Hệ Thống: Thợ Săn Tại Dị Giới

Chương 2: Chương 2: Một thế giới mới




Trong lúc Trần Vũ con đang mơ màng chưa biết chuyện gì xảy ra, thì âm thanh của Tiểu Nguyệt lại vang lên lần nữa: “Vì chủ nhân chưa bấm xác nhận nên hệ thống sẽ tự động kích hoạt, hệ thống bắt đầu kích hoạt…”

“Bíp… bíp…”

“Tiến trình kích hoạt… chín mươi phần trăm…”

“Bíp… bíp…”

“Tiến trình kích hoạt thành công! Xin chào mừng chủ nhân trở thành thành viên thứ chín ngàn chín trăm chín mươi chín của Công ty Kỷ Nguyên Mới!”

“Chúc mừng chủ nhân nhận được một gói quà tân thủ và một gói quà nghề nghiệp!”

“Xin hỏi chủ nhân có muốn mở gói quà tân thủ ra hay không?”

Cho đến lúc này, Trần Vũ vẫn còn rất choáng váng. Cậu ta nhìn thấy Tiểu Nguyệt đang xoay tròn trước mặt, tuy Tiểu Nguyệt bây giờ chỉ nhỏ bé bằng một bàn tay nhỏ, nhưng khuôn mặt của nàng hoàn toàn không khác biệt với khuôn mặt của Tiểu Nguyệt mà cậu ta đã gặp mấy ngày hôm nay. Cuối cùng Trần Vũ cũng khô khốc mở miệng lên tiếng.

“Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra với tui vậy?”

“Thưa chủ nhân, chúng em là thành viên của Công ty Kỷ Nguyên Mới, đến từ một không gian cách Trái Đất hơn chín triệu năm ánh sáng. Công ty của chúng em chuyên môn phụ trách nhận đơn hàng từ khắp các vị diện lớn nhỏ trên toàn bộ tinh hệ, để chuyên chở nhân vật chính đến cho các nơi có yêu cầu. Và chủ nhân là thành viên thứ chín ngàn chín trăm chín mươi chín được công ty chúng em lựa chọn. Em thay mặt cho Công ty Kỷ Nguyên Mới xin chân thành cảm ơn chủ nhân đã hợp tác với công ty, đến một vị diện hoàn toàn mới.”

“Cái gì mà Công ty Kỷ Nguyên Mới với Kỷ Nguyên Cũ chứ, tui không muốn ở đây, tui không muốn làm nhân vật chính gì hết! Tui chỉ muốn về nhà! Các người mau mau cho tui về nhà đi!”

Trần Vũ gần như là thét lên với Tiểu Nguyệt. Khuôn mặt của Tiểu Nguyệt có chút xấu hổ, nói: “Dạ thưa chủ nhân, em thành thật rất xin lỗi! Đây là lần đầu tiên em đi nhận nhiệm vụ, nên em đã quên mất tọa độ để đưa chủ nhân trở về rồi! Hiện tại em cũng không thể liên lạc được với người của công ty, nên xin chủ nhân thông cảm cho em…”

“Cái gì?”

“Em thành thật vô cùng xin lỗi chủ nhân!”

“Ý cô là?”

“Em rất xin lỗi, hiện tại em không thể trả chủ nhân trở về Trái Đất được!”

Và cuối cùng, Trần Vũ cũng chấp nhận rằng, mình bị đưa đến một nơi xa lạ, mà không thể nào trở về nhà được nữa.

Nhìn thấy Trần Vũ thất thần một lúc, Tiểu Nguyệt mới lên tiếng nhắc nhở: “Chủ nhân, tuy rằng em không thể đưa chủ nhân trở về Trái Đất ngay lúc này được, nhưng chỉ cần chủ nhân hoàn thành nhiệm vụ, đạt đến một trình độ nhất định, chủ nhân có thể tự mình rời khỏi vị diện này, trở về nhà!”

“Thật chứ!”

Trần Vũ dường như là muốn lao vào ôm chặt Tiểu Nguyệt, nhưng Tiểu Nguyệt giống như là một hư ảnh, không có cách nào có thể chạm đến được. Nàng bình tĩnh trả lời: “Vâng, thưa chủ nhân! Chỉ cần chủ nhân đạt đến trình độ cấp Thần, thì có thể rời khỏi vị diện này, tìm đường về nhà!”

“Cấp Thần? Bao lâu thì ta mới đạt được cấp Thần?”

