Giảo Phụ

Chương 72: Chương 72




Hôm nay là ngày Tiểu Tú Đường đầy tháng, mọi người Vương gia loay hoay xoay quanh, hiện nay Vương Chính Khanh là thủ phủ Nội Các, quyền cao chức trọng, tân khách tới tiệc rượu đầy tháng của Tiểu Tú Đường nối liền không dứt. Chỉ là ba người con dâu của Vương gia, hai người thì theo phu quân nhậm chức ở bên ngoài, Chân Ngọc lại mới ra tháng không thể lo việc, Ninh lão phu nhân không thể làm gì khác hơn là tự mình quản lý, nhất thời loay hoay chân không chạm đất. May mà có Vương Chính Dao tới đây giúp tiếp đãi tân khách, Ninh lão phu nhân mới có thời gian để thở.

Nhất thời Vương Chính Khanh và Chân Ngọc ôm Tiểu Tú Đường ra ngoài, chúng phu nhân vây lại, đều chậc chậc tán dương: “Bộ dạng xinh đẹp quá, tương lai lớn lên, chỉ sợ ở mê chết người.”

Vương Chính Dao chen tới nói: “Đều nói nó giống cô cô này, mọi người xem một chút giống hay không?”

Mọi người nhìn kỹ họ mấy lần, cười nói: “Quả nhiên có chút giống. Dao nương tử chính là mỹ nhân, năm đó lang quân Tăng gia chết mê, không dễ dàng gì mới lấy được về phủ .Giờ oa nhi giống cô cô, sau khi lớn lên, cổng Vương gia chỉ sợ ở bị đạp nát mất.”

Chân Ngọc khẽ mỉm cười, oa nhi nhà ta là đã địnhgả cho Chân Nguyên Gia, chuyện cổng bị đạp nát, tất nhiên sẽ không xảy ra.

Vương Chính Dao lại hưng phấn, nói đùa với Chân Ngọc: “Tẩu tẩu, không bằng chúng ta thân càng thêm thân. Tẩu xem Đại Lang nhà muội lớn hơn Đường Nhi nửa tuổi, tuổi vừa hợp, kết thông gia từ bé có được không?”

Chân Ngọc còn chưa có đáp, Vương Chính Khanh mở miệng nói trước: “Không tốt. Con ta mới đầy tháng, các người liền muốn cướp nó từ tay chúng ta, đừng mơ tưởng!”

Vương Chính Dao cười nói: “Tam ca, ca sao lại nói như vậy chứ? Đây là đính hôn, không phải cướp cô dâu có được không? Vả lại bây giờ định, không phải còn phải chờ oa nhi lớn lên, sau khi cập kê mới tới đón dâu mà? Cũng không phải là cưới ngay bây giờ.” Nói xong thì cười.

Quý thị đã lên phía trước nói: “Không phải nói gả Đường Nhi cho Nhị Lang nhà ta sao?”

“Lúc nào thì nói?” Vương Chính Dao ngạc nhiên nói: “Đính hôn cho Đường Nhi rồi sao?”

Chân Ngọc cười nói: “Mọi người đừng nghe Thế tử phu nhân nói lung tung? Lúc đó chỉ nói đùa, Thị lang phu nhân còn nói muốn chỉ phúc vi hôn! Đúng rồi, Thị lang phu nhân cũng lâm bồn rồi đi? Tháng này ở cữ, cũng quên hỏi đến việc của nàng ấy.”

Quý thị cười nói: “Có lẽ tháng sau sẽ sinh, bây giờ nàng ấy cũng không dám ra cửa.”

Vừa nói chuyện, lại có người của phủ Thị lang tới tặng quà, nói là Tiền thị không thể ra cửa, bởi vậy chỉ mang quà tặng tới đây. Chân Ngọc thấy người tới tặng quà chính là ma ma đắc lực bên cạnh Tiền thị, liền gọi lại hỏi “Phu nhân nhà ngươi như thế nào rồi?”

Ma ma này thấy Chân Ngọc tự mình hỏi, liền kính cẩn đáp: “Phu nhân nhà nô tài vẫn ổn, chỉ là chân bị sưng, đại phu dặn bảo bình thường đi lại nhiều một chút, chỉ Thị lang gia cũng không dám cho phu nhân ra ngoài, chỉ cho hoạt động trong phủ. Hôm nay làm ầm muốn tới uống rượu đầy tháng, rốt cuộc bị người cản lại.”

