Hệ Thống Thần Thoại Đế Hoàng

Chương 2585: Chương 2585: Vạn Sinh Sáng Tạo nhất cảnh (2)




Tần Quân nhìn các sinh linh, mỉm cười nói, những sinh linh này như cháu của hắn, hắn tự nhiên nhìn thân thiết.

Lời vừa nói ra, các sinh linh lập tức hưng phấn lên.

- Chúng tiểu nhân, cùng một chỗ tu luyện, không thể thua Vĩnh Hằng thần tộc!

Bất Hủ cao giọng hô nói, vô cùng kích động.

Vĩnh Hằng cũng không cam chịu lạc hậu, đi theo hô to.

Cứ như vậy, nhóm sinh linh đầu tiên của tân kỷ nguyên bắt đầu cố gắng tu luyện.

Bất Hủ cùng Vĩnh Hằng cũng không muốn bị hậu bối siêu việt, đồng dạng rất cố gắng, thấy cảnh này, Tần Quân hài lòng cười một tiếng.

Mặc dù là tân kỷ nguyên, không có địch nhân, không có uy hiếp, nhưng Tần Quân hi vọng bọn chúng có thể tích cực, không hi vọng chúng nó bởi vì lười biếng mà bị siêu việt.

So với Nguyên Sơ thất thần, bọn chúng mới tính là nhóm sinh linh đầu tiên chân chính.

Không có Nguyên Vị Diện khác, không có lục đục với nhau!

Thời gian cứ như vậy trôi qua.

Đại khái qua 8000 năm, Bất Hủ cùng Vĩnh Hằng thành công biến hóa, hai người hóa thành thiếu niên mười bảy mười tám tuổi, có chút tương tự Tần Quân, Vĩnh Hằng thân là đại ca, hình thể khôi ngô hơn một chút.

Chợt nhìn, Tần Quân phảng phất như thấy được Tần Lăng Mệnh cùng Tần Thiên Võ.

Hắn có chút hoảng hốt, ký ức của kỷ nguyên trước để hắn càng có loại cảm giác như mộng.

- Phụ thân, ngươi xem chúng ta ai càng xinh đẹp hơn?

Bất Hủ hưng phấn hỏi, Vĩnh Hằng cũng chờ mong, đều muốn lấy được Tần Quân tán dương.

- Nhớ kỹ, nam nhân không thể gọi xinh đẹp, phải nói đẹp trai!

Tần Quân cười tủm tỉm nói, xem ra trong lòng hai tiểu gia hỏa này xác thực nhớ lời của hắn, nếu không cũng sẽ không lớn lên giống hắn.

- Nam nhân?

- Phụ thân, ngươi nói nữ nhân, nam nữ khác nhau cái gì?

Hai tiểu gia hỏa hưng phấn hỏi, sau khi biến hóa, bọn hắn trở nên càng thêm hoạt bát.

Nhìn khuôn mặt tươi cười của bọn nó, Tần Quân bắt đầu chờ mong, ở trong tân kỷ nguyên, Bất Hủ cùng Vĩnh Hằng sẽ đóng vai nhân vật như thế nào?

Hi vọng bọn nó có thể trở thành Sáng Thế Thần chúa tể hết thảy!

Cứ như vậy, Tần Quân cũng không tu luyện, bắt đầu dạy bảo Bất Hủ cùng Vĩnh Hằng.

Không quy củ không thành sách!

Nhất định phải thừa dịp thời điểm hai tiểu gia hỏa đơn thuần dạy bảo, sự tình ở Hồng Mông không thể tái phạm.

Tần Quân cũng không cần bọn nó tử trung với mình, dù sao cũng là con của mình, nhưng phải để bọn hắn hiểu, thiện là đạo, có ơn tất báo, tận lực công bằng với vạn vật mình sáng tạo.

Lại qua 100 ngàn năm!

Rốt cục có một sinh linh biến hóa, đến từ Vĩnh Hằng thần tộc, để Bất Hủ bĩu môi, nhưng từ đáy lòng vẫn chúc mừng ca ca.

- Ngươi muốn tên gọi là gì?

Tần Quân gọi sinh linh này tới trước mặt, cười hỏi.

Sinh linh mới biến hóa tựa như một đại hán khôi ngô, rất có phong thái của Bàn Cổ, Đế Giang.

Hắn nghĩ một hồi, nói:

- Ta muốn gọi Vĩnh Hằng Thần Mệnh!

Nghe vậy, Tần Quân sửng sốt.

Vĩnh Hằng thì hưng phấn lên, vỗ bờ vai của hắn cười nói:

- Hảo tiểu tử, có giác ngộ, xem ra năm đó ta giảng cố sự cho các ngươi, ngươi còn nhớ rõ.

- Đương nhiên nhớ kỹ, ta cảm thấy cái tên Vĩnh Hằng Thần Mệnh này rất bá khí!

Vĩnh Hằng Thần Mệnh cười hắc hắc nói, vẻ mặt tự đắc.

Bất Hủ cũng đi theo gật đầu, tán dương nói:

- Hai chữ Thần Mệnh rất không tệ, phụ thân, ngài muốn thưởng hắn cái gì?

Lời vừa nói ra, Vĩnh Hằng cùng Vĩnh Hằng Thần Mệnh đều mong đợi nhìn về phía Tần Quân.

Lời hứa năm đó, bọn hắn còn nhớ rõ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.