Em Gái Dễ Bắt Nạt

Chương 3: Chương 3






Đêm nay ở hoa viên tầng cao nhất “Royal Rose” tổ chức party, Bành Hạo Luân giao toàn quyền cho bộ phận PR (quan hệ xã hội) trong công ty đi sắp xếp, ông chủ như anh chỉ phụ trách ăn chơi.

Khi anh mang Dương Hồng Hồng đến hiện trường, thì mọi người cho anh một tràng vỗ tay, thậm chí còn có người huýt sáo, mọi người đẩy anh lên sân khấu nói mấy câu, anh lộ ra nụ cừơi sang sảng, chỉ nói một câu đơn giản: “Đêm nay chơi vui vẻ đi!” Lập tức đem microphone vứt cho ngừơi của bộ phận PR (quan hệ xã hội).

Party bắt đầu!

Hoa viên tầng cao nhất “Royal Rose” bố trí xa hoa, ngọn đèn mềm mại tô điểm bốn phía, trong không khí có mùi hoa tự nhiên nhàn nhạt, đội nhạc jazz trên sàn nhảy nhỏ đã muốn diễn tấu, ngoại trừ góc bên cung cấp quầy bar tiệc buffet theo phong cách Châu Âu cho tân khách, vài nhân viên phục vụ được đào tạo càng xuyên qua ở giữa mọi người, đúng lúc đưa lên các loại đồ uống.

Dương Hồng Hồng một tay ôm lấy cánh tay của Bành Hạo Luân, nói đêm nay phải làm đúng chức bạn gái, nhưng cô rõ ràng nhận thấy được hứng thú cao độ của mọi người đối với cô, cảm giác kia giống như...... Giống như lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy ông chủ mang con gái tham dự trường hợp này.

“Bành Hạo Luân, em......” Dương Hồng Hồng nâng lông mày và lông mi lên, liếc thấy ngừơi đàn ông cao lớn bên cạnh vẫn đang hé ra mặt thối, thì đột nhiên nói không được. Vừa rồi anh còn vừa nói vừa cười cùng với nhân viên cấp dưới! Sao đối với cô sắc mặt lại không hoà nhã? Trong lòng cô buồn một chút, cảm thấy chua xót tràn ở cổ họng, cũng lặng lẽ dỗi với anh.

“Boss, tôi mời anh một ly!” Giọng nói trong trẻo vang lên, một bóng dáng mềm mại xinh đẹp đến trước mặt hai người bọn họ.

Dương Hồng Hồng nhìn mỹ nữ tóc dài cầm ly sâm banh ở trước mặt, Bành Hạo Luân lại lộ ra nụ cười đẹp trai, lấy một ly sâm banh từ trên khay của một nhân viên phục vụ đi ngang qua bên cạnh, khẽ chạm với cái ly trong tay của mỹ nữ tóc dài, sau đó tao nhã uống một ngụm.

“Boss, anh thật chán ghét nha! Lúc nào thì quen biết tiểu thư xinh đẹp lại đáng yêu như vậy? Tôi còn nghĩ rằng đêm nay anh sẽ cô đơn một mình, không có người làm bạn gái của anh!” Mỹ nữ tóc dài hé miệng cười, cánh môi đỏ tươi có vẻ rất gợi cảm.

Dương Hồng Hồng nghênh đón tầm mắt đánh giá của cô ấy, lưng hơi run lên, mơ hồ cảm giác được địch ý bén nhọn của đối phương.

Cô ấy đem chính mình trở thành kẻ địch rồi sao? Vì sao?

Chẳng lẽ...... mỹ nữ tóc dài thích Bành Hạo Luân, lại phát hiện vị trí bên cạnh Bành Hạo Luân bị cô chiếm , cho nên mới đối sinh lòng địch ý với cô?

Hừ! Cô mới không muốn đứng chung một chỗ với Bành Hạo Luân, tuyệt đối không muốn!

Âm thầm cắn môi, Dương Hồng Hồng cố gắng giữ vững biểu tình trên mặt, áp chế suy nghĩ lộn xộn ở trong đầu.

“Y Lệ, cô dám giễu cợt tôi.” Bành Hạo Luân lại giơ ly sâm banh với cô ấy, mỉm cười thay các cô giới thiệu. “Hồng Hồng, vị này là tiểu thư Cốc Y Lệ, hiện nay Y Lệ là ngừơi xinh đẹp nhất trong ‘Hạo Hãn’, là nhà thiết kế chuyên nghiệp có sáng ý nhất.”

