Đừng Nói Chuyện Với Cô Ấy

Chương 25: Chương 25: Chương 11.2




Type: Mều

Tôi khẽ gật đầu, thở dài nói: “Lý Cương vì bảo vệ bản thân mà không tiếc bán đứng người chị họ bấy lâu vẫn luôn quan tâm giúp đỡ mình, xem ra lòng người quả đúng là đáng sợ.”

”Đây có lẽ mới chính là bộ mặt thật của con người.” Diệp Thu Vi cất giọng hờ hững. “Sau khi biết Hà Ngọc Bân bất cứ lúc nào cũng có thể tố cáo mình, Triệu Hải Thời liền cảm thấy sinh mạng của mình bị uy hiếp, đây là căn nguyên thứ hai gây ra sự phẫn nộ. Anh ta nổi nóng với Tiêu Tiểu Yến chứng tỏ rằng sự phẫn nộ đã sắp tới mức không thể kìm nén nổi nữa, cho nên việc tiếp theo tôi cần làm là kích thích anh ta bằng căn nguyên thứ ba gây ra sự phẫn nộ, qua đó khiến cơn giận của anh ta hoàn toàn bùng phát.”

”Căn nguyên thứ ba?” Tôi hơi sững người rồi đột nhiên hiểu ra ý đồ của cô ta khi xúi giục Lý Cương vu cáo Tiêu Tiểu Yến. “Cô muốn khiến Triệu Hải Thời cho rằng Tiêu Tiểu Yến ngoại tình, mà đối tượng ngoại tình chính là Hà Ngọc Bân!”

”Đối với giống đực mà nói, sự phẫn nộ khi tranh giành bạn tình chính là sự phẫn nộ khó kìm nén nhất.” Diệp Thu Vi nói. “Đây chính là bước mấu chốt nhất để thổi bùng lên sự phẫn nộ của Triệu Hải Thời.”

”Đồng thời cũng là bước khó khăn nhất nữa.” Tôi nói. “Tiêu Tiểu Yến vô cùng căm ghét Hà Ngọc Bân, làm sao lại đi ngoại tình với anh ta được?”

”Tôi không cần cô ta phải thực sự ngoại tình, chỉ cần khiến Triệu Hải Thời cho rằng cô ta đã ngoại tình là được rồi.” Diệp Thu Vi nói. “Sở dĩ tôi ép Lý Cương vu cáo Tiêu Tiểu Yến chính là vì muốn ngấm ngầm đặt nền tảng cho sự ám thị trong bước thứ ba này. Em họ đi tố cáo chị họ, loại hành vi vì đại nghĩa chẳng quản người thân này thông thường sẽ làm người ta nảy sinh cảm giác tin tưởng. Việc Triệu Hải Thời liên tiếp nổi nóng với Tiêu Tiểu Yến chứng tỏ anh ta tuy còn chưa hoàn toàn tin vào lời của Lý Cương nhưng cũng đã bắt đầu nghi ngờ vợ mình, mà đối với một người đã chìm sâu vào sự hoài nghi như thế, muốn dùng phương pháp ám thị để thao túng thực chẳng phải là việc gì quá khó khăn.”

Tôi nói: “Xin hãy tiếp tục đi.”

”Ngày 12 tháng 8, tôi đã ở lại phòng tập thể thao đó nói chuyện phiếm với Tiêu Tiểu Yến tới tận gần tám giờ.” Diệp Thu Vi nói. “Cô ta biết tôi từng học về tâm lý học, thế là không ngừng xin ý kiến của tôi, mà ý kiến tôi đưa ra thì từ đầu chí cuối luôn xoay quanh hai chữ “chân thành“. Tôi nói, giữa vợ chồng với nhau nếu muốn chung sống hòa thuận, tiền đề quan trọng nhất chính là hai bên đều phải chân thành. Nếu mỗi người đều mang một tâm tư riêng, vậy thì sẽ rất dễ nảy sinh khoảng cách. Tiêu Tiểu Yến lập tức tỏ ý tán đồng, nói rằng Triệu Hải Thời là một người theo chủ nghĩa đàn ông, chuyện gì cũng muốn tự mình gánh vác. Tôi nói: “Thực ra muốn hai bên chân thành với nhau cũng không phải là chuyện gì quá khó khăn, sự việc lần này chưa biết chừng lại là một cơ hội. Theo như lời em nói, chồng em là một người theo chủ nghĩa đàn ông, vậy thì da mặt của anh ta nhất định là rất mỏng, chi bằng em hãy chủ động một chút. Tối nay quay về, em có thể bình tĩnh hỏi nguyên nhân anh ta nổi nóng, thái độ nhất định phải thành khẩn. Anh ta tốt với em như thế, nếu có chuvện gì chắc chắn sẽ nói với em thôi. Một khi anh ta mở miệng rồi, em cần phải giữ lấy tâm lý bình tĩnh mà tiếp tục trò chuyện với anh ta, một cuộc trò chuyện chân thành có thể hóa giải mọi sự mâu thuẫn.“.”

”Ý kiến này của cô có thể nói là rất hợp tình hợp lý.” Tôi khẽ gật đầu. 'Tại sao cô phải nói với Tiêu Tiểu Yến những lời này? Cô thực sự muốn giúp vợ chồng bọn họ cải thiện quan hệ ư? Hay là còn có mục đích gì khác nữa?”

'Tôi muốn khiến Tiêu Tiểu Yến biết rằng việc Triệu Hải Thời đột nhiên nổi nóng với cô ta có liên quan tới Hà Ngọc Bân.” Diệp Thu Vi kể tiếp. “Trong hai ngày sau đó, Tiêu Tiểu Yến không đến phòng tập thể thao, cũng không liên lạc với tôi qua điện thoại, mãi đến chiều ngày Mười lăm, cô ta mới xuất hiện trở lại. Cô ta cảm ơn ý kiến của tôi, nói là cô ta đã trò chuyện chân thành với Triệu Hải Thời một phen, và quan hệ vợ chồng giữa hai người bọn họ đã được cải thiện rất nhiều. Khi nói ra những lời này, cô ta cứ cười suốt, nhưng nụ cười lại có vẻ rất gượng gạo.”

