Giáo Chủ, Phu Nhân Bảo Ngài Đi Làm Ruộng

Chương 130: Chương 130: Phó Linh Tử mất tích (3)




Edit: Thảo My

Hai người kia mặc dù không thấy rõ diện mạo chân thật, thanh âm rất khàn khàn, nhưng mà, chỉ bằng thân thể nhỏ nhắn kia của họ, vẫn có thể nhìn ra họ đều là nữ tử.

Nữ tử mặt nạ dạ xoa lạnh lùng lườm nàng một cái, trách mắng: “Ngu xuẩn, ngươi cho rằng danh hiệu Hỏa Bạo nương tử của nàng là hư danh sao? Mặc dù tính tình nàng nóng nảy, nhưng nàng không phải là một người không có tâm tư cẩn thận. Nếu như ngươi lại đi theo, bây giờ ngươi cũng không cần ở chỗ này cầu xin ta tha thứ, đã sớm đầu thân hai nơi rồi.”

Nữ tử áo đen quỳ dưới đất không khỏi khẽ run hạ thân thể, trong lòng rùng mình, nghĩ lại mà sợ nói: “Tạ chủ tử nhắc nhở, xin chủ tử chỉ thị kế hoạch kế tiếp.”

“Tạm thời không cần làm gì, ngươi đã khiến cho nàng có lòng đề phòng, lấy tĩnh trị động đi.”

“Dạ!”

“Đi xuống đi.”

“Dạ, thuộc hạ cáo lui.” Nữ tử áo đen đứng lên, đi ra cửa ngôi miếu đổ nát, đảo mắt liền biến mất trong màn đen.

Nữ tử mặt nạ dạ xoa xoay người nhìn tượng Phật mặt mang mỉm cười kia, lạnh lùng nói: “Ngươi có thể đi ra, lại trốn còn có ý tứ sao?”

“Ha ha!” Phó Linh Tử cao giọng cười to vài tiếng, thân hình nhanh nhẹn từ sau lưng tượng Phật nhảy xuống, cười nhìn nữ tử mặt nạ dạ xoa trước mắt, nói: “Nhĩ lực của cô nương thật là tốt, tại hạ nín thở ở nơi đó cũng bị ngươi phát hiện.”

Nữ tử mặt nạ dạ xoa lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn, nói: “Hừ, ngươi là ai? Ngươi ở nơi này làm gì?”

Nghe vậy, Phó Linh Tử lại cười ha ha, cười thật lâu mới ngừng lại, hắn khó hiểu nhìn nữ tử mặt nạ dạ xoa, nói: “Lời nói này của cô nương đã có thể kỳ quái, đây là ngôi miếu đổ nát, cũng không phải là trong nhà tứ đường của cô nương, đương nhiên là ai cũng có thể tới.”

Nói xong, hắn dừng lại cúi xuống, nhìn ánh mắt như băng của nàng, cười cười lại nói: “Hơn nữa, rõ ràng là ta tới nơi này trước, ta ngủ ngon bị các ngươi đánh thức. Ta cũng không trách các ngươi quấy rầy giấc ngủ ngon của người khác, ngược lại làm sao cô nương có thể chỉ trích người khác? Từ khai thiên lập địa tới nay, từ có loài người tới nay, tuy nói tam cương ngũ kinh thay đổi rất nhiều lần, nhưng mà, thứ tự đến trước và sau này chung quy không đến mức cũng bị sửa lại chứ?”

“Ngươi... Cưỡng từ đoạt lý, ta xem ngươi rõ ràng chính là cố ý ở chỗ này nghe ta nói chuyện.” Nữ tử mặt nạ dạ xoa cắn răng, tức giận trừng mắt nhìn hắn, nói: “Trến cõi đời này người duy nhất có thể giữ bí mật, chính là...”

“Người chết.” Phó Linh Tử cợt nhã tiếp lời của nàng, giống như nàng xướng bài hát dễ nghe, mà không phải tuyên bố muốn mạng của hắn.

