Độc Y Vương Phi

Chương 39: Q.1 - Chương 39




Nam Cung Sâm phất phất tay, ý bảo Hoa Ngạc đứng dậy, hắn mặc dù xuất thân là gia đình hoàng tộc, nhưng cũng là người không so đo lễ tiết, cho nên hắn căn bản rất lơ đễnh, chẳng qua hơi nhướng mài một chút, mới ôn hòa mở miệng: "Phượng Lan Dạ đâu?"

Hoa Ngạc một lần nữa giật mình ngây ngẩn cả người, Bát hoàng tử này biết công chúa của nàng từ lúc nào vậy, còn mang một bộ dạng tựa như bằng hữu, thật là có chút kỳ quái, tuy nghĩ như thế nhưng nàng cũng không dám chần chờ.

"Công chúa còn đang ngủ đấy?"

Lời của nàng vừa rơi xuống, thì trong phòng truyền đến thanh âm của Phượng Lan Dạ.

"Hoa Ngạc, đem người mời vào phòng khách đi."

Thì ra những động tĩnh ở bên ngoài đã sớm đánh thức Phượng Lan Dạ nằm bên trong phòng ngủ, nàng tung mình thức dậy mặc quần áo và rời giường, lúc này đang ngồi ở trước bàn trang điểm, nhẹ nhàng vấn mái tóc của mình, rồi tùy ý dùng vải tơ buột lại một chút, liền đứng lên, đi ra ngoài, lúc này Hoa Ngạc đã mời Bát hoàng tử vào trong.

Bát hoàng tử Nam Cung Sâm mặc một bộ áo gấm màu lam quý giá, đai ngọc đắt tiền được thắt quanh eo, nó phản chiếu ánh sáng rực rỡ, khoác bên ngoài một trường bào gấm màu đen, cả người nhìn qua trầm ổn nội liễm rất nhiều, cũng so với lần đầu tiên gặp mặt đã chính chắn hơn, giờ phút này hắn đang nhẹ nhàng cười nhìn sang.

"Ngươi đã tỉnh?"

Hắn nói chuyện tự nhiên, cũng không ngại ngùng khách sáo, giống như hắn và Phượng Lan Dạ là hai người bạn tốt vậy.

Phượng Lan Dạ nhíu lông mày một chút, cũng không lên tiếng, mặc dù chỉ gặp này Bát hoàng tử hai lần, nhưng bản tính thiếu niên này nàng tựa hồ hiểu rõ đôi chút, hắn cũng không phải là người tâm cơ thâm trầm, cùng người như vậy lui tới, thật sự thì cũng không cảm thấy nặng nề, so với hai huynh đệ Tấn Vương cùng Liệt Vương, thì Tam hoàng tử cùng Bát hoàng tử dễ dàng chung đụng hơn rất nhiều, nhưng mà từ xưa đến nay hoàng thất đều không có thâm tình, hoàng quyền như sóng tràn bờ cát, máu xây thành tường, có biết bao nhiêu tâm cơ âm hiểm ở trong đó, nàng sao có thể thiếu cảnh giác được chứ?

"Lan Dạ tham kiến Bát hoàng tử."

Phượng Lan Dạ cúi đầu, cung kính mở miệng, Bát hoàng tử đã sớm vươn tay ra giúp nàng đứng dậy, luôn miệng nói: "Đứng lên đi, đứng lên đi."

"Tạ ơn Bát hoàng tử."

"Đừng gọi ta Bát hoàng tử nữa, gọi ta Nam Cung Sâm được rồi, sau này chúng ta sẽ là bằng hữu."

