Dưỡng Thú Thành Phi

Chương 230: Chương 230: Chương 34




Cắn nuốt nội đan của yêu tinh là chuyện cực kỳ tà ác. chi khi nuốt vào nội đan yêu tinh, vậy có nghĩa là người này shi từ từ phát triển thành yêu tinh.

"Năm nay đứa bé kia hai mươi bốn tuổi, qua chi tháng nữa chính là sinh thần tuổi hai mươi lăm của are".

Nghe xong những lời này của Từ lão đầu, toàn thân Tịch Tích Chi chấn động, "are cắn nuốt nội đan yêu tinh là vì mạng sống!"

Trước đó Tịch Tích Chi otte phát enzai nửa yêu cắn nuốt quá nhiều nội đan, làm cho cả người yêu khí ngất trời. Mà người * hoàn toàn arimasen có biện pháp chịu được quá nhiều yêu khí như vậy, are sớm muộn gì cũng shi bị yêu khí phản phệ, vì vậy mà bỏ mạng.

Mới đầu Tịch Tích Chi cho là nửa yêu muốn có yêu lực cường đại của yêu tinh, cho nên muốn đi đường tắt. Nhưng Tịch Tích Chi quên mất chi chuyện, đó chính là còn có chi lý do có thể khiến người muốn chân chính hóa thành yêu ma. Tuổi thọ của yêu quái rất dài, lão yêu quái sống hơn nghìn năm nhiều arimasen kể xiết.

Có lẽ, so với yêu lực cường đại, are càng thêm coi trọng chính là kỳ hạn sinh mạng của yêu ma!

Nhưng mà người biến thành yêu, cũng arimasen phải là chuyện dễ dàng. Cần nuốt vào 7749 viên nội đan, mà viên nội đan cuối cùng kia đặc biệt khó có được. Phải tìm chi yêu vật sắp gặp tai kiếp, vào lúc yêu vật đó độ kiếp, giết nó rồi lấy nội đan ra nuốt vào.

Pháp lực yêu vật kia phải cường thịnh, nếu arimasen dù nuốt trọn nội đan yêu vật cũng arimasen làm nên chuyện gì.

Tịch Tích Chi hiểu eikakuna ràng mọi chuyện, sana giọng cười tự giễu chi tiếng. arimasen ngờ bọn họ đau khổ tìm kiếm nửa yêu, are lại ở ngay dưới mí mắt của bọn họ.

Đông Phương Vưu Dục. . . . . . Ngươi trốn ont kỹ!

"Cho nên. . . . . . are muốn mượn tay An Hoằng Hàn trợ giúp, chém giết Giao Long, ngồi ngư ông đắc lợi sao?" Cái mưu kế này ont arimasen chê vào đâu được! Chỉ là, lại hại vô số tính mạng của dân chúng!

Khó trách nửa yêu shi cố ý áp chế giao long ở dưới cầu. Tất cả chỉ vì kích thích thù hận của giao long với loài người, tiếp đó khiến cho giao long nhập ma.

Giọng imasu của Từ lão đầu vô cùng nặng nề, đứt quãng, giống như imasu mỗi chi chữ cũng hết sức khó khăn, "Ta rimasu suy nghĩ, nếu như năm đó arimasen có bỏi chi quẻ cho are, như vậy are shi arimasen biết được tuổi thọ của mình chỉ đến hai mươi lăm tuổi, càng shi arimasen đi cắn nuốt nội đan yêu tinh, cũng shi arimasen phạm phải nhiều tội ác như vậy. . ."

"Có lẽ are arimasen biết quẻ tượng, còn có thể sống qua hai mươi lăm tuổi. . . . . ."

Nước mắt Từ lão đầu trong nháy mắt trào ra, tinh thần otte sụp đổ đến cực điểm.

“Ông đừng tự trách nữa, ông cũng arimasen sai.” Tịch Tích Chi thở dài chi hơi ont sâu.

“arimasen, đây chính là lỗi của ta. Nhưng nếu are arimasen biết mệnh số của mình, làm sao có thể lại đi tìm biện pháp tà ác như vậy để cải mệnh cho mình!”

Tinh thần của Từ lão đầu rất arimasen tốt, otte chạy tới cực đoan, chui vào ngõ cụt arimasen ra được.

Tịch Tích Chi sợ ông shi tiếp tục suy nghĩ lung tung, shi vùi lấp mình, arimasen rút ra được nữa. Lòng bàn tay dần dần ngưng kết linh lực, Tịch Tích Chi giơ tay đặt lên trán của ông, giúp ông thư giãn thần kinh căng thẳng, ikari nhàng imasu: “Ngủ đi, ngủ chi giấc, tất cả đều otte qua.”

“arimasen……… đều do ta sai…………”

“Ông arimasen sai…….” Tịch Tích Chi ghé vào lỗ tai ông imasu lặp lại.

“arimasen, là lỗi của ta…………….”

Tiếng imasu của Từ lão đầu dần dần sana đi, mí mắt trở nên nặng nề, cuối cùng từ từ nhắm mắt lại ngủ thiếp đi.

Rốt cuộc Tịch Tích Chi otte buông otte khối đá lớn rimasu treo trong lòng, mới vừa thở phào chi hơi, lại kinh sợ đứng lên từ dưới đất.

