Em Gái Dễ Bắt Nạt

Chương 6: Chương 6






Thân thể của Dương Hồng Hồng kích động đến phát run.

Cô bị áp chế ở dưới thân của ngừơi đàn ông, dựa vào bản năng mà mở rộng thân thể mềm mại, nữ tính nhẵn nhụi hết sức cất chứa nóng bỏng kia, anh tiến vào trong thân thể cô, làm căng ra cái lối giữa ngọt ngào kia, da thịt dán da thịt, tản ra nhiệt độ cao kinh người, còn có vô số giọt mồ hôi mê người.

Giờ này khắc này không cần ngôn ngữ, ở trên giường lớn này, một người đàn ông yêu một phụ nữ, dùng phương thức nguyên thủy nhất thưởng thức, giữ lấy, thiêu đốt, kích tình như núi lửa bùng nổ.

Tay của người đàn ông đè lại hai đầu gối của cô, đùi tuyết trắng của cô bị đẩy bung ra, trở thành một cái hình chữ m, ở giữa nữ tính bởi vì anh lần lượt va chạm mà ướt đẫm, nhiều vui sướng cùng kích thích xỏ xuyên qua thân thể, cô rên rỉ, thét chói tai, khi bị anh đoạt lấy thì hạ xoay thắt lưng mông eo, muốn lấy được anh nhiều hơn.

“Hồng Hồng......” Bành Hạo Luân liên tục luật động, cúi đầu xuống lấy miệng ngậm đầu vú đáng yêu đang lắc lư của cô, dùng đầu lưỡi gạt gẩy, dùng môi mút hôn, thậm chí còn dùng răng nanh nhẹ nhàng cắn cắn.

Môi lữơi của anh mang đến sợ run cùng đau đớn, bởi vì quá mẫn cảm, nên Dương Hồng Hồng nhíu mày hô to.

Cô lại vuốt ve cánh tay cường tráng của anh, vuốt ve phần cơ thể bụng bằng phẳng lại rắn chắc của anh, tay cô hướng giữa hai chân tìm kiếm, đụng chạm mồi lửa không ngừng ra vào trong cơ thể cô, cứng rắn như thế, mãnh liệt như thế, cô sắp bị hòa tan , có một kích thích không hiểu xúc động muốn khóc.

Anh tuỳ ý ở trên người cô, tốc độ bắt đầu nhanh hơn, hơi thở khàn khàn phun ở trên mặt cô.

Toàn thân da thịt cô bởi vì kích tình mà ửng hồng, thắt lưng mông không ngừng đẩy về phía anh, trong hai mắt chiếm hữu mãnh liệt dần dần mất đi tiêu cự, cô nhìn không rõ vẻ mặt của anh, từng tế bào lại đều cảm ứng được sực lực của anh, cô co rút, run rẩy, thét chói tai hơn nữa còn khóc, nếm đựơc tư vị cao trào liên tục.

Mật dịch ấm áp từ trong cơ thể cô tiết ra, cô xụi lơ xuống, trong đầu mơ mơ màng màng.

“Hồng Hồng, mệt mỏi sao?” Ngừơi đàn ông như là đang cười nhạo cô, vô cùng thân thiết mà lấy chóp mũi cọ hai má của cô, làm cho cô không còn sức lực đáp lại.

Anh thở dài rồi nói:“Nhưng mà anh còn chưa có làm xong......”

Cô còn chưa có lý giải ý tứ trong lời nói của anh, thân thể mềm mại đã bị ngừơi cuốn đi, cô ghé vào trên giường, có sức mạnh đang chế trụ thắt lưng của cô nhấc lên trên, hai đầu gối của cô quỳ, cái mông nâng lên.

“Ừ hừ......” Cô nháy mắt mấy cái cố gắng bắt ý thức trở về, vừa mới chuyển đầu ra phía sau nhìn, thì ngừơi đàn ông cố gắng đẩy thắt lưng tới phía trước, lại lần nữa tiến vào trong tiểu huyệt hẹp chặc của cô.

