Hãy Chờ Em Đánh Răng Xong Nhé!

Chương 32: Chương 32: Trò chơi






Nếu cuối cùng kết quả là đây, buổi tối hôm đó hắn cần gì phải làm điều thừa, đem cô từ Nghiêm Xương Thạch cứu ra? Trong lòng hắn, đến tột cùng là suy nghĩ cái gì?

-----------------------------------

Hứa Đồng mặc sườn xám lên người, cư nhiên vừa vặn, giống như theo số đo của cô may ra vậy.

Đứng ở trước gương, cảm thấy chính mình giống như hội tụ lại phồn hoa của những năm ba mươi, nghĩ thế cô không khỏi mỉm cười.

Phân vân một lúc, cô đem tóc dài ở sau vấn thành búi. Bên mang tai thả vài sợi mềm ôm lại, tùy ý trong không khí uyển chuyển phiêu duệ, sợi tóc tự nhiên phất qua khuôn mặt, trong lúc vô tình lại càng thêm vài phần quyến rũ.

Hứa Đồng nhớ mẹ để lại cho mình một đôi khuyên tai mã não, đó là di vật quý nhất mẹ để lại cho cô, cô chưa bao giờ đeo qua. Đeo hay không đeo? Đáy lòng cô có một tia do dự.

Trước đây, dù là ngày sinh nhật, cô cũng chưa bao giờ lấy nó ra, lúc này đây, Cố Thần chỉ một câu với cô nói: “Trang điểm xinh đẹp chút!” Cô liền tìm ra đeo vào, có phải hay không cô xem hắn quá mức quan trọng?

Phân vân một hổi, Hứa Đồng giương mắt nhìn mình trong gương. Trong đầu “đinh” lên một tiếng, giống như một người bế tắc đột nhiên tìm được đường ra.

Cô cười nhạo chính mình suy nghĩ nhiều. Đôi vòng tai kia, đeo, cũng là vì hợp với bộ sườn xám này, cùng với Cố Thần có quan hệ gì? Cô thật đúng là lo sợ không đâu.

Nghĩ thông suốt xong, không chần chờ, cô đem đôi vòng tay tinh xảo kia đeo lên vàng tai. Mang xong, không khỏi đối với mình trong gương mỉm cười tươi sáng.

Không thể tưởng tượng, một lúc chuẩn bị xong, cô xem ra cũng có vài phần khí chất thục nữ. Nếu mẹ có thể nhìn thấy cô lúc này, không biết sẽ có bao nhiêu vui mừng.

●︶3︶●

Khi Hứa Đồng ra cửa, chú Hoàng vẫn như cũ đứng thẳng tắp ở cửa xe đợi cô.

Thấy cô đi ra, trên mặt ông trong phút chốc biểu hiện tựa như rất ngạc nhiên.

Hứa Đồng giọng tràn ngập xin lỗi nói: “Chú Hoàng, có phải hay không làm cho chú đợi lâu lắm? Thật có lỗi!”

Chú Hoàng nhanh chóng xua tay, “Nào có, cô gái, cô chuẩn bị rất nhanh! Cô không gặp các vị tiểu thư khác, kia mới chính thức là làm cho người ta đợi lâu, hơn nữa, làm cho người khác chờ, bọn họ cũng hoàn toàn không cảm thấy có lỗi! Hứa tiểu thư, cô quá khách khí!”

Ông nói làm Hứa Đồng cười rộ lên.

Nhìn cô tươi cười, chú Hoàng cũng cười theo hớn hở, “Tôi nhìn bộ dáng này, kỳ thật cảm thấy, Hứa tiểu thư thoạt nhìn rất xinh đẹp, so với nhiều ngôi sao điện ảnh còn xinh đẹp hơn!”

Hứa Đồng có chút ngượng ngùng. Không phải không từng có người nào khen cô, chính là giống như vậy, không hề chuẩn bị, được người khác trực tiếp khen ngợi, nhất thời làm cho cô có cảm giác ngượng ngùng trở tay không kịp.

Cô đối với chú Hoàng thẹn thùng cười, “Chú Hoàng, chúng ta đi thôi.”

Chú Hoàng thay cô mở cửa xe.

Đang muốn lên xe, đột nhiên nghe được có người rao bán khoai nướng.

