Hãy Chờ Em Đánh Răng Xong Nhé!

Chương 16: Chương 16: Giao phong






Chương Thực Đồng cố ý nhục nhã Hứa Đồng, lại bởi quá mức phẫn lộ, nhất thời quên mất nam nhân vật chính trong ảnh kia là Cố Thần. Lời nói vừa ra khỏi miệng, Cố Thần vô tình đã bị cô ta đả động đến.

Hứa Đồng lặng lẽ nhìn, Cố Thần dĩ nhiên mi tâm nhăn lại. Là người bí hiểm, hỉ giận dù thế nào cũng vô sắc vô hình, một khi đã thể hiện ra mặt, liền làm cho ai cũng không thể nào bình tĩnh.

Cố Thần nhìn Chương Thực Đồng, trên mặt lộ ra phiền chán không kiên nhẫn. Cô ta lúc này giống loại đàn bà chanh chua bình thường, cùng với bộ dạng nhu thuận trước đây thật sự khác nhau một trời một vực. Hắn thực ra vẫn biết, cô ta nhu nhu thuận thuận chẳng qua là giả vờ, nhưng không thể tưởng tượng được, bộ mặt thật lại có thể thô lỗ điêu ngoa đến mức này.

Càng ngoài ý muốn là, từ miệng một thiên kim tiểu thư lại nói ra được những lời tục tĩu thô thiển như thế.

Chương Thực Đồng lúc này lại không hề biết trong lòng Cố Thần nghĩ gì, hãy còn toàn lực chửi bậy: “Hứa Đồng, cô thật sự không biết xấu hổ! Cô ...”

Cố Thần phiền toái nổi lên, đối với cô ta gào to một tiếng: “Cô câm miệng!”

Hắn đến giờ không thể tiếp tục chịu đựng được bộ dạng của người đàn bà nay. Phụ nữ phải có dáng vẻ của người phụ nữ, phải hiền thục nghe lời, giống như đứa nhỏ cần săn sóc, phàm là loại phụ nữ chống đối đàn ông, lại chanh chua thích chửi đổng, ở trong lòng hắn, là không thể chịu nổi.

Chương Thực Đồng bị hắn dọa lập tức im bặt.

Hứa Đồng ở trược ngực Cố Thần cúi đầu, hai vai run run. Nhìn qua như đang khóc thút thít, nhưng thực chất là đang mừng thầm cười trộm.

Nhìn đến một Cố Thần luôn không bao giờ lộ vẻ hỉ giận, giờ vẻ mặt chán ghét ra lệnh Chương Thực Đồng câm miệng, cô cảm thấy trên đời không có việc gì có thể so với việc này khoái cảm.

Thu vào cảm xúc sung sướng, chuyển sang bộ dạng đau khổ, Hứa Đồng ngẩng đầu, rời khỏi lòng Cố Thần, cùng hắn phân định khoản cách, đem tầm mắt chuyển về phía Chương Thực Đồng, đối với cô ta than thở khóc lóc nói: “Chương tiểu thư, cô là tiểu thư nhà giàu, quyền lớn thế lớn, tội gì nhất định phải bức tôi? Năm mươi vạn đối với cô mà nói căn bản không đáng kể, nhưng đối với tôi mà nói, dù bán hết máu trên người cũng lấy không ra nhiều tiền như vậy! Cô có thể giơ cao đánh khẽ được không? Tôi nơi này chỉ có như vậy!” Cô vừa nói, một bên lấy ra hai chiếc thẻ. Chính là hai chiếc thẻ hồi trước Cố Thần đưa cho cô.

Kỳ thật tiền trong thẻ đã sớm rút hết, hai chiếc thẻ lúc này bất quá chỉ lấy ra làm bộ.

Chương Thực Đồng như điên rồi bắt đầu rít gào: “Hứa Đồng! Cô nói bậy! Tôi muốn khóa miệng cô lại!” Một bên kêu, một bên hướng chỗ Hứa Đồng lao đến.

Hứa Đồng quay đầu nhìn Cố Thần, vẻ mặt đau thương bất lực. Bộ dáng này nếu là đàn ông bình thường nhìn thấy chắc chắn không thể không động tâm. Nhưng Cố Thần lại trước sau như một, thần sắc không động.

Bỗng nhiên phía sau vụt tới.

Một người đàn ông lao đến bên cạnh Chương Thực Đồng, một phen chặn lại Chương Thực Đồng đang cố gắng lao đến phía Hứa Đồng điên cuống hận không thể tự mình ăn sống nuốt tươi người đối diện.

Chương Thực Đồng bị ngăn lại, dưới chân lảo đảo.