“Bành Hạo Luân......” Ngón tay của cô nắm chặt ra giường, không khỏi kêu ra tiếng.

Lần này từ phía sau giữ lấy, Bành Hạo Luân có thể thả chậm tốc độ tiến công, chậm rãi đẩy mạnh, rút ra, lại đẩy mạnh, rút ra, mỗi một lần đều cố gắng nhập vào, thật sâu đến gần trong cơ thể của cô.

Dương Hồng Hồng tuy rằng vừa mới đã cao trào , nhưng bị anh trêu chọc như vậy, dục vọng lập tức lại đốt lên.

Khi anh giữ chặt thắt lưng của cô, ở trong chỗ sâu của cô càn quấy, ma sát, làm cho sinh mạng sung mãn kia cương cứng không hề trở ngại mà cọ xát trong vách của cô, làm cho toàn thân mẫn cảm của cô sợ run, cao trào xông lên lần nữa.

Cô không thể khắc chế mà đong đưa cái mông, tiếng kêu mất hồn, khát vọng anh toàn diện công kích.

“Bảo bối, anh biết, anh cũng muốn, anh biết......” Bành Hạo Luân khàn khàn trấn an, ép chặt lưng của cô, anh bắt đầu tốc độ ra vào nhanh hơn, cũng tăng thêm sức lực giữ lấy.

“A a......” Dương Hồng Hồng lên tiếng kêu, cô cảm giác được tử cung đang co rút lại, sức mạnh xoắn chặt xỏ xuyên qua toàn thân, làm cho bên trong vách non mịn kia co lên, mút chặt lửa nóng nam tính kia.

Sau một trận cấp tốc chạy nước rút, cuối cùng cũng đến cực hạn , Bành Hạo Luân ngửa đầu phát ra tiếng gầm rú, cái mông đột nhiên chấn động, trong nháy mắt mỗi đừơng gân bắp thịt của anh đều căng thẳng, cứng rắn như sắt bộ phận gậy co rúm, phun ra chất lỏng đặc trắng......

Anh buông lỏng một chút, ngã sụp lên trên lưng cô, hai thân thể trần truồng thân mật dán vào nhau, không cách nào hình dung cảm giác ở bốn phía di động.

Hơi thở hỗn độn giao nhau, một lát sau, Bành Hạo Luân sợ áp hư người bên dưới, thân hình thon dài hướng sang bên cạnh lật qua, nằm ở bên cạnh người cô, một đôi tay vẫn đang lưu luyến ở trên tấm lưng ngọc.

Anh dịu dàng vuốt ve cô, đầu ngón tay chạy dọc theo đường cong nữ tính xinh đẹp kia, rồi dừng lại ở trên cái mông trắn mềm của cô. Nhích lại gần cô, đôi môi phớt quá cơ mềm của cô, ở trên lưng trần của cô ấn xuống vô số nụ hôn.

Cô bé này quấy rồi tình cảm của anh, đem lý trí kiêu ngạo từ trước đến giờ của anh hủy không còn một mảnh, anh chưa từng có loại cảm giác như thế với những người khác, giống như nhất cử nhất động của cô đều có thể tác động đến hỉ nộ ái ố của anh, làm cho anh điên cuồng, quả thực thân thể bọn họ như là tồn tại vì đối phương.

Nếu có thể, anh sẽ đem cô giấu đi, ở một nơi bí mật, sẽ không có ai quấy rầy bọn họ, mà anh sẽ chậm rãi hoan ái với cô, hôn lên mỗi một tấc trên người cô, sau đó đem chính mình vùi vào trong thân thể ướt át của cô, cọ xát lẫn nhau, xâm nhập lại xâm nhập, giống hai con chồn động dục dây dưa lẫn nhau, hung hăng , hoàn toàn mà yêu cô.

Ô...... Có lẽ thật sự có thể đựơc! Anh cười khoái trá, trong lòng có chủ ý.

