Duyên Kỳ Ngộ

Chương 28: Chương 28




Không lâu sau khi thái tử rời phủ An Thanh vương đưa năm vạn Đông quân đi về khe núi Hoàng Thủy “khuyên can”, An Thanh vương cũng trang phục chỉnh tề ra chỉ huy trấn giữ Phong thành, giám sát động tĩnh của Đông quân ở ngoại ô.

Không lâu sau, mấy chục bóng đen lẩn vào vương phủ. Thanh tổ được lệnh lưu lại bảo vệ phủ, sau khi nhận được ám hiệu, giao đấu ác liệt với đám người đột nhập ngay trước Tùng phong đường. Những người mới đến rất đông lại toàn cao thủ, nhân lúc giao chiến hỗn loạn, một bóng đen lẩn vào nội đường.

Nghe bên ngoài có tiếng gươm đao, Tư Họa tay thủ trường kiếm, hộ tống A La, chốt chặt cửa phía trong. Đột nhiên “rầm” một tiếng, cửa phòng bị đạp đổ, một toán người áo đen tràn vào: “Tam tiểu thư tướng phủ phải không? Chủ nhân chúng ta có lời nhắn, muốn Tiểu Ngọc sống, phải theo chúng tôi vào cung”.

A La kinh ngạc, sắc mặt vẫn không đổi: “Một đứa a hoàn có là gì, chủ ngươi là ai? Muốn giết cứ việc!”.

Người áo đen ngạc nhiên, cười: “Chủ nhân ta nói, một a hoàn không đủ, nên đã phải thêm tiểu công chúa”.

A La lại cười: “Có phải Vương Yến Hồi hồ đồ không? Tâm Nhi đâu phải con ta, cứ việc giết!”.

Người áo đen cả giận: “Sao tiểu thư nhẫn tâm như thế? Ngay đứa trẻ hai tuổi cũng không cứu? Tiểu thư không đi cũng phải đi!”. Trường kiếm tức thì chĩa lại.

Tư Họa vung kiếm chặn: “Tiểu thư chạy mau!”.

A La hét to: “Ngươi bảo trọng!”. Nàng vọt qua cửa sổ như con thỏ, lòng giật thót từng cơn, đầu bấn loạn một câu hỏi. Vương Yến Hồi bắt Tiểu Ngọc từ lúc nào? Lưu Anh chạy đi đằng nào rồi? Nhanh chóng chạy về phía cánh rừng, thầm nghĩ, tìm chỗ trốn tạm đã, đột nhiên nhìn thấy một người ăn vận giống Thanh tổ, phấn khởi chạy đến. Người đó quay đầu không bịt mặt, A La quay phắt người cắm đầu chạy, lòng thầm mắng Thanh tổ toàn đồ óc lợn, không biết chết hết ở chỗ nào. Nàng vừa chạy vừa hô cứu, người đó cười khẩy, tung người mấy cú đã đuổi kịp A La, giơ tay điểm huyệt. A La cứng người, khuỵu xuống, người đó ôm nàng, huýt sáo ra hiệu, nhanh như sóc rời khỏi vương phủ.

A La khóc không ra nước mắt. Thầm nghĩ, mình không muốn vào cung làm con tin. Lưu Giác chàng ngốc hơn lợn! Sao lại để đám người vô dụng này trong phủ vậy! Đang nghĩ, phía trước đột nhiên lóe ra một thanh kiếm: “Bỏ tiểu thư ra!”.

Nàng mừng thầm, mở mắt nhìn, Thanh Ảnh! Mặc dù người của Ô y kỵ thường bịt mặt, nhưng sống lâu trong Tùng phong đường, nàng cũng nhận ra giọng nói và dáng người Thanh Ảnh.

Lúc này những người áo đen và binh sĩ Thanh tổ cũng đến. Gươm của người bịt mặt vừa lay động, đã kề vào cổ A La, khẽ nhích, một vệt máu ứa ra. A La cảm thấy trên cổ hơi buốt, sợ hãi nhìn Thanh Ảnh.

“Chủ nhân ta nói, không đưa được người về thì giết. Cho dù thất bại, cũng phải để hai vị vương gia đau đớn suốt đời”.

Thanh Ảnh nhìn đăm đăm vào người đó, từ cổ A La vọt ra tia máu, người đó vẫy tay, mọi người chừa ra một lối đi: “Chủ ta cũng nói, nếu tam tiểu thư bị mất một sợi tóc, chủ nhân các ngươi sẽ bị một nhát dao”.

Người đó cười ha hả: “Vậy còn phải xem chủ ngươi có giữ được mạng trở về hay không!”.

A La kinh hoàng, Lưu Giác sẽ xảy ra chuyện sao? Trong lúc lo lắng thầm nghĩ, người áo đen đã đưa nàng đi.

Thanh Ảnh chứng kiến A La bị đưa đi ngay trước mắt, uất ức vung tay chém gẫy gốc cây bên cạnh, than thở: “Chúa thượng trở về, ta chết chắc!”.

Quân sĩ ở cổng phía tây Phong thành phi ngựa cấp báo đã nhìn thấy khói hoa màu đỏ, mắt An Thanh vương bừng sáng, quay đầu hỏi Xích Phong: “Người bị bắt đi rồi sao?”.

“Vương gia vừa đi khỏi, bọn họ đến”. Xích Phong nhẹ nhàng nói, lòng băn khoăn, không nén nổi lại hỏi: “Thanh Ảnh chỉ sợ bị chúa thượng lấy mạng!”.

“Hừ, không trách hắn được, có ngươi làm nội gián báo tin, bọn họ phá vỡ phòng thủ của Thanh tổ là bình thường”. An Thanh vương nén cười, nét mặt bình thường, tiếp tục hạ lệnh, “Bao vây phủ thái úy, phong tỏa tin tức, ta muốn Vương hoàng hậu và toàn bộ người của Đông cung trở thành câm điếc! Để lọt người nào ta sẽ tìm ngươi hỏi tội!”.

“Vâng, vương gia yên tâm. Tin của Cáp tổ rất chuẩn xác, ngoài thái úy tối qua đã vào quân doanh ở đông ngoại ô, người của phủ thái úy và của Đông cung đều bị giam lỏng trong phủ”. Xích Phong do dự, “Thuộc hạ không hiểu, tại sao nhất thiết phải để người của thái tử phi bắt cóc tiểu thư?”.