”Gượng gạo thế nào?” Tôi hỏi. “Cô có thể miêu tả sơ qua một chút được không?”

Diệp Thu Vi giải thích: “Có một câu nói rất hay thế này: Đôi mắt chính là cửa sổ của tâm hồn. Con người ta khi sợ hãi sẽ nhắm mắt lại, khi căng thẳng sẽ chớp mắt và dụi mắt, khi nôn nóng hoặc giận dữ sẽ nheo mắt lại, khi bi thương quá độ thì đồng tử sẽ co rút, ánh mắt cũng mang vẻ đờ đẫn, còn khi cảm thấy nhẹ nhõm hoặc vui vẻ thì đồng tử sẽ dãn nở, ánh mắt trở nên sáng ngời. Nếu một nụ cười xuất phát tự đáy lòng, vậy thì đôi mắt của người đang cười nhất định phải mở to và rạng rỡ. Nhưng khi Tiêu Tiểu Yến cười thì đôi mắt của cô ta lại có vẻ nhỏ hơn thường ngày, đó rõ ràng là một hành vi nheo mắt trong vô thức. Cho nên, dù cô ta đã cố hết sức thể hiện là mình đang cười, vẻ ngoài của khuôn mặt cũng chứng tỏ điều đó, nhưng nhìn váo đôi mắt thì lại có thể thấy được cô ta đang không vui chút nào, thậm chí còn lờ mờ có chút lo lắng nữa.”

Tôi khẽ gật đầu, nói: “Xem ra, cuộc trò chuyện của cô ta với Triệu Hải Thời đã không được thành công cho lắm.”

”Để có thể hiểu sâu hơn về tâm lý của cô ta khi đó, tôi cố tình dẫn dắt chủ đề câu chuyện qua hướng những giấc mơ.” Diệp Thu Vi hờ hững nói tiếp. “Tôi tùy ý bịa ra một giấc mơ, nhờ cô ta phân tích giúp tôi, sau đó lại giả bộ vô tình hỏi về giấc mơ của cô ta. Cô ta nói buổi trưa hôm đó cô ta đã nằm mơ một giấc mơ rất thú vị, trong giấc mơ xuất hiện cảnh cô ta thành hôn với Triệu Hải Thời, khi đó cô ta được ngồi trong một chiếc kiệu đỏ rực, Triệu Hải Thời thì cưỡi ngựa đi ngay trước kiệu, xung quanh rộn vang những tiếng hò reo náo nhiệt và tiếng kèn trống vui tươi. Triệu Hải Thời mặc một chiếc áo ngoài màu đỏ kiểu cổ, sau đầu lủng lẳng một bím tóc dài, trước ngực thì cài một bông hoa đỏ rất lớn, rõ ràng là trang phục tiêu chuẩn của một tân lang thời nhà Thanh. Cô ta thì ngồi trong kiệu, thỉnh thoảng lại vén khăn trùm đầu lên nhìn chồng mình, Triệu Hải Thời cũng thỉnh thoáng lại ngoảnh đầu nhìn cô ta. Khi bọn họ đang tiến về phía trước, đột nhiên có một người giục ngựa phi nhanh đến bên cạnh Triệu Hải Thời, nói: “Tân lang này, tân nương của anh đang ăn thịt trong kiệu đấy.” Triệu Hải Thời cười, nói: “Nhà tôi vốn mở quán cơm, vợ tôi ăn chút thịt thì đã sao nào?” Người kia nói: “Thứ cô ấy ăn là thịt dê nướng xiên que loại tám hào một xiên bán ở tiệm thuốc Bình An Đường đấy.” Triệu Hải Thời lại cười, nói: “Không thể nào, cô ấy ghét ăn thịt dê nướng xiên que lắm mà, tôi phải xem thử một chút mới được.” Dứt lời, Triệu Hải Thời ghìm cương ngựa lại, chui vào trong kiệu, thế rồi khung cảnh trong kiệu đột nhiên biến thành một phòng ăn riêng trong nhà hàng. Trên chiếc bàn ở chính giữa gian phòng đó có đặt một chiếc bếp nướng lớn, trên bếp có mấy con dê nướng nguyên con cỡ nhỏ, con nào cũng chỉ to ngang con vịt. Ngay sau đó, Tiêu Tiểu Yến ngửi thấy một mùi gây hết sức nồng đậm. Triệu Hải Thời lúc này đang ngồi ngay trước mặt Tiêu Tiểu Yến, hỏi: “Thịt dê nướng xiên que có ngon không?” Tiêu Tiểu Yến ngó nhìn quanh bốn phía, sau khi nhìn thấy nhân viên phục vụ của nhà hàng đang đứng ở cửa thì bèn nói: “Này, tôi đâu có gọi dê nướng nguyên con, sao lại mang dê nướng nguyên con lên đây? Mau bưng đi cho tôi!” Nhân viên phục vụ là một ông cụ, ông ta đưa tay gãi đầu, ngượng ngùng nói: “Tiểu Yến, không phải cháu vẫn luôn thích ăn thịt dê nướng xiên que của nhà chú sao?” Khi đó Tiêu Tiểu Yến cảm thấy rất ấm ức, liền kéo tay ông cụ bước ra ngoài cửa, nói: “Chú Lâm, đi nào, đi nào, chúng ta ra ngoài này nói cho rõ ràng, chú không được ăn quỵt đâu đấy.” Vừa mới ra khỏi cửa, ông cụ đó chợt kêu lên úi chao một tiếng, nói: “Xin lỗi, chú đưa nhầm đồ ăn rồi, bây giờ chú sẽ mang thịt dê nướng xiên que đi và thay bằng thịt lừa nướng cho bọn cháu.” Sau khi quay trở lại trong phòng, gian phòng đó chợt biến về chiếc kiệu, Tiêu Tiểu Yến thì vẫn ngồi ngay ngắn bên trong, Triệu Hải Thời vừa cưỡi ngựa vừa ngoảnh đầu lại cười nói với cô ta: “Đến nhà rồi, đợi lát nữa em nhớ trải giường cho nhanh, sau đó thì sinh cho anh một đứa con trai béo tròn trắng trẻo nhé!“.”