Ngẫm lại anh cũng đã lâu không có nghỉ ngơi, dứt khoát nghỉ ngơi một lần, dụ dỗ cô ấy xuất ngoại, tìm một đảo nhỏ trên Thái Bình Dương nghỉ ngơi, đem cô “Nhốt” ở trên đảo, sau đó bọn họ có thể cùng nhau nằm ở trên bờ cát ban đêm, ở dưới bầu trời làm tình.

Anh nghĩ, cô ấy sẽ thích .

“Hồng Hồng......” Anh đang muốn nói chuyện, lại nghe thấy tiếng khóc nức nở. “Hồng Hồng?”

Tiếng khóc nức nở đột nhiên lớn hơn, thực thương tâm khóc ô ô, trong lòng Bành Hạo Luân đột nhiên nhảy dựng, vội vàng đem cô bé nằm úp sấp cuốn lại.

Xem hai mắt cô khóc đỏ bừng, cái mũi cũng đỏ đỏ, ngực anh nặng nề, không khỏi lo lắng thì thầm: “Anh không có bắt buộc em, em cũng rất thích, không phải sao?”

Dương Hồng Hồng che mặt không muốn để cho anh nhìn thấy, nhưng anh thật bá đạo, dám chụp giữ tay cô.

“Nói chuyện với em nha!”

Dương Hồng Hồng hít hơi, lắc đầu.

Bành Hạo Luân lên tiếng hỏi:“Là động tác vừa rồi của anh rất thô bạo, làm đau đến em sao?” Tay anh vội vã muốn mở chân cô ra, muốn coi một chút.

“Không, không có!” Dương Hồng Hồng rốt cục cũng phun ra thanh âm, càng dùng sức lắc đầu, khuôn mặt đỏ đến mức như trái cà chua chín. “Em không sao......”

“Không có việc gì thì sao lại khóc?” Ngón tay dài của anh nắm nhẹ cằm của cô, không cho cô né tránh.

“Em cũng không biết.” Dương Hồng Hồng đúng là không biết vì sao muốn khóc, chỉ cảm thấy ở chỗ sâu trong cơ thể đã bị rung động mãnh liệt, cổ chấn động kia lẻn đến xương cốt, giống như ngay cả linh hồn cũng bị chấn động đến rung động không thôi, không thể miêu tả cảm giác làm cho cô không khống chế được nước mắt.

Bành Hạo Luân cẩn thận đánh giá thần thái lúc này của cô, mắt đẹp của cô ngượng ngùng, có chút ngọt ngào cực kỳ dụ hoặc ngừơi, vô tội lại đặc biệt động lòng người.

“Ông trời...... em thật đáng yêu!” Anh thở dài, cúi đầu hôn cái miệng nhỏ nhắn của cô, bàn tay lớn chụp lên vú mềm mại của cô, xoa lấy, khẽ bóp, anh chỉ muốn từng chút một xoa gẩy đầu vú đứng thẳng kia.

Anh nếm phải mùi vị nước mắt của cô, ngực lại đụng nhau, động tác không khỏi trở nên rất dịu dàng, giống nhau muốn đem cô hòa tan vào trong lòng mình. “Hồng Hồng, em thích tình ái giữa chúng ta, quá cảm động, cho nên mới rơi lệ, phải không?” Anh dường như hiểu nước mắt của cô, bởi vì cũng giống cảm giác của anh có vẻ rung động khác thường lấn chiếm tâm linh cùng linh hồn.

Dương Hồng Hồng đáp lại nụ hôn của anh, khi anh âu yếm phía dưới lại ướt át, cô cảm động đến rơi lệ không phải đơn thuần chỉ vì tình ái tốt đẹp, bởi vì giữa cô và anh không chỉ có tình dục mà thôi.

Ít nhất đối với cô mà nói, ý nghĩa đại biểu của anh không phải chỉ có trên giường.

Trải qua lần này, cô có chút hiểu được chính mình, trong lòng cô có anh, bất tri bất giác đã để cho bóng dáng của anh tiến vào trú ngụ ở trong lòng, cảm tình của cô đối với anh trở nên phức tạp, hy vọng chính mình trở thành duy nhất trong mắt anh.