Hơi dừng lại một chút, anh chuyển hướng Cốc Y Lệ. ”Y Lệ, vị này là Dương Hồng Hồng. Hồng Hồng và tôi quen biết rất nhiều năm, ba mẹ tôi và ba mẹ Hồng Hồng cũng quen biết, hai nhà làm hàng xóm đã lâu, nói đến nói đi, cô ấy chính là cô em gái hàng xóm của tôi!”

Em gái hàng xóm?!

Câu cuối cùng của anh mang theo ý cười, Dương Hồng Hồng nghe xong trong lòng cũng chấn động. Giống như có gì đó đâm trúng trái tim.

Cô và Bành Hạo Luân làm hàng xóm nhiều năm như vậy, nếu chỉ là loại quan hệ đơn thuần này thì tốt rồi! Đáng tiếc hiện tại mọi chuyện đều rối loạn, từ lúc chẳng biết tại sao cùng anh lăn trên giường, thì cuộc sống của cô hình như không có gì thay đổi, nhưng trong lòng đã sớm sóng to gió lớn, tất cả cảm giác đều rối loạn.

“Xin chào.” Cốc Y Lệ rất hào phóng mà vươn tay ra.

Dương Hồng Hồng bắt buộc chính mình lộ ra nụ cười, đưa tay cầm với đối phương. “Xin chào.”

“Dương tiểu thư muốn uống cái gì? Tôi lấy giúp cô, cocktail được không?” Vừa vặn lại có một nhân viên phục vụ đi qua bên cạnh, Cốc Y Lệ thấy trên tay Dương Hồng Hồng không có đồ uống, nên chủ động phục vụ cho cô.

“Tôi......”

“Cho cô ấy nước chanh là đựơc rồi.”

Bành Hạo Luân giành trước quyết định thay Dương Hồng Hồng đang muốn cự tuyệt, anh biết tửu lượng của cô không tốt, cô cũng rõ mình không thể đụng vào thành phần đồ uống có chứa cồn, nhưng anh can thiệp chuyện của cô như thế, loại hành vi này thật sự rất bá đạo, làm cho cô cảm thấy không đựơc tôn trọng.

Cô nhịn không được mà trừng anh, hai gò má có chút tức giận .

Ngọn lửa nhỏ ở trong đáy mắt sâu thẳm của anh nhảy lên, hình như chờ cô phát hỏa.

Người đàn ông này cố ý muốn chọc cô phải không? Dương Hồng Hồng mím cánh môi, cố gắng khống chế cảm xúc.

Cốc Y Lệ cũng nhận thấy được cơn sóng giữa hai người bọn họ không tầm thường, đột nhiên tham gia, “Boss, đêm nay bộ phận PR còn mời ba anh chàng phóng viên có giao tình không tệ với ‘Hạo Hãn’ cùng đến chung vui, ông chủ anh đây muốn đi qua nói vài câu hay không?”

Cô ấy nháy mắt mấy cái, nở nụ cười. “Tôi thấy hay là như vậy, tôi thay boss chăm sóc cho Dương tiểu thư! Bọn con gái chúng tôi có thể tán gẫu một ít đề tài riêng tư, đàn ông các anh phải đi tán gẫu với đàn ông mới cảm thấy hứng thú, đừng để ý đến những chuyện nhàm chán này!”

Bành Hạo Luân lại liếc Dương Hồng Hồng một cái, thấy cô hơi cúi cái cổ trắng nõn, biểu tình lộ ra bứơng bỉnh, càm của anh cũng không khỏi căng theo.

“Cũng được.” Ngữ khí của anh thản nhiên. “Cô cùng Hồng Hồng tâm sự đi, chờ một chút tôi trở lại.”

“Em không cần ngừơi ở cùng.” Dương Hồng Hồng dỗi bật ra một câu.

Bành Hạo Luân không để ý tới cô, anh giật lại cánh tay mà cánh tay mềm kia đang khoác lên, rồi xoay người bỏ đi.

Một loại cảm giác vớ vẩn gần như bị vứt bỏ tập kích vào trong lòng Dương Hồng Hồng, kỳ thật cũng không có gì, nhưng không hiểu sao cô lại cảm thấy cô đơn.

Làm ơn đi! Cô cũng đã lớn rồi? Hiển nhiên mình ở trong hoàn cảnh lạ lẫm, quanh mình đều là người không quen biết, nhân duyên của cô từ trước đến giờ tốt lắm, cá tính cũng coi như hoạt bát hào phóng, có cái gì phải sợ ?