Chân Ngọc cười nói: “Đợi ta ở cữ xong, khi nào rảnh sẽ tới thăm nàng ấy.” Nói rồi cho người tiễn ma ma ra ngoài.

Vương Chính Khanh nhìn ở trong mắt, âm thầm vui mừng, Ngọc nương chịu cùng Thế tử phu nhân và Thị Lang phu nhân kết giao, đây cũng là thừa nhận thân phận địa vị hiện giờ của mình, dần dần thích ứng cuộc sống như thế rồi.

Chân Ngọc xoay quanh các vị phu nhân, ánh mắt lại đang tìm Chân Thạch và Kiều thị, nhất thời hỏi “Đại tẩu cùng Nguyên Gia Nguyên Phương đâu?” Nguyên Gia à, hôm nay nương tử nhà cháu đầy tháng, cháu lại không lên đây chúc mừng?

Hồ ma ma cười nói: “Kiều nương tử bọn họ tới lâu rồi, chỉ là bên cạnh phu nhân chật ních người, họ không chen lên được.”

Chân Ngọc nhất thời cười gọi Kiều thị cùng Nguyên Gia Nguyên Phương, ba người họ vội vàng tiến lên, đợi thấy rõ Tiểu Tú Đường, Kiều thị kinh ngạc nói: “Bộ dạng của Đường nương tử như vậy, giống hệt Nguyên Phương khi còn bé!”

Chân Ngọc nhất thời khom người, ôm Tiểu Tú Đường tới gần Chân Nguyên Phương hơn, so sánh nhìn một chút, cười nói: “Bây giờ nhìn, cũng có mấy phần giống nhau, ai không biết, còn tưởng rằng hai đứa là tỷ muội.”

Hôm nay người đến chúc mừng, đều là quý phu nhân và nương tử nhà phú quý, Kiều thị xuất thân hàn môn (nghèo khó), nào thấy qua trường hợp này, may là nàng không luống cuống, nhưng cũng cảm thấy không xứng, chỉ chờ ở một bên, cũng không vây quanh Chân Ngọc như người khác, lúc này nghe thấy Chân Ngọc nói, rõ ràng còn giống như ngày trước, coi nàng như đại tẩu mà đối đãi, không khỏi cảm thán: thiện nhân mà Ngọc nương trồng ngày trước, hôm nay đã kết thiện quả rồi. Nhìn Ngọc nương, hôm nay đã là thủ phụ phu nhân, hăng hái cỡ nào, vẫn còn nhớ nhân tình lúc trước, coi chúng ta như thân thích, còn đối xử với Nguyên Gia và Nguyên Phương như vậy, ta còn có lời gì nói sao?

Chân Ngọc để bà vú ôm Tiểu Tú Đường, nàng kéo Chân Nguyên Gia và Chân Nguyên Phương giới thiệu với mọi người: “Hai đứa bé này, là chất nhi chất nữ của ta, nhìn một chút, có phải giống Đường Nhi nhà ta hay không?”

Mọi người cũng biết Chân Ngọc và Chân Thạch kết bái huynh muội, đối đãi với Kiều thị như đại tẩu, lúc này thấy thế, tự nhiên muốn nể mặt, cười nói: ”Quả nhiên là một nhà, giống lắm!”

Quý thị thấy Chân Nguyên Gia tuổi tuy nhỏ, cũng đã có tuấn nhã khí phách, cũng sach sách xưng kỳ, (các nàng cứ hiểu là có tài đi, ta không biết edit kiểu gì luôn *_*) khi biết được đang đi học ở Vương gia tộc học, việc học không tệ, lại khen một câu, cười nói: “Đứa nhỏ này rất giống Chân Bảng nhãn trước kia!”

Chân Ngọc gật gật đầu nói: “Cũng giống ta.”

Tiểu Tú Đường dù sao tuổi cũng nhỏ, náo loạn một lát liền ngủ thiếp đi. Chân Ngọc sợ con bị giật mình, liền sai bà vú ôm vào đi ngủ, sau đó nói chuyện cùng với các vị phu nhân.

Phu nhân Hộ bộ chủ sự Tiền Tiến Ích Quách thị nói thầm với Chân Ngọc đạo: “Phu nhân nghe nói chưa? Một vị tiểu đạo cô hầu hạ Thái thượng hoàng, tháng này cũng sinh hạ một đứa con. Tiểu hoàng tử ra đời mới được mười ngày, hoàng thượng đã phong vương, ân sủng khác thường.”