“Hừ, ngươi biết là tốt rồi. Để mạng lại. Cái gì?” Nữ tử mặt nạ dạ xoa hét lớn một tiếng, giơ kiếm đâm tới, ngay khi kiếm của nàng đâm cách ngực của Phó Linh Tử chỉ có mấy centimét, nàng đột nhiên liền giống như pho tượng tựa như đứng ở nơi đó, cũng không nhúc nhích.

Phó Linh Tử vẻ mặt ý cười nhìn nàng, đắc ý nở nụ cười, nói: “Vừa đúng lúc, xem ra thứ này cũng không cần thay đổi lại, ha ha. Cô nương, ngươi vẫn là đừng vọng tưởng dùng nội lực phá vỡ được, làm như vậy cũng phí công.”

Nói xong, hắn vượt qua kiếm của nàng, đi tới bên cạnh nàng, từ trên xuống dưới liếc mắt đánh giá nàng một cái, như là lầu bầu nói: “Một cô nương gia làm sao có thể tìm cái mặt nạ xấu như vậy mang theo? Chỉ là, nhìn này vóc người dáng vẻ cũng không tệ, chính là không biết mặt mũi này lại lớn lên thành hình dáng ra sao?”

Dứt lời, hắn vỗ vỗ bụi trên tay, đưa tay chuẩn bị bóc mặt nạ của nàng, tìm tòi diện mạo chân thật.

Nữ tử mặt nạ dạ xoa nóng nảy trách mắng: “Ngươi muốn làm gì? Ngươi đừng cử động, cẩn thận ta sẽ giết ngươi.”

“Ngươi mới vừa cũng đã muốn giết ta, chỉ là, phải chết ngươi cũng phải để cho ta làm quỷ minh bạch chứ? Ta cuối cùng không thể cả kẻ thù là ai cũng không biết phải đi nơi đó của Diêm Vương Gia báo cáo chứ?” Phó Linh Tử chậm rãi đưa tay tới, cầm mặt nạ nhẹ nhàng xé ra.

“Cái gì?”

“Chịu chết đi, dám bất kính với chủ tử nhà ta, nhất định chính là muốn chết.”

Phía sau truyền đến một tiếng yêu kiều, Phó Linh Tử buông mắt xuống nhìn thoáng qua, kiếm từ phía sau xuyên qua, ngạc nhiên đi qua, chợt dùng nội lực chấn kiếm ra, hướng trong ngôi miếu đổ nát quăng một viên tiểu hoàn tử, trong miếu đổ nát lập tức bị khói dày đặc bao phủ.

“Khụ khụ... Chủ tử, ngươi không sao chớ?” Nữ tử áo đen bị sặc khói dày đặc ho khan mấy tiếng, vội vàng tiến lên cởi bỏ huyệt đạo giúp nữ tử mặt nạ dạ xoa, nhìn nàng ân cần hỏi han.

Nữ tử mặt nạ dạ xoa khoát tay áo, nhìn đánh giá ngôi miếu đổ nát một chút, nói: “Ta không sao! Chỉ tiếc để cho hắn chạy thoát.”

Nữ tử áo đen liếc mắt nhìn kiếm còn dính máu, cười nói: “Chủ tử xin yên tâm, hắn không sống được, trên kiếm của ta bôi kịch độc, hắn chính là chạy đi, cũng sống không được bao lâu.”

“Ừ.” Nữ tử mặt nạ dạ xoa tán thưởng nhìn nàng một cái, gật đầu, nói: “Đi thôi.”

Hai người nhìn nhau, ăn ý cất bước hướng ngoài miếu đi, biến mất ở trong màn đêm.

Phịch một tiếng, tay Phó Linh Tử vỗ vỗ máu tươi không ngừng tuôn ra ngoài ngực, từ phía sau tượng Phật ngã xuống.