”Đúng là hỗn loạn thật đấy.” Tôi nói. “Từ trong giấc mơ này cô phát hiện ra điều gì?”

”Giấc mơ là nơi phơi bày sự ngụy trang của tiềm thức, giấc mơ càng hỗn loạn thì chứng tỏ sự ngụy trang của tiềm thức càng sâu sắc.” Diệp Thu Vi nói. “Muốn phân tích một giấc mơ như vậy, trước tiên cần phải lột bỏ sự ngụy trang của tiềm thức, cũng tức là phải hiểu được ý nghĩa tượng trưng của các sự vật chủ yếu trong giấc mơ. Đầu tiên là thịt dê, trong giấc mơ từng nhiều lần xuất hiện thịt dê nướng xiên que và dê nướng nguyên con, mà Tiêu Tiểu Yến còn từng nhắc đến cả mùi gây của thịt dê nữa, phải chăng đối với cô ta, thịt dê mang một thứ ý nghĩa đặc biệt nào đó? Tôi hỏi cô ta là có phải cô ta thích ăn thịt dê không, cô ta bèn nói tuy không thích nhưng cũng không đến mức ghét. Tôi lại hỏi cô ta là có phải từng cảm thấy khó chịu sau khi ăn thịt dê không, cô ta trả lời rằng không, cô ta không có vấn đế gì với thịt dê cả.”

Tôi buột miệng nói: “Lẽ nào việc nằm mơ thấy thịt dê chỉ là một sự trùng hợp tình cờ.”

”Trong giấc mơ không có cái gọi là trùng hợp tình cờ.” Diệp Thu Vi nói. “Tôi tiếp tục tiến hành thăm dò cô ta về vấn đề thịt dê. Khi nói tới cách làm thịt dê, cô ta vô tình kể lại một chuyện. Hồi đầu năm 2009, Triệu Hải Thời đi nơi khác công tác chừng hơn một tuần, khi quay về thì có vẻ hốc hác đi nhiều. Tiêu Tiểu Yến mua về mấy miếng sườn dê thật ngon để nấu canh, định bồi bổ cho chồng mình. Chẳng ngờ đêm đó Triệu Hải Thời mãi đến hơn mười giờ mới về nhà, còn say túy lúy, chỉ tắm rửa sơ qua một chút rồi gục đầu ngủ luôn. Tiêu Tiểu Yến múc canh mang đến cho anh ta uống, nhưng anh ta không những không uống mà còn tức tối đẩy bát canh đi, nói là chỉ ngửi thôi đã thấy buồn nôn rồi. Anh ta đẩy rất mạnh, làm cho nước canh bắn đầy cả lên người Tiêu Tiểu Yến. Tiêu Tiểu Yến rất ấm ức, hỏi anh ta là có phải đã ăn gì bên ngoài rồi không, anh ta liền đáp là vừa mới cùng các anh em đi ăn thịt lừa nướng.”

Tôi đưa tay lên vuốt nhẹ mái tóc một chút, trầm ngâm nói: “Trong giấc mơ đó cũng đã xuất hiện thịt lừa nướng.”

”Đúng vậy.” Diệp Thu Vi nói. “Tôi ý thức được chuyện nấu canh này có lẽ chính là nguyên nhân khiến cô ta nằm mơ thấy thịt dê và thịt lừa. Triệu Hải Thời là một người tôn thờ chủ nghĩa đàn ông, hơn nữa còn độc đoán, máu lạnh và khiến người ta sợ hãi. Tiêu Tiểu Yến thì là loại phụ nữ yếu đuối điển hình, rất ỷ lại vào đàn ông. Cô ta rất sợ chồng mình, bằng không đã chẳng nghe theo mệnh lệnh của chồng mà đi phá thai như thế.”

Tôi khẽ gật đầu.

”Sự sợ hãi sẽ thể hiện ra qua rất nhiều chi tiết tâm lý.” Diệp Thu Vi tiếp tục phân tích. “Ví dụ như trong chuyện nấu canh kia chắng hạn, Tiêu Tiểu Yến dày công nấu canh thịt dê cho chồng, thế mà chồng cô ta lại nói là chỉ ngửi thôi đã thấy buồn nôn, trong tiềm thức, Tiêu Tiểu Yến cho rằng canh thịt dê khiến cho chồng nổi nóng với mình, từ đó liền nảy sinh cảm giác sợ hãi và chán ghét đối với canh thịt dê, sau đó phát triển thành đối với tất cả mọi thứ được làm từ thịt dê. Ngoài ra, chồng cô ta không uống canh thịt dê là vì đã ăn thịt lừa nướng rồi, thế là theo tiềm thức, cô ta bất giác nảy sinh một thứ tình cảm đặc biệt đối với thịt lừa nướng.”

Tôi nói ra suy nghĩ của mình: “Cô ta cố tình học theo sự yêu ghét của chồng mình một cách vô thức, đó hẳn là tâm lý lấy lòng sinh ra do sự sợ hãi rồi. Loại hoạt động tâm lý này kỳ thực có thể làm giảm bớt và xóa nhòa sự sợ hãi một cách hữu hiệu, cho nên xét kĩ ra cũng có thể tính là một hình thức tự bảo vệ của tâm lý.”