Hứa Đồng giữa trưa không ăn nhiều lắm, nghe thấy tiếng rao, cô lúc này thấy mình hơi có chút đói bụng.

Nói với chú Hoàng, cô nhạy nhanh đến bên xe hàng, chọn hai củ to, chạy về vui vẻ ngồi vào xe.

Xe vững vàng lăn bánh.

Hứa Đồng ngồi ở ghế sau, một bên phù phù thổi, mệt bên bừng bừng ăn, rất khí thế.

Bên tai tựa hồ nghe đến một tiếng cười. Cô ngẩng đầu nhìn, từ gương chiếu hậu nhìn đến chú Hoàng mân môi.

Sau hai giây sửng sốt, cô rốt cục nhận ra chú Hoàng đang cười cái gì.

Có con gái nhà ai có thể giống như cô, mặc sườn xám thanh lịch, tóc vấn cao ung dung quyến rũ, ngồi trong xe hơi xa hoa, hai tay lại cầm một củ khoai nóng, hết sức chuyên chú vừa thổi vừa ăn.

Khó trách chú Hoàng cười cô. Đừng nói chú Hoàng, lúc này lấy lại tinh thần, ngay cả cô đều cảm thấy có chút ngượng ngùng.

Còn một củ khoai lang chưa kịp ăn. Qua gương, ánh mắt của cô và chú Hoàng chạm nhau.

Hứa Đồng ngượng ngùng cười một chút, một mặt đem củ khoai còn lại nhét vào túi.

Túi này cũng là Cố Thần đưa tới, kiểu dáng màu sắc phối hợp với sườn xám trên người.

Bỏ xong vào túi, Hứa Đồng vẫn có cảm giác ngượng ngùng. Cô nhẹ nhàng ho khan một tiếng, đối với chú Hoàng ha ha cười vài cái, đánh trống lảng nói, “Đem túi này để đựng khoai lang nướng, thật có chút hơi lãng phí!”

Chú Hoàng rốt cuộc buồn cười, phốc một tiếng khẽ đi ra, “Hứa tiểu thư thật sự không làm ra vẻ, có thể nói, cô là cô gái thẳng thắn đáng yêu nhất tôi từng biết!”

Hứa Đồng bị vị đại thúc khen ngợi làm đỏ mặt.

Trong lòng không khỏi thầm than, tập đoàn Cố thị có thể tới trình độ hô phong hoán vũ như ngày hôn nay không phải không có lí do. Xem xem, ngay cả một lái xe bình thường cũng như vậy hiểu được đạo lí đối nhân xử thế, có thể làm cho Hứa Đồng nổi tiếng mặt dầy ở Lão Nhai trong lòng cảm thấy ngượng ngùng, thật làm người khác cảm thán!

Dọc đường đi Hứa Đồng có chút buồn bực nghĩ, chính mình hôm nay dường như có chút không bình thường, da mặt thực sự mỏng, người khác chỉ cần thoáng khen một câu, đã vội đỏ mặt xúc động.

Cô sao lại biến thành như vậy? Giống như cô gái nhỏ trong lòng mang xuân mộng a!

Nghe người khác khích lệ mình, cô cảm thấy ngượng ngùng, đáy lòng cũng có chút không yên, người kia, hắn không phải cũng giống những người khác, cảm thấy cô xinh đẹp?

Có lẽ bởi trong lòng chờ đợi có người nào đó khen ngợi tán thưởng, mới làm cho một người luôn luôn hào sảng rỗng rãi trở nên dễ dàng đỏ mặt ngượng ngùng như thế.

Cô từ khi nào thì biến thành như vậy? Mà biến hóa này là vì ai mà nên?

Nghĩ nghĩ, Hứa Đồng cảm thấy có chút bất an.

Chẳng lẽ nói, bất tri bất giác, trong lòng cô đã lặng lẽ nảy sinh một chút chờ đợi? Mà chờ đợi này rốt cuộc là cái gì?

Nhìn từng dãy nhà hai bên đường lùi dần về phía sau, trong phút chốc Hứa Đồng lại có cảm giác choáng váng. Nhắm mắt lại, cô nghe được chính lòng mình đang nói chuyện.

