Dưới Vương Triều Cổ Đại

Chương 42: Chương 42: Vào cung




Không gian như ngưng động, mọi thứ xung quanh yên tĩnh đến lạ.

Vũ Văn Dụ cân nhắc tới lui, ngẩng đầu nói với Hoằng Kỳ: “Đi tìm hiểu xem thái thượng hoàng trúng độc gì.”

“Vương gia, e rằng chuyện này không dễ thăm dò đâu.”

“Cố Thiểm chắc chắn biết!” Vũ Văn Dụ nói.

“Bây giờ Cố Thiểm có lẽ đang túc trực trước triều đình. Hắn hoàn toàn không ra ngoài được. Hơn nữa, Cố Thiểm cũng vừa mới tới đây, có thể nói, hắn vừa mới tìm cách thông báo rồi đấy.” “ Hoằng Kỳ đấy.

Một tia sắt lạnh bật lên từ ánh mắt Vũ Văn Dụ: “Vào cung bẩm báo, nói bổn vương nhận tội.”

“Vương gia!” Từ Qúa cùng Hoằng Kỳ đồng thời kêu lên, vương gia điên rồi sao? Sao lại nhận tội.

“Bổn vương nhận tội, mọi việc mà Nguyên Chiếu Lâm làm đều do bổn vương chỉ thị.” Vũ Văn Dụ nói mà mặt không chút đổi sắc.

Từ Qúa thở phào nhẹ nhõm, tương đầu vương gia muốn thừa nhận thích khách là do chính mình phải tới tự làm tổn thương mình.

Tuy nhiên, việc tự nhận mình đã chỉ thị vương phi đến trị bệnh cho thái thượng hoàng thì cũng không thỏa đáng.

“Điều đó sẽ không được đầu, vương gia, bây giờ người là một tội nhân.” Từ Qúa nói.

Hoằng Kỳ suy nghĩ một chút, mới lên tiếng: “Vương gia tin tưởng vương phi sao?”

“Đây là cách duy nhất!” Vũ Văn Dụ lạnh lùng nói.

Hoằng Kỳ nhìn Vũ Văn Dụ: “Vương gia quyết định thế này, vương phi là châu chấu trên dây. Nếu vương phi không thể xoay chuyển, tình hình của vương gia người sẽ càng tệ hơn. Người đã nghĩ tới chưa?”

“Ngoài ra, còn có cách nào khác không?” Vũ Văn Dụ tức giận, máu trong cổ họng lại trào ra, cưỡng chế đè nén, nhưng vẫn ngửi thấy mùi tanh nồng.

Kỷ vương làm việc, kỹ lưỡng đến mức giá không lọt, nước không thể chảy qua.

Kể từ khi thích khách tự sát, hắn nhất định sẽ không để lại bất kỳ cái cán nào, vấn đề này, hắn ắt phải chịu uất ức rồi.

Vì vậy, làm ầm ĩ chuyện này cũng vô ích, chỉ có thể hy vọng Nguyên Chiếu Lâm có thể chữa khỏi bệnh cho thái thượng hoàng thôi, sau đó có thể lấy công chuộc tội.

Anh biết trái tim của phụ hoàng tàn nhẫn đến nhường nào.

Từ Qua khó hiểu: “Rốt cuộc cách này là sao vậy chứ?”

Hoằng Kỳ giải thích: “Vốn dĩ thái thượng hoàng đã hấp hối rồi, chính vương phi đã kịp thời cứu thái thượng hoàng. Nếu chuyện hạ độc không liên quan đến vương phi, vậy thì vương phi đã làm rất tốt việc trị liệu cho thái thượng hoàng.” Nếu tất cả những điều này đều do vương gia chỉ dẫn thì vương gia sẽ được ghi công đầu tiên”.

Từ Qua kinh hãi nói: “Vậy nếu vương phi không chứng minh được mình vô tội thì sao?”

Hoằng Kỳ im lặng một hồi, trầm giọng nói: “Vậy thì, Từ Quá, ta và người nhất định phải chết cùng vương gia.”