”Hoàn toàn chính xác.” Diệp Thu Vi nhìn tôi bằng một ánh mắt kỳ lạ, mà ánh mắt này đã xuất hiện mấy lần trong ngày hôm nay rồi. “Cho nên đối với Tiêu Tiểu Yến, thịt dê là một sự vật mang tính tiêu cực, còn thịt lừa nướng là một sự vật mang tính tích cực. Tiếp tục phân tích nhé, chi tiết đáng chú ý thứ hai chính là ông cụ họ Lâm trong giấc mơ, vì thịt dê là do ông ta đưa tới, cụm từ thịt lừa nướng cũng được nói ra từ miệng ông ta, mà càng quan trọng hơn là trong mơ, Tiêu Tiểu Yến đã gọi ông ta là chú Lâm – điều này chứng tỏ cô ta rất có thể quen biết người này. Sau khi nghe tôi hỏi chuyện về chú Lâm, Tiêu Tiểu Yến liền nói cho tôi biết, chú Lâm là một người bạn của cha cô ta, tên là Lâm Vũ Binh. Từ năm 1989 đến năm 1996, nhà họ Tiêu và nhà họ Lâm là hàng xóm với nhau sáu năm liền. Ngày ấy, Lâm Vũ Binh mở một tiệm thuốc tên là Bình An Đường, Tiêu Tiểu Yến thường xuyên đến tiệm thuốc đó chơi, cho nên có thể nói là vô cùng quen thuộc nơi đó.”

Tôi không kìm được tò mò hỏi: “Người này rốt cuộc tượng trưng cho điều gì chứ?”

”Nếu một người đã nhiều năm không gặp đột nhiên xuất hiện trong giấc mơ của anh, vậy thì thông thường chỉ có hai loại khả năng.” Diệp Thu Vi giải thích. “Thứ nhất, người này tượng trưng cho một số sự vật hoặc tâm trạng có liên quan nào đó, chẳng hạn như khi anh nằm mơ thấy một người bạn học đã lâu ngày không gặp, vậy thì có thể là anh đang nhớ tới những kỷ niệm tươi đẹp thời học sinh, hoặc như khi anh nằm mơ thấy người yêu của mình hồi trẻ, vậy thì có thể là lúc ban ngày anh đã nhìn thấy một vật nào đó có liên quan tới tình yêu của anh năm xưa. Thứ hai, người này tượng trưng cho một con người khác có những đặc điểm tương tự, loại tình huống này thì hay xuất hiện, chắng hạn như một học sinh Tiểu học nằm mơ thấy một con quái thú đeo kính biết phun lửa, rất có thể con quái thú đó chính là hình ảnh tượng trưng cho một giáo viên đeo kính nghiêm khắc trong trường.”

Tôi suy nghĩ một chút rồi khẽ gật đầu.

”Muốn làm rõ ý nghĩa tượng trưng của Lâm Vũ Binh, tôi nhất định phải tìm hiểu kĩ hơn về con người này mới được.” Diệp Thu Vi kể tiếp. “Kế đó, dưới sự dẫn dắt của tôi, Tiêu Tiểu Yến đã nhớ lại rất nhiều chuyện có liên quan tới Lâm Vũ Binh, trong số đó có một chi tiết đã khiến tôi chú ý. Tiêu Tiểu Yến kể, quan hệ giữa hai nhà Lâm, Tiêu vốn luôn không tệ, nhưng tới năm 1994, Công ty Y dược thành phố tiến hành cải cách, cha mẹ của Tiêu Tiểu Yến vì thế mà đồng thời bị mất việc. Bọn họ muốn tới tiệm thuốc Bình An Đường kiếm kế sinh nhai, thế nhưng lại bị Lâm Vũ Binh từ chối. Sau khi cha mẹ Tiêu Tiểu Yến thất nghiệp, suốt một năm trời gia đình họ đều không có nguồn thu nhập ổn định nào, Tiêu Tiểu Yến cũng vì thế mà phải chịu không ít khổ sở. Một đứa trẻ khoảng mười một, mười hai tuổi vốn đang ở trong giai đoạn bước đầu nhận thức được các mối quan hệ trong xã hội, sự tác động từ cha mẹ có thể nói là quan trọng vô cùng. Do ảnh hưởng từ cha mẹ, đối với Tiêu Tiểu Yến, Lâm Vũ Binh đã trở thành sự tượng trưng cho một mối uy hiếp tới từ bên ngoài đối với gia đình bọn họ. Đến năm 2009, một mối uy hiếp tới từ bên ngoài khác đã lại một lần nữa xuất hiện trong cuộc sống của cô ta.”

”Hà Ngọc Bân!” Tôi hít sâu một hơi, nỗi nghi hoặc trong lòng nhanh chóng tan biến hoàn toàn. “Lâm Vũ Binh chính là hình ảnh tượng trưng cho Hà Ngọc Bân!”

”Đúng thế.” Diệp Thu Vi nói. “Lâm Vũ Binh và Hà Ngọc Bân đều đã cấu thành uy hiếp đối với sự an toàn của gia đình Tiêu Tiểu Yến, cùng với đó, tên của hai người đọc lên nghe cũng khá giống nhau(*). Giấc mơ là sự phơi bày và giải tỏa của những ham muốn bị kìm nén, ham muốn của Tiêu Tiểu Yến có liên quan tới Hà Ngọc Bân, thế nhưng cô ta lại không muốn nằm mơ thấy Hà Ngọc Bân, thế là liền dùng Lâm Vũ Binh để thay thế. Dù sao thì sự uy hiếp mà Lâm Vũ Binh tạo ra cho gia đình của cô ta cũng là chuyện từ mười mấy năm trước rồi.”

(*). Trong tiếng Hán, tên của Lâm Vũ Binh có phiên âm là Lín Yũ Bing, tên của Hà Ngọc Bân có phiên âm là Hé Yù Bin - ND.

Tiềm thức của loài người quả đúng là huyền diệu.