“Bởi vì đêm qua trong cung đột nhiên tăng thêm năm nghìn binh mã của thái tử phi, ba cổng thành đã bị phong tỏa, những người này từ trên trời rơi xuống hay sao? Vương cung chúng ta có lịch sử ba trăm năm, trên đỉnh núi có lăng mộ của liệt tổ liệt tông hoàng thất Ninh quốc, sao có thể để Vương Yến Hồi chó cùng dứt giậu, phá hủy vương lăng của chúng ta?”.

Xích Phong vẫn chưa hiểu, lại hỏi: “Nhưng, tiểu thư đi thế này, chẳng phải lành ít dữ nhiều sao?”.

Mạo hiểm là tất yếu, nhưng như vậy có thể khiến Vương Yến Hồi tưởng rằng tam tiểu thư mới là quân bài quan trọng mà bỏ qua những cái khác. Lúc đầu để Lưu Giác và Tử Ly trở mặt mục đích là muốn chứng tỏ tầm quan trọng của A La trong lòng hai người đó”. Mắt An Thanh vương lộ vẻ phức tạp: “Ta muốn vương cung nguyên vẹn, không suy suyển dù chỉ một ly! Đi đi, làm theo lệnh cho ta!”.

“Vâng!”.

Mắt An Thanh vương nhìn về phía xa. Không biết tình hình chiến sự thế nào, mặt trời đã tới đỉnh đầu, trưa rồi. Tại đại bản doanh ở đông ngoại ô, Vương thái úy cũng sốt ruột chờ tin đại thắng từ phía thái tử ở khe núi Hoàng Thủy, chỉ cần nhận được tín hiệu mong đợi, ông ta sẽ lập tức dẫn quân về cổng đông thành, bụng nghĩ Nam quân mất chủ tướng, chỉ dựa vào một mình An Thanh vương chắc chắn đành bó tay chịu trói. Hơn nữa, An Thanh vương đứng về phía nào hiện vẫn chưa chắc chắn. Một binh sĩ từ ngoài vào cấp báo: “Báo! Đã nhìn thấy tín hiệu của vương cung!”.

Mắt Vương thái úy sáng lên, vui mừng, bước vội ra ngoài bản doanh, nhìn về phía bắc, trên bầu trời phía vương cung đám khói hoa màu xanh vừa bay lên. Ông ta thở phào, con gái đã bắt được tam tiểu thư tướng phủ vào cung. Giờ Mùi sáu khắc, trên bầu trời phía tây cuối cùng vọt lên một làn khói xanh, ngưng tụ trên không, luẩn quẩn mãi chưa tan.

Vương thái úy bụng vui như mở cờ, vội hạ lệnh: “Thái tử điện hạ đã đại thắng ở khe núi Hoàng Thủy! Đông quân hãy theo ta vào cổng đông thành!”.

Đông quân được lệnh, mười lăm vạn binh mã khẩn trương vào đội hình hành quân về cổng đông thành, tay giương cao những bó đuốc cháy rực, như con rồng khổng lồ rùng mình trườn đi.

Lúc này, tại cổng đông thành, Nam quân đã dày đặc, An Thanh vương cũng nhìn thấy làn khói xanh đó, lòng nhẹ nhõm như trút được hòn đá tảng. Ông trầm giọng ra lệnh: “Áp giải Vương tộc và gia quyến tướng lĩnh Đông quân lên tường thành cho ta, Nam quân sẵn sàng đợi lệnh!”.

Vương thái úy ngồi trên lưng ngựa, nhìn cổng đông thành đóng chặt, trên mặt tường thành vọng ra tiếng khóc om sòm. Ông ta trấn tĩnh nhìn kỹ, ức đến nổ mắt: “Lão già này quá độc ác!”.

Trên mặt tường thành mấy nghìn con tin bị trói, An Thanh vương tươi cười, từ xa đã lên tiếng: “Thái úy! Bản vương sợ ông quân doanh buồn tẻ, nên để họ Vương tề tựu đông đủ tại đây!”.

“Lão vương gia hà tất phải làm vậy? Dùng đàn bà con trẻ họ tộc ta để gây khó dễ, đâu phải là phong độ đại trượng phu!”. Từng câu nói của Vương thái úy đã hừng hực căm hận.

“Chẳng lẽ thái úy muốn binh sĩ Ninh quốc tàn sát lẫn nhau? Để bảo toàn thực lực quốc gia, bản vương cảm thấy cách này là đơn giản nhất!”. An Thanh vương cười khẩy.

“Lão vương gia chớ quên, thái tử cũng là con cháu của vương gia! Là người kế vị danh chính ngôn thuận! Vương gia cấu kết với tứ hoàng tử mưu phản!”.

“Tiên hoàng có di mệnh, tứ điện hạ đăng cơ kế vị, kẻ nào kháng cự, nhất loạt quy tội mưu phản! Muốn xem thánh chỉ ư?”. An Thanh vương chậm rãi trả lời, khuôn mặt già đột nhiên nở nụ cười, “Nhân tiện cho thái úy biết, thái tử đã đầu hàng!”.

Vương thái úy hét vang như sấm: “Không thể! Thái tử đã phát tín hiệu chiến thắng!”.

“Ồ, vậy chúng ta chờ ở đây, đợi thêm một canh giờ nữa, ta và thái tử cùng đến đây gặp thái úy!”. Không đợi Vương thái úy trả lời, An Thanh vương hô: “Chư vị Đông quân tướng sĩ nghe đây, vương thượng có di mệnh, tứ điện hạ kế vị, niệm tình các ngươi không biết, ai buông đao kiếm đầu hàng sẽ không truy cứu, kẻ nào chống lại tru di chín họ!”.

Tiếng khóc thút thít trên thành truyền đến, những gia quyến bị trói, bị bức ép không dám khóc to. Chỉ thấy tướng sĩ Đông quân phẫn nộ chửi: “An Thanh vương dùng gia quyến ép chúng ta, thật quá bỉ ổi!”.

An Thanh vương nói: “Nếu một binh sĩ vì quốc gia, vì quân vương, vì bách tính chết trên sa trường là anh hùng, chết có gì đáng sợ? Hãy nghĩ tới Ninh quốc chúng ta mấy trăm năm quốc thái dân an, khiến mấy nước lân bang thèm thuồng nhòm ngó, lẽ nào chư vị còn chần chừ? Muốn người mình tàn sát lẫn nhau, để cho ngoại địch thừa cơ nhảy vào? Bây giờ bản vương sẽ thả người, các người suy nghĩ cho kỹ, vương thượng đã có di chiếu cho tứ điện hạ kế thừa vương vị!”.

