đại viên mãn cảnh giới, chẳng lẽ hiện tại tu vi lần nữa đột phá, tiến vào Vũ Thần cảnh giới rồi hả?

Sau khi hắn trở về, đối với mình sẽ là cái thái độ gì? Lôi kéo mình, vì mình chính danh ? Hay tiếp tục hờ hững? Nếu như hắn thật sự ý định lôi kéo mình, như vậy mình nên làm như thế nào đây? Là đồng ý hay là không đồng ý? Trong lúc nhất thời Dương Lỗi tâm tình có chút phức tạp.

Bất quá bất kể như thế nào, đây hết thảy cuối cùng phải làm ra lựa chọn, ít nhất, ở Dương Lỗi xem ra, mẫu thân mình, đó là nhất định phải chính danh, đây là với tư cách một nhi tử phải làm, dù cho linh hồn mình không phải, nhưng cỗ thân thể này lại là thật sự, ở lại huyết mạch của mẫu thân.

Đợi xe ngựa của Dương Hữu biến mất ở cuối đường, lúc này Dương Lỗi mới hướng phía cửa hàng của sư phó Trương Dật đi đến.

- Sư phó.

Vừa vào cửa, liền chứng kiến Trương Dật đang nhàn nhã uống trà.

- Không tệ, không tệ, rõ ràng đạt đến Vũ Vương Đại viên mãn cảnh giới.

Vừa tiến đến Trương Dật liền xem thấu tu vị của Dương Lỗi, nhưng mà hắn cực kỳ kinh ngạc, không nghĩ tới Dương Lỗi ở trong thời gian ngắn như vậy rõ ràng lần nữa đột phá, đạt đến Vũ Vương cảnh giới, hơn nữa còn là Vũ Vương Đại viên mãn, làm hắn kinh ngạc không thôi, bất quá trên mặt lại không có biểu hiện ra chút chấn động nào.

- Sư phó thực xin lỗi, lúc trước không nói với ngài, đệ tử là Dương gia đệ tử, lần này không có thể đến chỗ ngài tiếp nhận dạy bảo, là vì tham gia gia tộc thí luyện.

Dương Lỗi nhìn xem Trương Dật nói ra.

- Dương gia đệ tử, tham gia gia tộc thí luyện, thì ra là thế.

Trương Dật vừa nghe đến Dương Lỗi nói mình là Dương gia đệ tử, lại tham dự gia tộc thí luyện, cũng hiểu tu vị Dương Lỗi vì cái gì tiến triển nhanh như vậy rồi, Dương gia Không Huyễn Động hắn là có chỗ hiểu rõ, Bí Cảnh tu luyện như vậy tại Huyền Cơ Môn có không ít, trong đó lớn nhất, lợi hại nhất chính là Huyền Cơ Bí Cảnh, tiến vào Huyền Cơ Bí Cảnh tu luyện một ngày gần tương đương với thế giới thật một năm, tư chất cao mà nói, ở bên trong tu luyện vài năm, đột phá mấy cảnh giới bất quá là chuyện nhỏ mà thôi.

Bất quá Dương Lỗi có thể trực tiếp đột phá một đại cảnh giới, từ Vũ Sư tiến vào Vũ Vương, ở Dương gia đã xem như đặc biệt xuất chúng rồi, Càn Nguyên quốc cũng giống như vậy, đoán chừng tư chất so với hắn tốt hơn trên cơ bản không có mấy người rồi, mà tuổi của hắn còn nhỏ, mười sáu tuổi, một Vũ Vương đỉnh phong mười sáu tuổi, tại Huyền Cơ Môn cũng coi là đệ tử vô cùng có tiềm lực. Mấu chốt chính là, thằng này vẫn còn ở điêu khắc vô cùng có thiên phú, mà Trương Dật coi trọng hoàn toàn là điểm này.

Với tư cách Huyền Cơ Môn trưởng lão, tìm kiếm một đệ tử thiên tư thông minh như thế nào lại là việc khó, nhưng mấu chốt là phải ở trên điêu khắc cũng phải vô cùng có thiên phú mới được, cũng chính bởi vì như thế, Trương Dật mới chưa bao giờ có một vị quan môn đệ tử.