Đứng vững xong chắm chú nhìn người vừa tới, không khỏi giật mình: “Là anh?! Sao anh lại đến đây? Anh lôi kéo tôi làm cái gì? Bỏ tay ra cho tôi!” Một màn này vào mắt Cố Thần, hai người kia rõ ràng có quen biết nhau.

Người đàn ông kia lôi kéo Chương Thực Đồng lớn tiếng giận dữ nói:”Tôi như thế nào đến đây? Cô thật ra hẹn tôi một giờ sau tại đây gặp, tôi nhàm chán liền đến đây sớm một chút, chậc chậc, không mệt đến sớm, nếu đúng như cô hẹn lát nữa đến, chỉ sợ bỏ qua một hồi hay!”

Không cho Chương Thực Đồng cơ hội nói chuyện, hắn tiếp tục nói, “Chương tiểu thư, mua bán không nên như vậy, cô lật lọng, có ý tứ gì?” Trong giọng nói hắn dường như chứa rất nhiều oán khí cũng phẫn hận.

Hứa Đồng liếc mắt một cái trộm dò xét Cố Thần. Hắn nhìn trước mắt một màn, mặt không chút thay đổi, cô vẫn như cũ không đoán ra hắn lúc này tột cùng là đang nghĩ cái gì.

“Anh như thế nào trong một chốc lát liền lật mặt? Tôi cũng không hiểu anh đang nói hươu nói vượn cái gì?” Chương Thực Đồng vừa giãy dụa vừa kêu lên, lời nói trong miệng liền thốt ra, căn bản không dùng đầu óc, càng thêm ý thức không được chuyện đang xảy ra rốt cuộc là thế nào

●︶︶●

Người đàn ông kia nhìn qua tức giận không thôi, nói gì cũng không chịu buông tay. “Tiện nhân! Rõ ràng trước đã nói, tôi giúp cô làm thỏa đáng chuyện này, cô cho tôi một trăm vạn, cũng đồng ý không để vị hôn phu giải tỏa Lão Nhai, hiện tại tôi giúp cô làm tốt tất cả, cô được cái cô muốn, lại nghĩ đến trở mặt, cư nhiên lấy cớ ba cô không chịu cho tiền tiêu vặt, nói chỉ có thể trả tôi năm mươi vạn, hơn nữa năm mươi vạn này cũng còn cần thời gian. Phi! Mẹ nó, tôi tin cô mới là lạ! Muốn dùng năm mươi vạn là có thể đuổi ông sao? Không có cửa đâu, cô đã muốn chơi tôi, cũng đừng trách tôi với cô không nhân nhượng!”

Hắn nâng ngón tay hướng Cố Thần, “Cô không phải dặn đi dặn lại không cho hắn biết việc này đúng không? Tôi đã nói cho hắn biết! Cô đã không chịu trả năm mươi vạn kia, vậy để cho hắn trả!” Hắn quay đầu lại nói với Cố Thần: “Tôi cũng không gạt anh, vừa rồi chính là tôi cho người mang ảnh đến, tôi muốn hẹn anh ngày mai đến giao tiền, không nghĩ hôm nay đã gặp được! Nếu mọi người đã có mặt tại đây, liền đơn giản nói thẳng ra là tốt nhất! Là vị hôn thế của anh biết anh có người phụ nữ khác, thuê tôi ở khách sạn đặt máy quay, đem ảnh chụp anh cùng tình nhân đến, cô ta tính dùng cái này buộc anh kết hôn, thuận tiện cũng áp chế cô tình nhân kia, bắt cô ta rời đi. Vốn đầu tiên nói nếu mọi việc thành công cho tôi 100 vạn, hơn nữa cùng tôi cam đoan nhất định sẽ làm cho anh hủy bỏ kế hoạch giải tỏa Lão Nhai – cha tôi, con tôi ở đó, hủy đi Lão Nhai định làm cho người ta ăn không khí sao! Hừ! Nói thật dễ nghe, kết quả tôi đều làm xong, không những vì thế còn mất việc, nhưng mụ đàn bà này lại đổi ý nói chỉ cho tôi năm mươi bạn! Phi! Định đùa với tôi sao! Anh bạn, đừng oán tôi nhiều chuyện, xin khuyên anh một câu, loại phụ nữ làm chuyện vô sỉ lại quỵt nợ này, tôi xem anh vẫn rốt cuộc muốn lấy cô ta sao!

