Hãy Chờ Em Đánh Răng Xong Nhé!

Chương 34: Chương 34: Kinh diễm




“Tôi làm tốt lắm đúng không?”

------------------------------

Hứa Đồng dập thuốc, trở về bàn bài ngồi, đối diện với Liễu thiếu thản nhiên cười: “Liễu thiếu, ván cuối cùng này phải nhờ anh nương tay rồi!”

Liễu thiếu giống nghe được chuyện gì trọng đại lắm, vui vẻ vô cùng, cười đến mặt mày sáng lạn, “Đâu có! đâu có!”

Lúc này Cố Thần cũng trở về.

Minh Nguyệt ánh mắt tung bay nhìn Liễu thiếu lại nhìn Cố Thần, tầm mắt cuối cùng dừng ở trên mặt Hứa Đồng, thiên thần cười, nũng nịu mở miệng: “Dao Dao tiểu thư hình như quên, chỉ cầu một mình Liễu thiếu buông tay cho cô cũng vô dụng. Bên này còn có tôi đây! Nên chăng cô cũng cầu tôi?”

Câu hỏi cuối cùng kia, cực kì khinh miệt khiêu khích, giống như đang cười nhạo cô là loại bao cỏ bình hoa không có bản lĩnh, chỉ biết đối với đàn ông làm nũng.

Hứa Đồng hơi nghiêng người về phía trước, khuỷu tay trụ ở trên bàn, tàn tay vừa lúc ghé vào cạnh thái dương, ngón tay chậm rãi cuốn những lọn tóc nhỏ, đầu thoáng nghiêng, hai mắt mở to, một mặt nhìn Minh Nguyệt, một mặt bộ dáng chớp động, thoạt nhìn thuần thục lại thiên chân, vô cùng trong sáng.

Cố Thần ở một bên thanh sắc bất động khẽ nheo mắt. Hắn biết, Minh Nguyệt yêu cầu có phần quá đáng.

Hắn rất hiểu biết cô gái giảo hoạt này, càng biểu hiện thiên chân vô tội bao nhiêu, chứng tỏ càng hận đối phương bấy nhiêu, hận không thể làm hắn tan xương nát thịt.

Liễu thiếu không biết đây là sở trường làm bộ của Hứa Đồng, lập tức bị dáng vẻ ngốc ngốc thuần thuần khiến cho tâm can căng thẳng, ở trong lòng không khỏi thầm oán Minh Nguyệt thực sự quá phận, như thế nào đối với một cô gái điềm đạm đáng yêu như vậy châm chọc khiêu khích.

Hứa Đồng nhất phái thiên chân nhìn Minh Nguyệt, cười tủm tỉm nói: “Minh Nguyệt tiểu thư, tôi không cần phải xin cô! Bởi vì cô muốn đánh bài gì, muốn ăn bài gì, muốn hồ bài gì tôi toàn bộ đều biết!”

Minh Nguyệt nghe cô nói xong, không khỏi xuy cười, vẻ mặt kì dị, nghĩ cô đến cô thua bài mà còn lớn miệng, “Dao Dao tiểu thư, cô ở đây ...” Cô chỉ chỉ chính mình đầu óc, “Không có vấn đề gì đi?”

Hứa Đồng một đường di chuyển đến Cố Thần, “Cố thiếu, cô ấy không tin tưởng lời tôi nói, làm sao bây giờ?” Cô thanh âm như thì thầm, nũng nịu, hàm chứa tủi thân vô hạn, bộ dáng ngây thơ đáng yêu. Hắn biết rõ cô đang diễn trò, nhưng lại không nhẫn tâm lập tức vạch trần.

Hắn hơi nhếch mi, không nói gì.

Hứa Đồng u oán chuyển hướng nhìn Liễu thiếu, nhẹ nhàng hỏi: “Còn anh, anh tin hay không tôi có thể đoán được?” Trên mặt mang theo đầy kì vọng, làm cho người ta không đành lòng từ chối.

Liễu thiếu cười, “Này ... kì thật ... Cũng không phải không có khả năng!”

Hiển nhiên trong lòng hắn cũng không tin tưởng, đây chỉ là không đành lòng cự tuyệt cô mà thôi.

Minh Nguyệt lại xuy cười, tiếng cười tràn ngập hèn mọn cùng khinh thường.

Cố Thần khẽ buông mi mắt, mi tâm hơi hơi nhíu, hàng lông mi đen không tiếng động khẽ run lên.

