Dược Thần

Chương 161: Chương 161: La Tư Đặc. (2)




Nhị thúc, lời nói lúc trước của Lôi Nặc ta đã đa nghe được, Kiệt Sâm có được huyết mạch gia tộc đạt 50 phần trăm trở lên, hơn nữa tấn giai đến Linh đồ, việc này đối với gia tộc có ý nghĩa trọng đại, cho dù là để cho hắn trọng hồi gia tộc cũng không phải là chuyện không thể.

Lôi Áo lạnh nhạt nói.

- Hừ, chuyện này ta không đồng ý, trong gia quy có quy định rõ ràng, không thể nào thông qua Trưởng lão đoàn đồng ý được.

Khắc Lao Đức tiếp tục cười lạnh nói.

Ở bên trong, một đại gia tộc, tộc trưởng mặc dù là nhất gia chi chủ, nhưng mà Trưởng lão đoàn cũng là một cỗ lực lượng không thể bỏ qua, có quyền quyết định hỏi đến các hạng sự vụ trong gia tộc. Tại Gia tộc Thác Đức, tổng cộng có năm vị trưởng lão, ngoại trừ một tên trưởng lão toàn lực ủng hộ Lôi Áo ra thì bốn tên trưởng lão khác thường xuyên xử lí sự tình đối nghịch với Lôi Áo, nếu như bốn người bọn họ liên hợp lại, tuyệt đối có quyền lợi để cho quyết định của Lôi Áo hết hiệu lực.

- Chuyện này ta tự mình cáo tri thúc công, do hắn làm chủ.

Lôi Áo dứt lời, lôi kéo Lôi Nặc cùng Kiệt Sâm quay người đi vào phủ đệ.

Tại Gia tộc Thác Đức, ngoại trừ tộc trưởng Lôi Áo cùng với năm vị trưởng lão ra còn có một nhân vật tổ tông tên là La Tư Đặc, đó chính là Tam thúc trong miệng Lôi Áo.

Tối Cường Giả của toàn bộ Vương quốc Áo Lan Đa là hộ vệ thống lĩnh cung đình, Đế Lâm Hoàng Linh Sư thất giai đê cấp, mà với tư cách võ huân thế gia Gia tộc Thác Đức của vương quốc. Tối Cường Giả ngoài tộc trưởng Gia tộc Thác Đức, Lôi Áo Tôn Linh Sư lục giai cao cấp, trên thực tế bối phận cao nhất là La Tư Đặc, thực lực đã đạt đến cảnh giới Hoàng Linh Sư thất giai trung cấp, bởi vậy địa vị của La Tư Đặc tại Gia tộc Thác Đức cực cao, chuyện hắn quyết định, cho dù là Lôi Áo tộc trưởng hoặc là Trưởng lão đoàn cũng không quyền phản bác.

- Nói cho Tam thúc?

Đám người Khắc Lao Đức vốn là sững sờ, lập tức nhao nhao kêu lên:

- Tốt, vậy thì nói cho Tam thúc, để cho Tam thúc làm chủ.

Lập tức, một đám người đại quy mô hướng phía trong phủ đệ đi đến, toàn bộ phủ đệ Gia tộc Thác Đức rất lớn, ngoại trừ người bên ngoài quanh năm bên ngoài xử lý sản nghiệp gia tộc thì đại đa số đệ tử hạch tâm bên trong gia tộc tất cả đều ở trong phủ đệ, hôm nay chứng kiến một đám người như vậy, trong đó có cả năm đại trưởng lão cùng với tộc trưởng thì lập tức nghị luận nhao nhao.

Có không ít đệ tử lúc trước đuổi tới cửa, biết rõ nội tình rất nhanh đem tin tức truyền vào mấy tên đệ tử bình thường trong gia tộc. Kết quả là một truyền mười, mười truyền một trăm, toàn bộ đệ tử trong phủ đệ của Gia tộc Thác Đức toàn bộ cũng biết Lôi Nặc trở lại.

Tuy rằng tuyệt đại đa số đệ tử gia tộc bởi vì gia tộc phong bế tin tức nên những sự kiện và bí mật đó không biết nhiều lắm, nhưng mà mười tám năm lúc trước ảnh hưởng trọng đại tới Gia tộc Thác Đức vẫn vụng trộm truyền lưu trong những đệ tử bình thường, đại bộ phận tộc nhân đối với chuyện này đều cơ hồ có nghe thấy.

Dưới sự dẫn dắt của Lôi Áo, rất nhanh một đoàn người đại quy mô liền đi tới chỗ sâu nhất trong phủ đệ của gia tộc. Tận cùng bên trong nhất phủ đệ gia tộc là một cái sân nhỏ hoang vu, chiếm diện tích không nhỏ là hòn non bộ loạn thạch, không ít địa phương còn gieo trồng một ít thực vật không biết tên, trong sân nhỏ có một hồ nước, ở giữa là một toàn lâu đình có niên đại khá lâu. Kiến trúc này ở tận trong cùng, cửa ra vào lót đá cuội, bên cạnh con đường nhỏ có một cái bàn đá cùng với mấy băng ghế đá.