Cô nghe được nó nói, cô chờ đợi, bất quá là hi vọng phản ứng ồ lên ngạc nhiên cảm thán của người kia.

Hứa Đồng không khỏi lặng lẽ thở dài.

Nếu chính mình mong muốn điều này, đây thật sự không phải là chuyện tốt.

●︶3︶●

Chú hoàng dừng xe. Xuyên qua cửa kính, Hứa Đồng nhìn thấy Cố Thần ở cửa chính chờ.

Phục vụ đi tới, giúp cô mở cửa xe.

Cô cúi đầu trong xe đi ra.

Trong người có chút nâng nâng, giống như tim đang bị treo ở trên vách núi đen, giữa không trung, không thể lên cũng không thể xuống, ngậm một hơi, không dám thở ra, cũng không dám nuốt vào, chỉ sợ hơi hơi động liền rơi xuống, không báo trước đã tan xương nát thịt, vạn kiếp bất phục.

Sau khi đứng thẳng, cô chậm rãi ngẩng đầu, giương mi mắt, đem tầm mắt hướng khuôn mặt Cố Thần.

Cô nhìn thấy, một chớp mắt hắn nhìn cô, hai con ngươi chợt sáng lên, theo đáy mắt phát ra nhiều tia tán thưởng.

Ngực truyền đến một chút cảm giác phiêu đãng bâng khuâng.

Nhưng ngay sau đó, lại tự diễu, bất đắc dĩ than một tiếng nhẹ.

Điều cô mới trên xe lo lắng, đến giờ khắc này, đã không có cách trốn tránh.

Chúng hiển nhiên thành sự thật.

●︶3︶●

Cố Thần cảm thán một tiếng, không chút tiếc rẻ ca ngợi Hứa Đồng, “Dao Dao! em đêm nay thực sự thần kì xinh đẹp!”

Cảm giác ngượng ngùng lại lập tức tràn lên trên hai má Hứa Đồng.

Kiệt lực đem chúng áp chế trở về, cô làm chính mình thong dong mỉm cười, “Thần kì xinh đẹp không dám nhận, có thể vào được mắt Cố thiếu là tốt rồi!” Tuy thanh âm vững vàng, ngữ khí thản nhiên, hai má vấn là không chịu khống chế lặng lẽ hồng lên.

Cố Thần nhìn cô, ánh mắt đột nhiên nheo lại, tựa tiếu phi tiếu ôn nhu trêu ghẹo, “Tôi không phải nhìn lầm? Dao Dao! hình như em đỏ mặt!” thanh âm hắn nhuần nhuyễn, kéo dài lượn lờ, không biết theo khe hở nào tiến vào trong cơ thể cô, lộng hành, làm cả người cô như có chút ngứa, trong lòng bất giác lại tản mạn một tia trì độn.

Hứa Đồng không muốn bị hắn xem thường, cật lực trấn định. Giương mắt nhìn lại Cố Thần, lông mi khinh động, sóng mắt lưu chuyển đưa tình, cô nhìn hắn thản nhiên cười, ngọt ngào nói: “Cố thiếu nếu thích xem tôi đỏ mặt, tôi liền tận lực chính mình đỏ mặt vài lần cũng tốt!”

Cố Thần nghe tiếng, nụ cười bắt đầu lạnh đi.

●︶3︶●

Đang nhìn hai má Hứa Đồng nổi lên hai mạt hồng, trong lòng hắn hơi hơi vừa động.

Cô gái trước mắt này giảo hoạt khôn ngoan, không phải bình thường lãnh cảm cứng rắn, cô từ trước đến nay ngượng ngùng ôn nhu, đều là vì lừa hắn mà làm bộ ra. Từ khi cô khôi phục nguyên hình về sau, hắn chưa bao giờ gặp qua, cũng không cảm thấy cô sẽ vì hắn mà chân chính đỏ mặt ngượng ngùng.

Đêm nay hắn không ngờ nhìn thấy cô bộ dáng giống như cô gái nhỏ.

Nhưng là nghe xong lời của cô, nghĩ lại, hắn không khỏi cảm thấy đáy lòng lạnh lùng.

Đúng rồi, nếu trước đây cô là giả trang, như vậy hiện tại, ai lại dám nói cô không phải là dở trò cũ đâu?