Hứa Đồng lấy tay nâng cằm, giống như phiền muộn thở dài, “Mọi người cũng không tin tôi.” Bỗng nhiên nâng mắt nhìn Minh Nguyệt, khẽ nhếch cằm, thực ngốc thực vô tội nói với cô ta: “Minh Nguyệt tiểu thư, tôi rất tức giận vì cô không tin tôi đoán được bài của cô, không bằng như vậy, chúng ta đánh cược thêm đi. Dù sao một ván cuối cùng, chúng ta chơi lớn một chút”

Vừa nói vừa đem ánh mắt hướng Liễu thiếu, bộ dáng giống như thật thà ngây thơ nói: “Hai người không tin tưởng tôi có thể đoán bài, tôi không phục! Không bằng như vậy có được không? Sau khi tôi bắt đầu, tôi sẽ đoán bài của hai người, nếu như cuối cùng hai người thắng, rất cả những cây tôi ăn được đều giả lại, nếu hai người thua, ngược lại, như thế nào?”

Liễu thiếu không muốn làm cô mất hứng, nhưng lại cảm thấy theo như lời cô nói lại quá mức không thể tưởng tượng được, trong lúc nhất thời giao động không thể đưa ra quyết định

Minh Nguyệt lại ha ha cười, nũng nịu nói: “Tốt! Khó có được Dao Dao tiểu thư hứng trí như vậy, cô đã thích, mọi người đều y như vậy chơi! Tuy nhiên tôi nói trước, nếu cuối cùng thua thực thảm, không cho cô khóc nhè nha!” Ánh mắt liếc nhìn về Cố Thần, trên mặt tràn ngập hiểu biết cùng đồng tình. Thì ra cô gái này mặt mũi không có vấn đề gì, đầu óc lại không bình thường, cũng khó trách Cố thiếu dùng cô ta đến trao đổi chính mình. Đối mặt cùng một cái bao cỏ bình hoa như vậy, đàn ông không chừng vài ngày sẽ thấy chán ngấy.

Gặp Minh Nguyệt đồng ý, Liễu thiếu mượn lúc cười phụ họa nói không có ý kiến.

Cố Thần đuôi lông mày hơi nhích, vẫn như cũ không nói chuyện.

Hứa Đồng nhìn Minh Nguyệt cùng Liễu thiếu, trên mặt cười ngọt lịm, “Phải cẩn thận nha! Tôi chuẩn bị đại sát tứ phương đây!”

Liễu thiếu bởi không biết nên cười hay nên khóc, biểu tình vặn vẹo giãy dụa.

Minh Nguyệt thần sắc đàm đạm, nhìn Hứa Đồng cười nhạt.

Hứa Đồng nhẹ nhàng nắm hai tay, dùng một tay này nắm tay kia nghe kêu ra mấy tiếng. Khuôn mặt bỗng dưng trở nên vô cùng nghiêm túc.

Cô nhẹ nhàng thở ra miệng, âm thanh thản nhiên, ngữ điệu thường thường, “Bắt đầu đi!” chỉ một khoảnh khắc mà thôi, cô lại làm Minh Nguyệt cùng Liễu thiếu có một loại ảo giác – cô tựa hồ như biến thành một người khác

●︶3︶●

Từ lúc bài bắt đầu, Minh Nguyệt cùng Liễu thiếu không ngừng âm thầm giật mình. Những ván bài trước, cô gái này luôn luôn đứng cuối cùng trong bốn người, động tác chậm lại không thuần thục, nhìn thế nào đều là một người bình thường. Nhưng trước mắt, cô lại đột nhiên không giống như vậy, mười ngón tay linh động tung bay, động tác tinh thục tao nhã, làm người ta hoa mắt, không kịp nhìn.

Cô quả thực giống như người đã từng được huấn luyện trong sòng bạc, mỗi lần ngón tay di chuyển, giống như đang xướng đàn, đẹp mắt làm người ta muốn thở dài.

●︶3︶●

Hứa Đồng nhanh tay lập bài, nhanh đến mức không nhìn rõ động tác, chính là đem ngón giữa nhẹ đặt, ngón cái khoát lên bên, cổ tay khoáng nâng, bên tai nghe được “đát!” một tiếng thúy vang, chỉ nháy mắt bàn tay tiêm tú nõn nà đã từ quân bài này chuyển đến một quân bài khác. Nguyên hơi có chút so le lộn xộn, chỉ trong nháy mắt trở nên thẳng tắp dị thường, giống như dùng thước đo cẩn thận xếp chúng với nhau.