“Cái này…”

Nhìn vẻ lúng túng của Tiểu Nguyệt, trong lòng Trần vũ như có lửa nóng. Cũng may là Tiểu Nguyệt rất nhanh liền trả lời cho Trần Vũ biết.

“Theo tính toán của em, nếu như chủ nhân hoàn thành hết tất cả các nhiệm vụ chính tuyến thì mất chừng mười năm là có thể đạt đến đẳng cấp đó, mà lâu nhất thì có thể là kéo dài đến cả trăm năm. Nhưng mà, chủ nhân có thể yên tâm, một năm ở thế giới này, chỉ tương đương với một ngày ở Trái Đất. Cho nên rất nhanh là chủ nhân có thể trở về nhà được rồi!”

“Thật không? Ngươi sẽ không lừa ta đấy chứ?”

“Cái này… cái này chủ nhân có thể yên tâm! Em có thể lấy ra danh dự của mình để bảo đảm với chủ nhân! Chỉ cần chủ nhân cố gắng siêng năng chăm chỉ hoàn thành nhiệm vụ thì chủ nhân sẽ rất nhanh đạt đến đẳng cấp yêu cầu! Em có thể bảo đảm về điều đó!”

Nhìn thấy ánh mắt vẫn còn tràn đầy nghi ngờ của Trần Vũ nhìn về phía mình, Tiểu Nguyệt mới cẩn thận lên tiếng: “Chủ nhân, hiện tại chúng ta đang ở Hằng Tinh, đây là một vị diện cỡ trung bình. Nơi này có rất nhiều tài nguyên cho chủ nhân tu luyện. Chỉ cần chủ nhân cố gắng, em tin rằng không cần đến mười năm, chủ nhân sẽ đạt đến cấp Thần! Điều này tương đương với mười ngày ở Trái Đất mà thôi!”

“Ngươi thật sự sẽ không lừa ta?”

Tiểu Nguyệt gật gật đầu, đáp: “Chắc chắn là em không dám lừa chủ nhân rồi!”

Đến lúc này, Trần Vũ cũng chỉ có thể thở dài, chấp nhận số phận của mình. Cậu ta nhìn lên bầu trời đang bị che khuất bởi những tán cây, trong lòng không khỏi nhớ đến hình ảnh của cha mẹ, miệng khẽ lẩm bẩm: “Cha, mẹ! Hai người xin hãy đợi con trở về!”

Trần Vũ hít sâu một hơi, lúc này mới quay sang hỏi Tiểu Nguyệt: “Đúng rồi, vừa nãy ngươi nói có một gói quà tân thủ và gói quà nghề nghiệp. Bây giờ có thể mở ra cho ta xem được hay không?”

Nghe Trần Vũ hỏi như vậy, Tiểu Nguyệt không khỏi thở nhẹ ra một hơi.

“Được, thưa chủ nhân!”

Tiểu Nguyệt ngay lập tức trả lời, và bắt đầu đem hai gói quà mở ra.

“Đinh!”

“Gói quà tân thủ đã được mở ra!”

“Chúc mừng chủ nhân nhận được một món vũ khí, một quyển sách kỹ năng, và một túi kinh nghiệm!”

“Đinh!”

“Chúc mừng chủ nhân nhận được túi nghề nghiệp Thợ Săn!”

Ngay sau đó, trước mặt Trần Vũ xuất hiện một bảng thông tin.

Tên nhân vật: Trần Vũ

Đẳng cấp: 1

Nghề nghiệp: Sơ cấp Thợ Săn

Kinh nghiệm: 1/100

Thể chất: 10

Sức mạnh: 10

Phòng ngự: 10

Nhanh nhẹn: 10

Trí lực: 10

Vũ khí: Bạch Ngân Cung (sơ cấp)

Trang bị: Sách kỹ năng, túi kinh nghiệm (sơ cấp)

Nhìn thấy bảng thông tin này, Trần Vũ mới tò mò quay sang hỏi Tiểu Nguyệt: “Bảng thông tin này nhìn giống mấy giao diện trong game quá nhỉ?”

“Vâng, đây là công ty chúng em căn cứ theo dữ liệu trên Trái Đất, tiến hành làm ra bảng thông tin như thế này, cho chủ nhân dễ sử dụng đấy ạ!”

“Vậy thứ này chỉ có mình ta nhìn thấy thôi hay sao?”