Cô yêu anh!

Theo trước kia anh thích bắt nạt cô, trêu cợt cô, nhưng cẩn thận ngẫm lại, có rất nhiều chỗ anh đặc biệt chiếu cố cô, có khi sẽ cảm thấy anh rất phân rõ phải trái, bá đạo đòi mạng, có khi lại cảm thấy thực uất ức, làm cho cô thường sẽ bỏ mặc chính mình ỷ lại anh.

Cô thật sự rất ngốc, rẽ rất nhiều chỗ cong mới biết rõ ràng cảm giác đối với anh.

Không biết nên biểu đạt tình ý như thế nào, cô chỉ biết mở cái miệng nhỏ nhắn ra đáp lại nụ hôn của anh, theo sự vuốt ve của anh mà vặn vẹo thân thể, gần sát anh.

Cô dán lên môi mỏng mỉm cười của anh, oa oa nói: “Anh còn chưa có uống thuốc......”

Bành Hạo Luân cười to, dứt khoát xoay người lại đè ép cô, chống lên cái trán cô, mũi tuấn tú cọ hai má của cô. “Hồng Hồng, chúng ta vừa rồi ‘Vận động’ kịch liệt như vậy, toàn thân nóng hầm hập, chảy một lựơng mồ hôi lớn, em không biết là cảm mạo của anh đã sớm khoẻ rồi sao?”

Anh nói xong lại cúi đầu nở nụ cười. “Cho dù phát sốt, đó cũng là hiện tượng bình thường, ai bảo hiện tại trong lòng anh ôm em, trơn, mềm nhũn, ăn ngon thật......” Anh vừa nói vừa cắn lên cái miệng nhỏ nhắn của cô, cái cằm mềm trơn, cổ cùng bả vai hoàn toàn biến thành bữa tiệc lớn của anh.

“Ừ hừ......” Dương Hồng Hồng nhịn không được mà rên rỉ, kích tình hơi lui lại dâng lên lần nữa, cô thực cố gắng muốn bắt lý trí trở về. “Không thể làm nữa, em, em muốn đi về, bằng không ba và mẹ em sẽ cảm thấy rất kỳ quái, Bành Hạo Luân, anh để cho em đứng lên...... A!”

Người đàn ông đó lại “bắt nạt” cô !

Ngón tay dài thô ráp ấm áp của anh trực tiếp công kích giữa hai chân cô, nơi đó vẫn một mảnh ướt át, ngón tay của anh trượt vào, hai mắt cũng không chớp mà nhìn chằm chằm vào vẻ mặt biến hóa của cô.

Dương Hồng Hồng vẫn còn muốn kháng nghị, nhưng cô đã bắt đầu co rúm, tất cả lời muốn nói hoàn toàn tiêu tán, hóa thành tiếng rên có thể rối loạn lòng người, ánh mắt cô dần dần bốc cháy, hai má đỏ bừng.

“Hồng Hồng, tuy rằng cảm mạo của anh tốt rồi, nhưng anh thực lo lắng em sẽ bị anh lây bệnh, cho nên, chúng ta nên lặp lại vài lần ‘Vận động’ nữa, vận động nhiều chảy mồ hôi nhiều, sẽ có ích cho thể xác và tinh thần, không phải sao?”

Ai! vô lại này......

Dương Hồng Hồng nghe được thanh âm của anh, cảm thấy tức giận muốn cười.

Cô không có biện pháp phản bác lời nói của anh, hay hoặc là cô căn bản không muốn phản bác, cùng anh ở một chỗ cảm giác thật thoải mái, thật tự tại, cô không sợ đối với anh bày ra tình dục trắng trợn, bởi vì anh đáp lại luôn làm cho cô cảm thấy chính mình là tuyệt thế mỹ nữ, là nữ thần gợi cảm vô địch thế giới.

Cô bị anh thuyết phục, dứt bỏ băn khoăn, ném vào trong ngực lửa nóng của anh......