Lời nói xong, gia quyến tướng sĩ Đông quân tức thì được phóng thích, cửa thành mở toang, gia quyến bị trói trước Quỷ môn quan vừa quay người đã được tự do, òa khóc chạy về phía người thân đứng trong hàng ngũ Đông quân. Trong chớp mắt, ngoài cổng đông thành không hề có không khí chiến trường, tướng sĩ và thân nhân ôm nhau khóc ầm ĩ.

Vương thái úy giận sôi máu, nhấc gươm định chém một binh sĩ đang ôm mẹ già, suy nghĩ một lát lại dừng tay, ngẩng đầu gầm lên: “Lão vương gia thật lợi hại! Cái trò vừa đấm vừa xoa này, binh lính còn đâu sĩ khí!?”.

“Thái úy chớ buồn, đều là tướng sĩ Ninh quốc, hà tất phải tàn sát lẫn nhau?”. An Thanh vương ung dung nói.

“Ngươi! Truyền lệnh ta, chuẩn bị công thành!”. Vương thái úy hét to. Quân lệnh như sơn, dồn gia quyến về phía sau, tướng sĩ Đông quân chuẩn bị tấn công vào thành.

“Thái úy bất chấp tính mệnh của họ Vương hay sao?”.

Vương thái úy khẳng khái nói: “Chúng ta trung thành với thái tử điện hạ, sẽ giết sạch bè lũ phản nghịch các ngươi, lấy thủ cấp an ủi binh sĩ họ Vương chết oan!”.

Lúc này Lưu Giác vừa đến, vội đi lên lầu thành: “Đông quân chư tướng nghe đây, thái tử đã đầu hàng, tứ điện hạ ba ngày nữa sẽ đăng cơ!”. Đông quân tức thì ồn lên như vỡ chợ, sĩ khí vừa dâng, lại lập tức tiêu tan.

Nhìn bóng người Lưu Giác dưới ánh lửa trên lầu thành, Vương thái úy run người, lại nghe lời vừa nói, suýt ngã từ lưng ngựa xuống, nước mắt lã chã: “An Thanh vương, lão quá hiểm độc! Lão giả bộ ủng hộ Đông cung, nhưng sau lưng lại âm thầm câu kết với tứ điện hạ!”. Nói đoạn lại cười: “Yến Hồi đã nói, nếu chẳng may thái tử bại trận, cơ nghiệp họ Vương ta xây dựng trăm năm nay đâu dễ phá hủy, dẫu phải chiến đấu đến người cuối cùng, Vương tộc ta cũng quyết không đầu hàng!”. Nói xong nhìn Đông quân đã mất hết sĩ khí, thái úy thở dài não ruột, lại bất chấp tất cả mang đội thân binh đi về phía đông.

Lưu Giác luống cuống, định cho quân truy đuổi. An Thanh vương ngăn chàng: “Trước hết hãy an ủi binh sĩ Đông quân, Vương thái úy nhất định vào vương cung”.

“Vương cung có mật đạo hay sao?”. Lưu Giác ngây người.

“Đường hầm bí mật ba trăm năm nay không ai biết”. An Thanh vương nói nhỏ.

Đến giờ Hợi, Tử Ly mới dẫn năm nghìn Hữu quân áp giải thái tử vào thành. Lệnh cho hai vạn Hữu quân đóng bên ngoài cổng tây thành, số binh mã còn lại quay trở về trấn giữ Biên thành. Nam quân vẫn đồn trú ở ngoài cổng nam thành, Đông quân đã được vỗ về, trở về đại doanh ở ngoại ô phía đông Phong thành. Phong thành đêm nay giới nghiêm hoàn toàn, trên đường khắp nơi đều có lính. Đuốc lốm đốm lập lòe vây chặt vương cung, cổng vương cung đóng chặt, trong đêm tối giống như con thú ngủ phục dưới chân dãy Ngọc Tượng.

Mọi việc đã xử lý hoàn tất, Tử Ly cùng Cố tướng, Lý tướng và quần thần tâm phúc nghị bàn việc quân thâu đêm.

Lưu Giác dìu An Thanh vương trở về vương phủ. An Thanh vương thở dài: “Đúng là ta già rồi, vô dụng mất rồi, bận rộn suốt ngày, chưa vào cuộc chiến đã mệt mỏi không trụ được nữa!”. Ông vừa nói, trọng lượng toàn thân đã chuyển dần lên vai con trai.

Lưu Giác thận trọng dìu cha, vừa vào cửa đã thấy Thanh Ảnh và binh sĩ Thanh tổ quỳ sụp xuống. Chàng giật mình, bỗng có dự cảm không lành, miệng cười mắng: “Biết chủ nhân các ngươi thắng trận, cũng đâu cần long trọng như vậy!”.

Thanh Ảnh cúi đầu khẽ nói: “Chúa thượng sao có chuyện thua!”.

Lưu Giác đá anh ta một cái: “Vậy còn quỳ đó làm gì? Bản vương hôm nay mệt muốn chết, mau tìm người hầu hạ! Đi!”.

Nói đoạn vừa cởi áo giáp vừa sải bước vào trong. Đi hai bước, thấy sau lưng vẫn không có động tĩnh, chàng ngoái đầu: “Nói! Rút cục có chuyện gì! Người đâu?”.

“Tư Họa bị thương! Tiểu... tiểu...”. Thanh Ảnh dập đầu xuống đất, nghẹn ngào, “Thanh Ảnh bảo vệ không tốt, bọn họ không chỉ võ công cao cường, còn... còn phá được tuyến phòng ngự của Thanh tổ”.

“Tiểu thư rút cục thế nào? Sao ngươi ấp úng thế! Nói ngay!”. Lưu Giác như bị rơi xuống hố băng, lạnh toát từ đầu xuống chân.

Thanh Ảnh đã dập đầu đến chảy máu, vội trả lời: “Tiểu thư đã bị bắt đưa vào cung. Thanh Ảnh sẽ lấy cái chết để tạ tội!”.

Lưu Giác bật cười, ánh mắt dữ tợn: “Giỏi lắm, Thanh tổ một trăm bảy ba nhân mạng, không bảo vệ được một người? Đối phương có mấy trăm người?”. “Sáu, bảy chục!”. Thanh Ảnh đầu càng cúi thấp.