Diệp Thu Vi hơi dừng lại một chút, sau đó tiếp tục phân tích: “Đến lúc này, tôi đã có thể tiến hành phân tích chỉnh thể giấc mơ đó được rồi. Kết hôn là một chuyện mừng, người phụ nữ nằm mơ thấy chuyện kết hôn thì chứng tỏ người đó quả thực đang cảm thấy hạnh phúc. Nhưng trong quá trình kết hôn lại đột nhiên có người xuất hiện và tố cáo với Triệu Hái Thời, rằng Tiêu Tiểu Yến đang ăn thịt dê. Đối với Tiêu Tiểu Yến, thịt dê là vật tượng trưng cho sự tiêu cực, cho nên sự tố cáo như thế vừa hay ứng với việc Lý Cương vu cáo cô ta ở ngoài đời thực. Nhưng sau dó cô ta lại ngạc nhiên phát hiện ờ trước mặt mình thực sự có thịt dê, thậm chí còn có thể ngửi thấy mùi gây của thịt dê nữa, điều này chứng tỏ sự vu cáo đã có tác dụng, và Triệu Hải Thời đã bắt đầu hoài nghi cô ta, từ đó cô ta liền nảy sinh cảm giác “có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không thể rửa sạch nỗi oan“. Vì không muốn nhìn thấy thịt dê nữa, cô ta kéo nhân viên phục vụ ra ngoài cửa để nói chuyện cho rõ ràng. Trong giấc mơ, nhân viên phục vụ là Lâm Vũ Binh nhưng đồng thời cũng chính là Hà Ngọc Bân nữa. Hà Ngọc Bân thừa nhận đã đưa nhầm đổ ăn, sau đó đồng ý sẽ mang thịt lừa nướng lên, điều này chứng tỏ Tiêu Tiểu Yến đã thoát khỏi sự vu cáo, mà câu nói cuối cùng của Triệu Hải Thời kia thì hẳn nhiên là tượng trưng cho nguyện vọng tốt đẹp của Tiêu Tiểu Yến khi được chồng mình tin tưởng trở lại.”

”Về giấc mơ thì tôi hiểu rồi.” Tôi nói. “Nhưng điều này có thể giúp ích được gì cho hành động của cô trong bước tiếp theo ư?”

”Tiếp tục phân tích nhé.” Diệp Thu Vi nói. “Trong giấc mơ, thịt dê là do Hà Ngọc Bân đưa tới, nói cách khác, Tiêu Tiểu Yến đã biết sự vu cáo mà mình gặp phải có liên quan tới Hà Ngọc Bân. Anh thử nghĩ lại xem, đến cuối cùng cô ta dựa vào đâu mà lấy lại được sự tin tưởng từ chồng mình?”

”Kéo Hà Ngọc Bân ra ngoài cửa nói rõ ràng mọi việc...” Nói tới đây, tôi lập tức hiểu ngay ra ý của cô ta. “Chẳng lẽ cô ta hy vọng Hà Ngọc Bân làm chứng cho sự trong sạch của mình? Lối suy nghĩ này hình như quá ngốc nghếch và ngây thơ thì phải?”

”Vì hôn nhân và gia đình, những việc ngốc nghếch mà phụ nữ làm ra còn ít hay sao?” Diệp Thu Vi lạnh lùng nói, “Lối suy nghĩ ngốc nghếch này của cô ta vừa hay thích hợp cho tôi lợi dụng.”

Tôi đột nhiên cảm thấy buồn bã vô cùng.

”Vẫn còn một vấn đề nữa cần phải giải quyết.” Diệp Thư Vi tiếp tục phân tích. “Tiêu Tiểu Yến tuy đã nảy sinh suy nghĩ ngây thơ là đi tìm Hà Ngọc Bân nhờ chứng minh sự trong sạch của bản thân, nhưng khi đó suy nghĩ này mới chỉ tồn tại trong tiềm thức của cô ta mà thôi, còn chưa đi vào khu vực ý thức. Hơn nữa, cho dù nó đã đi vào khu vực ý thức của cô ta rồi thì với tính cách nhu nhược và mềm yếu như thế, cô ta cũng chưa chắc đã có đù can đảm để biến nó thành hành động thực sự. Tôi cần phải khiến cô ta nhận thức được suy nghĩ trong nội tâm của bản thân, đồng thời đem tới cho cô ta đủ dũng khí.”

”Cô đã làm như thế nào?”

”Để không khiến cô ta nghi ngờ, trong ngày hôm đó, tôi không có thêm hành động gì khác nữa.” Diệp Thu Vi hờ hững kể tiếp. “Chiều ngày 16 tháng 8, sau khi chơi thể thao, chúng tôi lại vào khu vực nghỉ ngơi tán gẫu theo lệ thường. Khi đó, tôi làm bộ vô tình kể cho cô ta nghe một câu chuyện như thế này, rằng tôi có một người bạn tên là W, hồi trẻ từng yêu một người đàn ông tên là R, còn nhất quyết đòi lấy anh ta. Nhưng về sau cô ấy lại vô tình phát hiện R là lãnh đạo cấp cao của một mạng lưới buôn bán ma túy khổng lồ, có điều, dù là như thế nhưng tình cảm của cô ấy với R vẫn không hề thay đổi, còn tỏ ý sẵn lòng đồng sinh cộng tử với anh ta. Nhưng rồi một ngày, đột nhiên có người đến tố cáo với R rằng W chính là kẻ nằm vùng cùa một tập đoàn buôn bán ma túy đối địch. R tuy rất yêu W, thế nhưng kẻ nằm vùng rõ ràng là vô cùng nguy hiểm, cho nên anh ta không thể không đề phòng... Khi kể tới đây, tôi cố tình dừng lại một lát.”

Tôi lập tức hiểu ngay ra ý của cô ta. “Xem ra cô muốn cho Tiêu Tiểu Yến thời gian để tưởng tượng, từ đó khơi dậy sự đồng cảm của cô ta rồi.”