Từ Qúa dấy lên cảm giác tự hào trong lồng ngực: “Được rồi, chết thì chết. Chờ đợi như thế này cũng chả khác gì chờ chết. Chi bằng buông tay liều mình một phen vậy.”

Hoằng Kỳ gật gật đầu, nhìn về phía Vũ Văn Dụ: “Hiện tại vương gia không thể vào cung. Đối với kế hoạch này, chỉ có thể tìm vương phi rồi.”

“Ừ!” Vũ Văn Dụ chậm rãi đứng lên, vết thương xé rách, mỗi một cử động đều đau, đau đớn cũng là một mùi vị không tồi, để cho tinh thần chiến đấu của hắn không khỏi thả lỏng.

Nguyên Chiếu Lâm có thể chữa trị thương thế cho thái thượng hoàng, tại sao lại không thể?

Xe hiệu đã đến vương phủ Duệ Thân.

Duệ thân vương chuẩn bị vào cung thì gặp liệu của Vũ Văn Dụ ở cửa.

Duệ thân vương biết Vũ Văn Dụ bị thương nặng, vừa thấy hắn đến thì vô cùng kinh ngạc, Hoằng Kỳ tiến lên bẩm báo: “Duệ thân vương, xin nhường một bước. Vương gia bị thương quá nặng không thể xuống đất được.”

Duệ thân vương dắt ngựa bước tới, Hoằng Kỳ mở màn, lộ ra vẻ mặt bình tĩnh tái nhợt của Vũ Văn Dụ.

“Hoàng thúc, Nguyên Chiếu Lâm tới chăm sóc cho thái thượng hoàng là chủ ý của ta. Xin hoàng thúc đưa ta vào cung.”

Duệ thân vương gật đầu: “Đi thôi!” Nhớ Quay lại đọc tại truyện t amlinh.

Ông ra lệnh cho mọi người đổi ngựa của mình thành một chiếc kiệu và vào cung điện với Vũ Văn Dụ.

Kiệu tiến vào Đông Trực Môn, cả đoạn đường đều có Duệ thân vương bên cạnh, cho nên không có người ngăn cản.

Kiệu dừng lại ở lối vào ngự thư phòng.

Duệ thân vương nói với Hoằng Kỳ: “Ngươi cùng vương gia chờ ta ở đây, bổn vương đi vào diện thánh.”

“Vâng!”

Tà áo choàng vừa phất lên, Duệ thân vương đã bước vào cửa ngự thư phòng.

Hoằng Kỳ nhìn thấy Tịnh Hầu run rẩy đứng trước đại sảnh, sắc mặt thổn thức, gần như đứng không vững.

Hắn ta bước tới: “Hầu gia?”

Một lúc sau, ông ta giật mình sửng sốt, vừa nhìn là Hoằng Kỳ, ông hoàn hồn, vội ngẩng đầu nhìn: “Là Hoằng đại nhân sao!”

“Hầu gia làm gì ở đây?” Hoằng Kỳ hỏi.

Tịnh Hầu mếu máo: “Chờ Hoàng thượng triệu kiến, không biết có chuyện gì, Hoàng thượng hạ lệnh đến, nhưng không gặp ta. Người chỉ hỏi ta vài câu về Nguyên Chiêu... vương phi, rồi yêu cầu ta ở đây đợi. “

Đang nói thì Mục Như công công ra truyền chỉ: “Sở vương vào cung diện thánh”.

Hoằng Kỳ và Từ Qua nhanh chóng đỡ Vũ Văn Dụ ra ngoài, Tịnh Hầu vừa nhìn thấy Vũ Văn Dụ, giật nảy mình, và nhanh chóng lùi lại, sợ mình đụng trúng hắn. Nhớ Quay lại đọc tại truyện t amlinh.

Nhìn hắn ốm yếu và mong manh như một tờ giấy, có thể bị thổi bay bất cứ lúc nào,

“Hoàng thượng chỉ cho mời Sở vương!” Mục Như công công tách Từ Qúa và Hoằng Kỳ ra, thờ ơ nói.