Huống chi, nơi này là hoa viên tầng cao nhất “Royal Rose”, là nơi mà cô mơ ước muốn tới nhất để xem phong thái của nó, hiện tại cô đã đến đây, cũng nên hưởng thụ mọi thứ ở đây mới đúng!

“Dương tiểu thư, uống chút nước trái cây?” Trong tay của Cốc Y Lệ bưng hai ly đồ uống, trong đó có một ly nước chanh đưa tới trước mặt Dương Hồng Hồng.

Dương Hồng Hồng trừng mắt ly nước trái cây kia, miệng không khống chế được mà nói:“Tôi muốn uống cocktail.”

Cốc Y Lệ nhướng lên một đường lông mày xinh đẹp. “Nhưng mà boss không cho cô uống!”

“Anh ấy không quản đựơc!” Nói xong, cô chợt lấy đi ly đồ uống màu phấn hồng có cồn ở trong tay của Cốc Y Lệ, không nói gì mà rót một ngụm lớn.

Chất lỏng có vị chua lạnh lẽo lướt qua cổ họng, thật ngon, cô lại uống liên lục vài ngụm.

“Dương tiểu thư......À, tôi gọi cô là Hồng Hồng được không? Cô cũng có thể trực tiếp gọi tôi là Y Lệ.” Cốc Y Lệ vẫn mỉm cười như cũ, thong thả nói: “Ly cocktail cô uống là dùng Vodka làm rượu cơ bản, sức ngấm về sau hơi mạnh, nếu cô không thường uống rượu, uống một hơi nhiều như vậy rất dễ dàng choáng váng đầu nha!” Đừng trách cô không nhắc nhở!

Dương Hồng Hồng không muốn để cho cô ấy xem thường, ùng ục ùng ục đem ly rượu kia một hơi uống sạch.

“Hồng Hồng? Cô thật sự có thể uống sao?”

“Đương nhiên có thể! Tôi...... Tôi còn muốn!” Không đợi Cốc Y Lệ đáp lại, Dương Hồng Hồng chủ động lấy một ly cocktail khác từ trên khay nhân viên phục vụ mang tới, rót từng ngụm từng ngụm như giải khát.

Nửa giờ sau --

“Royal Rose” rộng lớn, trong phòng hoá trang nữ đựơc thiết kế tao nhã, Dương Hồng Hồng bước chân không vững được Cốc Y Lệ dìu đến góc có một chiếc ghế quý phi theo phong cách Châu Âu.

“Tôi.....Ưm! Tôi làm ướt lễ phục rồi......” Dương Hồng Hồng không phát giác chính mình đang cười ngây ngô, cô say, say đến mức không biết ly cocktail thứ mấy vẩy vào trước ngực, làm ướt lễ phục.

Lúc này phòng hóa trang không có ngừơi khác, Cốc Y Lệ sờ sờ khuôn mặt nóng lên của cô, khóe miệng có chút giễu cợt. “Cô cũng không chịu cảnh giác, tửu lượng không tốt mà còn học người uống rượu, không sợ tôi chỉnh cô sao?”

“Cô, cô...... Vì sao...... ưm......muốn chỉnh tôi?”

Cốc Y Lệ mang khăn tay tới lau vết rượu giúp cô, thản nhiên nói: “Bởi vì boss với cô ở cùng một chỗ nha!”

“Chúng tôi mới, mới không có ở cùng một chỗ......” Dương Hồng Hồng kháng nghị.

“Phải không?” Cốc Y Lệ nhíu mày, tiếp tục nói lời khách sáo. “Nếu cô và boss không ở cùng một chỗ, ánh mắt anh ấy nhìn cô sẽ không kỳ quái như vậy, giống như cô là vật sở hữu của anh ấy, là ngừơi của anh ấy!”

Dương Hồng Hồng vẩy đôi bàn tay trắng hồng nhỏ, hai gò má phồng lên. “Tôi mới không phải vật sở hữu của anh ấy!” Dừng một chút, cô đánh nấc một cái, khuôn mặt càng lúc càng đỏ.

“Nếu không phải...... Vậy rốt cuộc cô và anh ấy là quan hệ gì?” Cô tuyệt đối không tin Dương Hồng Hồng chỉ là “em gái hàng xóm” đơn thuần với boss.