Đêm đó trở lại nhà ở tầng bảy đã muốn nửa đêm , trong lòng Dương Hồng Hồng không yên bất an, sau khi lén lút tiến vào nhà, lại phát hiện cửa trước để lại một chiếc đèn nhỏ, nhưng ba mẹ đều trở về phòng ngủ sớm rồi.

Vốn là Bành Hạo Luân không muốn để cho cô đi, vẫn dụ dỗ cô ở lại qua đêm, cô không chịu, cùng anh đối kháng cực kỳ khổ sở, bởi vì bản lĩnh dụ dỗ của anh rất cao, cuối cùng có thể “Đào thoát” thành công, ngay cả cô cũng bội phục chính mình.

“May, đêm nay có rảnh không? Chúng tôi một đám người muốn lái xe lên miêu không uống trà, nói chuyện, cùng nhau đi đi!” Nữ đồng sự Lucy đi vào phòng nghỉ hậu cần mặt đất, theo từ trong tủ lạnh lấy ra yogurt đã bỏ vào trước đó, vừa hỏi vừa ngồi ở bên cạnh Dương Hồng Hồng ăn hoa quả sau khi ăn cơm.

Dương Hồng Hồng hôm nay là trực ban buổi chiều, cô đi đến văn phòng sân bay trước thời gian, ở phòng nghỉ ăn xong tiện lợi tình yêu mà mẹ chuẩn bị cho cô, cách giờ làm của cô còn chừng nửa giờ, cho nên có đủ thời gian từ từ ăn hoa quả.

“Ừ...... không biết đêm nay mình có rảnh không nữa!” Cô cắn quả lê cắt thành miếng, ánh mắt lóe lên tia sáng.

Lucy đặt mông ngồi xuống ở bên cạnh cô, nháy nháy ánh mắt, ái muội mà chọc chọc cánh tay của cô. “Hắc hắc! Nhìn khuôn mặt biến hồng của cô, ánh mắt loạn phiêu, rõ ràng chính là một bộ dạng chột dạ, mau mau thành thật khai ra, gần đây có phải cô đang yêu đương hay không ? Bạn trai là thần thánh phương nào?”

Dương Hồng Hồng trừng lớn mắt, cánh môi vô tội mà mở ra, trong lúc nhất thời không biết biện giải như thế nào.

Lucy khoa trương mà lắc đầu thở dài, “Xong rồi, tôi thấy lại có một đống con trai muốn đau lòng rơi lệ rồi. Không chỉ bên này chúng ta, ngay cả mấy tiên sinh hậu cần mặt đất của hàng không khác đều có chú ý tới cô, không ít người đang hỏi thăm chuyện của cô! Kết quả cô có bạn trai, chẳng phải làm cho những người đó vô cùng đau đớn à?”

“Không...... Không nghiêm trọng như vậy chứ?” Vẻ mặt của Dương Hồng Hồng giật mình.

“Thì nghiêm trọng như vậy đó.” Lucy múc lấy yogurt của cô ấy, liên tục gật đầu, đột nhiên ép hỏi: “Nói mau! Quen bạn trai đã bao lâu? Đã về nhà chưa? ‘Tính năng’ của anh ta thế nào? Dùng được không? Có cho cậu dùng còn muốn dùng nữa hay không?”

“A?” Dương Hồng Hồng ở trong ba giây ngắn ngủn đỏ bừng đầy mặt, đỏ đến mức muốn bốc khói, ai! Loại vấn đề này...... bảo cô trả lời như thế nào đây?

Cô đỏ mặt, rồi ba chân bốn cẳng thu dọn mặt bàn xong, tránh đi ép hỏi sắc bén của Lucy. “Cái kia...... Ách, thật có lỗi, tôi muốn đi toilet một chút, thật sự rất gấp, hơn nữa tôi còn muốn trang điểm lại, tôi đã ăn luôn son môi rồi, không trang điểm lại không được, một chút là tôi đã đi làm rồi! Bye bye......”

“Này! May......”

“Đợi lát nữa gặp!” Dương Hồng Hồng dùng đại pháp chạy trốn đào thoát thuận lợi, rất nhanh đã trốn tới toilet cuối hành lang.