”Đúng vậy.” Diệp Thu Vi nói. “Chờ đến khi cô ta nôn nóng hỏi tôi về chuyện xảy ra tiếp theo thì tôi mới lên tiếng, vậy nhưng vẫn úp úp mở mở, hỏi: “Em thử đoán xem W đã làm gì?” Tiêu Tiểu Yến bồn chồn nhìn tôi, đôi hàng lông mày nhíu chặt, khi nói năng thì úp úp mở mở. Điệu bộ cùng với giọng nói căng thằng của cô ta khiến tôi hiểu được, cô ta đã coi mình là W trong câu chuyện kia rồi. Thấy thời cơ đã chín muồi, tôi bèn kể tiếp, vì muốn chứng minh sự trong sạch của mình, không ngờ W lại chạy đi tìm người cầm đầu tập đoàn buôn bán ma túy đối địch kia, nhờ đối phương đi nói rõ ràng mọi việc với R. Tiêu Tiểu Yến thở dài một hơi, nói phụ nữ đúng là ngốc nghếch, không ngờ lại vì tình yêu mà bất chấp cả tính mạng như vậy, cuối cùng lại nôn nóng hỏi tôi: “Thế cuối cùng cô ấy có thành công không?” Tôi cười đáp, có, cô ấy đã thành công, người cầm đầu tập đoàn buôn bán ma túy đối địch kia còn vì chuyện này mà cất công đi gặp trực tiếp R một chuyến. Anh ta nói với R, người phụ nữ của anh biết chúng ta có mâu thuẫn mà còn dám tới tìm tôi, chỉ dựa vào điều này thôi cũng đủ để tôi tôn trọng cô ấy rồi, đồng thời tôi cũng tôn trọng anh nữa. Tuy hai bên chúng ta có mâu thuẫn với nhau, nhưng đây là chuyện của đàn ông, chớ nên để phụ nữ bị dính vào, người phụ nữ của anh hoàn toàn không dính dáng gì tới chúng tôi cả. Chuyện này anh tin cũng được, không tin cũng được, tôi chỉ nói tới đó thôi. Tiêu Tiểu Yến lập tức hỏi tôi, thế R có tin không? Tôi ra vẻ trầm ngâm một lát, sau đó mới nói, tin chứ, hơn nữa sau chuyện này anh ta không chỉ không còn nghi ngờ gì W nữa, còn trở thành bạn với người cầm đầu tập đoàn buôn bán ma túy đối địch kia.”

Tôi suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Thế cuối cùng cô có thêm vào một kết cục kiểu như “R và người cẩm đầu tập đoàn buôn bán ma túy đối địch đều phải chịu sự trừng trị của pháp luật” không? Như vậy câu chuyện hiển nhiên sẽ chân thực hơn một chút.”

”Tuyệt đối không thể nói ra những lời này được.” Diệp Thu Vi phân tích. “Cần phải biết rằng công việc của Triệu Hải Thời cũng chẳng sạch sẽ gì, hơn nữa anh ta còn phải chịu sự uy hiếp tới từ lãnh đạo cao cấp của Tập đoàn A, do đó tôi không việc gì phải vẽ rắn thêm chân cả, làm như thế sẽ chỉ gây ảnh hưởng xấu tới tâm trạng của Tiêu Tiểu Yến mà thôi.”

Tôi cười ngượng, nói: “Nói vậy cũng phải, vẫn là cô suy nghĩ chu toàn.”

Cô ta lại kể tiếp: “Sau khi nghe xong chuvện về W, Tiêu Tiểu Yến liên tục hít sâu mấy hơi, tay phải thì nắm chặt tay trái, còn dùng sức mà day liên tục, đồng thời hết cắn môi trên lại cắn môi dưới. Những hành vi này đều chứng tỏ nội tâm của cô ta đang băn khoăn và day dứt bởi một quyết định khó khăn nào đó. Một lát sau, cô ta liền hỏi tôi: “Chị Thu Vi này, đàn ông thực sự có thể rộng lượng như vậy ư?” Tôi nói: “Đưong nhiên rồi, lòng dạ của đàn ông vốn rất rộng rãi, hoàn toàn không giống như phụ nữ chúng ta.” Trong quá trình tán gẫu tiếp đó, tôi lại kể cho cô ta nghe mấy câu chuyện khác tương tự như vậy. Sau khi nghe kể xong câu chuyện cuối cùng, hơi thở của cô ta đột nhiên trở nên nhẹ nhàng và đều đặn, số lần chớp mắt cũng ít hẳn đi, đôi bờ môi thì mím chặt, những điều này chứng tỏ cô ta đã hạ quyết tâm.”

Tôi lặng lẽ gật đầu.

”Tôi có một dự cảm, đó là rất nhanh thôi cô ta sẽ có hành động.” Diệp Thu Vi lại nói tiếp. “Tối đó, tôi lại lần nữa gọi cho Hà Ngọc Bân. Anh ta rất sợ tôi, hỏi là có thể giúp gì được cho tôi nữa không. Tôi nói: “Không phải tôi cần anh giúp tôi, mà là tôi đang giúp anh, nếu anh và Triệu Hải Thời cứ tiếp tục hục hặc với nhau thế này, sớm muộn gì cả hai cũng sẽ gặp họa. Anh đã chịu nghe lời như thế, vậy tôi sẽ giúp anh giải quyết triệt để mối nguy hại lần này.” Sau khi anh ta hỏi về tình hình cụ thể, tôi liền nói: “Tôi cũng đã nói chuyện với Triệu Hải Thời rồi, anh ta nói giữa các anh chỉ có một chút hiểu lầm nhỏ mà thôi, quả thực nên tìm một cơ hội nào đó để hòa giải. Mấy ngày tới, có thể anh ta sẽ kêu vợ mình hẹn gặp anh, anh cần phải đồng ý gặp mặt, sau đó nghiêm túc lắng nghe tất cả những lời mà cô ta nói. Có điều tính cách của vợ anh ta có hơi kỳ quặc, nếu như có đưa ra yêu cầu gì khác thường thì anh nhất định chớ có đồng ý.” Hà Ngọc Bân tuy rằng bán tín bán nghi, nhưng vì sợ tôi nên vẫn luôn miệng đồng ý. Kế đó, tôi lại gửi cho Lý Cương một tin nhắn: Tiểu Cương, cậu làm tốt lắm, biện pháp mà tôi nghĩ ra cho cậu đã phát huy tác dụng rồi. Anh ta trả lời: Nhưng anh ơi, anh Hải hình như không tin vào lời của em lắm thì phải. Tôi đáp lại: Đừng nôn nóng, rất nhanh thôi sẽ có chứng cứ chứng minh lời của cậu là đúng. Mấy ngày tới cậu nhớ phải mở máy giữ liên lạc hai tư trên hai tư, khi chứng cứ xuất hiện tôi sẽ lập tức thông báo cho cậu biết. Anh ta nhắn lại: Em cám ơn anh, mọi việc đều trông cậy vào anh cả đấy.”