Nam Cung Sâm từ nhỏ đã quen thói tùy tiện này, còn bảo người ta thân thiết xưng hô như thế, Tần Trăn đứng bên cạnh nghe vậy khuôn mặt hắc tuyến, thật không biết Bát hoàng tử vì sao phải gặp Cửu công chúa, hai người mới chỉ gặp mặt có một lần mà thôi, nhưng Bát hoàng tử tựa hồ rất vừa ý tiểu nha đầu này, bất quá dựa theo tâm lý mà nói, Tần Trăn cũng cho là, Bát hoàng tử cùng Cửu công chúa tuổi tác tương đương, một thiếu niên phong nhã hào hoa, một người là hoài xuân thiếu nữ, hai người bọn họ ở chung một chỗ cũng đúng, không biết Bát hoàng tử có phải nhìn trúng người ta rồi hay không, Tần Trăn len lén đưa mắt liếc nhìn Bát hoàng tử, quả nhiên thấy Nam Cung Sâm vẻ mặt mang ý cười, thái độ ôn nhu hiếm thấy, hoàn toàn không còn bộ dạng gây sự bất hảo ở Tấn vương phủ , giờ phút này nhìn hắn càng giống một nam tử trưởng thành trầm ổn.

Tần Trăn vừa nhìn thấy Bát hoàng tử như vậy, không khỏi sầu lo, nếu như Bát hoàng tử thích công chúa vong quốc này thì phải làm sao bây giờ? Dường như Gia của bọn họ đối với Cửu công chúa cũng có ý, nếu hai huynh đệ họ đồng thời coi trọng một tiểu nha đầu, thì dường như không tốt lắm đâu.

Tần Trăn đang suy nghĩ rối bời, thì thanh âm của Bát hoàng tử Nam Cung Sâm đã vang lên.

"Tần Trăn, ta có việc cùng Cửu công chúa nói chuyện, ngươi trở về đi thôi."

"Bát hoàng tử, " Tần Trăn kêu lên, khuôn mặt tỏ vẻ không đồng ý, Bát hoàng tử nếu như xảy ra chuyện gì, hắn làm sao có thể gánh vác nổi đây, bản thân không khỏi hối hận đã đem bát hoàng tử mang đến đây.

Tiểu nha đầu trước mắt cũng không phải là nhân vật tầm thường, từ những sự kiện xảy ra gần đây, Tần Trăn đã lĩnh hội được rất nhiều về bản lĩnh của nàng ta, khó trách tại sao chủ tử đối với nàng cảm thấy hứng thú, đợi một thời gian nữa, nàng sẽ là một cánh tay đắt lực, Bát hoàng tử ngươi ngàn lần vạn lần đừng có quấy đục nước nhé.

"Tiểu nhân không yên lòng Bát hoàng tử /."

Tần Trăn chỉ có thể nói như thế, thì lập tức nghênh đón cái trừng mắt lạnh lùng ngàn năm của Bát hoàng tử Nam Cung Sâm, cộng thêm lời nói ác ý:

"Tần Trăn đừng đem bổn hoàng tử biến thành kẻ ngu, ngươi còn dám nói một chữ nữa xem, nếu ta không bóp cổ ngươi, thì cũng cắt lưỡi của ngươi."

Tần Trăn run run một chút, ánh mắt có chút u ám ngầm, chỉ có thể than thở mà không thể làm gì được, mang theo gương mặt khổ não thân hình hắn chậm rãi lui về sau: "Vậy Tiểu nhân cáo lui."

Mặc dù hắn không cam lòng, nhưng cũng không dám cải kháng, có lẽ Bát hoàng tử ở trước mặt người ngoài là nho nhã lễ độ , nhưng mà chỉ giới hạn với người ngoài mà thôi, có đôi khi bên trong dòng máu của hắn rất là tàn nhẫn, so sánh với chủ tử không kém bao nhiêu, người của hoàng thất từ trước đến nay không xem nhân mạng là chuyện lớn.

Bên trong phòng khách, Phượng Lan Dạ khép hờ ánh mắt, âm thầm nghĩ ngợi, chẳng lẽ Bát hoàng tử có việc riêng cần phải tìm đến mình, nhưng hắn đuổi Tần Trăn đi là vì sao, bất quá nàng vẫn mang vẻ mặt bình thản, chậm rãi lên tiếng: "Bát hoàng tử, mời ngồi, Hoa Ngạc dâng trà."