Chiêu thức này của Hứa Đồng, ngay cả Cố Thần cũng chưa gặp qua. Ngón tay thoăn thoắt linh hoạt, chỉ trong nháy mắt làm người ta kinh diễm.

Liễu thiếu không khỏi chậc chậc sợ hãi than: “Dao Dao, em vừa rồi làm thế nào? cư nhiên có tay nghề tốt như vậy!”

Hứa Đồng cười nhẹ, “Chẳng may mà thôi, chút tài mọn, so sánh với kỹ thuật đánh bài của tôi, thật sự không đáng nhắc đến!” Cô tươi cười, thiên chân ngốc nghếch vốn đã không còn, giờ phút này, hòa tan ở khóe lông mày cô, là hàm súc kiêu ngạo cùng tự tin.

Minh Nguyệt trong lòng không phục. Nếu cô gái kia làm đước, chứng tỏ việc này chẳng khó khăn gì, chính mình không chừng cũng có thể. Vì thế tưởng y chang cô học một lần, nhanh chóng một tiếng “Đát” dễ nghe vang lên, đem toàn bộ dẫy bài làm đổ hết. Bất đắc dĩ có thể ví là nói như rồng leo, làm như mèo mửa, nghĩ thì có thể thấy kĩ thuật không đến nỗi khó, nhưng chỉ thử lướt qua hai quân mà thôi, ngón tay đã bị khe hở giữa những quân bài buộc ngừng lại.

Minh Nguyệt lập tức thanh sắc bất động dùng hai ngón tay giáp bài bình thường sửa sai, vừa sửa lại vừa thấy xấu hổ

Hứa Đồng lười nhân cơ hội chế nhạo cô ta, giống như thật sự không biết cô ta vừa bị xấu mặt, ánh mắt liễm liễm tiếp tục trảo bài.

Cũng không phải cô tốt đẹp gì. Nhưng tất cả những người đã ngồi đây ai không phải nhân tinh? Một màn vừa rồi ai chẳng để trong mắt. Dù sao mọi người trong lòng tự biết rõ ràng, thời điểm này, cô càng im lặng, ngược lại càng khiến cho Minh Nguyệt trở nên ngu ngốc.

Khóe miệng hơi cười, mạt cười mang theo một tia trào phúng.

Hứa Đồng bốc bài xong, cũng không lật lên xem, chỉ rất nhanh sờ qua một chút, liền đặt trước mặt, lập trình tự chỉnh tề.

Minh Nguyệt cùng Liễu thiếu không khỏi giật mình, xem cô, đúng là tư thế đánh ám bài.

Bài cục lúc đầu, Hứa Đồng bình tĩnh bất động, mọi người lật ra, cô đi theo lật ra. Người ta đánh minh bài, chính cô lại chà sát ám bài, nhưng từ đầu tới đuối, cũng không hề nhớ lầm.

Qua nửa ván, Hứa Đồng cười một cái nói: “Hiện tại bắt đầu, tôi muốn đoán bài!”

Cô xinh đẹp hàm tiếu, không biết đến tốt cùng là may mắn hay thật sự dựa vào thực lực, tóm lại liên tục đã đoán đúng bài của Liễu thiếu.

Vừa chạm qua bài hắn mới đánh, Hứa Đồng cười cười nói : “Anh ở đây đã cố gắng bốn lần, cũng đủ tôi dùng, tôi quyết định bỏ mục tiêu”, cô quay đầu nhìn về phía Minh Nguyệt, “Minh Nguyệt tiểu thư, nhìn đây! Bây giờ, tôi muốn đoán bài cô!”

Tiếng nói vừa dứt, lấy ở bài mình Liệt Lý đẩy ra, đưa đến trước mặt Minh Nguyệt cười khẽ: “Đưa ra Cửu Vạn này, cô nhất định lấy, nó là bộ Giang cô chờ đợi đã lâu – đây là tôi đoán bài thứ nhất của cô!”

Nói xong đầu ngón tay khẽ động, bài bị cô nhẹ nhàng đẩy qua.

Minh Nguyệt trên mặt giật mình, thần sắc bối rối

Hứa Đồng đoán một chút cũng không sai, kia là bộ giang cô đợi đã lâu. Muốn mặt lạnh cự tuyệt nói không cần, nhưng trong lòng lại không thể tránh được bị hấp dẫn, trầm ngâm xong, chẳng qua là một phen mà thôi, liền cho cô ta đoán đúng một lần vậy.