Đứng ở trước gương toilet, cô nhìn thấy mình ở trong gương hai mắt trong trẻo, hai má đỏ bừng, có nhiều tâm tình quấn ở trong lòng.

Bạn trai...... Cô có phải đang quen bạn trai hay không? Có phải đang yêu đương hay không? Nói thực ra, cô không biết, dù sao có quá nhiều nhân tố không xác định.

Cô yêu Bành Hạo Luân, nhưng trong lòng Bành Hạo Luân nghĩ như thế nào, cô thật sự không rõ ràng lắm.

Mấy ngày hôm trước sau khi cùng với anh “Hòa hảo”, phương thức của anh đối với cô trở lại như trước kia. Anh bề bộn nhiều việc, nhưng hai người gần như mỗi ngày đều gặp mặt, trò chuyện, hơn nữa chỉ cần hai người một chỗ, anh tuyệt đối sẽ quấn quít lấy cô, thẳng đến lúc cô tinh bì lực tẫn, thân hình trần trụi xụi lơ ở trong lòng anh.

Anh là bạn trai của cô sao? Bọn họ đang yêu đương sao? Cô thật sự không xác định.

Nhưng Dương Hồng Hồng không khỏi hoài nghi, ngày đó dường như ba mẹ cũng nhận thấy được chuyện gì, hẳn là đêm đó rõ ràng cô đi xuống lầu thăm bệnh, thăm thế nhưng lại trễ đến như vậy, cho nên mới khiến cho cha mẹ chú ý, hơn nữa cô cảm thấy, bọn họ hình như rất lạc quan.

Ai! Cô cũng không hiểu được nên giải thích như thế nào mới tốt a......

Đè xuống thở dài, cô hứơng về phía gương son môi lại, mang theo túi trang điểm nhỏ đi ra toilet.

Cái loại cảm giác này thình lình xảy ra, ngực phình lên khó có thể nói rõ gì đó, cô cắn cắn môi, cầm lấy di động giắt ở trước ngực, bị xúc động thúc ép nên cô tìm số điện thoại di động của Bành Hạo Luân, hơn nữa còn gọi đi.

Cô chính là đột nhiên muốn nghe thanh âm của anh, muốn nói chuyện với anh, muốn biết hiện tại anh đang làm cái gì, muốn hỏi anh...... Hỏi anh đêm nay có tới tìm cô hay không?

Sau một giai điệu, di động được tiếp nhận.

“A lô, Bành Hạo Luân......” Tim cô đập nhanh hơn.

“Cô tìm boss sao? Hiện tại anh ta không rảnh!”

Cốc Y Lệ?! Dương Hồng Hồng không khỏi ngẩn ra, nghe ra thanh âm của đối phương, cô nắm chặt di động, chua chát mà mở miệng,“Anh ấy...... Anh ấy đang họp sao?”

“Ừm......Anh ta đang nghỉ ngơi!” Hơi dừng một chút, “A? Cô là Hồng Hồng đúng không? Tôi là Cốc Y Lệ đây! Ha ha a, lần trước tôi cùng với boss đi ăn cơm khi đó gặp được cô, sau lại cô ngồi xe bạn trai cô rời đi, vẫn chưa cơ hội tâm sự với cô, Hồng Hồng, khi nào có rảnh, thì tôi mời cô ăn cơm được không?”

Tiếng cười nhiệt tình của Cốc Y Lệ lại mang theo chút khiêu khích, Dương Hồng Hồng cảm giác được, cô ta có ý đồ đối với Bành Hạo Luân, giống như thề nhất định phải, cũng không biết Bành Hạo Luân có thích Cốc Y Lệ hay không, dùng cách đàn ông thưởng thức phụ nữ, thì chính là thích loại phụ nữ này......

Cô không thể tiếp nhận quan hệ nhiều góc, nó rất phức tạp, cực kỳ phức tạp, cũng làm ngừơi ta khó chịu, nếu Bành Hạo Luân ở cùng một chỗ với Cốc Y Lệ, cô tuyệt đối không cho phép mình có phát sinh quan hệ với anh.