"Dạ, công chúa."

Hoa Ngạc lĩnh mạng, vội vàng pha trà, Phượng Lan Dạ ngồi thẳng lưng ở một bên, từ từ chờ chực, nàng tin tưởng Bát hoàng tử nhất định là có việc mới đến tìm nàng, đến tột cùng là chuyện gì chứ? Phượng Lan Dạ tự suy đoán.

Nam Cung Sâm cũng không làm cho nàng phải chờ quá lâu, trên dưới đánh giá nàng một phen, rồi cười nhẹ nhàng mở miệng.

"Lan Dạ, có người muốn gặp ngươi."

Hắn nói xong, trên gương mặt như châu ngọc, bỗng hiện ra một tia đỏ ửng nhợt nhạt, vẻ mặt còn có chút mất tự nhiên.

Ánh mắt Phượng Lan Dạ chợt lóe lên kinh ngạc, nhướng mài, bình tĩnh mở miệng: "Người nào?"

"Ngươi đi thì sẽ biết, đi thôi đi thôi."

Nam Cung Sâm đã khôi phục bộ dạng bình thường, đứng lên đi tới, đưa mắt từ trên cao nhìn xuống Phượng Lan Dạ, vẻ mặt thì như hoa trên núi đáy mắt thì rạng rỡ, Phượng Lan Dạ nhìn thấy thế tim bỗng nhiên đập mạnh, trong lòng ảo não bất an, Bát hoàng tử không phải là?

Nhưng nàng không dám suy đoán thêm nữa, nhất định là nàng đã nghĩ lầm rồi, cũng suy nghĩ quá nhiều nữa, nhất định phải, đến khi ngước lên nhìn thì Bát hoàng tử Nam Cung Sâm đã đi trước ra ngoài.

Phượng Lan Dạ thở phào nhẹ nhõm, phải biết rằng Bát hoàng tử là hoàng tử long tôn, thân phận cao quý đến bực nào, nàng làm sao mà lại nghĩ lung tung như vậy, đúng là tự mình suy nghĩ nhiều rồi.

Bát hoàng tử Nam Cung Sâm đi tới cửa trước, thấy người ở bên trong không có động tĩnh, liền không tự chủ được quay đầu lại.

"Lan Dạ, đi mau a."

Phượng Lan Dạ cả kinh, vừa nghe xong lời thúc giục thì tiếng nói ở dưới một lòng lần nữa nhô lên, Bát hoàng tử sẽ không thật? Vừa suy nghĩ thì người cũng đã đứng lên, lúc này Hoa Ngạc đã mang trà đi ra, ngạc nhiên nhìn hết thảy mọi chuyện trước mắt, nàng không nhịn được kêu một tiếng: "Công chúa."

"Bát hoàng tử nói có người muốn gặp ta, chúng ta đi một lát."

"Ừ, được."

Hoa Ngạc lập tức luống cuống tay chân để khay xuống, thật nhanh đuổi theo Phượng Lan Dạ, hai người bước ra bên ngoài, trên đỉnh đầu có ánh sáng hoa lệ nhiều màu đang chiếu sáng rực rỡ, Bát hoàng tử bóng lưng hòa vào bên trong tia sáng đó, nhìn thoáng qua hết sức cao lớn uy vũ.

Trước cửa viện, đang có một chiếc xe ngựa màn trướng bằng lụa đỏ hoa lệ khí phái, có một nam tử đang ôm kiếm đứng ở cạnh cửa, cung kính mời Bát hoàng tử lên xe ngựa, sau đó xoay người mặt không chút thay đổi nhìn Phượng Lan Dạ cùng Hoa Ngạc, Phượng Lan Dạ trước sau liếc nhìn một cái, cũng không thấy có thêm chiếc xe ngựa nào, chỉ có duy nhất một chiếc này, làm nàng không khỏi kinh ngạc, chẳng lẽ muốn mình và Bát hoàng tử ngồi chung một chiếc xe ngựa chứ, nàng còn chưa kịp phản ánh vẻ khó chịu thì thanh âm vui vẻ của Bát hoàng tử từ bên trong xe ngựa vang lên.