●︶3︶●

Trong lòng Cố Thần ý lạnh càng tăng, trên mặt tươi cười ngược lại càng thêm sáng lạn.

Đưa tay ôm lấy eo Hứa Đồng, đột nhiên dùng sức, hắn đem cô ôm đến trước ngực, cúi đầu dán bên tai cô mê hoặc nói: “Dao Dao! biết không, lúc em toàn thân đều hồng, mới thật sự là xinh đẹp nhất! Không bằng em hồng toàn thân cho tôi xem, thế nào?”

Hứa Đồng cảm giác được trong lòng nổ lộp độp.

Không khỏi có chút miệng khô lưỡi khô.

Lặng lẽ nuốt nước miếng, cô rốt cuộc có chút phản ứng.

Từ từ có chút rụt rè tránh hắn, Hứa Đồng tà nghễ ánh mắt liếc hắn một cái, như thực như giả giống hờn dỗi đối với hắn nói, “Đừng như vậy ...”

Ánh mắt Cố Thần trở nên u ám thâm trầm.

Vừa muốn mở miệng nói điều gì, bên tai đã nghe được phía sau có người gọi hắn: “Cố thiếu?”

Hắn hơi dừng lại, tay vẫn như cũ đặt trên lưng Hứa Đồng, xoay người thấy rõ ai tới, lập tức treo lên mỉm cười cùng hắn chào hỏi, “Liễu thiếu, đã lâu không thấy!”

Hứa Đồng nhìn theo, một người bề ngoài tuy rằng tuấn tú, nhưng nhìn qua có chút lòe loẹt, mỉm cười hướng bên này đi tới.

Cô gái xinh đẹp bên cạnh hắn, thoạt nhìn hết sức quen mắt.

Người nọ đi đến bên cạnh, nhìn Cố Thần trêu ghẹo, “Cố thiếu, tôi nhớ rõ anh không đến đây chơi, hôm nay gió nào nhầm hướng, lại đem anh thổi đến chỗ này!”

Cố Thần cười một cái nói: “Đương nhiên là vì cố nhân!”

●︶3︶●

Nghe được hai chữ “Cố nhân”, trong lòng Hứa Đồng dâng lên một cảm giác lạ. Lại cẩn thận nhìn vị mỹ nhân bên cạnh Liễu thiếu, trong đầu cô chợt lóe lên.

Rốt cuộc cô biết vì cái gì cảm thấy cô ta thập phần quen mắt.

Thì ra mỹ nhân này là người bên cạnh Cố Thần vào ngày cô đi Huyễn Yêu tìm Nghiêm Xương Thạch.

Thời gian ngắn ngủi, không nghĩ tới mĩ nhân đã từ tay này chuyển sang tay khác.

Nhìn ánh mắt vị mỹ nhân này đối với Cố Thần, sâu kín đi dạo, vừa oán lại vừa da diết, cảm giác lạ trong lòng Hứa Đồng trở nên càng sâu.

Bên tai nghe được vị Liễu thiếu kia kinh diễm với Cố Thần cảm thán: “Thật sự là không phục không được, Cố Thần anh thật sự là, không chỉ con mắt tốt, ngay cả vận khí cũng tốt làm cho người ta ghen tị, luôn gặp được những cô gái xinh đẹp mê người!”

Hứa Đồng một lúc sau, phản ứng trở lại, giờ phút này mới nhận ra người kia đang nói chính mình!

Nhưng cô ngay cả một chút cảm giác mặt hồng tim đập đều không có.

Cố Thần chỉ cúi đầu cười, “Đâu có, Liễu thiếu coi được là tốt rồi!”

Hứa Đồng nghe được Liễu thiếu kia vẫn như cũ chậc chậc cảm thán, “Tôi muốn nói là Cố thiếu rất khiêm tốn! Tôi đã nói đấy thôi, tôi vì sao lại sáng tỏ được chuyện này? Nguyên lai là bên người Cố thiếu có một vị cô nương xinh đẹp như nước thế kia!” Ánh mắt hắn vẫn dán trên người Hứa Đồng, một mặt nói chuyện, một mặt không kiêng nể gì trằn trọc lưu luyến.

