Duy Quân

Chương 30: Chương 30




CHƯƠNG 32

Hạ Hầu Triển giận, một bên tiến lên thay Khang Viễn thuận khí, một bên nhíu mi nói:“Hoàng huynh thời điểm này cò chú ý mấy cái đó , nếu cảm thấy được uy nghiêm hoàng đế bị tổn hại, về đến kinh thành đệ đệ cấp hoàng huynh một đêm bồi tội.”

“Đơn giản một câu vui đùa mà thôi, tiểu Triển ngươi vẫn là như vậy, chỉ cần có chuyện liên quan đến Khang Viễn, thiên vương lão tử cũng không để ý.” Hạ Hầu Hiên cười làm lành khoát tay áo, tỏ vẻ chính mình cũng không để ý.

Hạ Hầu Triển hừ một tiếng, ánh mắt hướng trên người mỹ mạo nam tử, cười lạnh nói:“Hoàng huynh lúc đó chẳng phải cũng giống thế sao? Một khi đụng đến chuyện của chị dâu Ngưu Ngưu, đừng nói thiên vương lão tử, chính là chư thiên thần phật, ngươi cũng đều không quan tâm .”

Ngưu Ngưu cũng ho nhẹ một tiếng, hướng Hạ Hầu Hiên trừng mắt một cái, thầm nghĩ ngươi xứng đáng, chẳng lẽ không biết bím tóc mình cũng ở trong tay người ta đấy sao? (chắc là cũng có nhược điểm trong tay người khác, bị bắt thóp)

Hạ Hầu Hiên không them để ý, ha hả cười nói:“Nói cũng là, ai, ta nói ta muốn lập Ngưu Ngưu làm hậu, hắn sống chết không đồng ý, còn nói chờ đem đứa nhỏ này sinh hạ rồi nói sau, thật là……” Lời còn chưa dứt,“Đông, đông” hai tiếng vang lên, một tiếng là Hạ Hầu Triển đụng vào đầu xe, một tiếng là Khang Viễn lăn xuống giường.

Hạ Hầu Hiên liền đem chuyện Ngưu Ngưu là yêu tinh có thể thụ thai nói cho hai người biết. Hai người không nói gì, nửa ngày mới có phản ứng lại, Hạ Hầu Triển biết yêu là tư vị gì, cũng không cảm thấy được ca ca thích yêu tinh có gì không đúng, vừa chuyển đề tài nói:“Các ngươi sao vậy đến đây?”

Hạ Hầu Hiên nói:“Ngươi cùng Khang công tử mất tích một ngày một đêm, lão Tướng quốc cùng trẫm không chờ đợi được, trẫm đành phải đi tìm Quan Sơn, ai biết dạo này gia khỏa này mê thượng người nào, không chịu tiến cung gặp trẫm, sao tờ giấy nói các ngươi hữu kinh vô hiểm (chỉ kinh hách chứ không nguy hiểm??), còn bảo trẫm hôm nay đến đón các ngươi, nói cái gì nếu đi sớm một ngày, chỉ sợ chuyện tốt khó thành.”

Không đợi Hạ Hầu Hiên nói xong, Khang Viễn lại đỏ mặt, oán hận nghiến răng vài cái, thầm nghĩ Quan Sơn a Quan Sơn, hay cho ngươi là quốc sư, sao ngươi…… Ngươi đều cho ra mấy chủ ý thiếu đạo đức a. Y tự nhiên biết chuyện tốt khó thành chỉ ý tứ gì, nếu Hạ Hầu Hiên đến sớm một ngày, chính mình cùng Hạ Hầu Triển cũng không ở trong sơn động kia một đêm *** loạn không chịu nổi .