Vì thế không cam lòng, kiểm lại bài, đối với Hứa Đồng bài trừ một nụ cười mất tự nhiên nói: “Đa tạ!”

Hứa Đồng nhẹ nhàng cười: “Không cần khách khí! Tôi đã đưa cho cô, có đi có lại, hiện tại đến phiên cô đưa cho tôi. Minh Nguyệt tiểu thư, nhìn tiếp, tôi muốn đoán bài thứ hai của cô! Cô tin hay không tin, cô đem đánh ra bất kì cây nào, tôi sẽ ăn luôn nó?”

Minh Nguyệt cười lạnh, “Tôi còn không tin cô có thể như vậy ma quỷ!” Nói xong hé ra Bát Vạn.

Hứa Đồng tươi cười đối với cô ta nói: “Chuyện trên đời, đôi khi chính là ma quỷ như vậy đấy! Bát Vạn này, tôi thực sự ăn!” Một mặt nói, một mặt chà xát bài, ném lại, đưa ra Lục Vạn, Thất Vạn, cùng quân bài Minh Nguyệt đánh ra hợp cùng một chỗ, vừa lúc là một bộ sáu bảy tám chỉnh tề.

Minh Nguyệt xanh mặt.

Hứa Đồng nháy mắt, kiên nhẫn cười tủm tỉm giải thích: “Minh Nguyệt tiểu thư, phải biết rằng, tôi đưa cho cô Nhất Giang, vì bức cô đem Vạn Tử đánh ra. Vốn là ngũ lục thất bát, có thể đánh Ngũ Vạn hoặc Bát Vạn. Ngũ vạn hiện giờ còn chưa có người đánh, bát vạn vùa rồi Liễu thiếu cũng đã đánh ra. Bởi vì trong tay cô có bộ ngũ lục thất bát, nên tôi lớn mật đoán, nếu đánh không nên đánh ngũ vạn chưa ai đánh qua, không bằng đem bát vạn đánh đến. Cũng không thể ngờ tôi vận khí tốt như vậy, có thể hợp lại thành một bộ sáu bảy tám, phải không? Ha ha, này cũng không thể trách cô, chính tôi cũng không thể nghĩ mình may mắn vậy, không chỉ có ba cây ngũ vạn ở trong tay không nói, mặt khác lại có một bộ sáu bảy tám kia! Kì thật, cô bất luận là đánh ngũ vạn hay bát vạn, tôi đều ăn.

Minh Nguyệt thần sắc đại biến, quay người trái phải nhìn quanh. Hứa Đồng nhìn cô, cười không thể áp chế, “Minh Nguyệt tiểu thư, cô không phải hoài nghi, xung quanh cô có cái gì phản chiếu, có thể để tôi nhìn được bài cô? Ha ha, trời ạ, cô thực sự thật hài hước!”

Minh Nguyệt gương mặt trầm xuống, nhăn lại hai hàng lông mày.

Cô thực sự là nghĩ như vậy.

Hứa Đồng nâng tay lau đi khóe mắt cười ra lệ, sau lấy tay chỉa chỉa đầu mình, nhẹ nhàng nói: “Thứ có thể phản chiếu bài của cô, ở trong này, cô không nhìn được nó!”

Cô bộ dáng nhẹ nhàng bâng quơ, làm Minh Nguyệt không khỏi sợ hãi, “Cô có thể biết được tôi ra bài gì?”

Hứa Đồng lắc đầu, “Không!”

Minh Nguyệt thở nhẹ một hơi. Thế mới đúng, ngay cả cô đều không tính được như vậy, cô gái đầu óc có vấn đề này dựa vào cái gì có thể?

Vừa nghĩ xong, lại nghe Hứa Đồng nói: “Không, tôi không chỉ có thể tính được cô ra bài gì mà cả, anh, cùng anh...” Cô nâng ngón tay chỉ hướng Liễu thiếu cùng Cố Thần, “Còn có đây”, lần này là chỉ những quân bài còn chưa rút ở giữa bàn, “Tôi đều biết!”

Cô vừa nói dứt, Minh Nguyệt lập tức khiếp sợ ngẩn ra.

Hứa Đồng nhìn cô vài giây, biểu tình ẩn nhẫn, rốt cuộc không nhìn được, ngẩng cổ ha ha cười.

“Ha ha ha! Minh Nguyệt tiểu thư, cô không phải là tin lời của tôi đi? Ha ha ha, Như thế nào có khả năng! Tôi cũng không phải là qủy thần! Ha ha ha...” Tiếng cười của cô giống như cuốn hút cả hai người khác, bọn họ tự nhiên cũng không kìm lòng được cười đi theo.