Chương Thực Đồng mở lớn hai mắt, liền thét lên chói tai: “Anh câm mồm cho tôi! Anh vì cái gì ngậm máu phun người! Như thế nào là tôi bảo anh làm! Rõ ràng là chính anh chủ động tới tìm tôi ...”. Không cho cô ta tiếp tục nói, người kia bỗng dưng đánh gãy: “Tiện nữ, cô còn dám nói! Tôi làm xong việc cho cô, cô liền nói không có tiền định ăn quỵt! Nếu tôi không chủ động đi tìm cô, chỉ sợ năm mươi vạn kia cô đều muốn nuốt tất!”

Hứa Đồng đúng lúc chen vào nói: “Chương tiểu thư, nếu tôi đoán không sai, cô là muốn lấy năm mươi vạn từ tôi, một giờ sau sẽ giao cho vị tiên sinh này đi? Ha ha!” Cô cười khổ, “Cho cô thất vọng rồi! Tôi làm sao có nhiều tiền như vậy? Cô không phải nghĩ là phụ nữ đi theo kẻ có tiền đều có nhiều tiên hay sao? Tôi chỉ có thể với cô nói một câu thật có lỗi, cô nếu nghĩ như vậy thì cô sai lầm rồi, tôi không phải kĩ nữ, sẽ không biết không cảm thấy thẹn bán thân để đi theo Cố thiếu đòi tiền!”

Chương Thực Đồng thét chói tai: “Hứa Đồng cô điên rồi! Cô uống nhầm thuốc rồi! Cô nói cái gì! Cô...!”

Người kia nghe Hứa Đồng nói xong, chậc chậc miệng nói: “Nguyên lai là như vậy! Chương tiểu thư, người ta nói người ta không có tiền, năm mươi vạn này không thể lấy được! Cũng đừng trách sao tôi đi tìm vị hôn phu của cô!”

Quay đầu nhìn Cố Thần, hắn tiếp tục nói: “Không bằng thừa dịp mọi người đều ở đây, kết thúc rõ ràng đi! Tôi thứ nhất cầu tài, thứ hai cầu nhà. Lúc trước cô nói với tôi là năm mươi vạn là vì cô gái này chỉ đưa cho cô năm mươi vạn, tôi chỉ cần cô thanh toan một nửa tiền mặt là được rồi. Nhưng hiện tại nếu anh cho tình nhân của anh năm mươi vạn, tình nhân của anh lại đưa cho vị hôn thê của anh năm mươi vạn, vị hôn thê này lại đưa năm mươi vạn cho tôi, cái đó, anh đưa cho tôi trực tiếp năm mươi vạn có cái gì khác biệt? Cho nên hiện tại, anh chỉ cần đưa cho tôi một trăm vạn, đồng thời hủy bỏ kế hoạch giải tỏa Lão Nhai, cũng viết một giấy cam đoan vĩnh viễn không bao giờ giải tỏa Lão Nhai, tôi lập tức sẽ đem toàn bộ ảnh kia tiêu hủy, từ sau chúng ta sẽ không bao giờ giáp mặt. Trừ những thứ đó đã yêu cầu từ trước tôi cũng không yêu cầu gì thêm, được một bước tiến một thước. Nhưng nếu anh không đáp ứng điều kiện của tôi, chúng ta mọi người tất cả lưới rách cá chết, cũng đừng trách tôi đem toàn bộ ảnh tung lên mạng! Đến lúc đó anh cùng tình nhân của anh đều khó mà ngẩng đầu.

Hắn đột nhiên ngừng lại, cẩn thận nhìn Hứa Đồng, trên vẻ mặt lộ rõ vẻ đáng khinh.

“Chậc chậc! Nhìn xem, bao nhiêu thanh thuần, bao nhiêu đáng yêu! Nếu số ảnh này được công khai, về sau thanh thuần này của cô sẽ được bao nhiêu đàn ông chiêm ngưỡng thèm muốn!”

Chương Thực Đồng một bên điên cuồng dãy dụa, ý đồ tránh khỏi bị người kia chế ngự. Cô ta muốn kêu to, lại bị người đàn ông kia giữ một bên bả vai, ngón cái đặt ở yết hầu, làm cho cô ta không thể kêu to, chỉ muốn ho khan.

Cố Thần nhìn người đàn ông kia, nhìn Chương Thực Đồng bị hắn kiềm trụ, lại nhìn xem Hứa Đồng đứng cạnh, tựa tiếu phi tiếu nhếch mép.

Tầm mắt dừng lại trên người Hứa Đồng, một lần nữa quay mặt hướng người đàn ông kia, nhìn hắn, thản nhiên hói: “Tôi muốn hỏi một vấn đề, ảnh kia, anh đã xem qua sao?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.