Ngưu Ngưu thản nhiên vân vê miệng cười, hiển nhiên đối với hết thảy phát sinh đều hiểu rõ tường tận. Hạ Hầu Hiên tuy rằng đoán được một ít, lại nhất định phải truy hỏi kỹ càng. Không hỏi hắn chịu không được, Khang Viễn này hận đệ đệ hận đến hàm răng đều ngứa, sau khi lên xe cũng không biểu hiện ra biểu tình tâm như tro tàn cùng hận ý ngập trời a, mới…… mới không đến ba ngày, hắn thật sự không thể lý giải, rốt cuộc đệ đệ dùng chiêu bài gì, khiến cho Khang Viễn hồi tâm chuyển ý .

Hạ Hầu Triển đại khái đem chuyện tình nói một lần. Hạ Hầu Hiên nghe xong âm thầm kinh hãi, bất quá hắn đại khái cũng hiểu được , tuy rằng bầy sói này đáng sợ, nhưng là khẳng định là bầy sói này thành toàn cho đệ đệ. Ân, Quan Sơn nói đến sớm một ngày là chuyện tốt khó thành, ha ha ha, không phải bầy sói kia là bạn tốt điều tới đó chứ? Là muốn giúp đệ đệ một tay sao? Hì hì, Quan Sơn a Quan Sơn, bạn chí cốt.

Kỳ thật Hạ Hầu Hiên oan uổng Quan Sơn , Quan Sơn sao có thể làm ra loại chuyện này. Hắn giúp Hạ Hầu Triển dùng mộng giữ lấy Khang Viễn trong lòng đã muốn sọ hãi, sợ một ngày nào đó bạn tốt Khang Kiện chạy tới đạp cửa, nào dám hại biểu ca hắn nữa, chẳng qua là tính trước số mệnh một tí, liền biết chuyện đó thôi.

Hạ Hầu Triển sau khi nói ra hết toàn bộ sự tình, liền không lên tiếng nữa, Hạ Hầu Hiên nhìn thấy trên cổ đệ đệ, có mấy vết trảo (cào) nhợt nhạt, thế là hiểu rõ, lại vẫn cười xấu xa hỏi:“Tiểu Triển, trên cổ ngươi có dấu vết kìa, cũng là do lang trảo sao?”

Hạ Hầu Triển sờ sờ cổ, vết trảo nơi này là khi cùng Khang Viễn mây mưa tạo ra, bất quá hắn cũng không nghĩ muốn ở trước mặt ca ca phá hư thừa nhận, thế là thản nhiên hừ một tiếng, gật đầu nói:“Ân, đúng vậy.”

“A, cái này kỳ quái .” Hạ Hầu Hiên ngẩng đầu nhìn trời:“Chẳng lẽ hiện tại lang đã có khả năng như thế, đã biết dũa móng ư? Bằng không ta nhớ rõ móng vuốt sói thực lợi hại, Ngưu Ngưu, ngươi nói đúng hay không?”

Khang Viễn nghĩ muốn hôn mê, nghĩ thầm rằng hoàng thượng a, ngươi sao lại trở nên không đứng đắn như thế, có một số việc, trong lòng đã biết rõ ràng , cũng không nên mượn đó để khi dễ chúng ta?

Vừa định đến nơi đây, chợt nghe Hạ Hầu Hiên cả kinh kêu lên:“A, Khang Viễn, trên cổ của ngươi lại bị gì vậy? Sao lại có mấy mảng xanh xanh tím tím thế kia ? Chẳng lẽ là lang cắn ?”

Khang Viễn hoảng sợ, ngơ ngác gật đầu. Rồi mới phát hiện Hạ Hầu Hiên vừa cười, lắc đầu nói:“Ai, lang hiện tại a, thật sự là không tôn lão yêu ấu (kính già yêu trẻ), ngay cả lão lang răng nanh rụng hết đều phái ra ra trận a.”( ý là sói cắn bằng lợi mới thế… hoàng đế gì đểu thế lúc đọc ngưu ngưu đã thấy a này hơi bị down down ùi…. )

Ngưu ngưu âm thầm đá hắn một cước, để cho hắn có chừng có mực, đã thấy hắn buông tay:“Ngưu ngưu, trẫm nói đúng vậy a, nếu không phải do lão lang không răng cắn, vết thương kia thế nào cũng xuất huyết? Đâu có thể nào chính là một mảnh xanh tím đâu.”