- Ngươi điêu khắc rèn luyện được như thế nào, hiện tại điêu khắc cho ta một kiện thử xem.

Trương Dật nhìn xem Dương Lỗi nói ra.

- Vâng, sư tôn.

Dương Lỗi lấy ra khắc đao của mình, gỡ xuống một đoạn Mộc Đầu, trong đầu chảy qua các loại nguyên hình ma thú, cuối cùng lựa chọn một Tam cấp ma thú Hoa Ban Lộc.

Trong đầu đã hiện lên nhất cử nhất động của Hoa Ban Lộc, hình thái, động tác, khí chất đi đứng.

Điêu khắc thuật.

Đao lên, lập tức như Long Phi Phượng Vũ, từng đao từng đao động tác mau lẹ vô cùng, để cho người không kịp nhìn.

Ở thời điểm điêu khắc, cả người Dương Lỗi đều bỏ đi vào, trong đầu quên hết thảy những thứ khác, duy chỉ có còn lại Hoa Ban Lộc chạy trốn để khỏi chết kia.

Một đao, một đao.

Mười phút đồng hồ đi qua, Dương Lỗi vẫn còn điêu khắc.

Nửa giờ đi qua, Hoa Ban Lộc kia đã hoàn thành hơn phân nửa.

Rốt cục, sau một giờ, Hoa Ban Lộc điêu khắc hoàn thành, một đao cuối cùng rơi xuống, một đao vẽ rồng điểm mắt, hoàn thành.

- Đinh, chúc mừng người chơi điêu khắc ra tượng điêu khắc Hoa Ban Lộc cấp bậc hoàn mỹ, điểm kinh nghiệm EXP +10000, điểm tích lũy giá trị +100, khí công giá trị +100, độ thuần thục tăng lên.

Thanh âm của hệ thống, lại để cho Dương Lỗi kinh ngạc không thôi, điêu khắc cấp bậc hoàn mỹ, khó trách điêu khắc mới là Tam cấp ma thú, điểm kinh nghiệm EXP lại đạt đến 10000.

Xem xét điêu khắc trong tay, trông rất sống động, nhất là hình thái chạy tới kia, cái loại hàm súc trốn chạy để khỏi chết này, hoàn toàn thể hiện đi ra, hoàn mỹ, quả nhiên là hoàn mỹ, ngay cả Dương Lỗi cũng không tin, mình rõ ràng hoàn thành tác phẩm như vậy. Một kiện tác phẩm này, tính toán là mình học tập điêu khắc đến nay, làm được một kiện hoàn mỹ nhất rồi.

- Sư phó, đây là tác phẩm của ta.

Dương Lỗi đem điêu khắc trong tay cung kính đưa tới trong tay Trương Dật.

Nhìn xem thời điểm Dương Lỗi điêu khắc, Trương Dật đã biết rõ vị đệ tử này tiến bộ, không chỉ là ở tu vị, hơn nữa ở trên khống chế tinh thần lực, cảm ngộ đối với sự vật, đều tăng lên một cấp độ. Mà trước mắt bầy đặt một tượng điêu khắc gỗ này, Trương Dật tự cho là mình ở thời điểm cấp độ như hắn, là tuyệt đối điêu khắc không ra.

- Không tệ, không tệ, cái điêu khắc này hoàn toàn chính xác rất không tồi, có thể coi hoàn mỹ, nhưng như vậy ngươi không thể tự mãn, ngươi phải biết ngươi điêu khắc đẳng cấp ma thú này, chỉ là Tam cấp mà thôi, nếu như ngươi có thể đem Thánh thú điêu khắc đến tình trạng hoàn mỹ mà nói, như vậy ngươi cũng có thể xuất sư rồi.

Tuy trong nội tâm Trương Dật rất hài lòng, nhưng ngoài miệng sẽ không tán dương như vậy.

- Đệ tử đã biết, sư phó.

Trong nội tâm Dương Lỗi tinh tường, mình một lần có thể đem Tam cấp ma thú điêu khắc đến nước này, hoàn toàn là vận khí mà thôi, tiếp theo liền không nhất định có thể điêu khắc đi ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.