“Tôi và Bành Hạo Luân......Tôi và anh ta......ưm......Chỉ là lên giường mà thôi......” Dương Hồng Hồng thấp giọng lẩm bẩm, đầu có chút khó chịu, thân thể không khỏi ngã lệch vào ghế quý phi.

Chỉ là lên giường...... Mà thôi?!

Ngũ quan xinh đẹp của Cốc Y Lệ căng cứng, trong lòng có chút không cam tâm. Ngẫm lại mình thích boss đã đựơc một thời gian, thiện cảm của cô với boss cũng chưa bao giờ che dấu, nhưng người đàn ông này thật sự rất khó đoán, rõ ràng bên người không có phụ nữ, lại không có một chút hứng thú đối với cô gái chất lượng tốt như cô, thuần túy đem cô trở thành cộng sự trên công việc, nửa điểm hành vi ái muội cũng không làm với cô, hại cô một lần nghĩ đến anh là “đồng chí”.

Kết quả chính là, anh coi trọng cô gái thanh thuần trước mắt?

Được rồi, tình yêu có thể cạnh tranh, tóm lại là ưu thắng kém bại, nay biết “kẻ địch” là ai, muốn đoạt lấy boss thì càng dễ dàng hơn một chút, cô sẽ cân nhắc bước tiếp theo nên đi như thế nào.

Cô khôi phục tự tin mà mỉm cười, lại dùng khăn tay thấm nước lau khuôn mặt giúp Dương Hồng Hồng.

“Cô...... Cô nói muốn chỉnh tôi...... Ha ha, lại giúp tôi lau đông lau tây, kỳ thật người như cô cũng không xấu!” Hai tròng mắt của Dương Hồng Hồng đầy sương mù, thần trí nửa thanh tỉnh, nửa hôn mê cười với Cốc Y Lệ.

“Lén nói cho cô biết, tôi là phụ nữ xấu xa nha! Cô phải cẩn thận tôi. Tôi sẽ đoạt lấy Bành Hạo Luân từ trong tay cô, đến lúc đó, cô chỉ có thể trốn ở trong chăn bông khóc thôi!” Cốc Y Lệ nửa nói giỡn, nửa nói nghiêm túc.

Dương Hồng Hồng nheo mắt lại, chu miệng lên, bỗng nhiên bắt lấy tay của Cốc Y Lệ.

“Bành Hạo Luân anh ấy...... anh ấy là đại phôi đản, đại phôi đản vô địch thế giới, cô có biết hay không? Anh ấy thật sự rất xấu, anh ấy chỉ biết bắt nạt tôi...... Chỉnh tôi rất thảm...... Còn có, buổi tối hôm nay anh ấy liên tục giận tôi......” Cắn cắn cánh môi, cô hấp hấp cái mũi, hai dòng nhiệt nóng lại tràn đầy ở đáy mắt.

“Hồng Hồng?” Cốc Y Lệ hơi luống cuống chân tay.“Cô có khỏe không?”

“Tôi không khoẻ!” Cô nhờ rượu mà phát điên, dùng sức lắc đầu, bắt đầu khóc lên. “Ô ô ô...... Anh ấy vẫn còn giận , tôi, trong lòng tôi rất khó chịu...... Ô ô ô......”

“Ách......”

Cửa phòng hóa trang nữ đột nhiên bị đẩy ra, một bóng dáng đàn ông cao lớn rất không thân sĩ mà xông tới.

“Boss?!” Cốc Y Lệ hoảng sợ.

Chấm dứt nói chuỵên với vài người cấp dưới và hai người phóng viên, thì Bành Hạo Luân ở hội trường party làm thế nào cũng tìm không thấy Dương Hồng Hồng, cũng không phát hiện bóng dáng của Cốc Y Lệ, sau đó liên tục hỏi thăm, một nhân viên phục vụ nói cho anh biết mười phút trước từng nhìn thấy hai khách nữ vào phòng hóa trang, trong đó một người hình như say khướt , bước đi cũng không xong.

Anh không nói gì mà xông vào phòng hóa trang, cảnh tượng trước mắt làm cho anh tức giận đến xanh mặt, trong mắt lại có lo lắng giấu không được.

“Boss, tôi không cho cô ấy uống, nhưng cô ấy kiên trì muốn uống, chuyện không liên quan đến tôi!” Cốc Y Lệ thấy biểu tình của ông chủ không đúng lắm, nhanh chóng phủi sạch quan hệ.

