Độc Y Vương Phi

Chương 38: Q.1 - Chương 38




Nhu Yên đảo, là một hòn đảo bốn bề đều là biển, địa hình đặc biệt hiểm trở, trên thượng du là con sông Giang Hà, chảy lượn vòng, vờn quanh Yên Hải, Nhu Yên đảo nằm trong Yên Hải, hướng Bắc chính là Khiên Hàn sơn, phía tây Nam là Thiên Vận hoàng triều, mà hướng tây thì có đại thảo nguyên rộng lớn của Lâm Phong quốc, trong đó lại còn chia ra rất nhiều nước nhỏ, Nhu Yên đảo bởi vì địa thế hiểm yếu, hơn nữa còn là nơi bị vây quanh tiếp giáp với nhiều quốc gia khác, cho nên đã trở thành đảo quốc độc lập nho nhỏ, bên trong đảo chiêu mộ được một nhóm lớn tội phạm của các quốc gia, hay tử tù …, Đây là nơi mà các quốc gia hơi bị nhức đầu, nhưng đồng thời cũng không ai dám tùy ý ra vào, bởi vì cho tới bây giờ còn chưa nghe nói qua có người vào Yên Hải, còn có thể toàn thân trở ra, làm cho nơi đó còn có một cái tên khác, biển tử vong.

Thiên Bột Thần xuất thân từ Nhu Yên đảo, sự xuất hiện của hắn là bởi vì có nhiệm vụ cần phải hoàn thành.

“Thiếu chủ, thuộc hạ không đem được người mang về, chắc chắn không trở về .”

Tiếng nói vừa rơi xuống đất, một đám mây đen thổi qua, bên trong buồng xe liền có thêm một người, cung kính ngồi ngay ngắn ở bên trong xe ngựa.

Trong tay hắn cầm một cây thiết phiến màu đen, nhìn thì nhẹ như lông hồng, nhưng thật ra nó là hàn thiết ngàn năm, nặng đến mấy chục cân, lại bị hắn nhẹ nhàng như thường cầm ở trong tay, có thể thấy được người này võ công không kém.

Nhìn lại mặt của hắn, tuấn lãng bất phàm, thần thái bức người, một thân áo đen cẩm y, làm cho gương mặt càng nổi bật xuất sắc, một đôi ánh mắt sâu thẳm đầy gợn sóng đang nhìn chằm chằm nam tử trên giường êm, chỉ thấy hắn quanh thân tàn bạo, đôi mắt đen như hàn băng, óng ánh Thị Huyết, mở miệng gằn từng chữ.

“Bổn vương nhớ được đã nói với ngươi, sau này đừng nhắc tới chuyện này nữa.”

Cẩm bào màu tím như mây bay, nó phát ra tia sáng kỳ dị rực rỡ, nhanh như chớp, nhẹ như gió khẽ thổi qua, một chưởng đánh tới lực nặng ngàn cân, Thiên Bột Thần vân ngồi yên không hề cử động, chấp nhận một chưởng này, thân thể hắn đung đưa hai cái, sắc mặt trở nên trắng bạch, dưới ánh đèn chập chờn, nó càng trắng như tuyết mùa đông, một vết máu đỏ lòm từ khóe môi tràn ra, hắn ho khan một tiếng mở miệng.

“Thiếu chủ cố ý không chịu trở về, như vậy cứ đánh chết thuộc hạ đi, chỉ cầu Thiếu chủ chịu trở về nhìn lão chủ nhân một lần, thời gian của hắn đã không còn nhiều.”

Lão chủ nhân của Nhu Yên đảo chính là Quỳ cơ lão nhân tiếng tăm lừng lẫy, thần cơ diệu toán, tinh thông mọi thứ cơ quan, sáng tạo ra nhiều võ công bí quyết, chính là nhân vật mà các quốc gia rất cố kị, chính vì hắn có trí thông minh hơn người, cho nên mới dám can đảm chứa chấp một nhóm lớn trọng phạm, tử tù, mặc dù quân vương các quốc gia đều nhức đầu tức giận, nhưng cũng không dám công khai khiêu khích hắn.

Thế nhân đều nói Quỳ cơ lão nhân độc lai độc vãng, nhưng không biết một chuyện hắn có một nữ nhi mà mình rất yêu thương, chẳng qua là nữ nhi kia vẫn chưa từng xuất hiện, cho nên ít có người biết đến, cô gái này đã từng ra khỏi Yên Hải, đi du sơn ngoạn thủy, trong lúc tình cờ đã gặp và yêu thương một người, người này chính là Hạo Vân đế của Thiên Vận hoàng triều, nên nàng tự nguyện theo Hạo Vân đế vào cung, thế nhưng sau khi sanh hạ Thất hoàng tử Nam Cung Diệp thì tự sát mà chết, chuyện này đã trở thành một đoạn nghi án chưa có lời giải đáp.