Tô Nhược Mộng cầm tờ giấy trong tay vò thành một cục, đưa mắt nhìn núi lớn, trong lòng suy nghĩ sôi trào. Chưởng quỹ mập truyền tin tức đến, nói là Phó Linh Tử đã ba ngày chưa trở về khách sạn, đồ của hắn còn đặt ở trong khách sạn, trong phòng tất cả như trước, không hề giống bộ dạng mình rời đi.

Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

Phó Linh Tử nhìn đơn thuần như tờ giấy, không có chút nào giống người trong giang hồ. Hắn một thân y phục vải thô trắng, tóc cũng là có một cái vải thô trắng buộc lên, bộ dáng mặt trắng môi hồng, thoạt nhìn chính là một thư sinh tay trói gà không chặt.

Theo lý thuyết, hắn sẽ không có kẻ thù đối đầu gì đó trên giang hồ.

Trên người lại không tiền.

Khả năng bị người giết thật sự là nhỏ lại, lại nhỏ. Hắn có thể bói tương lai, có thể đoán chuyện đã qua, chẳng lẽ còn không thể bói tương lai của mình hay sao?

Vốn là bèo nước gặp nhau, nhưng mà, Tô Nhược Mộng cũng là tiếc người tài. Nàng đã biết sự lợi hại của hắn, cho nên vẫn muốn để cho người ta điều tra rõ bối cảnh của hắn, lại tìm Lôi Ngạo Thiên thương lượng có thể thu làm của mình hay không.

Không ngờ hắn lại mất tích không hề báo động trước như vậy.

“Nương tử, nàng có tâm sự?” Chẳng biết Lôi Ngạo Thiên lúc nào đã đứng ở bên người Tô Nhược Mộng, hắn quay đầu nhìn nàng nhếch môi lên, nhẹ giọng hỏi.

Tô Nhược Mộng xoay người, ngước mắt nhìn hắn, đôi môi đỏ mọng mấp máy: “Giúp ta tìm một người.”

Chuyện tình kỳ lạ như vậy, mà người lại là ở trên địa bàn của mình mất tích, nàng muốn điều tra thêm xem, cảm giác chuyện này không đơn giản như vậy.

“Người nào?”

“Một nam tử ở trong khách sạn dưới chân núi của chúng ta, hắn gọi là Phó Linh Tử. Hắn có thể bói tương lai, có thể đoán chuyện đã qua. Ta mới vừa nhận được tin tức của chưởng quỹ mập, hắn đã trong khách sạn của chúng ta mất tích ba ngày. Không giống như tự mình đi, bởi vì toàn bộ đồ của hắn đều vẫn lưu lại trong khách sạn.”

Phó Linh Tử là lai lịch thế nào? Nàng cũng không rõ ràng lắm.

Nàng phát hiện mình biết chỉ cũng chỉ có như vậy, chỉ là, nàng có thể xác định Phó Linh Tử không phải kẻ địch.

“Được, ta sẽ cho người đi thăm dò.” Khẽ gật đầu, Lôi Ngạo Thiên không chút do dự đồng ý.

“Cám ơn!”

“Chúng ta...”

“Thiên nhi.” Lôi Ngạo Thiên lời nói còn chưa nói xong, Hàn Nhứ xa xa liền hướng về phía hắn gọi.

Lôi Ngạo Thiên xoay người, nhìn vẻ mặt Hàn Nhứ sốt ruột đi tới chỗ bọn họ, vội vàng dắt Tô Nhược Mộng nghênh đón, nhìn nàng hỏi: “Mẹ, ngươi làm sao à? Nhưng mà xảy ra chuyện gì?”

Buổi sáng hắn nhìn Hàn Nhứ tốt lành mang người xuống núi, làm sao trở về liền là bộ dáng nóng nảy?

Hàn Nhứ đi tới trước mặt bọn họ, đứng lại, thở hổn hển nói: “Thiên nhi, ngươi có thể giúp mẹ tìm một người hay không?”

Lôi Ngạo Thiên khó hiểu nhìn nàng một cái, lại quay đầu nhìn thoáng qua Tô Nhược Mộng, cảm thấy có chút kỳ quái. Đây tìm người làm sao cũng đến cùng một ngày? Hôm nay là khúc tìm người sao?