Tôi đột nhiên cảm thấy căng thẳng vô cùng.

”Việc cần làm tiếp theo chính là chờ đợi.” Diệp Thu Vi lại nói tiếp. “Mấy ngày sau đó, tôi thuê thám từ tư theo dõi Hà Ngọc Bân, bản thân thì để tâm chú ý tới hành tung của Tiêu Tiểu Yến. Khoảng ba rưỡi chiều ngày 18 tháng 8, Tiêu Tiểu Yến không đến phòng tập thể thao mà ghé qua một quán cà phê ở đoạn phía nam của đường vành đai bên mé tây thành phố. Tôi lập tức liên lạc với thám tử, thám tử báo lại rằng Hà Ngọc Bân đang lái xe chạy trên đưòng vành đai bốn mé tây theo hướng từ bắc xuống nam. Tôi lập tức nhắn tin cho Lý Cương: Chứng cứ xuất hiện rồi, dẫn anh Hải đến quán cà phê X, địa điểm: nơi giao cắt giữa đường vành đai bốn mé tây và đường Y. Sau đó, tôi tới nhà hàng ở phía đối diện bên kia đường của quán cà phê, chọn lấy một chỗ ngồi có vách ngăn ở ngay gần cửa sổ trên tầng hai. Lúc gần bốn giờ, chiếc suv màu đen mà Lý Cương vẫn lái bấy lâu chạy vào trong bãi đỗ xe của nhà hàng, không lâu sau đó thì Lý Cương, Triệu Hải Thời và một người đàn ông trẻ tuổi khác cùng đi lên tầng hai của nhà hàng, lại chọn lấy một chỗ ngồi ở ngay gần chỗ ngồi của tôi. Tôi đứng dậy giả vờ đi vệ sinh, sau khi quay lại thì ngồi vào chỗ ở sát chỗ của ba người bọn họ. Khoảng bốn giờ mười, tôi nghe thấy Lý Cương nói: “Anh Hải, xe của Hà Ngọc Bân tới rồi kìa.” Khi ấy, tôi có thể nghe thấy những tiếng hít thở rõ ràng là mang đầy vẻ tức giận của Triệu Hải Thời. Rất nhanh sau đó, anh ta ra lệnh cho người trẻ tuổi còn lại kia: “Lão Hổ, chị dâu chú với Hà Ngọc Bân đều không biết chú, chú hãy qua bên đó thám thính xem sao, nhưng nhớ đừng đánh động bọn họ đấy, sau khi quay về thì kể lại cho anh biết bọn họ rốt cuộc đã nói với nhau nhũng gì.“.”

Tôi bất giác nhíu chặt đôi mày, trầm ngâm nói: “Triệu Hải Thời quả có thể coi là hạng già đời lọc lõi. Nếu người được gọi là lão Hổ kia nghe được nội dung của cuộc trò chuyện giữa Tiêu Tiểu Yến và Hà Ngọc Bân, vậy thì bao nhiêu công sức của cô trước đó há chẳng phải là uổng phí hết sao?”

”Tiêu Tiểu Yến tuy rằng ngây thơ, nhưng dù sao cũng là một người trưởng thành, những đạo lý cơ bản thì vẫn biết rất rõ.” Diệp Thu Vi giải thích. “Việc cô ta tìm Hà Ngọc Bân nói chuyện vốn chẳng có gì là vẻ vang cho lắm, đương nhiên không thể để cho người khác biết. Anh có biết tại sao cô ta lại chọn quán cà phê X không? Quán cà phê đó tôi từng ghé vào rồi, trên tầng hai và tầng ba toàn là phòng riêng, hiệu quả cách âm cực tốt. Người được gọi là lão Hổ kia có thể tìm ra phòng của hai người bọn họ đã là không tệ rồi, làm sao mà nghe được nội dung cuộc trò chuyện giữa hai người bọn họ chứ.”

Không thể không nói, sự suy tính của Diệp Thu Vi quả thực là vô cùng chu đáo.

Tôi đưa tay phải tới ra dấu mời. “Xin hãy tiếp tục đi.”

”Lúc năm giờ, Tiêu Tiểu Yến và Hà Ngọc Bân cùng nhau rời khỏi quán cà phê, lão Hổ theo sát phía sau.” Diệp Thu Vi nói. “Do khoảng cách quá xa nên tôi không thể nhìn rõ vẻ mặt của hai ngưòi bọn họ, có điều cuộc trò chuyện của bọn họ dường như diễn ra không được thuận lợi cho lắm, nguyên nhân hiển nhiên là bởi tôi từng dặn Hà Ngọc Bân phải từ chối bất cứ yêu cầu “khác thường” nào của Tiêu Tiểu Yến. Sau khi Hà Ngọc Bân lên xe, Tiêu Tiểu Yến lại ngồi vào trong xe nói chuyện với anh ta thêm một lát nữa, vừa nói vừa rơi nước mắt, thỉnh thoảng còn lay cánh tay của anh ta, hiển nhiên là đang van nài cầu khẩn. Khi đó, Triệu Hải Thời đã không kìm nén được cơn phẫn nộ, miệng không ngừng mắng Hà Ngọc Bân và người nhà của anh ta. Hai phút sau, lão Hổ quay về bên cạnh Triệu Hải Thời, nói rằng gian phòng bên kia cách âm quá tốt, thành ra không thể nghe rõ Tiêu Tiểu Yến và Hà Ngọc Bân đã nói với nhau những gì, chỉ loáng thoáng nghe thấy Tiêu Tiểu Yến nói ra những lời như là “Hải Thời đã không còn tin tưởng tôi nữa rồi”, “Chỉ có anh mới giúp được tôi thôi”, ngoài ra là những tiếng khóc đứt quãng. Sau khi hai người bọn họ rời khỏi phòng, Tiêu Tiểu Yến còn vừa khóc vừa kéo tay Hà Ngọc Bân, nói cái gì mà “Xin anh đấy”, “Hãy giúp tôi đi mà“. Triệu Hải Thời nghe tới đây thì giận dữ điên cuồng, đột ngột đứng bật dậy lật tung chiếc bàn trước mặt lên, mắng lớn: “Hà Ngọc Bân, mẹ kiếp, hôm nay tao phải giết mày.” Kế đó, anh ta kêu Lý Cương đưa chìa khóa xe cho mình rồi hầm hầm bỏ đi. Lý Cương và lão Hổ thì đều bị nhân viên của nhà hàng ngăn lại, yêu cầu phải bồi thường tổn thất.”