Minh Nguyệt mặt trắng bệch, bắt đầu nhăn nhó.

Ván bài tiếp tục.

Đến phiên Hứa Đồng sờ bài, cô trảo bài rồi đưa ra, nhẹ nhàng một chút, đặt trên mặt bàn, chậm rãi nhắm mắt, sâu kín thở dài, giống như có chuyện dày vò đã lâu, giờ phút này rốt cục chấm dứt, bất luận kết cục thế nào, là tốt hay xấu, tất cả chung quy cũng là dừng lại.

Nâng mi mắt, thu hồi biểu tình trên mặt, cô quay đầu, thật sự nhìn Minh Nguyệt, biểu tình nghiêm túc cơ hồ quỷ dị, đối với cô ta nhẹ nhàng nói: “Tôi thắng!” Thanh âm chắc như bàn thạch, làm người ta nghe xong không tự chủ được trở nên hoảng hốt.

Hứa Đồng quay đầu nhìn về phía Liễu thiếu, mỉm cười nói: “Thật sự có lỗi, phụ lòng Liễu thiếu ưu ái!”

Lại chuyển hướng Cố Thần, khi đối mặt hắn, trong phút chốc đem nụ cười nở rộ thật to, ôn nhu gọi: “Cố thiếu!”, thanh âm nhẹ tựa lông hồng, không có chút sức nặng, từ từ phiêu đãng giữa không trung, chỉ sợ một cơn gió nhẹ, cũng đủ đem nó thổi mất vô tung vô ảnh.

“Cố thiếu”, cô một bên cười một bên dịu dàng gọi hắn, “Tôi làm tốt lắm đúng không?” Cô hỏi giống như đứa trẻ chờ mong được khen ngợi, bộ dáng ngốc nghếch vô tội làm người ta đau lòng.

“Anh đã được đền bù cái anh mong muốn!” Cô hạ mí mắt, hàng lông mi thật dài khẽ động, dấu đi đôi mắt sóng sánh mơ hồ. Một cái chớp mắt sau, lại phục hồi bộ dáng, nhìn phía hắn, nhẹ nhàng hỏi: “Tôi hiện tại có phải hay không được về nhà?”

●︶3︶●

Cô hỏi như vậy nhu thuận cẩn tọng, trong một khoảnh khắc, Cố Thần cảm giác như chính mình đã làm một chuyện vô cùng xấu xa.

Hắn không nói gì, trên mặt cũng không có biểu tình, chỉ đối với cô hơi gật đầu một cái.

Minh Nguyệt hét lớn, tựa như muốn nói, thắng thua còn không có xác định, làm sao có thể để cho cô đi. Cố Thần thản nhiên lạnh mắt hướng cô, cô lập tức bị hắn làm cấm khẩu. Muốn gọi lại Hứa Đồng không cho cô đi, những lời này lập tức ngạnh trong cổ họng, rốt cuộc không nói nên lời.

Một cái liếc mắt kia, giống như lơ đãng, lại bí mật mang teo rất nhiều áp lực vô hình, bao phủ lại đây, khiến cho người ta không tự chủ được nín thở không dám lên tiếng.

Hứa Đồng chậm rãi đứng lên, rời đi, xoay người hướng phía cửa.

Sau lưng cô thẳng tắp, dường như có chút cứng ngắc.

Cố Thần nhìn bóng cô, bất tri bất giác nhăn lại mi tâm.

Minh Nguyệt nâng tay lật lên bài Hứa Đồng.

Một hồi về sau không khỏi “A!” lên một tiếng sợ hãi.

Liễu thiếu quay lại liếc mắt một cái, không khỏi cũng giật mình, sợ hãi không thôi, “Nguyên lai, bài của cô ấy, đã sớm hồ! Chính là không phải hồ bình thường, lợi thế của bên đó đã vượt quá chúng ta. Nhưng là trừ bỏ bình thường, cô ấy đoán bài ở chỗ ta còn đưa đi bốn cây, lại từ Minh Nguyệt thêm hai cây, nếu đem này đó không đưa đi ... Cố thiếu, bên hai người ... “ Hắn thở dài, “Dao Dao này, rốt cuộc là người thế nào? Lần đầu tiên tôi nhìn thấy một cô gái thế này! Cô ấy quả thực là kì tích! Thật sự làm cho người ta kinh ngạc!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.