Giỡn chơi sao! Bộ dáng lúc này của boss như núi lửa sắp bùng nổ, vẫn là lần đầu tiên cô nhìn thấy, cho dù trong lòng ngữơng mộ anh, nhưng cũng hiểu được lui về phía sau rất xa.

Bành Hạo Luân mím chặt đôi môi rồi bước qua, động tác của anh có chút thô lỗ mà chèn lên eo ôm lấy Dương Hồng Hồng đang khóc ô ô.

“Ô ô...... Em chán ghét anh, ô...... Anh chỉ biết bắt nạt em......” Dương Hồng Hồng ngã vào vòng ôm ấm áp lại rắn chắc, có mùi nam tính mà cô quen thuộc, sức ngấm của rượu cốc tai dần dần tăng kên, cô say đến độ sắp không mở mắt ra được, mũi vẫn đang cọ ở ngực anh, giống con chó nhỏ, lại còn vừa cọ vừa rơi lệ.

Quai hàm của Bành Hạo Luân căng ra, hai tay lại ôm chặt, đầu cũng không nâng mà nói với Cốc Y Lệ đang sửng sờ đứng ở bên cạnh, “Tôi mang cô ấy đi trước, cô ở lại chơi vui vẻ đi! Có ai hỏi, thì giúp tôi bịa lý do.”

“Boss?” Cốc Y Lệ không kịp hỏi nhiều, vì người đàn ông đã đi ra ngoài.

Cốc Y Lệ đứng ở tại chỗ ngẩn ra, khóe miệng không khỏi lại nổi lên nụ cừơi giễu cợt.

Làm sao bây giờ? Người đàn ông mà cô vừa ý thì tất cả lực chú ý của anh ta hình như đều đặt ở trên người một cô gái khác, cô không thể chen vào được giữa hai người bọn họ, xem ra trận này phải đánh.

Tuy rằng tình huống rất bất lợi với cô, đã là chuyện thì đều phải thử xem nha! Cô vẫn tràn ngập tin tưởng với bản thân mình.

Bành Hạo Luân không đưa Dương Hồng Hồng đang say khướt về nhà, mà là trực tiếp đền quầy “Royal Rose” yêu cầu một gian phòng hai người xa hoa, sau đó mang cô vào trong phòng.

Kỳ thật trên người cô không có nhiều mùi rượu, chỉ có hương ngọt ngào của hoa quả, suy cho cùng thì tửu lượng quá kém, không cần uống nhiều rượu để khiến cho cô đầu váng mắt hoa.

Sau khi vào phòng, anh đặt cô lên trên giường lớn tuyết trắng. Lễ phục màu sẫm tôn lên làn da rất trắng noãn của cô, anh ngồi ở bên cạnh nhìn cô, lửa giận trong cơ thể dần dần bị dục hỏa thay thế, anh vẫn đang tức giận, nhưng ánh mắt cuồn cuộn lửa đang dần dần trở nên sâu lắng, hô hấp nồng đậm.

“Y Lệ...... A? Anh...... Anh......” Dương Hồng Hồng cảm giác hình như mình đã ngủ một chút, cô cố gắng căng mí mắt nặng nề ra, người trước mắt lại không đúng.

Cô nháy mắt mấy cái, rồi lại nháy mắt mấy cái nữa, nhận ra người đàn ông trước mắt, mũi nhỏ thanh tú như chán ghét mà cau lại. “Tránh ra! Bành Hạo Luân......anh, anh vứt em sang một bên, không cần em, em...... em cũng không cần anh......”

“Khi nào thì anh không cần em?” Anh nhịn xuống tức giận mà hỏi.

Cô móp miệng lại, ánh mắt đầy nước. “Rõ ràng là anh muốn em làm bạn gái của anh, nhưng anh lại chạy đi nói chuyện phiếm với người khác, không để ý tới em......”

“Anh không phải là không để ý tới em. Anh còn mời Y Lệ ở cùng em.”

“Anh đang tức giận!” Cô nhẹ nhàng nói, hai giọt nước mắt rỉ ra từ khóe mắt. “Giận em......”

Trái tim của Bành Hạo Luân co rút lại, đưa tay xoa gò má nóng của cô, lau quệt nước mắt của cô.

“Xin hỏi, anh không nên tức giận sao?” Ánh mắt càng sâu hơn, “Rõ ràng là tửu lượng không tốt, vừa uống đã say, lại còn dám học người ta uống rượu cocktail gì đó? Trả lại cho anh chính là uống thành cái dạng này! Không sợ lỡ ngày nào đó thật sự gặp phải người xấu, bị khiêng đi bán thì sao?”