“Mẹ, ngươi đừng vội! Ngươi từ từ nói.”

Tô Nhược Mộng rút khăn tay ra đưa tới trước mặt Hàn Nhứ, nhìn nàng cười nhợt nhạt, nhẹ giọng nói.

“Đúng, mẹ, ngươi muốn tìm người nào? Làm sao gấp thành như vậy?” Lôi Ngạo Thiên nghi hoặc nhìn nàng, không hiểu còn có thể có chuyện gì làm cho nàng gấp thành như vậy?

Hàn Nhứ nhận lấy khăn tay, qua loa lau lau mồ hôi trên trán, bình tĩnh nhìn Lôi Ngạo Thiên, nói: “Mấy ngày trước ta xuống núi nhìn hai mẹ con Tâm Nhi, vốn là ta vẫn đều vụng trộm nhìn một phen, để xuống đồ liền đi.”

Nói xong, nàng có chút lo lắng nhìn thoáng qua Tô Nhược Mộng và Lôi Ngạo Thiên, sợ bọn họ mất hứng. Nhìn sắc mặt nhàn nhạt của bọn họ, một bộ dạng ngươi tiếp tục nói, nàng thoáng an tâm, rồi nói tiếp: “Nhưng mà, ngày đó bị Tiểu Ân Nhã phát hiện, vốn là ta muốn đi. Sau đó, Tâm Nhi đi ra, vừa sám hối vừa quỳ xuống với ta, ta liền cũng cùng hai mẹ con các nàng ngồi một hồi.”

“Sau này, lúc ta trở về, phát hiện có người theo dõi ta, xem như một đường vòng quanh đi, đi tới khách sạn lúc bị tiểu tử gọi là Phó Linh Tử dội toàn thân là nước. Hắn còn dùng thần ngữ nhắc nhở ta có người đang theo dõi ta, ta thuận thế liền lên đi tìm hắn. Ta cảm thấy được hắn không giống người trong giang hồ, ngược lại có mấy phần hương vị thư sinh.”

“Ta vốn định hôm nay xuống núi đưa mấy người qua chăm sóc hai mẹ con Tâm Nhi, một người ngã bệnh, một người tuổi nhỏ. Hơn nữa, để người của mình ở nơi đó, chúng ta cũng yên tâm một chút. Ta thuận đường đi khách sạn một chuyến, nhưng chưởng quỹ nói Phó tiểu tử đó mất tích, ngay ngày hắn nhắc nhở ta có người theo dõi ta thì mất tích. Ta hoài nghi có phải người nọ biết hắn nhắc nhở ta, cho nên hạ độc thủ với hắn rồi hay không.”

“Thiên nhi, chuyện này ngươi cho người điều tra thêm xem, nếu như bởi vì ta mà làm cho hắn gặp phải độc thủ, vậy trong lòng ta áy náy. Nếu như hắn gặp phải việc khó gì, chúng ta cũng giúp một chút.”

Tô Nhược Mộng tiến lên nắm tay Hàn Nhứ, mỉm cười nói: “Mẹ, ta mới vừa cũng để cho Ngạo Thiên tra vị trí Phó Linh Tử một phen. Ta cũng cảm thấy chuyện này có cái gì không đúng, hắn là người rất đơn thuần, trên người lại không có đồng nào, lại càng không giống người trong giang hồ. Thật sự không khả năng sẽ có kẻ thù, mà không phải tự mình đi, cho nên, sau lưng chuyện này nhất định có vấn đề gì. Chúng ta cũng không nên gấp gáp, chờ Ngạo Thiên điều tra kết quả đi.”

“Mộng nhi cũng biết?” Hàn Nhứ có chút bất ngờ nhìn nàng, lần trước Phó Linh Tử nói hắn đã từng chịu ân Mộng nhi, mà bây giờ hắn mất tích, Mộng nhi lại để cho người đi điều tra. Giữa bọn họ là quan hệ gì?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.