Hứa Đồng không khỏi hơi nhăn nhăn lại mi. Cố Thần lại cười cười nói: “Đâu có! Đại ý thất Kinh Châu(1), mấy ngày nay buồn rầu nên muốn bù lại thôi!” khi nói chuyện ngữ khí mêm nhẹ lượn lờ, vài câu ngắn ngủi, nhưng ý tại ngôn ngoại, dẫn dắt người khác đi xa hơn, ý tứ hàm xúc vô cùng.

Trong giây lát, Hứa Đồng chỉ cảm thấy lòng mình giống như chôn vùi trong hầm băng, nơi nơi là sương trắng mịt mờ một mảnh lạnh lẽo.

Cô gái tên Minh Nguyệt kia lại nhìn hướng Cố Thần, trong ánh mắt mơ hồ giống như dòng nước, mềm mại đáng yêu vô tận.

Liễu thiếu hơi có chút khoa trương vỗ cằm thổn thức, “Cố thiếu không cần nói cho tôi biết, trong tay một tiểu mĩ nhân như vậy, anh còn đối với Minh Nguyệt chưa hết tình, vì thế ...”

Cố Thần mỉm cười đánh gãy hắn, “Vì thế, hôm nay mới có thể tới nơi này, vừa nhìn thấy, anh có phải có hứng thú?”

Khi Hứa Đồng nghe được Cố Thần đang hỏi Liễu thiếu hay không có hứng thú, trong lòng đột nhiên chặt chẽ thu vào.

Trong lòng cô yên lặng cầu nguyện, hi vọng cái gọi là có hứng thú kia, cũng không phải sự tình xấu xa như cô nghĩ.

Nhưng hi vọng đó rất nhanh bị dập tắt.

Hứa Đồng nhìn đến, vị Liễu thiếu kia ánh mắt hàm xuân, bừa bãi chạy trên gương mặt cô, bộ dáng hưng phấn dạt dào.

Hắn cười ha ha với Cố Thần trả lời: “Thật khó cho Cố thiếu đối với Minh Nguyệt có tâm như vậy!”

Quay đầu nhìn Minh Nguyệt bên cạnh, đối với cô tủm tỉm trêu đùa, “Chậc chậc! Minh Nguyệt, nhìn xem Cố thiếu đối với em phiền tâm ý, ngay cả cô gái mê người như thế đều bỏ qua được!” Ánh mắt cuối cùng trở về Cố Thần, mặt cười mặt nói, “Anh trai a anh trai, xem như anh lợi hại, tìm thế nào được loại cô gái có thể đả động tôi! Vị này ...”

Hắn dừng lại một chút, Cố Thần kịp thời ra tiếng: “Dao Dao!”

“Dao Dao!! Tên thực dễ nghe!”. chờ một chút, nhìn Hứa Đồng liếc mắt một cái, tiếp tục nói: “Chính là Cố thiếu, xem như tính cách của anh, trước giờ chưa bao giờ đến đây cùng chúng tôi chơi, hôm nay làm sao có hứng thú? Thật sự muốn chơi?

Cố Thần thanh sắc bất động, lấy hỏi đáp hỏi: “Anh đối với Dao Dao thực cảm thấy hứng thú, không phải sao?”

Liễu thiếu ha ha cười, tiếp tục nói: “Mà anh lại đối với Minh Nguyệt tình cũ không quên, cho nên hôm nay, hai chúng ta coi như ăn nhịp với nhau! Nếu đã quyết định, không bằng chúng ta vào đi thôi. Tuy nhiên, Cố thiếu, trước đây anh không tới nơi này chơi, biết quy định chơi ở đây sao?”

Hứa Đồng nghe thấy Cố Thần nói: “Chúng ta bốn người chơi tám ván, cuối cùng nếu anh cùng Minh Nguyệt thắng tôi cùng Dao Dao, như vậy đêm nay Dao Dao theo anh, ngược lại, Minh Nguyệt lưu lại giúp tôi!”

Thanh âm hắn một mạch hòa hoãn khoan thai, ngữ điệu cũng vô cùng thoải mái thích ý, nhưng nội dung lập tức làm Hứa Đồng ngây ra như phỗng.