Tôi hít sâu một hơi.

”Sau đó cụ thể xảy ra chuyện gì, tôi không thể nào đoán trước. Nhưng có thể khẳng định một điều, Triệu Hải Thời ắt hẳn sẽ trút lửa giận lên người Hà Ngọc Bân, bằng không thì chẳng thể nào nguôi ngoai được.” Diệp Thu Vi nói tiếp. “Để không khiến Tiêu Tiểu Yến nghi ngờ, tôi vội vàng đến phòng tập thể thao, nhưng ngày hôm đó cô ta không hề qua đó, hai ngày sau cũng vậy. Đến ngày thứ ba, tôi vừa mới đến phòng tập thể thao thì hai người khách quen vốn có quan hệ không tệ với Tiêu Tiểu Yến đã kéo tôi vào một góc, sau đó dùng giọng thần bí nói: “Biết gì chưa Thu Vi, chồng của Tiểu Yến giết người rồi đấy.“.”

Tôi không kìm được thở dài hỏi: “Vậy Tiêu Tiểu Yến về sau thế nào?”

”Tôi với cô ta dần dần không còn liên lạc với nhau nữa.” Diệp Thu Vi nói. “Cô ta không biết gì mấy về kinh doanh, không còn Triệu Hải Thời đứng sau giúp đỡ, phòng tập thể thao căn bản không thể duy trì tiếp được. Đến năm 2010, cô ta sang tên phòng tập thể thao cho người khác, quay về mở một tiệm bán hoa.”

Tôi khẽ gật đầu, lại một cơn gió mạnh thổi tới, ánh dương từ trên đỉnh ngọn cây chiếu xuống làm tôi không mở mắt ra nổi.

”Đi thôi.” Diệp Thu Vi nhắm mắt lại, chậm rãi hít một hơi thật sâu, sau khi mở mắt ra liền cất giọng hờ hững nói: “Bên ngoài này nóng thật.”

Tôi dường như đã quen với việc ở bên cạnh Diệp Thu Vi. Sau khi cuộc trò chuyện hôm đó kết thúc, tôi không còn cảm thấy khó chịu nữa, ngược lại còn nảy sinh một sự tán đồng sâu sắc đối với những việc mà cô ta đã làm. Đương nhiên, cùng với đó, tôi cũng không thể tránh khỏi có chút thông cảm với cảnh ngộ của Tiêu Tiểu Yến.

Sau khi hỏi rõ địa chỉ tiệm bán hoa của Tiêu Tiểu Yến, tôi liền cùng các nhân viên bệnh viện đưa Diệp Thu Vi trở về phòng bệnh. Trước khi đi vào trong phòng bệnh, Diệp Thu Vi ngoảnh đầu nhìn tôi, chủ động nói: “Anh Trương, ngày mai gặp lại.”

Tôi bất giác có chút kinh ngạc khi nghe thấy những lời này.

Sau khi cuộc gặp mặt kết thúc, theo như lệ thường, lão Ngô lại nhờ bác sĩ của bệnh viện kiểm tra tình trạng của tôi, sau đó mới cười hà hà để tôi rời đi. Sau khi ngồi lên xe, tôi mở tập tài liệu về những vụ chết người kia đến trang thứ sáu:

Triệu Hải Thời, nam, sinh tháng 3 năm 1974, lúc sinh tiền từng là giám đốc bộ phận Thị trường của Công ty Dược phẩm E. Tháng 9 năm 2009, bị tòa tuyên phạt án tử hình về các tội tàng trữ vũ khí, đạn dược trái phép và cố ý giết người, đồng thời bị tước đoạt quyền lợi chính trị suốt đời. Đến ngày 25 tháng 10 cùng năm, Triệu Hải Thời bị đưa đi thi hành án tử hình.

Tôi bất giác nín thở, thầm tưởng tượng về cơn tức giận sục sôi trong lồng ngực Triệu Hải Thời khi nổ súng bắn Hà Ngọc Bân, mà dường như còn có thể nghe thấy tiếng súng nổ trong ngày hôm đó. Tiếng súng đó làm chấn động lòng người, vang lên dữ dội, còn viên đạn thì tựa hồ không chỉ bắn trúng Hà Ngọc Bân, còn bắn trúng tôi lúc này đang ngồi trầm tư trong xe nữa. Tôi giật thót một cái, tức thì tỉnh táo trở lại, đưa tay vuốt trán, cảm thấy như vừa buông được một gánh nặng trong lòng.

Chỉ dựa vào việc phân tích những giấc mơ, không ngờ Diệp Thu Vi lại có thể lẳng lặng giết chết hai người đàn ông có bụng dạ khá sâu sắc. Loại năng lực thao túng tâm lý vượt ngoài sức tưởng tượng thế này thực sự khiến người ta phải khâm phục, nhưng đồng thời củng khiến người ta không rét mà run. Suy nghĩ tới đây, tôi ngẩng đầu ngó nhìn quầng sáng mông lung trên cửa sổ ô tô, một nỗi sợ hãi và nghi hoặc mãnh liệt lại một lần nữa nổi lên trong lòng: Trong quá trình gặp mặt, phải chăng Diệp Thu Vi cũng đã dùng một phương thức tương tự như vậy để tiến hành thao túng tâm lý của tôi ở một mức độ nào đó?

Tôi hít sâu một hơi, nhớ đến đôi mắt sâu thẳm như một câu đố không có lời giải của người phụ nữ đó.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.