Hạ Hầu Triển cuối cùng bị lão ca chọc giận, ánh mắt lạnh lùng quét lên người Ngưu Ngưu cùng ca ca một lượt, bỗng nhiên mỉm cười, lạnh lùng nói:“Đúng rồi hoàng huynh, vừa rồi ngươi mới nói chị dâu đã muốn có thai hai tháng đi ? Kia hoàng huynh ngươi cũng nên cẩn thận, nghe nói giữ thai không dễ dàng, ngươi từ nay về sau phải cẩn thận, không nên đụng đên thân thể chị dâu, bằng không động thai khí thì thật khó lường.”

Hạ Hầu Hiên trợn mắt há mồm, Ngưu Ngưu xem xét hắn liếc mắt một cái, dụng thần thức nói:“Làm sao thế? Ta đã nói đừng đùa quá mức làm hắn phát hỏa, ngươi lại không nghe, cái này là báo ứng đi?“

Hạ Hầu Hiên gân xanh trên đầu loạn bính, sau một lúc lâu thanh âm tốn hơi thừa lời liền vang lên, thấp giọng rít gào nói:“Xú tiểu tử, ca ta vì hạnh phúc của ngươi, không để ý nguy hiểm bị Khang Kiện giết chết, cắn rứt lương tâm tứ hôn cho ngươi, ta thanh thản lắm sao? Hiện tại bất quá bắt ngươi đùa một chút, ngươi cứ như vậy trả thù ta, ngươi không làm … thất vọng ta sao?”

Hạ Hầu Triển không chút nào yếu thế, ngang đầu nói:“Này lúc các đại thần phản đối hoàng huynh cùng một thái giám thân mật, là ai đứng đón sóng to cho ngươi kiên quyết duy trì, lại bên ngoài âm thầm hoạt động, đem các đại thần này từng người thuyết phục ? Hừ, ta lãng phí thời gian quý giá cùng Viễn ở chung, thay ngươi làm chuyện này, ta thanh thản sao?”

Khang Viễn cùng Ngưu Ngưu không nói gì nhìn hai huynh đệ đã sắp tính sổ tính đến trước đây ngươi đoạt cây táo của ta, ta thâu tiễn (trộm tiền) Thái Tử bào (cái này chắc là lương của Thái tử quá!!) của ngươi…linh tinh việc nhỏ, cuối cùng hai người nhất trí quyết định, cứ coi hai người kia như không khí là tốt rồi.

Rất nhanh liền đến cửa thành , Khang Viễn mới phát hiện chính mình rời nhà trốn đi cũng không đi xa cho lắm, ngẫm lại cũng là, y cũng chỉ là thư sinh, chạy đi đâu xa. Đợi đến khi trở về Khang phủ, Hạ Hầu Triển đã đem y bế ra.

Khang Viễn liếc mắt một cái liền thấy chờ ngoài cửa là phủ phụ mẫu cùng nha hoàn, không khỏi đem mặt đỏ bừng , vội vàng nhẹ nhàng từ chối một chút, nhìn Hạ Hầu Triển liếc mắt một cái, thế là Hạ Hầu Triển hiểu ý, đưa y đặt ở trên mặt đất, dìu y đi đến trước mựt Khang lão gia cùng phu nhân, Hạ Hầu Hiên cùng Ngưu Ngưu cũng theo lại đây.

Khang lão gia thấy Hạ Hầu Triển, nhớ tới Vương gia hỗn đản này hướng chính mình bức hôn, phải gả đứa con cho hắn làm vương phi, trong lòng đầy oán khí, hận không thể xông lên phía trước tấu mấy quyền đá mấy đá hết giận, bất đắc dĩ hắn là rất người nặng quân quyền, loại thống khoái ý tưởng này cũng chỉ có thể nghĩ mà thôi, không có khả năng phó chư thực thi (biến thành hành động).

End 32

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.