"Lan Dạ, lên đây đi."

Lời vừa nói ra, ngoài xe ngựa hai nữ nhân đồng thời thì nhau một cái, Phượng Lan Dạ hậu tri hậu giác phát hiện một chuyện, Bát hoàng tử đã gọi thẳng tên của nàng, mà cho đến lúc này nàng mới phát hiện, phía sau Hoa Ngạc lại càng hoảng sợ kêu lên: "Công chúa?"

Nam tử ôm kiếm vẻ mặt lãnh khốc đứng cạnh xe ngựa nhấc lên gấm mành, trầm giọng mở miệng: "Lên đi."

Bên ngoài ánh nắng chói mắt, nhưng bên trong xe ngựa là một mảnh u ám , nhìn không rõ lắm phản ứng của Bát hoàng tử, nhưng chỉ biết giờ phút này mặt mày hắn đầy ý cười, khuôn mặt vui mừng vì toan tính, hắn đang nhìn thật sâu Phượng Lan Dạ, ánh mắt này làm cho Phượng Lan Dạ có một loại hành động dạy dột muốn chạy trốn, hiện tại nàng dám khẳng định trăm phần trăm, Bát hoàng tử tựa hồ đối có chút ý với nàng, mà nàng thì đang cố gắng nghĩ, chân chính suy nghĩ, bản thân mình ở nơi nào mà có hành động nhằm hấp dẫn Bát hoàng tử, hai người chỉ bất quá gặp mặt có một lần, thế nhưng lại để cho Bát hoàng tử đối với nàng vài phần tình ý, động tác này trong mắt những người ngoài không biết chuyện, chỉ sợ nghĩ nàng rất được chủ nhân sủng ái, nhưng mà nàng thật sữ không muốn nhận lấy phần ân tình này.

"Bát hoàng tử, đến tột cùng là người nào muốn gặp ta?"

Phượng Lan Dạ trầm giọng mà hỏi, bên trong xe ngựa, Nam Cung Sâm đưa bàn tay ra ngoài, trắng bạch thon dài như trúc, không có một vết chai cùng vết thô, nhẵn nhụi bóng loáng, nõn nà như nhau, có thể thấy được là một chủ tử sang trọng quý phái.

"Đi gặp chẳng phải sẽ biết sao."

Nam Cung Sâm thừa nước đục thả câu, trong tiếng nói rõ ràng mang theo một tia bí ẩn.

Phượng Lan Dạ nghĩ tới nghĩ lui, cũng nghĩ không ra là người phương nào muốn gặp mình, là Tấn vương sao? Chắc không phải đâu, Bát hoàng tử ngay cả Tần Trăn cũng đuổi đi, chứng tỏ người này Tần Trăn cũng không biết đến, như vậy là ai chứ? Đang suy tư, thì một bàn duỗi ra liền lôi kéo tay nhỏ bé của nàng, dùng sức một chút , Phượng Lan Dạ liền bay lên trời, cả người rơi xuống trên xe ngựa, Hoa Ngạc vừa nhìn thấy chủ tử lên xe, lập tức chạy tới, đáng tiếc người ôm kiếm bên ngoài xe đã đưa cánh tay lên, ngăn trở đường đi của nàng, lạnh lùng mở miệng.

"Ngươi ở lại."

"Công chúa, công chúa?" Hoa Ngạc có chút sợ, không nhịn được kêu lên, Phượng Lan Dạ nhìn ra ngoài, lạnh nhạt dặn dò nàng: "Không có chuyện gì, Bát hoàng tử sẽ đưa ta về, ngươi ở lại trong viện."

"Công chúa?"

Hoa Ngạc mấp máy môi, nhưng không nói gì thêm nữa, xe ngựa nhanh chóng chuyển động, một đường rời đi Nô Nhai, hướng phía trước mà chạy. . . . . .


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.