“Làm sao có người xấu chứ? Anh, anh...... Trên thế giới này anh là xấu nhất! Anh xấu nhất!” Cô lại la hét, trong lòng đau xót nên hai mắt cũng nóng nóng chua xót theo, nước mắt tuôn ra nhiều hơn.

“Ô ô ô...... Tránh ra đi! Em chán ghét anh! Anh chỉ biết bắt nạt em, tránh ra đi......” Cô không ngừng khóc, hai gò má đều hồng lên, bàn tay nhỏ bé vô lực mà đánh anh.

Cô bé say ở trước mắt, khóc khóc rồi ầm ĩ, anh vốn có thể quay đầu tránh đi không để ý tới, nhưng anh lại không thể, bởi vì bộ dáng cô khóc thật đáng yêu, giống như đang đùa giỡn với anh, làm nũng với anh, làm cho trái tim anh càng nhảy càng nhanh, trong lồng ngực có gì đó đang lay động, rất muốn an ủi cô.

Từ yết hầu của anh phát ra gầm gừ gần như thở dài, bắt lấy cô và lấy miệng chặn lại, là loại hôn mạnh mẽ trừng phạt cô.

“Ưm......” Dương Hồng Hồng thình lình bị hôn sâu hôn đến mức cả người cô mềm nhũn, nhưng ngay sau đó lồng ngực đàn ông lấn lên đặt cô ở phía dưới, luồng điện hết sức căng thẳng, hai người đều cảm nhận được lực rung động kia.

Miệng của cô thật ngọt, có mùi thơm hỗn hợp của hoa quả, anh khao khát được uống, nên càng hôn càng kịch liệt.

Ở dưới sự thúc dục của cảm giác say, cả người cô trở nên cực kỳ mềm mại, toàn thân giống như một đám lửa, tình dục dễ dàng bị khơi mào, cô dựa vào bản năng mà hôn trả lại, mút lấy lữơi nóng của anh, đem cái lưỡi non mềm của mình tham tiến vào trong miệng anh, lướt qua hàm răng của anh, cắn mút cánh môi của anh, dây dưa, đùa giỡn lẫn nhau.

“Hồng Hồng, em nói đúng rồi, anh muốn bắt nạt em!”

Anh phun hơi thở vào trong miệng cô, hai tay thô bắt đầu cởi bỏ váy áo trên người cô, hơi ngại sức lực thô bạo thiếu chút nữa đã xé nát lễ phục xinh đẹp kia.

Cô không có mặc bra, chỉ dùng hai miếng ngực dán lên bảo vệ đầu vú, sau khi cởi bỏ lễ phục đi, thì vú mềm cao ngất tuyết trắng nảy ra ngoài, anh lại phát ra tiếng gầm nhẹ, hai tay cầm lấy bộ ngực phụ nữ vừa kiên đĩnh lại mềm mại, sau đó dùng răng nanh kéo xuống hai miếng màu da dán ngực giúp cô.

“A......” Dương Hồng Hồng nhịn không được mà rên rỉ, uốn éo vòng eo, bởi vì đầu vú quá mức mẫn cảm, cho dù động tác của anh kéo rất dịu dàng, vẫn là kéo ra dục vọng của cô.

Khi anh há mồm ngậm chóp trắng nõn cao ngất, thì quả thực cô giống như bị điện giật cả người chấn động mãnh liệt, trong cổ họng không khỏi phát ra tiếng gào thét mất hồn hơn.

Theo bản năng cô đem thân thể đẩy tới phía anh, đầu vú run run ở trong miệng cùng với trong tay của anh đã trở nên vểnh cao hơn, dòng nhiệt chạy tán loạn ở trong thân thể, chiếm cứ ở trong bụng của cô, sau đó làm ướt ở giữa hai chân.

Cô ẩm ướt và thần trí đã bị thiêu hủy, sau đó thì cảm giác trống rỗng dâng lên, khát vọng muốn được lấp đầy.

“Bành Hạo Luân......” Cô khẽ gọi tên của ngừơi đàn ông, trái tim kéo căng, căng đến đau đớn, giống như dục vọng trộn lẫn với cảm xúc không thể hiểu.

Cô không hiểu sao bản thân mình lại như thế, chỉ biết là giờ này khắc này muốn cùng một chỗ với anh, muốn được anh ôm chặt, muốn ở trong lòng anh nếm trải hương vị thiên đường một lần nữa.