Liễu thiếu một bên cười một bên gật đầu, “Cố Thần, đừng nói tôi không nhắc trước, Minh Nguyệt là cao thủ mạt chược bậc nhất, nếu đêm nay cô ấy giúp tôi đem Dao Dao của anh thắng lại, anh cũng không nên luyến tiếc!” Quay đầu nhìn Minh Nguyệt nói: “Minh Nguyệt, có cơ hội trở về bên người Cố thiếu, em nhìn xem!” Minh Nguyệt dường như cũng không để ý chính mình bị coi như hàng hóa bị hai người đàn ông trao đi đổi lại, chỉ nghe được lời Liễu thiếu nói, dường như vô hạn sung sướng, đối với Cố Thần từ đầu đến giờ đắm đuối đưa tình.

Hứa Đồng trong lòng đau xót. Nhìn ra được bản thân Minh Nguyệt, hắn là loại phụ nữ bằng dung mạo chạy ở bên người các công tử thiếu gia, là loại gái hồng lâu dựa vào bọn họ tung tiền nuôi dưỡng.

Mà cô, nay đã bị Cố Thần xem cùng Minh Nguyệt giống nhau. Hắn không ngờ nhìn cô đê tiện như vậy.

Cô chậm rãi quay đầu, giương mắt nhìn Cố Thần, trên mặt hắn biểu tình bình thản không thể chê vào đâu, nhìn cô thoáng mỉm cười, giống như tràn ngập quan tâm, nhẹ nhàng mà hỏi: “Dao Dao, anh trai em có khỏe không? Gần nhất có gì không phiền toái?”

Hứa Đồng kinh ngạc nhìn hắn, bên tai vang lên vô số thanh âm, lách cách lách cách, rầm rầm ù ù, đầu óc cơ hồ như bị đình chỉ. Trái tim treo ở hầm băng kia, như hoàn toàn mất lực, rơi nhanh xuống, chỉ một cái nháy mắt bị sương lạnh bao quanh, mai một dần.

Thì ra, hắn bảo cô chuẩn bị xinh đẹp một chút, cũng không phải vì hắn mà trang, chỉ là vì lợi dụng cô đi hấp dẫn ánh mắt người đàn ông khác, để đổi lấy một phần ôn nhu không cẩn thận bị mất đi.

Nói vậy hôm đó vì cứu cô, cho nên bị mất Minh Nguyệt. Sau Minh Nguyệt theo người khác, hắn đối với cô ta nhớ mãi không quên, khó có thể dứt bỏ, vì thế đến tìm cô, dùng một Dao Dao này hắn không để ý đến, đi đổi lấy một Minh Nguyệt kia làm hắn bận tâm.

Nếu cuối cùng kết quả là đây, buổi tối hôm đó hắn cần gì phải làm điều thừa, đem cô từ Nghiêm Xương Thạch cứu ra? Trong lòng hắn, đến tột cùng là suy nghĩ cái gì?

Hắn không phải đang trách cô, đều bởi vì cứu cô, hắn mới mất Minh Nguyệt. Nếu là vì cô mới mất đi, liền cũng từ cô một lần nữa tìm về.

Cho nên hắn không tiếc lợi dụng cô, hi vọng có thể tìm lại tình cũ?

Hứa Đồng bỗng nhiên cười rộ lên. Tươi cười trên mặt cô, tựa như hoa xuân, tràn ngập nắng.

Nhìn Cố Thần, cô cười trả lời hắn: “Cố thiếu có tâm! Anh tôi có ngài hỗ trợ bao che, như thế nào lại có thể có phiền toái?” Quay đầu nhìn Liễu thiếu, tươi cười càng đượm.

Hứa Đồng đối với hắn nhẹ nói: “Xem ra đêm nay, phải xin Liễu thiếu chiếu cố nhiều hơn!”

Liễu thiếu bị cô cười thấm cả ruột gan, cũng cười tủm tỉm mang theo vài phần vội vàng đáp lại: “Đâu có! Đâu có!”

Hai mắt Cố Thần không tự giác nheo lại, cánh tay đặt bên hông Hứa Đồng dùng lực, mang cô quay đầu nhìn về phía mình.

“Đi thôi, chúng ta vào!” Hắn đối với cô nhẹ nhàng mỉm cười mà nói.

Hứa Đồng cũng đối hắn ngọt ngào cười, “Đúng rồi, đã đứng đây lâu như vậy, nên đi vào!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.