Mọi người đi vào cửa ra vào của sân nhỏ, sau khi dừng lại, Lôi Áo một mình một người đi vào sân nhỏ, sau đó dừng lại ở một gian nhà lớp ngói trên đường nhỏ.

Sân nhỏ thoạt nhìn không có người quét dọn lộ vẻ điêu tàn, đây là một trong những cấm địa của Gia tộc Thác Đức. Trong tình huống không có gì đặc biệt, ngoại trừ tộc trưởng đương đại của gia tộc ra thì bất luận kẻ nào cũng không được tự tiện đi vào.

- Thúc công, gia tộc tử tôn Lôi Áo có chuyện cầu kiến thúc công.

Lôi Áo đứng ở bên ngoài cửa phòng hành lễ với bên trong nói.

Cửa ngôi nhà ngói mở ra, Lôi Áo chậm rãi đi vào.

- Đừng để cho Lôi Áo thuyết phục được thúc công.

Khắc Lao Đức đang chờ cửa ra vào của sân nhỏ, mắt nhìn Lôi Nặc, trong lòng có chút lo lắng, tuy rằng hắn có thể lợi dụng quyền hành của Nhị Trưởng lão tranh thủ quyền lợi Trưởng lão đoàn bác bỏ quyết định của Lôi Áo, nhưng mà nếu nói chuyện này lên thúc công thì Khắc Lao Đức lại không có biện pháp nào.

Lúc này Lôi Nặc nhìn cửa phòng phía xa đóng lại, trên mặt không chút biểu tình, nhưng trong lòng thì dị thường kích động, tuy rằng chuyện tình mười tám năm trước cũng không phải mình sai, nhưng mà Lôi Nặc cũng biết, bị trục xuất gia tộc thì không thể trở về gia tộc. Những năm gần đây này tâm nguyện duy nhất của hắn liền để cho nhi tử Kiệt Sâm của mình trọng hồi gia tộc. Hôm nay hi vọng đang ở trước mắt, hắn làm sao mà không kích động cho được.

Ở thời điểm này, mỗi một giây qua đi, trong lòng Lôi Nặc như trải qua một thời gian dài dằng dặc và đều lộ ra vẻ thấp thỏm không yên.

Sau một lát, cửa phòng lại một lần nữa mở ra, một lão giả mặc trường bào màu xám từ trong phòng đi ra, mà Lôi Áo lúc trước đi vào tức thì theo sát sau lưng lão giả kia, hai người cùng nhau đi ra ngoài.

Bước chân lão giả này giống như người bình thường, hành vi cách nói chuyện cũng không nhìn ra cái gì khác đặc biệt, nhưng mà Kiệt Sâm kiếp trước được chứng kiến vô số cao thủ, trong lòng mạnh mẽ nhảy dựng, một loại áp lực vô hình từ trên người lão giả kia không ngừng phát ra, để cho trong lòng Kiệt Sâm không tự chủ được cảm giác một tia nguy cơ, phảng phất giờ phút này chính mình đối mặt cũng không phải là một lão giả tuổi xế chiều, mà là một đầu Linh Thú hung mãnh.

"Thúc công! " "Thái Thúc công! " "Tam thúc!"

Trong đám người lập tức vang lên âm thanh ân cần thăm hỏi liên tiếp.

Lão giả này không có trả lời, trực tiếp đem ánh mắt rơi vào Lôi Nặc cùng Kiệt Sâm trong đám người trước mặt.

Lôi Nặc do dự một chút, cuối cùng thi lễ một cái, âm thanh của hắn cứng ngắc:

- Vãn bối Lôi Nặc, bái kiến La Tư Đặc tiền bối.

Trước kia, lão giả này cũng là thúc công của mình, nhưng mà mình bây giờ, thì chỉ có thể xưng hô một tiếng La Tư Đặc tiền bối, Lôi Nặc nói dứt lời xong mà trong lòng trào lên tư vị đắng chát vô cùng.

- Lôi Nặc, không cần đa lễ.

Chứng kiến Lôi Nặc, La Tư Đặc cũng có chút cảm khái, đối với người từng là thiên tài số một của gia tộc, La Tư Đặc trước kia tương đối thưởng thức hắn. Chỉ tiếc đã xảy ra sự kiện kia, tuy rằng gia tộc rất không nỡ, nhưng mà đối mặt rất nhiều áp lực, chỉ có một con đường đưa hắn trục xuất gia tộc.

- Vị này là nhi tử của ngươi Kiệt Sâm a. Không tệ, Linh lực ba động trên người hắn, quả nhiên đã đột phá Linh đồ, đến đây đi, để cho ta kiểm tra nồng độ huyết mạch của hắn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.