“Soạt” Lưu Giác rút kiếm: “Thể diện vương phủ ta đã mất hết trong tay các ngươi! Sáu, bảy chục người, ha ha đối phương có đến sáu, bảy chục người!”.

“Hơn nữa mọi bố trí của Thanh tổ cơ hồ không bị suy chuyển, cuối cùng đến khi bọn họ vào nội đường, mới phát hiện ra!”. Thanh Ảnh không biết sống chết lại tự nhận tội.

Lưu Giác cau mày: “Gọi Huyền Y đến đây, các người ai làm việc nấy cho ta!”.

“Tuân lệnh!”.

Huyền Y quỳ trước mặt Lưu Giác, “Bẩm chúa thượng, Đông cung có thể biết bố trí của chúng ta, tìm được tam tiểu thư, thuộc hạ nghi ngờ là do Xích Phong”.

“Hả?”.

“Lúc vào Tố tâm trai, chỉ có anh ta không đi theo, chúa thượng vừa nói, thuộc hạ mới chú ý”.

“Tại sao mãi không báo?”. Lưu Giác đấm tay vào bàn.

“Là cha không cho hắn báo”. An Thanh vương không giấu được nữa, cảm thấy chuyện này nên nói cho con trai biết vẫn hơn, để Lưu Giác khỏi trách Ô y kỵ, “Là cha cố ý để Xích Phong đứng về phía Vương hoàng hậu tiết lộ tin tức, bao gồm... ai chà, lần này Thanh tổ thất thủ, bố trí của Tùng phong đường cũng là ta bảo hắn tiết lộ”. Nói xong quay đầu đi thẳng không dám nhìn con trai.

“Tại sao? Cha? Tại sao phải đưa A La vào cung? Vương Yến Hồi sao có thể tha cho nàng ấy?”. Lưu Giác đau đớn nhìn An Thanh vương.

Ông vẫy tay ra hiệu cho Thanh Ảnh và Huyền Y lui, “Cha nói rõ ra vậy, lúc đầu bày ra tấn trò con và Tử Ly vì A La trở mặt với nhau có thể khiến Đông cung bán tín bán nghi, nhưng mục đích thực sự là để cho họ biết tầm quan trọng của A La đối với con và Tử Ly. Chỉ có như thế, Vương Yến Hồi mới chú ý đến A La, mới coi A La là con bài có thể uy hiếp hai người. A La trong tay bọn họ, cô ta sẽ không tìm con bài khác. Phải biết, nếu chẳng may Vương Yến Hồi phá hủy hoàng lăng Ninh quốc, phá hủy vương cung chúng ta, dẫu cuối cùng có thể loại trừ được họ Vương, chúng ta cũng không còn mặt mũi nào đi gặp tổ tiên!”.

An Thanh vương thở dài nói tiếp: “Để A La vào cung còn một mục đích nữa, ta muốn hai đứa bọn con dẫn dụ khiến Vương Yến Hồi phân tâm, kỳ binh của ta mới có thể giành được vương cung với thương vong nhỏ nhất! Cáp tổ đêm qua mật báo, trong cung có thêm năm nghìn binh mã, con có hiểu ý nghĩa của tin này không?”.

Lưu Giác buột miệng: “Cô ta muốn tử thủ vương cung!”.

“Đừng quên, nguồn nước sinh hoạt của dân chúng toàn thành, đa phần đều chảy từ thác Túy Ngọc, nếu mấy vạn dân Phong thành chen nhau ra sông Đô Ninh lấy nước, Phong thành chắc chắn đại loạn!”.

“Nhưng, A La...”.

“Yên tâm, không chết được đâu!”. An Thanh vương an ủi con trai.

“Thế là thế nào? Thế nào là không chết được đâu? Nghĩa là A La có thể bị thương? Phải không?”. Lưu Giác lập tức giãy nảy.

“Ôi dào... Cũng chỉ thế thôi, con lo lắng, lo thì ích gì? Chẳng lẽ con định giết lão phu?!”.

An Thanh vương tức giận, hất tay áo đi thẳng.

Lưu Giác trợn mắt nhìn ông, nghĩ một lát, vội đi đến phủ Ly Thân vương.

Tử Ly đã thay đồ, vừa ngả lưng, đã thấy Lưu Giác mình vẫn mang chiến bào đầy vết máu, chàng cau mày: “Có chuyện gì gấp thế?”.

“A La đang trong tay Vương Yến Hồi!”. Lưu Giác buồn bã, mắt nhìn chàng.

Tay Tử Ly khẽ run: “Biết rồi. Vương thúc đã cho người báo tin, ngày mai chúng ta tấn công vào cửa cung, một bộ phận binh mã sẽ vào theo mật đạo”.

Lưu Giác ngồi xuống: “Điện hạ bình tĩnh hơn đệ”.

Tử Ly nhìn chàng, mắt sâu thẳm, bụng nghĩ, ta giả bộ bình tĩnh hơn đệ, vừa nghe tin đó ta đã hận đến muốn giết vương thúc, lão cáo già!

Bên ngoài cửa sổ vẳng lại tiếng đàn, trong trẻo uyển chuyển, nhưng lại như hân hoan chúc mừng. Lưu Giác bất giác bật cười: “Muộn thế này vương phi vẫn đợi điện hạ, tiểu vương không làm phiền nữa, điện hạ cũng nên nói rõ cho vương phi hiểu, nếu không ngày mai cả Phong thành đều biết vương phi ghen...”. Lưu Giác cười ha hả cáo lui.

Tử Ly bị nghẹn một hồi không nói được. Có phải Lưu Giác kia đang nhắc chàng lần nữa, chàng đã cưới Cố Thiên Lâm? Chàng hừ một tiếng, nét mặt lại chuyển sang tươi cười. Đám người áo đen đưa A La vào cung, nàng nhìn quanh, nhận ra đây chính là Đông cung. Sau khi vào cung, họ đưa nàng vào thẳng một gian hậu thất, giải huyệt cho nàng rồi bỏ đi.

A La nhìn xung quanh, có lẽ đây là một gian mật thất dành cho cung nhân trong Đông cung, trông rất giống gian gác xép bí mật ở Tố tâm trai, không có cửa sổ, ánh sáng lọt vào qua một viên gạch trong suốt trên đỉnh. Góc phòng có một người ngồi gục đầu A La chạy đến lật mặt, kêu lên: “Tiểu Ngọc!”.

