Hệ Thống Tu Luyện Toàn Năng

Chương 119: Chương 119: Nghi hoặc trùng trùng điệp điệp.




Đúng, Triệu đại ca nói không sai.

Triệu Viễn lời này, lại để cho Cổ Tịnh đối với hắn hảo cảm tăng lên không ít.

- Gọi ta là tỷ tỷ, ta có lễ vật cho ngươi nha. Đây chính là người khác tha thiết ước mơ đây này.

Dương Lỗi trợn trắng mắt, mình cũng không phải tiểu hài tử, bảo vật mặc dù tốt, nhưng mình nam tử hán đại trượng phu, nói không được là không được.

Dương Lỗi không hề để ý tới Cổ Tịnh, mà là đối với Cổ Lão nói:

- Cổ Lão hẳn không phải là người kinh đô a, lần này tới kinh đô chẳng lẽ là vì Huyền Cơ Môn ba năm một lần Phong Vân tuyển bạt?

Tuy tinh tường, Cổ Lão này tu vị lợi hại như thế, nhất định là người có thế lực, vốn lấy thực lực như hắn, cho dù muốn vào Huyền Cơ Môn cũng không phải việc khó gì, hoặc là để cho cháu gái hắn Cổ Tịnh tham gia Phong Vân tuyển bạt lần này, vì lịch lãm rèn luyện? Cái này ngược lại là hợp tình hợp lý.

- Ngươi đoán không lầm, ta lần này đến là cùng Tiểu Tĩnh đến, để cho nàng tham gia Huyền Cơ Môn Phong Vân tuyển bạt, rèn luyện một chút.

Cổ Lão cũng không che dấu, mà trực tiếp nói ra.

- Dùng Tịnh cô nương tu vị Vũ Hoàng tứ giai, lần này Phong Vân tuyển bạt nhất định là cao nhất rồi.

Dương Lỗi nhìn nhìn nói ra.

- Bảo gọi ta là tỷ tỷ.

Cổ Tịnh có chút bất mãn, nhưng sau đó tò mò hỏi.

- Ngươi là thế nào nhìn ra ta là Vũ Hoàng tứ giai?

- Đây là bí mật, Phật viết không thể nói.

- Hiện tại không nói cho ta cũng không csao, dù sao sớm muộn sẽ biết đấy.

Cổ Tịnh hừ hừ một tiếng nói.

Dương Lỗi âm thầm lắc đầu, nói giỡn, chuyện này nếu có thể tra được mới là lạ, trừ khi mình nói ra, bằng không thì ai cũng không có khả năng biết, còn nữa mình coi như nói là rồi, cũng chưa chắc đã có người tin tưởng.

- Tiểu Lỗi cũng muốn tham gia Phong Vân tuyển bạt lần này a?

Cổ Lão nhìn xem Dương Lỗi nói ra.

Dương Lỗi nhẹ gật đầu:

- Vâng.

- Như vậy ah, Tiểu Lỗi đệ đệ ngươi cũng muốn tham gia Phong Vân tuyển bạt, như vậy nếu như ta đả bại ngươi, mà nói ngươi gọi ta là tỷ tỷ như thế nào?

Cổ Tịnh thấy Dương Lỗi thủy chung không chịu gọi mình là tỷ tỷ, con ngươi đảo một vòng, nhìn xem Dương Lỗi nói ra.

Dương Lỗi nghe vậy ha ha cười cười, đáp ứng nói:

- Tốt, nếu như ta thắng thì sao?

Tuy Cổ Tịnh đã là Vũ Hoàng tứ giai, hơn nữa rất có thể có bảo vật lợi hại tại thân, nhưng Dương Lỗi thực sự không sợ, một khi mình thi triển toàn lực, liền có thể phát huy hai mươi lăm lần chiến lực, hơn nữa mình hiện tại chân khí hùng hồn, có thể so sánh với Vũ Hoàng cảnh giới.

- Ngươi thắng, điều này sao có thể, ngươi hiện tại mới là Vũ Vương lục giai mà thôi, làm sao có thể thắng được ta, nếu như ngươi thắng, ta đây gọi ngươi là ca ca.

Cổ Tịnh một bộ rất tự tin.

- Tĩnh nha đầu, ngươi nhìn sai rồi, tu vị Tiểu Lỗi cũng không phải Vũ Vương lục giai, mà là Vũ Vương Đại viên mãn cảnh giới.

Cổ Lão khẽ cười nói.

- Vũ Vương Đại viên mãn, nhưng ta nhìn rõ ràng là Vũ Vương lục giai a?

Cổ Tịnh không có ý tứ nhìn xem Dương Lỗi.

- Cổ Lão tuệ nhãn như đuốc, vãn bối đích thật là Vũ Vương Đại viên mãn cảnh giới.

Dương Lỗi nhẹ gật đầu, tu vị Cổ Lão ít nhất là Vũ Thần cảnh giới, tự nhiên có thể xem thấu tu vi của mình.

- Thật sự, ngươi làm sao được như vậy? Có thể dạy ta hay không?

Cổ Tịnh mở to hai mắt nhìn, nhìn xem Dương Lỗi nói ra.