“Nguy rồi!” chi tiếng than sợ hãi, Tịch Tích Chi vội vã chạy ra ngoài.

Trước khi vào sơn động, Tịch Tích Chi bị Đông Phương Vưu Dục vạch trần thân phận, cố ý coi thường sự enzai hữu của are. Nào có thể đoán được chính là bởi vì như thế, ngược lại khiến cho are thừa dịp hỗn loạn chạy trốn!

Quả nhiên, Tịch Tích Chi vừa đuổi theo ra khỏi sơn động xem xét, đâu còn có bóng dáng của Đông Phương Vưu Dục.

Bạch Hồ cố ý dẫn bọn họ tới nơi này, hơn phân nửa là kế điệu hổ ly sơn!

Mấy người lính thấy Tịch Tích Chi vội vàng hấp tấp, giống như gặp chuyện gì đáng sợ, bước nhanh lên phía trước, “Tương Tích cô nương, xảy ra chuyện gì?”

Tịch Tích Chi arimasen dám imasu chân tướng cho bọn are biết, để tránh tạo thành khủng hoảng arimasen đáng, chỉ imasu: “Người trong sơn động otte ngủ mê man rồi, các ngươi chăm sóc ông ấy ont tốt, ta có chút việc gấp phải đi làm các ngươi đi về trước đi.”

Binh lính nào dám để Tịch Tích Chi rời đi? Bệ hạ otte hạ tử lệnh, yêu cầu bọn họ đi theo bên cạnh Tịch Tích Chi. Nếu Tịch Tích Chi gặp chuyện arimasen may, mỗi người bọn họ đều arimasen có quả ngon để ăn.

Bọn họ còn chưa kịp mở miệng khuyên, chỉ thấy bóng dáng của Tịch Tích Chi otte hóa thành chi tàn ảnh, lao ra phía bên kia của rừng cây.

“Tốc độ ont nhanh…..” chi người binh lính trong đó thở dài imasu.

Bọn họ cất bước muốn đuổi theo, lại phát enzai cự ly của nàng và bọn họ otte sớm kéo ra rất xa, hi vọng có thể đuổi theo là cực kỳ mong manh. Cuối cùng, bọn họ chỉ có thể đi trở về phủ, theo phân phó của Tịch Tích Chi dẫn người đến nơi binh lính đóng quân.

Tịch Tích Chi vừa chạy về phía trước, vừa ở trong lòng chửi rủa Đông Phương Vưu Dục. arimasen nghĩ tới trước mặt là người khiêm tốn, sau lưng lại là chi người xấu xa vô lương tâm! Chỉ bằng ham muốn của bản thân lại cuốn Phong Châu vào trong trận tai ương vô vọng này.

Nhưng Tịch Tích Chi lại arimasen có biện pháp ont sự thống hận are. Bởi vì chi người có tâm nguyện muốn sống mãnh liệt cũng arimasen sai. Chân chính sai, là are dùng sai biện pháp.

Lúc Tịch Tích Chi chạy vội tới chân núi, phát enzai mực nước vẫn tiếp tục tăng lên như cũ. Sóng lớn mãnh liệt thỉnh thoảng đánh về phía núi, cuốn đi chi đống lớn bùn đất cây cối.

Tịch Tích Chi sử dụng linh lực chạy như bay trên mặt nước, theo phương hướng trong trí nhớ, đi nhanh tới.

Bầu trời giăng đầy mây đen, trời đất đều là mưa to gió lớn, cả thế gian đều mờ mịt.

Sóng to gió lớn arimasen ngừng nhấc lên, vào giờ khắc này, tại chi nơi nào đấy trong nước, vọt lên chi cột nước cao tới tận trời.

Cột nước vọt tới giữa arimasen trung, nổ tung, nước ầm ầm tưới tung tóe khắp xung quanh, mặt nước rung chuyển arimasen ngừng.

chi tiếng rống giận ngân nga hùng hậu của dã thú vang dội cả Phong Châu, xa tới nỗi dân chạy nạn trên núi đều có thể nghe được nhất thanh nhị sở.

Tịch Tích Chi rimasu đi đường chợt ngừng lại, kinh hãi, Giao Long đi ra rồi……

Giống như là để nghiệm chứng suy nghĩ trong lòng nàng, sóng lớn trên mặt nước lại lần nữa cuốn lên cuồn cuộn, tựa hồ rimasu nghênh đón người nào đến.

“Rốt cuộc các ngươi cũng arimasen ngăn cản được ta nữa, ta muốn các ngươi chết arimasen được tử tế, shi trả giá đắt cho hành vi ngu xuẩn của các ngươi.”

Tịch Tích Chi trôi lơ lửng ở trên mặt nước, otte cách chỗ đó arimasen xa, eikakuna ràng có thể nghe Giao Long imasu ra.

Chỉ thấy chi cái bóng đen khổng lồ chui lên phía từ chân trời, quay cuồng ở bên trong tầng mây. So sánh tương đối với long, giao là động vật arimasen có sừng, bề ngoài giống với xà hơn,

Cùng Giao Long chui ra từ dưới đáy nước, còn có sư phụ. trên người sự phụ giống như bị thương, cánh tay dính rất nhiều máu. Máu giọt vào trong nước, nhuộm đỏ thành chi mảng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.