Bị giam trong phòng tối lâu ngày Tiểu Ngọc người rất yếu, nghe giọng nói, chỉ lắp bắp: “Tiểu thư!”.

A La đau buồn ôm chầm Tiểu Ngọc, hận Vương Yến Hồi đến thấu xương: “Là ta đây Tiểu Ngọc, em sao thế, đau ở đâu?”.

Tiểu Ngọc tức thì nước mắt như mưa: “Đúng là tiểu thư rồi!”. Nói đoạn bật khóc.

A La vuốt ve dỗ dành, thấy Tiểu Ngọc không bị thương, mới yên tâm, ngồi sát Tiểu Ngọc: “Không bị thương là tốt rồi!”.

“Em tuyệt thực, không thả ra cũng không để ả ta dùng em để uy hiếp tiểu thư!”. Tiểu Ngọc nức nở.

Tuyệt thực? A La choáng váng, may mà mình đến kịp, nếu không Tiểu Ngọc sẽ nhịn đói đến chết.

A La nhìn quanh, trong phòng chẳng có thứ gì, phía trước chỉ có chấn song, nàng gọi to: “Người đâu? Có ai không?”.

Cửa mở tức thì, Vương Yến Hồi thong thả bước vào: “Tiểu muội Thanh La muốn gì?”. Một cung nữ đưa ghế đến cho nàng ta ngồi.

A La nhìn nàng ta: “Tỷ tỷ không định giết muội chứ?”.

“Sao có thể! Cưỡng ép tiểu muội đến đây, ta thật không phải, Thanh La đừng giận”. Vương Yến Hồi tươi cười nhìn A La, dịu dàng nói.

“Thái tử điện hạ và Tử Ly tranh giành vương vị, trong cung đương nhiên nguy hiểm, Thanh La không muốn vào, cũng là chuyện thường. Tỷ tỷ cưỡng bức muội vào, cũng là bình thường, muội không giận”. Ta đương nhiên không giận, ta chỉ sợ thôi, ta sợ chết, sợ bị thương. A La thầm nghĩ.

Vương Yến Hồi dường như thở phào: “Đã không giận, vậy cứ ở Đông cung vài ngày chơi với ta”.

“Được, muội rất thích nhà thủy tạ ở Đông cung, à lần trước món ăn tỷ mời muội cũng rất ngon”. A La cười nói.

“Muội không sợ bị đầu độc ư?”.

“Đầu độc muội thì ích gì? Hơn nữa, tỷ thông minh tuyệt đỉnh, trò đầu độc thật vô vị”. “Muốn ăn gì muội cứ nói”. Vương Yến Hồi vẫn tươi cười.

“À, bữa sáng, sữa bò, trứng gà; bữa trưa bốn món xào một món canh, đừng xào chay, canh đậu xanh thì tốt; bữa tối cháo gan lợn và mấy món rau, trước khi đi ngủ uống sữa bò. Không cần quá cầu kỳ”. A La thản nhiên nhìn Vương Yến Hồi, dường như nàng đến Đông cung làm khách thật.

Sao nàng ta có thể bình tĩnh đến thế? Vương Yến Hồi ngẫm nghĩ lại cười: “Được, nhưng a hoàn của muội không chịu ăn, chuẩn bị một suất cho muội thôi chứ?”.

A La trợn mặt nhìn Tiểu Ngọc: “Nàng ta dám không ăn? Hai suất, định lượng phải đủ, muội ăn rất nhiều, đặc biệt thích uống sữa bò và canh đậu xanh”.

Vương Yến Hồi sai cung nữ: “Nhớ chưa? Nhất định phải để tam tiểu thư hài lòng, sống thật thoải mái”. Cung nữ vâng lời, lui ra.

Vương Yến Hồi nhìn A La, trong ánh sáng lờ mờ, khuôn mặt đó vẫn rạng ngời xinh đẹp, không hề thấy một chút lo sợ hoảng hốt, bất giác nhẹ giọng: “Khí độ bình tĩnh của Thanh La, Yến Hồi rất khâm phục. Muội quả thực mạnh mẽ hơn đại tỷ mình nhiều, chẳng trách khiến hai vị vương gia điên đảo”.

“Tỷ sai rồi, nếu luận bình tĩnh, luận khí độ, luận mưu lược Thanh La có cưỡi ngựa cũng không theo kịp tỷ. Chỉ có điều đàn ông thích ba thứ, quyền lực, tiền bạc và đàn bà. Đàn bà không nên quá mạnh mẽ, mạnh mẽ quá đàn ông sẽ hổ thẹn không bằng, không dám theo đuổi”.

“Ồ? Theo ý muội đàn ông đều thích tiểu nữ nhân?”. Vương Yến Hồi thầm nghĩ, thảo nào thái tử mặc dù luôn muốn dựa vào mình, nhưng ánh mắt nhìn mình không hề âu yếm như nhìn Thanh Lôi. Thảo nào Tử Ly hùng tâm tráng chí nhưng tình cảm lại chỉ dành cho Thanh La. Nàng bất giác khẽ thở dài.

“Đó là bởi vì bọn họ quá kiêu ngạo, kiêu ngạo đến mức không để đàn bà mạnh hơn mình”. A La ánh mắt long lanh, bắt đầu du thuyết, “Có điều, theo muội, kỳ nữ như tỷ đây chỉ có kỳ nam thế gian mới xứng. Nếu như tỷ làm nữ hoàng, tuyệt đối không thua kém đàn ông”.

Thế gian có nữ nhân làm hoàng đế sao? Vương Yến Hồi càng nghĩ trong lòng càng thấy bức bách, sắc mặt trầm lại: “Muội đùa ta ư?”.

A La nói tiếp: “Xin cho cốc trà, Thanh La sẽ kể cho tỷ nghe chuyện nữ hoàng đế Võ Tắc Thiên. Đằng nào cũng nhàn rỗi không có việc làm”. Nàng lập tức đem chuyện Võ Tắc Thiên từ một tài nhân trở thành nữ hoàng đế như thế nào, trị vì thiên hạ khiến bốn bể thái bình ra sao, thao thao bất tuyệt như rồng bay phượng múa, lá rụng hoa rơi, khiến Vương Yến Hồi ngồi nghe thần trí cao bay.

A La thầm quan sát ánh mặt trời lọt qua viên gạch trên đỉnh, tính thời gian, kể đến đoạn Thái Bình công chúa muốn học theo Võ Tắc Thiên muốn kế vị ngai vàng bị xử đánh roi liền dừng lại nói: “Tỷ tỷ, muội đói rồi, ăn xong lại kể hầu tỷ được không?”.