Người đàn ông vội vàng kéo hai tay cô lên trên đầu, ép cô ở trên giường lớn.

“Không được, em không nghe lời!” Anh cắn vành tai đáng yêu của cô. “Đứa bén không nghe lời nên bị xử phạt.”

“Anh muốn làm gì?”

“Chờ một chút em sẽ biết.”

Anh không cho cô lộn xộn, lại dùng thân thể thon dài cường tráng của mình chậm rãi cọ xát ở trên người cô.

Cô khó chịu mà rên rỉ, ở dưới thân anh không ngừng uốn éo, toàn thân xương cốt đều nhanh chóng rã rời, mỗi một dây thần kinh đều giống như bốc cháy, chỉ có thể dùng sức đẩy tới phía anh, để cho anh hôn cô, và cô cũng hôn trả lại cuồng nhiệt.

Cô không có cách nào tự hỏi, vì mùi rượu xâm vào đầu óc của cô, và dục vọng hoàn toàn chi phối cô, nên hết thảy chỉ có thể đi theo cảm giác.

Cô muốn anh! Muốn ngừơi đàn ông lúc này đặt ở trên người cô!

Hai tay của cô bị bàn tay lớn của anh giữ lại, dùng tay kia âu yếm toàn thân cô, thế giới giống như cách cô thật xa, rất xa, cái gì cũng không quan trọng, cái gì cũng không nhìn tới, chỉ còn lại có bàn tay nóng bỏng của anh, cắn hôn ẩm ướt có lực cùng với dục hỏa giữa hai người giống như có ngọn núi lửa bùng nổ.

“Bành Hạo Luân...... Hạo Luân...... Van cầu anh......” Cô khó chịu mà đỏ mặt lên, thẳng đến khi anh đem bàn tay to kéo cái quần lót tơ lụa của cô xuống, ngón tay dài chai sạn kia của đàn ông trực tiếp che lại ướt sũng giữa hai chân cô, lại phát ra tiếng rên rỉ cao vút một lần nữa.

Anh chống lên cái trán của cô, hai mắt tối đen nhìn thẳng vào đáy mắt cô.

Đột nhiên cô lại gào lên, bởi vì giữa hai chân bị xâm nhập, một ngón tay dài của đàn ông đâm vào nhẵn nhụi nhất của cô, trong chỗ sâu mẫn cảm nhất, cô hút không khí, và thét chói tai, trong cơ thể có sức lực mút cái vật xâm nhập kia thật chặt.

“Hồng Hồng, bên trong của em thật nhỏ, thật ẩm ứơt......” Bành Hạo Luân hưng phấn đến nỗi bắp thịt toàn thân căng cứng, cả lưng cũng chảy mồ hôi. “Em muốn anh, anh cảm giác được, em muốn anh đi vào sâu một chút.”

Anh cố ý thả chậm tốc độ, ngón tay đẩy vào bên trong càng sâu, thẳng đến khi hoàn toàn nhập vào --

Cô rên lên, cái mông không thể khống chế mà vặn vẹo theo động tác của anh.

“Muốn nhiều hơn sao?” Anh khàn giọng hỏi, ánh mắt mang theo tà khí, tay giữ lấy tinh tế của phụ nữ bắt đầu trượt ra vào liên tục.

Anh dùng lực co rút, đâm xuyên qua thân thể của cô, làm cô chịu không nổi mà phát ra tiếng thét kịch liệt, đầu lưỡi của anh tiến vào trong miệng cô, dây dưa với cái lưỡi cùng cánh môi hoa của cô, hôn cô đến phân không rõ phương hướng.

Cô bị chiếm lấy, một luồng sóng khoái cảm cọ rửa toàn thân, với co giật càng lúc càng nhanh kia mà khóc hô, có cái gì đó đang nổ tung ở trong cơ thể, trong đầu cô trống rỗng, thân mình giống như nhẹ nhàng bay lên.

Cô không có biện pháp lên tiếng, không có biện pháp nhúc nhích, thậm chí muốn làm không rõ đến tột mình có hôn mê không, giữa mơ mơ màng màng, cô nghe được giọng điệu mang theo yêu thương của người đàn ông nói ở bên tai cô: “Anh rất thích nhìn bộ dáng này của em, giống như bị bắt nạt kịch liệt, toàn thân xụi lơ, thật đáng thương cũng thật đáng yêu.”