Hoằng Kỳ cùng Từ Qủa lo lắng nhìn Vũ Văn Dụ, Vũ Văn Dụ chậm rãi đứng vững vàng, lên tiếng: “Mục Như công công, mời dẫn đường!”

Vào điện, chưa đầy 20 bước là có thể đến sảnh chính của ngự thư phòng.

Vũ Văn Dụ di chuyển từng bước, lòng bàn chân rỉ máu, tất cả vết thương trên chân đều xẹp xuống, phía sau kéo một dải máu, khiến người ta khi nhìn vào đều cảm thấy kinh ngạc.

Mục Như công công sửng sốt, không ngờ Sở vương lại bị thương nặng như vậy.

Ông ta chỉ cho rằng chỉ bị chấn thương từ xương trán đến mang tai.

Minh Nguyên để nhíu mày, ảm đạm nhìn vệt máu kéo sau lưng Vũ Văn Dụ.

Hắn đã bị thương hai ngày rồi, vết thương vẫn không ngừng chảy máu, không lẽ hắn là đồ ngốc sao?

Đứa con trai này có phải quá láu cá rồi không.

Trên lông mày của Vũ Văn Dụ lấm tấm những giọt mồ hôi, và đường đi vào, nó đã làm kiệt quệ sức lực của toàn thân hắn. Cứ đứng như thế này là một cơn đau thấu tim gan.

Nhưng hắn phải quỳ xuống.

Thân thể chậm rãi di chuyển xuống, chân mềm nhũn, có tiếng đập mạnh, vết thương ở bụng mở ra, máu tươi tóe ra, Vũ Văn Dụ đột nhiên cảm thấy bầu trời quay cuồng, hai mắt trở nên đen kịt, nhưng lại kiên quyết kêu to: “Phụ hoàng, việc Nguyên Chiêu Lâm trị bệnh cho thái thượng hoàng là do con chỉ thị“.

Vừa dứt lời, người kia ngã lăn ra đất, bất tỉnh.

Vũ Văn Dụ được đưa đến Phối điện, và Nguyên Chiếu Lâm đang ở đấy, cô nhìn Vũ Văn Dụ, người bê bết máu, được khiêng vào.

Minh Nguyên đế và Duệ thân vương cũng đi theo, ngự y vẫn chưa đến.

Nguyên Chiếu Lâm kinh ngạc nói: “Sao hắn ấy lại vào cung làm gì? Hắn không thể xuống giường được. Trời ạ, ta sợ vết thương sẽ rách ra mất.”

Duệ thân vương nắm vào điểm mấu chốt, hỏi: “Là ngươi chữa trị vết thương cho nó sao?”

“Đúng vậy, trong người hắn có mười tám vết dao. Đã nguy kịch lắm rồi. Lúc ta vào cung, hắn vẫn chưa vượt qua giai đoạn nguy hiểm.” Nguyên Chiếu Lâm đáp. Đôi mắt nổi lên một tầng nước nhìn Vũ Văn Dụ, trong lòng vô cùng đau sót, những vết thương này Nếu không xử lý nó nhanh chóng, hắn sẽ chết.

Ánh mắt hoàng để chuyển động, nhưng không nói lời nào, chỉ là nhìn Nguyên Chiếu Lâm với vài ý nghĩ trong đầu.

Nguyên Chiêu Lâm cũng không kịp lo lắng, vội vàng băng lại vết thương đang chảy máu ở bụng, cô khâu lại rất lâu, có phải hắn điên rồi không? Sao lại vào cung bất ngờ thế này.

“Vũ Văn Dụ, Vũ Văn Dụ, dậy đi!” Nguyên Chiếu Lâm một tay che vết thương, vỗ vỗ mặt của hắn: “Đừng ngủ, ngủ say sẽ không tỉnh lại nữa.

Mất nhiều máu như vậy, hắn thực sự sẽ chết. DDDDD

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.