Vương Yến Hồi trong lòng đầy tâm tư. Thầm nghĩ bản thân từ nhỏ đã thấy bất bình, tại sao đàn ông có thể ra trận giết giặc, thống lĩnh giang sơn, còn mình học bao nhiêu thứ, bản lĩnh đầy người lại chỉ có thể ngồi trong thâm cung. Võ Tắc Thiên kia quả là hợp tâm ý mình, không biết vương triều do bà lập nên sau này thế nào. Lý Thanh La thật có tài kể chuyện, nếu mình không bận suy tính mọi sự chắc sẽ bị mê hoặc bởi câu chuyện của nàng ta. Vương Yến Hồi lại mỉm cười, thấy A La đăm đăm nhìn mình, tay ôm bụng nhăn nhó, bỗng thấy thương tình, vội sai cung nữ dọn bữa, đoạn khoan thai đứng lên, nhìn A La: “Lát nữa tỷ lại đến nghe muội kể chuyện!”.

Cơm đưa đến, A La bón cho Tiểu Ngọc, “Không hồi phục tinh thần, làm sao chúng ta trốn được?”. Nàng ra sức uống sữa bò, nghe nói sữa bò có thể giải độc trong dạ dày, đành dùng tạm vậy.

Ăn uống no nê, nhìn kỹ bức chấn song phía trước, nàng cười khì khì, chấn song to thế này, cũng không ngăn được mình. Lại nhìn Tiểu Ngọc thở dài.

“Tiểu thư, nếu tiểu thư có thể bẻ được chấn song, thì đi một mình đi. Tiểu Ngọc không đi, em chỉ làm vướng tiểu thư”.

“Ngốc quá, nếu bẻ chấn song là có thể thoát ra khỏi cung, ta đã đi rồi. Chính là lo ra khỏi đây nhưng không ra được vương cung, chắc chắn Vương Yến Hồi đã tăng cường cảnh giới. Chi bằng ta cứ yên lặng chờ thời cơ. Ta tin là qua tối nay Lưu Giác sẽ đưa người đến, lúc đó ngoại công nội ứng chẳng phải càng tốt sao?”.

Lưu Giác nhất định sẽ đến, nàng không hề nghi ngờ điều này. Vương Yến Hồi kiêu ngạo hơn trời, coi thường đàn ông tầm thường, nhưng trong thời đại cổ hủ thế này nàng ta lại càng bất lực, kể câu chuyện hoàng đế Võ Tắc Thiên là cho nàng ta một ước vọng. Các nhà tâm lý học nói, liên tục ám thị sẽ dần dần trở thành thôi miên tâm lý, mình sẽ liên tục dùng ám thị này để thỏa mãn ước vọng của nàng ta. Vương Yến Hồi cần loại ám thị đó, trong thời gian này nàng ta sẽ không hãm hại mình. Kể hết Võ Tắc Thiên lại kể Từ Hy, khiến hai người đàn bà cùng thân phận cung cấm như nàng ta lại từng bước vươn tới quyền lực cao nhất trở thành thần tượng của nàng ta. A La thầm nghĩ, nếu hai người này chưa làm nàng ta thỏa mãn, thì sẽ kể chuyện nữ hoàng Anh quốc.

Về mưu lược A La chắc chắn không bằng Vương Yến Hồi, về quyền lực, nàng bây giờ là tù nhân. Chỉ có lôi kéo Yến Hồi, chơi trò tâm lý với nàng ta. Những thứ khác không nói, mọi lý luận nàng biết đều hơn Vương Yến Hồi, chỉ cần kể bừa một chuyện là đã khiến nàng ta suy nghĩ cả ngày. Đương nhiên phải là chuyện hợp ý nàng ta.

Trời tối dần, A La ôm Tiểu Ngọc ngủ. Đột nhiên nghe thấy bên ngoài có tiếng động, nàng lặng lẽ mở mắt, trong ánh sáng lờ mờ, có một bóng người, đó là Thanh Lôi. A La ngồi dậy.

Nàng nhìn thấy Thanh Lôi thần sắc hoảng loạn, đi đến bên chấn song, khẽ nói: “Thái tử đêm khuya vẫn chưa về, e là bại trận rồi, tỷ thấy Vương thái úy vào cung, mặt lạnh như sắt, nghị sự với Vương Yến Hồi trong tẩm cung đến khuya. Muội nên sớm trốn đi, muộn chút nữa e là sẽ bị giải đến cổng làm con tin”.

A La kinh ngạc, những suy tính từ trước của nàng giờ không thể thực hiện được nữa. Thái tử bại trận, Phong thành tất nằm trong tay Lưu Giác, sau đây chắc chắn chàng sẽ tấn công vương cung, mình không bị đẩy ra làm con tin mới lạ!

“Tỷ mạo hiểm đến báo cho muội...”. Mắt Thanh Lôi rầu rĩ u ám, “Hãy nhớ chăm sóc Tâm Nhi”. Nói xong quay người toan bỏ đi. Bất chợt cánh cửa đẩy ra, từ bên ngoài vọng vào tiếng cười của Vương Yến Hồi: “Đúng là tỷ muội tình thâm! Sao trước đây ta không nhận ra nhỉ?”.

Thanh Lôi sợ hãi lùi hai bước, người co rúm dựa vào chấn song. A La thở dài, không nói gì mà chỉ nhìn Vương Yến hồi đang đi đến. Trong ánh nến Vương Yến Hồi cười nửa miệng: “Đêm lạnh, đưa lương đệ về cung nghỉ ngơi, cẩn thận kẻo bị cảm!”.

Lúc đó hai thị vệ đi đến kéo Thanh Lôi đi, Thanh Lôi run run, đã không còn sức giãy giụa nữa, đột nhiên nàng hét to đến xé ngực: “Vương Yến Hồi, ngươi đố kỵ ta được thái tử sủng ái, nhân lúc thái tử đi vắng, dám giam lỏng ta!”.

“Ta muốn tốt cho muội, trong cung sắp loạn, lương đệ tốt nhất ở trong tẩm cung mới an toàn”. Vương Yến Hồi nhìn Thanh Lôi, ánh mắt đầy giễu cợt, “Đố kỵ ư? Ngươi đáng hay sao, thái tử đáng hay sao?”.

