Được Ở Bên Ngươi Thật Tốt

Chương 18: Chương 18: Có hay không nhận lầm người




Cố Việt Trạch lập tức lấy ra tay Trần Gia Kỳ,sau đó thấy được trên nàng đầu gối vốn trắng nõn xuất hiện một khối bị chầy phá da, đang không ngừng có máu tiết ra,nàng nguyên bản tay kia xuất hiện nhiều vết xước.

Hắn lập tức nổi giận, trán nổi gân xanh,nghiêm nghị nói:“ Mễ Hiểu Đồng ngươi có còn là người, nàng thế nhưng ngươi bạn tốt nhất,ngươi lại đối với nàng làm như vậy“.

Hiểu Đồng nhìn lấy hắn, cánh tay trên vết thương đã không còn thấy đau,bởi vì có càng đau đớn hơn đang tại nàng toàn thân lan tràn.

Nàng trong lòng cái kia cuối cùng ảo tưởng cũng đã tan biến mất theo những gì hắn nói, hắn trước kia cũng đâu có như vậy bảo vệ nàng hay hắn từ đầu đến cuối cũng chưa hề từng yêu nàng thật lòng.

Hiểu Đồng cười khổ lắc đầu,những thứ này bây giờ còn có ý nghĩa gì nữa,nàng đã không còn chút nào yêu hắn nữa, hiện tại và tương lại cũng vậy không cần vì hắn mà thương tâm.

Tựa như nàng bây giờ đối Cố Việt Trạch, nàng đã không còn yêu hắn trái lại càng ngày càng hận hắn. Hắn tùy tiện tin tưởng người khác đến vũ nhục nàng, càng hận chính mình ngày xưa đơn thuần cùng ngây thơ.

Coi như hai người họ đã không còn yêu nhau nữa,chí ít nàng trước cũng không có phản bội qua hắn,trái lại hắn mới chính là người phản bội nàng, không một câu xin lỗi,trái lại một lần lại một lần cùng người khác tổn thương nàng,nhục mạ nàng.

Hiểu Đồng có chút hận bản thân mình,ngày xưa làm gì lại phải yêu hắn nhiều như vậy,vì sao lại đối với người kia cướp đi nàng bạn trai như người thân trong nhà tỷ muội như vậy. Nàng có xúc động cho mình mấy cái chùy vào đầu,nhưng đây cũng không phải nỗi của nàng.

Cho nên nàng quả quyết đi đến Cố Việt Trạch cùng Trần Thư Kỳ hai người kia trước mặt,sau đó lạnh nhạt nhìn từ trên cao xuống tư thế nhìn bọn họ, dùng hết khí lực đến một cái tát hướng phía Cố Việt Trạch phóng tới.

Nàng dùng sức có chút quá mạnh tay đều ê rát,nhưng không hiểu sao trong lòng lại thoải mái rất nhiều.

Trần Gia Kỳ kinh ngạc đến ngây người nhìn Mễ Hiểu Đồng,nàng không nghĩ đến vẫn luôn tính tình hiền lành ôn hòa Hiểu Đồng lại có thể như vậy đánh người, hơn nữa đánh vẫn là trước kia nàng vẫn yêu tha thiết người.

Trần Gia Kỳ kinh ngạc vô thức kêu nên một tiếng “ Việt Trạch” rất nhanh liền làm đến mấy giọt nước mắt đến lăn xuống.

Nàng dáng vẻ động lòng người, khóc lóc lại làm cho người không khỏi thương tiếc,muốn ôm vào lòng dỗ rành.

Cố Việt Trạch nhìn thấy nàng như vậy,thương tiếc giúp nàng lau nước mắt,kìm nén trong lòng giận giữ nói:“ Không có chuyện gì, đừng khóc, coi như ta thiếu nàng. Về sau chúng ta lại không nợ nàng“.

Hiểu Đồng nội tâm đau khổ đã đến mức chết lặng, nghe hắn nói cười lạnh:“ Một cái tát có thể hết chuyện,các ngươi cũng nghĩ quá đơn giản“.

“ Mễ Hiểu Đồng ngươi đừng có quá phận, ta ngươi đánh có thể tùy ngươi chút giận nhưng Gia Kỳ ngươi không được động nàng, nàng cũng không có lỗi gì, ngươi nếu đụng nàng lần nữa đừng trách ta không niệm tình xưa” Cố Việt Trạch ăn nàng một cái tát trong lòng còn tức giận nói.

Hắn là Cố gia đại thiếu gia, dù không bằng như Lăng gia vậy đại đại gia tộc nhưng cũng có tiếng,khi nào hắn bị người đánh qua như vậy,bố mẹ hắn còn không bỏ được thương tiếc đánh hắn đây.

Hết lần này đến lần khác nàng lại dám đánh hắn.

Trước kia nàng là không có gan như vậy đấy,nàng đã thay đổi.

Thế nhưng là như hắn đã nói đây là hắn thiếu nàng, hắn cũng không có mặt mũi đị bất mãn, nghĩ tới đây Cố Việt Trạch có chút không đủ khí đến.

Cố Việt Trạch ngẩng đầu nhìn Hiểu Đồng muốn nói cái gì lại là kinh ngạc ngây người, phát hiện năm đó yêu hắn cái kia giản dị,đơn giản tiểu cô nương đã trưởng thành đến duyên dáng yêu kiều đại mỹ nữ.

Nàng đỏ tươi áo tắm che đi thân thể gợi cảm, chân dài thẳng tắp thon gọn, eo nhỏ thon thon,dung mạo thanh tú động lòng người,dáng người hoàn mỹ làm người không dời đi được mắt nhìn.

Trước kia yêu hắn nàng bình dị gần gũi,có chút đơn sơ,hắn lại thích quyến rũ mê người nữ hài tử vì vậy mới chọn Trần Gia Kỳ mà bỏ nàng.

Nhưng hôm nay nhìn thấy dạng này Mễ Hiểu Đồng,hắn triệt để ngây ngẩn cả người.

Nàng đứng đó ngẩng cao đầu thanh cao mà lãnh ngạo dáng người hoàn mỹ không chút tì vết,một đôi chân thon dài đứng đó làm người ta huyết mạch muốn phún trương.

Những cái kia truyền hình minh tinh cũng không gì hơn cái này đi.

Cố Việt Trạch có chút hôt hoảng,cùng hắn trong trí nhớ cái kia Mễ Hiểu Đồng không phù hợp, có phải hay không nhận lầm người.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.