Cô đáng thương mà thở hào hển, không thể đáp lại, vốn hai tay bị giam đã được tự do, nhưng mà cũng không có gì khác, bởi vì sức lực gần như hao hết, làm cho cô căn bản không còn sức lực để sờ anh, ôm anh.

Người đàn ông hình như rời khỏi một chút, sau đó rất nhanh đã trở lại bên người cô, tiếp theo, cô cảm thấy thân thể mềm mại vô lực đang bị người ta sắp xếp.

Cô mệt mỏi mà vén mí mắt lên, thấy Bành Hạo Luân đã cởi sạch quần áo trên người, trở nên trần trụi giống như cô.

Anh bò lại bên người cô, nam tính cường tráng dâng trào treo ở giữa hai chân anh, làm cho tim cô lại đập nhanh, yết hầu co rút lại.

“Anh muốn em.” Ngữ khí của anh kiên định, ánh mắt lại càng kiên định. “Hồng Hồng, trận xử phạt này vẫn còn chưa chấm dứt, phấn khích nhất bây giờ mới bắt đầu, tốt nhất em nên chuẩn bị tâm lý.”

Ngay sau đó, anh kéo ra đùi ngọc thon dài của cô, nam tính rắn chắc nóng rực húc đến cửa vào rất trơn ướt của cô, anh cũng không có nháy mắt mà nhìn khuôn mặt đỏ tươi của cô, vòng eo khoẻ mạnh cử động, đem của mình đẩy mạnh vào trong cơ thể cô.

“A a --” Dương Hồng Hồng ngửa đầu gào to, hai gò má đỏ bừng.

Đồng thời Bành Hạo Luân cũng gào thét lên, anh tiến vào hoa viên nữ tính ẩm ướt lại mềm mại kia, nam khí cứng rắn bị bao vây chặt chẽ, nghĩ đến nhỏ xinh của cô lại có thể cất chứa hoàn toàn thật lớn kinh người của anh, làm cho hai người kết hợp cùng một chỗ chặt chẽ như thế, anh lại hưng phấn đến độ lỗ chân lông toàn thân đều đang phát run, bị cô bao lấy nên bộ phận kia không khỏi trở nên càng cứng rắn, càng nóng hơn.

Anh thật sự muốn nhiều hơn, trong lòng tràn ngập khát vọng, không chỉ muốn chiếm lấy thân thể của cô gái dưới thân, mà ngay cả linh hồn của cô cũng không muốn buông tha.

Cô là của anh!

Cả cái giường gần như vì nhiệt tình của bọn họ mà muốn bốc cháy lên, Dương Hồng Hồng thật vất vả mới thả chậm lại nhịp tim kích động cuồng loạn, một làn sóng vui thích kinh người giống như sóng biển đánh tới, làm cho đầu óc cô choáng váng, chỉ có thân thể mới thành thực như thế, luôn luôn đáp lại khao khát của ngừơi đàn ông.

“Bành...... Hạo Luân......” Cô hy vọng anh chậm lại, lại mâu thuẫn mà hy vọng anh nhanh hơn, mạnh hơn, chất mật nữ tính vì động tác ra vào không ngừng của anh mà thấm ướt thân thể lẫn nhau.

Bỗng nhiên anh gầm rú lên, thắt lưng đong đưa, cho cô liên tục vài cái va chạm mạnh mà có lực.

Cô cong người mà thét chói tai, vui vẻ đến khóc lên, hai chân vòng chặt thắt lưng của anh, dùng sức đem chính mình chống đỡ anh, lúc này, lối giữa nữ tính co rút lại rồi co rút lại nữa, xiết thật chặt cái căn lửa nóng dục vọng kia.

“Hồng Hồng......” Anh khàn khàn mà gọi cô.

Khi tiến tới gần điểm giới hạn, ngũ quan anh tuấn của Bành Hạo Luân hơi hơi vặn vẹo, rốt cục ở một va chạm sâu mạnh, chất lỏng nóng bỏng bắn ra, rót vào ở trong chỗ sâu mật ngọt của cô.

Thắt lưng của cô bị anh đè lại, hai người liền cùng một chỗ, trong nháy mắt anh bắn ra, thì cô cũng cảm giác được dòng nước xiết kia đang chui vào trong bụng của mình.

Lúc này đây, Dương Hồng Hồng thật sự hôn mê, ý thức bị thổi bay đi thật xa, xụi lơ ở dưới thân người đàn ông.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.