Thanh Lôi ngây người. Vương Yến Hồi nhìn nàng chằm chằm: “Ta không giết ngươi, ngươi chẳng qua là nhi nữ đáng thương một lòng yêu thái tử. Ngươi cứ việc ngoan ngoãn ngồi trong cung của ngươi”.

Thị vệ đưa Thanh Lôi đi, Vương Yến Hồi nhìn A La: “Tiểu muội có biết, họ Vương chúng ta từ khi Ninh quốc dựng nước đã là thế gia đại tộc, năm xưa từng lập nhiều công lớn với Ninh quốc. Mấy chục năm nay Ninh quốc quốc thái dân an, hữu hảo với các nước lân bang, cha ta thống lãnh binh mã toàn quốc, cô ruột ta làm hoàng hậu, thế lực họ Vương ta lên như diều gặp gió. Theo sắp đặt của cha ta, một ngày nào đó ta trở thành hoàng hậu sinh hạ hoàng tử, là có thể dần dần làm suy yếu thế lực họ Lưu, cuối cùng họ Vương ta sẽ làm chủ giang sơn này. Cha ta nóng lòng động binh, muốn thống nhất thiên hạ, có binh quyền trong tay càng dễ hành sự. Nhưng Ninh vương mặc dù tính tình nhu nhược, riêng chuyện xuất binh chinh phạt các nước láng giềng thì nhất quyết không nhượng bộ. Còn ta, ta không mấy quan tâm quyền thế giang sơn, từ nhỏ ta chỉ muốn có thể chinh phục cả bốn nước, thể hiện hùng tài đại lược”.

“Bây giờ thái tử đã bại trận, binh quyền e là đã rơi vào tay tứ điện hạ, giấc mộng của vương phi không thành rồi”. A La thản nhiên nói.

“Thái tử?”. Ý giễu cợt trong mắt Vương Yến Hồi càng rõ. “Thái tử xử lý chính sự còn có thể, nhưng hoàn toàn không có kinh nghiệm cầm quân. Thái tử bại trận cũng nằm trong dự liệu của ta”.

A La kinh ngạc, không hiểu ý Vương Yến Hồi: “Ngươi là thái tử phi, ngươi đưa thái tử, một người không hề có kinh nghiệm cầm quân đi giao chiến với Tử Ly và Lưu Giác, thái tử thất bại, ngươi... ngươi...”.

“Ta chẳng qua muốn thấy tứ điện hạ... nhận ra, chỉ có ta, mới có tư cách sánh cùng tứ điện hạ hùng bá thiên hạ! Trận này ta lại thực lòng mong cho Tử Ly thất bại. Đáng tiếc, bọn họ bất chấp Biên thành nguy hiểm, âm thầm điều toàn bộ Hữu quân về. Lưu Giác cũng hành sự bí mật, bí mật điều binh, che được tai mắt chúng ta, ta đoán trước ngày mười lăm hai người đó đã điều quân bố trí ở khe núi Hoàng Thủy”. Những lời của Vương Yến Hồi khiến người ta kinh hãi.

“Ngươi đã lấy thái tử, thiên hạ đều biết!”. A La nhìn Vương Yến Hồi cảm thấy không thể nào tin nổi nàng ta.

Vương Yến Hồi cười nhẹ: “Ninh vương muốn ta lấy thái tử, cô ruột ta cũng muốn ta lấy thái tử, nhưng một người bản tính hiền lành, chưa từng trải qua cuộc sống quân doanh, chưa từng chinh chiến như thái tử đâu có xứng với ta? Ninh vương bất bình trước dã tâm tạo lập quyền thế, khuynh đảo triều đình của gia tộc ta, cha ta đã hết lời khuyên ta sau khi thái tử đăng cơ, sẽ khống chế thái tử, không cần binh đao vẫn có thực quyền”.

A La thận trọng hỏi: “Vậy tại sao không hỗ trợ thái tử đăng cơ, ngươi làm hoàng hậu sẽ có thực quyền?”.

“Có thực quyền ư? Quyền lực của vương cung không mấy hấp dẫn ta. Ninh quốc chưa có tiền lệ nữ nhi ra trận! Cho dù ta khống chế được thái tử, ta cũng chỉ có thể ở trong hậu cung. Trong cung thật buồn tẻ!”. Vương Yến Hồi hạ giọng rất thấp, lát sau lại khôi phục thần thái bình thường: “Khi Ninh vương ban Cố Thiên Lâm cho Tử Ly ta đã biết, ý vương thượng muốn Tử Ly kế vị. Nhưng ta nghĩ, có lẽ Tử Ly không biết. Ninh vương chắc sẽ trao di chiếu cho An Thanh vương, không cho Tử Ly biết. Khi Tử Ly cần giúp đỡ nhất, ta và chàng ta đã có minh ước. Nếu ta hỗ trợ giúp chàng lên ngôi, chàng sẽ lập ta làm hoàng quý phi, một ngày nào đó nếu cần chinh chiến, sẽ phong ta làm quân sư”.

A La chấn động bởi tiết lộ của Vương Yến Hồi. Nàng ta và Tử Ly đã có minh ước? An Thanh vương có biết không? Những gì mình trải qua mấy ngày nay Vương Yến Hồi đều nắm trong lòng bàn tay hay sao? Đầu nàng choáng váng bởi quan hệ vòng vo rối ren này. Vương Yến Hồi tiếp tục: “Ta giúp Tử Ly nắm quyền thống lĩnh Hữu quân, lại có Cố tướng tương trợ, rời khỏi Phong thành là chàng hóa rồng. Lúc đó ta đã biết, trận này dù đánh hay không, thái tử đều thua. Trận Hoàng Thủy ta giúp thái tử vạch định kế sách, coi như giúp chàng lần cuối, nếu chàng thắng cũng là ý trời, ý trời không muốn Tử Ly lên ngôi!”.

“Nhưng thiên hạ đều biết ngươi là thái tử phi!”.

Vương Yến Hồi cười, chìa cánh tay ra, trong ánh nến, dấu thư cung sa đỏ chói in trên cánh tay, đỏ đến kinh người: “Cố Thiên Lâm cứ việc làm hoàng hậu. Sau khi ta và Tử Ly có minh ước, Tử Ly cũng không hề gặp Cố Thiên Lâm. Thái tử phi thì sao, đợi khi Tử Ly đăng cơ, chàng sẽ hạ chỉ bố cáo thiên hạ, Vương Yến Hồi đã vì chàng mà nhẫn nhịn gánh vác trọng trách, giữ thân như ngọc. Cái đó là minh chứng rõ nhất. Khi đại lễ tế tổ, lễ quan sẽ kiểm chứng”.