- Cái này. . . Cái này, ta không có cách nào dạy ngươi.

Dương Lỗi lắc đầu.

- Đừng nhỏ mọn như vậy, không phải là một bộ công pháp sao? Ta lại để cho gia gia dạy ngươi một bộ Địa giai công pháp, sau đó ngươi nói cho ta biết như thế nào ẩn nấp tu vi của mình, ngươi thấy thế nào?

Cổ Tịnh nghĩ nghĩ lại nói.

Dương Lỗi cười khổ:

- Không phải ta không muốn dạy ngươi, mà ta thật sự dạy không được ngươi, đây là một trang bị có thể ẩn nấp tu vị bản thân mà thôi.

- Nguyên lai là như vậy, cái kia. . . vậy ngươi còn có trang bị như vậy hay không, cho ta một kiện được không?

Cổ Tịnh vẫn là chưa từ bỏ ý định, sau đó lại hỏi.

- Cái này. . . Cái này thật không có rồi, đây là ta trong lúc vô tình lấy được một kiện trang bị, cái trang bị này đối với ta rất trọng yếu, bằng không thì ta cho ngươi cũng không sao.

Dương Lỗi nói.

- Được rồi, ta tìm gia gia.

Lúc này Cổ Tịnh nhìn về phía Cổ Lão.

Cổ Lão thấy thế tức giận trừng Dương Lỗi, sau đó quay đầu đối với Cổ Tịnh nói:

- Tĩnh nha đầu, ta lần sau đi tìm cho ngươi.

- Nhưng ta hiện tại muốn.

Cổ Tịnh quệt mồm.

- Hiện tại không có, đợi Phong Vân tuyển bạt kết thúc, gia gia cùng với ngươi đi chỗ Thiết lão đầu lấy.

Cổ Lão không có cách nào đành phải nói ra.

Một bữa cơm ăn gần hai giờ, Triệu Viễn ngược lại cũng không nói gì, là Cổ Tịnh nói nhiều nhất, một mực quấn quít lấy Dương Lỗi, trong nội tâm Dương Lỗi có chút tự đắc, đồng thời cũng thập phần bất đắc dĩ, thống khổ cùng khoái hoạt cùng tồn tại lấy.

Sau khi cùng hai người Cổ Lão tách ra, Dương Lỗi cùng Triệu Viễn đi tới tiểu viện của hắn.

Viện này ngược lại là vô cùng ưu nhã, để cho Dương Lỗi có chút hâm mộ.

- Như thế nào, Dương lão đệ vừa ý nơi đây rồi hả? Nếu vừa ý nơi này, lão ca tặng cho ngươi.

Triệu Viễn thấy Dương Lỗi đánh giá sân nhỏ, bộ dáng tràn đầy thưởng thức, không khỏi nói ra.

Dương Lỗi lắc đầu:

- Quân tử không đoạt chỗ yêu của người, viện này là vật lão ca ngươi âu yếm, ta sao có thể muốn đâu này?

- Lão đệ ngươi nói lời này liền khách khí rồi, một tòa tiểu viện mà thôi, lão ca chính mình tìm người xây dựng một tòa là được rồi, việc nhỏ, việc nhỏ.

Triệu Viễn vỗ cánh tay Dương Lỗi nói.

- Như vậy, ta để cho người chuẩn bĩ, đem nơi đây chuyển nhượng cho lão đệ ngươi, không nên từ chối.

Dương Lỗi nghe vậy vẫn là lắc đầu:

- Lão ca, ngươi không cần làm phiền rồi, tuy ta rất ưa thích viện này, nhưng viện này coi như là cho ta, tiểu đệ ta cũng ở không được bao lâu, sau khi Phong Vân tuyển bạt, ta sẽ đi Huyền Cơ Môn rồi, cũng không biết lúc nào mới có thể trở lại, cho nên viện này, ngươi cho ta cũng là lãng phí ah. Vẫn là lão ca chính ngươi dùng a.

- Cái này không có việc gì, giữ lại là được, về sau nếu như lão đệ ngươi đi Huyền Cơ Môn rồi, mướn người quét dọn chăm sóc a, đợi huynh đệ ngươi trở về vẫn có thể ở a, dù sao Càn Nguyên Quốc này cũng là nhà của ngươi.

Triệu Viễn lại nói.

Nhà, Dương Lỗi nghe vậy không khỏi nhớ tới Địa Cầu, chỗ đó mới là nhà của mình, không biết mình có thể lại trở về hay không, lúc nào mới có thể trở về, nàng đến cùng vẫn khỏe chứ?

- Dương lão đệ ngươi thấy thế nào?

Triệu Viễn nói, đem Dương Lỗi kéo về thực tế.

- Ah, Triệu lão ca ngươi nói cái gì?

- Ta tìm người đem nơi đây bố trí một chút, nhìn xem lão đệ ngươi muốn bố trí như thế nào, cần an bài gì hay không?

Triệu Viễn nói ra.

Dương Lỗi lắc đầu nói:

- Không cần, thật sự, lão ca ngươi đừng phiền toái, viện này cho ta chỉ là lãng phí.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.