Miệng đều là mùi vị chua xót, cô miễn cưỡng ổn định tâm tình, thản nhiên nói: “Hi, Y Lệ, tôi chính là Hồng Hồng. Lần trước ngừơi lái xe đón tôi không phải là bạn trai tôi, chị hiểu lầm ...... Nếu Bành Hạo Luân không rảnh tiếp điện thoại của tôi, không sao, dù sao tôi cũng không có chuyện gì quan trọng, thời gian đi làm của tôi sắp đến rồi, hôm nào có rảnh nói sau.”

Cốc Y Lệ hình như còn muốn nói gì đó, nhưng Dương Hồng Hồng đã không muốn nghe nữa.

Cô cắt đứt trò chuyện, thở sâu một lần nữa sửa sang lại tâm tình, hơn nữa còn chỉnh điện thoại di động thành kiểu rung.

Đúng, trước tiên hãy đi làm thật tốt đi!

Cô quyết định chờ một chút đi tìm Lucy, nói với cô ấy, đêm nay cô muốn cùng mọi người tiến lên miêu không uống trà, nói chuyện thị phi.

Cùng thời gian đó, trong “công ty thiết kế Hạo Hãn”, vừa mới mở xong hội nghị thảo luận về thiết kế hai nhãn hiệu hàng hoá, Bành Hạo Luân vừa rời khỏi phòng họp, liền nhận thấy được có chuyện gì là lạ .

A! Anh quên lấy di động kiểu màn hình cảm ứng đặt ở trên bàn lớn phòng họp!

Anh đi trở về phòng họp, người ở bên trong cũng tản hết rồi, đều tự mình trở lại vị trí công tác, chỉ còn lại có một người.

“Y Lệ, có nhìn thấy điện thoại di động của tôi không?” Bành Hạo Luân vừa hỏi, ánh mắt vừa tìm trên mặt bàn hình bầu dục.

Cốc Y Lệ đem đồ trong tay giao ra, nháy mắt mấy cái rồi cười và nói: “Anh quên mang đi, tôi mới vừa định lấy nó đưa đến văn phòng của anh giao cho anh.”

Bành Hạo Luân tiếp nhận di động, rồi không có nghi ngờ cô ta, mà còn cười nói cảm tạ với Cốc Y Lệ.

“Không cần khách khí.” Cốc Y Lệ nhẹ giọng nói, thẳng đến lúc Bành Hạo Luân xoay người rời đi, cô mới thần bí nhếch môi cười trộm.

Trận “Đại chiến” này không dễ đánh đâu nha...... Cô mơ hồ nghĩ.

Trước cơn nóng nảy của boss, như đầu sư tử bị nhốt, trong công ty không ít người đều ăn phải phần thưởng của anh ta. Mấy ngày nay tình trạng lại chuyển biến thật lớn, cả người như tắm gió xuân, sảng lảng sáng suốt, lại nhớ tới boss “bản bình thường”...... nguyên nhân hết thảy đều từ trên người một cô gái, đúng không?

Cốc Y Lệ cảm thấy có chút không cam tâm, nhưng nhớ tới gương mặt đáng yêu kia của Dương Hồng Hồng, rồi lại nghĩ tới trận cảm xúc nóng nảy này của Bành Hạo Luân, trong mắt căn bản chỉ có một người là Dương Hồng Hồng, tuy rằng anh ta luôn nói Dương Hồng Hồng chỉ là cô em gái hàng xóm, chưa bao giờ thừa nhận cảm tình với cô ấy, nhưng sự thật đã rõ ràng -- boss cùng em gái cạnh nhà anh ta đang yêu đương, ngây ngốc rơi vào bể tình, lại còn không biết......

Cốc Y Lệ quyết định không muốn làm vai phụ của bọn họ nữa, nhưng cho dù muốn rời, cũng phải gây sóng gió nho nhỏ một chút, như vậy mới có khả năng bình ổn nội tâm không cam lòng của cô......