A La quả thật không dám tin, nàng ta làm thái tử phi đã ba năm vậy mà không phải người của thái tử. Vương Yến Hồi nhìn thấy vẻ băn khoăn trong mắt nàng: “Điều này có gì khó, thái tử vốn không thích ta, trước mặt ta, chàng không dám nói nặng một câu. Một người đàn ông như vậy sao ta phải trở thành người của hắn?”. Nàng ta cười ha hả, nhưng ánh mắt nhìn A La lại đầy oán hận, “Nhưng hôm đó tại phủ An Thanh vương, ta đã nhận ra Tử Ly thực lòng yêu ngươi. Ta có thể nhẫn nhịn để Cố Thiên Lâm làm hoàng hậu, nhưng không thể dung thứ ngươi ở bên Tử Ly”.

“Ta sẽ không ở bên Tử Ly, người ta thích là Bình Nam vương Lưu Giác!”. A La lập tức đề phòng, người đàn bà đố kỵ sẽ bất chấp đạo lý.

“Ta biết, ta cũng thực lòng hy vọng hai người ở bên nhau, chỉ có điều”, mũi nhọn lại nhằm sang hướng khác, “Ta phải dùng ngươi để buộc Tử Ly thực hiện lời chàng đã hứa với ta!”.

“Ngươi không sợ cha con An Thanh vương phản đối Tử Ly lập ngươi làm quý phi?”.

“Cha con An Thanh vương chỉ trung thành với Ninh quốc. Chỉ cần Tử Ly đăng cơ làm hoàng đế, chỉ cần Ninh quốc cường thịnh, sao họ có thể oán ta? Đây cũng là cách tốt nhất bảo toàn thế lực họ Vương chúng ta!”. Vương Yến Hồi tự tin trả lời.

Vương Yến Hồi, ngươi sai rồi, mọi quân vương của mọi triều đại đều tối kỵ ngoại thích can dự triều chính, lộng quyền, Tử Ly muốn lợi dụng ngươi để lên ngôi, nhưng sẽ không dung thứ họ Vương khuếch trương thế lực, nắm đại quyền. A La lặng lẽ nhìn Vương Yến Hồi: “Vậy hà tất phải đánh trận này?”.

“Thắng là tốt nhất, ta sẽ lập đại công với Tử Ly. Dẫu thất bại cũng để Tử Ly nhìn rõ, dã tâm của chàng chỉ có Vương Yến Hồi này hỗ trợ mới thực hiện được. Huống hồ, nếu không làm thế, sao Tử Ly có thể danh chính ngôn thuận đăng cơ xưng vương! Chỉ có để thái tử ra tay trước...” Vương Yến Hồi cười, “Những gì ngươi nghĩ, Yến Hồi đều biết, ngày mai trận chiến trong cung đình, ta sẽ hy sinh hoàng hậu, cô ruột của ta, ta sẽ để cho cha ta dâng biểu từ quan, ta sẽ làm cho mọi thế lực của họ Vương tan rã, Tử Ly khỏi lo ngoại thích lộng quyền. Hành động vì nghĩa diệt thân này, quần thần trên dưới phải khen ta hiền thục sáng suốt, sao còn cản trở tiền đồ của ta? Còn nàng, đợi khi đại sự hoàn tất, ta sẽ đứng ra xin Tử Ly đích thân chủ hôn, để nàng và Bình Nam vương toại nguyện. Chúng ta không thù không oán, thứ nàng cần chỉ là một người tình suốt đời chung thủy, thứ ta cần là thống nhất thiên hạ, lưu danh sử xanh! Có lẽ ta còn tham vọng vì thế Tử Ly sẽ nhìn ta bằng con mắt khác”.

Vương Yến Hồi đi rồi, A La nghiêm mặt nói với Tiểu Ngọc: “Tiểu Ngọc, ta đối với em thế nào?”.

Tiểu Ngọc ngớ người, quỳ sụp trước mặt A La, tủi thân nói: “Tiểu thư, sao tiểu thư nói vậy? Chuyện này, chuyện này còn phải hỏi sao? Tiểu Ngọc dám chết vì tiểu thư”.

A La thở dài: “Ta không cần em chết vì ta, ta sợ Vương Yến Hồi vì những lời vừa tiết lộ mà hãm hại em, nhưng...”. Mắt tỏ vẻ quả quyết, “Ta tuyệt đối không hy sinh em! Em phải hứa với ta, sau này dù đối với người chồng em tin tưởng nhất, cũng tuyệt đối không nhắc nửa câu những điều vừa nghe thấy”.

“Tiểu Ngọc hiểu, Tiểu Ngọc xin thề, nếu tiết lộ nửa câu, sẽ không chết yên thân, bị người thân lìa bỏ!”. A La dìu Tiểu Ngọc đứng dậy, đột nhiên ôm Tiểu Ngọc, hít một hơi dài, nói: “Tiểu Ngọc, lòng ta rối bời rất muốn giết người. Để bảo vệ tính mạng của chúng ta, ta muốn giết Vương Yến Hồi, nếu Tử Ly phát hiện chúng ta đã biết minh ước giữa chàng và Vương Yến Hồi, ta không dám chắc liệu chàng có... chàng không còn là Tử Ly năm xưa nữa. Ta rất sợ, giết người, xưa nay ta chưa từng nghĩ, sẽ bị trừng phạt, có thể bị tử hình, thật đáng sợ!”.

Tiểu Ngọc nhẹ nhàng vuốt vai nàng: “Bất luận tiểu thư làm gì Tiểu Ngọc đều đứng về phía tiểu thư”.

Tối hôm đó A La gần như thức trắng. Tử Ly, chàng giữ bí mật này bao lâu rồi? Tại sao Vương Yến Hồi lại nói chuyện này với mình? Tử Ly có thật sẽ cưới nàng ta? Vương Yến Hồi có thật lấy mình làm điều kiện trao đổi? Tử Ly đã thay đổi đến mức tâm địa không thể lường rồi ư? Liệu chàng có ra tay với cha con An Thanh vương, tước binh quyền, thậm chí hãm hại họ? A La căng thẳng suy nghĩ, đầu đau muốn vỡ, nhắm mắt muốn ngủ một lát, cho dù thế nào nàng cũng phải trốn khỏi nơi đây.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.