Chân Ngọc cười nói: “Thái thượng hoàng tuổi già có con, đương nhiên yêu thích. Hoàng thượng cần thiết thuận nước đẩy thuyền, ân sủng vị Tiểu Hoàng đệ này.”

Quách thị là đại tẩu của Tiền thị, bởi vì Tiền thị thân thết với Chân Ngọc, Quách thị đương nhiên cũng muốn thân cận với Chân Ngọc. Hai người nhỏ giọng nói mấy câu, Quách thị lại nói: “Hoàng thượng còn muốn nhận này tiểu hoàng tử vào cung nuôi dưỡng, sợ người trong đạo quan hầu hạ không tận tâm. Thái thượng hoàng lại cự tuyệt, nói tiểu hoàng tử ra đời trong đạo quan, nuôi dưỡng trong đạo quan mới thích hợp.”

Chân Ngọc cười một tiếng, chuyện hoàng thượng muốn nhận tiểu hoàng đệ vào cung nuôi dưỡng, chỉ là làm ra vẻ thôi, mà Thái thượng hoàng phương diện đâu rồi, đâu yên tâm giao tiểu nhi tử cho người khác nuôi dưỡng?

Đường Tập Võ quả thật không tin người khác, tiểu nhi tử mặc dù còn chưa có đầy tháng, thế nhưng ông đã bắt đầu lo lắng, rất sợ sau khi băng hà, tiểu nhi tử sẽ bị người bạc đãi.

Đạo cô sinh dưỡng tiểu hoàng tử đạo hiệu là Pháp Tuệ, từ sau khi sinh, cũng là lo lắng trùng trùng, rất sợ có người muốn hại mình và nhi tử. Có cung nữ cơ trí nói với Pháp Tuệ: ”Nghe nói Thủ phụ phu nhân mới sinh một nữ nhi, hiện đã đầy tháng. Tuệ đại sư nếu lo lắng về sau, không bằng bây giờ xin Thái thượng hoàng hạ chỉ ban hôn, để tiểu hoàng tử cùng nữ nhi của Thủ phụ đại nhân đính ước từ nhỏ. Có Thủ phụ đại nhân che chở, tiểu hoàng tử tất nhiên có thể bình an lớn lên.”

Pháp Tuệ vừa nghe ánh mắt sáng lên, đương kim hoàng đế toàn dựa vào Vương Chính Khanh giúp đỡ, mới thành công đi lên ngôi vị hoàng đế, nếu tiểu hoàng tử đính hôn với nữ nhi của Vương Chính Khanh, ngộ nhỡ Thái Thượng Hoàng chính xác như thế nào, còn có Vương Chính Khanh che chở mình mẹ con, cũng cso thêm một bảo đảm.

Pháp Tuệ có ý định, tới tối liền cầu kiến Đường Tập Võ, nói ra ý tưởng.

Đường Tập Võ cũng muốn tìm một núi dựa cho tiểu hoàng tử Đường Tấn Trung, nghe vậy cũng lay động, nhất thời nói: “Nếu muốn cho Vương Chính Khanh che chở Trung Nhi, tất nhiên không thể bắt ép, còn phải để Vương Chính Khanh cam tâm tình nguyện mới có thể.”

Dạo gần đây Pháp Tuệ cũng thám thính được một chút tin tức bên ngoài, bởi vậy nói: “Thế tử phu nhân và Thị Lang phu nhân gần đây thường xuyên qua lại với Thủ phụ phu nhân, quan hệ cực tốt, không bằng truyền họ tới đây, để các nàng thuyết phục Thủ phụ phu nhân. Nếu Thủ phụ phu nhân đồng ý, Thủ phụ đại nhân cũng sẽ không phản đối. Hơn nữa Trung nhi nay đã phong vương, tương lai nữ nhi Thủ phụ đại nhân vào phủ, chính là một vương phi, làm sao lại không chịu?”

Đường Tập Võ cười nhạt, một triều Thiên tử một triều thần, cho dù ông là Thái thượng hoàng, hiện nay muốn như thế nào, cũng phải nói cho Hoàng đế một tiếng. Bởi vậy nói: “Chuyện như vậy cứ giao cho Hoàng đế đi làm là xong!”