Bành Hạo Luân một giờ sau mới nhìn đến trong di động “Đã nhận điện thoại”, thấy có điện thoại của Dương Hồng Hồng.

Anh vốn đột nhiên muốn nghe thanh âm của cô, muốn trò chuyện với cô, muốn hỏi cô đêm nay có thể ở cùng anh hay không, nhưng gảy điện thoại của cô, vang lên một chút rồi sau đó tiến vào giọng nói hộp thư, vốn nghĩ rằng có khả năng cô đang bận làm việc, nhất thời không thể tiếp điện thoại của anh, nhưng sau vài lần gọi, kết quả vẫn là giống nhau, cả một buổi đều không có đáp lại.

Anh cảm thấy chán nản, cùng lúc cũng hiểu được mình giống tên đại ngốc, nghe không được thanh âm của cô lại làm cho anh cảm thấy tâm hoảng ý loạn, thật sự rất ngốc.

Cười cười khổ sở, đang muốn ném di động qua để chuyên tâm công tác, cũng không chú ý mà ấn vào hình ảnh “Đã nhận điện thoại”, nhìn thấy ghi lại đầu tiên mới nhất, hai mắt anh không khỏi trừng lớn, đợi kiểm tra rõ lại thời gian điện tới, thì lại kinh ngạc không thể tin.

Đã có chuyện gì vậy?

Vừa vặn Cốc Y Lệ gõ cửa tiến vào, trong tay đang cầm mô hình sản phẩm một tổ vừa mới thiết kế.

“Đây là chuyện gì?” Anh nhịn không được mà cầm lấy di động gầm nhẹ.

“Cái gì?” Cốc Y Lệ dường như có chút đoán được, giả ngu mà hỏi ngược lại.

“Đây!” Anh vẫy cánh tay.

“Cái đó là di động của boss mà! Làm sao vậy?” Tiếp tục giả vờ vô tội.

“Vừa rồi Hồng Hồng điện tới, sao cô không nói cho tôi biết?” Anh hóa thân thành một con rồng phun hỏa.

Cốc Y Lệ nhún nhún vai. “Hồng Hồng nói anh đang bận nên không muốn làm phiền anh, tôi chỉ là theo dặn dò của cô ấy làm việc thôi! Có sai sao?”

“Cô......” Bành Hạo Luân muốn mắng ngừơi, lại không biết nên mắng cái gì.

“Được rồi, tôi đây đã biết, nếu về sau Hồng Hồng gọi điện thoại đến mà tôi tiếp , tôi nhất định sẽ nói cho boss, vậy được rồi chứ?” Vẻ mặt của cô ra vẻ “Nhìn không ra cái này có cái gì mà giận”, sau đó đem đồ trong tay để lên bàn lớn làm việc của anh. “Như vậy,boss có tâm tình thảo luận công tác không?”

Bành Hạo Luân lúc này chỉ muốn quét lật đồ đạc ở trên bàn. “Không có tâm tình!” Anh rống lên.

Cốc Y Lệ cười duyên, “Không có tâm tình cũng phải thảo luận, cái trừơng hợp này khách hàng bên kia theo đuổi rất chặc, boss cũng không phải là không biết, ba ngày sau sẽ cùng khách hàng bên kia làm dự án rồi, không thảo luận không được.” Ha ha ha, thật thoải mái! Đồ cô không chiếm được, cũng không muốn người khác dễ dàng có được.

Bên kia, Bành Hạo Luân đang cố gắng khắc chế tức giận. Hiện tại là thời gian đi làm, anh không muốn tâm tình làm ảnh hưởng đến công tác, nhưng chuyện lại chạm tới Dương Hồng Hồng, hơn nữa cô vẫn không tiếp điện thoại của anh, làm cho trong lòng anh càng không ổn định.

Đáng giận! Vì sao cô không tiếp điện thoại của anh? Đáng giận! Đáng giận!

Cô đang giận anh, phải không? Có phải cô hiểu lầm cái gì hay không?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.