“Vâng, thưa chủ nhân! Mọi thứ chủ nhân đang thấy là trong một không gian riêng biệt của hệ thống, những người khác hoàn toàn không thể nhìn thấy được. Cho dù đó là Thần cấp cũng không thể thấy! Cho nên chủ nhân có thể yên tâm!”

Trần Vũ suy nghĩ một lát, rồi cảm thấy cũng rất hợp lý. Cậu ta lúc bình thường cũng có đọc qua truyện tiên hiệp, khoa huyễn, hệ thống, võng du, vân vân và mây mây nên mấy thứ này cũng không xa lạ lắm. Chỉ có điều, cậu ta cũng không nghĩ đến mình lại có ngày nhận được một cái hệ thống như thế này. Trong đầu cậu chợt lóe lên một cái ý nghĩ: “Không phải các nhân vật chính trong truyện đều rất bá đạo hay sao? Có phải ta cũng sẽ bá như vậy hay không?”

Dường như nhận thấy suy nghĩ trong đầu của Trần Vũ, Tiểu Nguyệt liền lên tiếng, nói: “Thưa chủ nhân, do đơn đặt hàng của công ty không được tốt lắm! Nên hệ thống này chỉ là một cái hệ thống nghề nghiệp phổ thông. Ngoài việc hỗ trợ chủ nhân tu luyện, thì tất cả mọi thứ đều phải do chủ nhân tự nỗ lực lấy! Tiểu Nguyệt cũng không thể giúp chủ nhân được quá nhiều! Cho nên, Tiểu Nguyệt xin chủ nhân thông cảm cho Tiểu Nguyệt!”

Cho dù Trần Vũ có nghĩ như thế nào, cũng không thể nghĩ đến số của mình lại nhọ đến như vậy. Cậu ta chỉ có thể cắn răng nuốt hận trong lòng. Nhìn thấy vẻ buồn bực của Trần Vũ, Tiểu Nguyệt mới tinh ý, mỉm cười, nói: “Chủ nhân, vì để đền bù cho sai sót của bản thân, Tiểu Nguyệt sẽ đặc biệt tăng phúc thêm cho chủ nhân. Bây giờ túi kinh nghiệm và sách kỹ năng của chủ nhân sẽ được tăng thành túi kinh nghiệm cao cấp, sách kỹ năng cao cấp. Xin mời chủ nhân hãy nhận lấy phần thưởng của mình!”

“Đinh!”

“Mở túi kinh nghiệm thành công! Chúc mừng chủ nhân nhận được 5000 điểm kinh nghiệm!”

“Đinh!”

“Mở sách kỹ năng thành công! Chúc mừng chủ nhân nhận được kỹ năng cao cấp, Xuyên Tâm Tiễn!”

“Đinh!”

“Chúc mừng chủ nhân tăng lên cấp 10!”

Tên nhân vật: Trần Vũ

Đẳng cấp: 10

Nghề nghiệp: Sơ cấp Thợ Săn

Kinh nghiệm: 500/1000

Thể chất: 19

Sức mạnh: 19

Phòng ngự: 19

Nhanh nhẹn: 19

Trí lực: 19

Vũ khí: Bạch Ngân Cung (Sơ cấp)

Kỹ năng: Xuyên Tâm Tiễn (Cao cấp)

Nộ khí: 100/100

Trang bị: Không

Nhìn tới đây, Trần Vũ cũng coi như có đôi chút hiểu biết về thuộc tính của bản thân mình. Mà lúc này, hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống, ánh chiều ta âm thầm nhuộm đỏ cả vạt rừng mênh mông, trong lòng TrầnVũ không khỏi trở nên hoảng hốt. Đây là lần đầu tiên Trần Vũ rời xa gia đình của mình, với lại nơi này còn là một thế giới hoàn toàn xa lạ, không có người thân, chẳng có một ai để mà quen biết. Liệu rằng, một cậu học sinh trung học như Trần Vũ có thể tồn tại trong một thế giới như vậy hay không?

“Đinh, hệ thống thành công kích hoạt nhiệm vụ chính tuyến, đi đến Trần Gia thôn, nhận ủy thác của Độc Sư Trần Y Minh!”

Tiếng nhắc nhở của hệ thống làm cho Trần Vũ có chút giật mình, ngay sau đó, phía trước mặt của Trần Vũ liền hiện ra một tấm bản đồ 3D của hệ thống.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.