Chân Ngọc không biết nữ nhi của hắn (nguyên tác đấy ạ) lại được người thương nhớ, thấy tiệc rượu sắp tan, liền bảo người làm đi coi Tiểu Tú Đường ngủ hay chưa, muốn ôm ra cho các vị phu nhân nhìn một chút.

Nhất thời bà vú ôm Tiểu Tú Đường ra ngoài, cười nói: “Đường nương tử ngủ một giấc, tỉnh lại tính tình dễ chịu hẳn.”

Chúng phu nhân lại trêu chọc Tiểu Tú Đường một phen, lúc này mới dần cáo từ.

Chân Ngọc giữ Kiều thị và Nguyên Gia Nguyên Phương lại, cười nói: “Đại tẩu dừng bước, lát nữa hãy đi.”

Kiều thị liền cười ở lại, giúp đỡ Chân Ngọc tiễn tân khách.

Vương Chính Dao cũng sợ nhi tử trong nhà khóc rống tìm người, nhất thời cũng cáo từ, cười nói với Kiều thị: “Kiều nương tử nếu rỗi rãnh, tới đây trò chuyện cùng tẩu tẩu nhà ta nhiều hơn mới phải.” Vương Chính Dao cũng nhìn rõ, đại ca cùng đại tẩu mình đối đãi với gia đình Chân gia này, thân thiết khác thường! Trong đó phải có nguyên nhân, mình tất nhiên cũng không thể bạc đãi bọn họ.

Vương Chính Dao vừa đi, Chân Ngọc ôm Tiểu Tú Đường đặt vào lòng Chân Nguyên Gia nói: “Nào, ôm một chút!”

Chân Nguyên Gia năm nay bảy tuổi rồi, tuổi còn nhỏ, nhưng có lễ có tiết, làm việc khiến người khác ưa thích, lúc này đón lấy ôm Tiểu Tú Đường, vững vàng ôm bé trong vòng tay, nhỏ giọng cười nói: “Mềm nhũn, giống con mèo nhỏ cháu nuôi khi còn bé.”

Kiều thị lại sợ Chân Nguyên Gia ôm Tiểu Tú Đường không chắc, chỉ ở bên cạnh khẩn trương nhìn, cười nói: “Để nương bế đi!”

Chân Ngọc một tay kéo Kiều thị nói: “Đại tẩu đừng quá khẩn trương, để Nguyên Gia ôm là được.” Từ nhỏ liền thân cận, bồi dưỡng tình cảm, tương lai thành thân, mới có thể ân ái.

Kiều thị vẫn là không yên lòng, đứng ngồi không yên .

Chân Ngọc thừa dịp bà vú đứng ở một bên, nhất thời đến gần nói bên tai Chân Nguyên Gia: “Ôm Đường Nhi cho tốt, nó trưởng thành rồi sẽ gả cho cháu, làm nương tử của cháu, bây giờ làm cho nó vui vẻ, lớn lên mới có thể thích cháu.”

Chân Nguyên Gia: “. . . . . .”

Chân Nguyên Phương lại gần nhìn Tiểu Tú Đường, thấy nàng đang phun bong bóng, liền nói: “Nha, Đường nương tử phun bong bóng kìa, thật đáng yêu quá!”

Chân Nguyên Gia nghe Chân Nguyên Phương, tự động phiên dịch thành: “Nha, đại tẩu nhà ta phun bong bóng kìa, thật đáng yêu quá!”

Tiểu Tú Đường phun bong bóng một lát, đột nhiên nhăn mặt, “Ừm” một tiếng, tiếp đó, có mùi hôi chua bốc ra.

Chân Nguyên Phương đang lại gần nhìn Tiểu Tú Đường, ngửi phải mùi, trong giây lát phản ứng kịp, la ầm lên: “Không xong, Đường nương tử tè rồi !”

Chân Nguyên Gia ngơ ngác, tự động phiên dịch lời Chân Nguyên Phương thành “Không xong, đại tẩu nhà ta tè rồi!”

Tiểu Tú Đường cũng không biết, nàng tè một bãi này, đủ để Chân Nguyên Gia giễu cợt cả đời. Trong nhiều năm về sau, Chân Nguyên Gia nhắc tới đoạn chuyện cũ này, còn hừ hừ nói: “Một nhóc con, lúc đầy tháng năm đó, còn tè trong lòng ta đấy! Ta giúp cô cô, cho nàng tiểu tiện đại tiện, thật không dễ dàng gì nuôi nàng lớn, hôm nay lại trèo lên đầu ta rồi hả?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.