Thất hoàng tử Nam Cung Diệp lúc còn ấu thơ, đã được quỳ cơ lão nhân chiếu cố, hắn phái hai gã môn sinh đắc ý nhất, tận tình truyền thụ võ công cho Nam Cung Diệp, khiến công phu của hắn rất bí hiểm, đến xuất thần nhập hóa.

Quỳ cơ lão nhân hi vọng Nam Cung Diệp trở về Yên Hải để đón nhận vị trí của mình, chiếu cố tốt cả đám thủ hạ và rời xa hoàng cung.

Đáng tiếc Nam Cung Diệp thuở nhỏ bị mất mẹ, trong lòng hắn có bóng ma, nên rất bài xích Quỳ cơ lão nhân, căn bản hắn không chịu chấp nhận phần tâm ý này, cho nên Thiên Bột Thần mới tồn tại, nhiệm vụ của hắn chính là đón Thiếu chủ trở về Yên Hải, nếu như Thiếu chủ không trở về, hắn cũng không cần phải về nữa.

“Cút ngay đi.”

Nam Cung Diệp tựa vào trên giường êm, không muốn nhìn sắc mặt tái nhợt Thiên Bột Thần nữa, nếu không phải mình hạ thủ lưu tình, hắn còn mạng ngồi đây sao.

Thiên Bột Thần thở dài một tiếng, thân hình chợt lóe lên liền lui ra ngoài, trong không gian nhỏ hẹp, lâm vào yên tĩnh, người trên giường êm, ngũ quan tuấn mỹ của chợt lóe lên lạnh lẻo rồi biến mất, khóe môi nhếch lên, đôi mắt không nháy không chớp khóa chặt bức họa ngũ sắc trên đỉnh đầu, một tia ưu thương không thể nhận ra đang chảy xuôi ở trong đó, cho tới bây giờ hắn chưa từng nhìn thấy mẫu thân, chỉ nghe bọn thái giám trong cung nghị luận, nàng là một nữ nhân mỹ lệ tuyệt đỉnh, nhưng bởi vì không chịu nổi thâm cung tịch mịch mà thông dâm với nam tử, bị phụ hoàng bắt quả tang , sau đó vì không còn mặt mũi gặp người khác mà lựa chọn tự sát, mỗi lần nghĩ tới hình ảnh như vậy, đáy lòng của hắn liền rất đau, người đàn bà kia nếu như đã sanh ra hắn, nên hảo hảo chiếu cố hắn, vì sao phải lựa chọn tự sát, để lại một mình hắn đối mặt với nhiều đau khổ như vậy, nàng thật ích kỷ .

Nam Cung Diệp đang nghĩ đến nhập thần, xe ngựa bỗng nhiên dừng lại, ngoài xe vang lên thanh âm Nguyệt Cẩn.

“Gia, đến Vương phủ rồi.”

Một tiếng gọi này, đã gọi tâm tư của Nam Cung Diệp trở về, trên mặt của hắn trong nháy mắt bao phủ một tầng sương mỏng, lạnh lùng tuyệt sắc, làm đóng băng trong vòng ba thước, khẽ lên tiếng: “Ừ.”

Một đạo thân ảnh cao ráo từ trong xe ngựa đi ra, dưới đêm trăng, như tiên như ma, cả người lạnh lẻo, hàn khí chuyển động xung quanh hắn, ngay cả thủ hạ chuyên hầu hạ bên người chính là Nguyệt Cẩn cũng không dám thở mạnh, cẩn thận cung kính cùng chủ tử kẻ trước người sau đi vào Tề vương phủ, ánh trăng khinh bạc kéo dài hai đạo bóng dáng, từ từ tan ra bên trong đêm trăng.

Nô nhai, Phượng Lan Dạ đang ở bên trong tiểu viện.

Trải qua một đêm chơi đùa, nên khi sáng sớm không khí liền lâm vào an tĩnh.

Phượng Lan Dạ cùng Hoa Ngạc, Tư Mã Vụ Tiễn cùng tiểu Đồng tiểu Khuê, đều trở về viện của mình mà ngủ.

Đám sương lượn lờ nhanh chóng tản đi, bao phủ những ngôi nhà cổ xưa, từng mảnh lá rụng từ trên ngọn cây rơi xuống mặt đất, chúng bay lả tả dày đặt nhẹ nhàng như mưa phùn.

Những giọt sương trong suốt như Trân Châu, đọng lại trên ngọn cỏ dại, màu xanh cây dễ cỏ và mùi hương của trúc cùng với sự thanh khiết của sương mai làm cho người ta càng thêm sảng khoái.

Ánh sáng đầu tiên của bình minh chiếu vào trong tiểu viện, làm cho đám sương nhẹ nhàng tan ra, khắp nơi trở nên sáng loáng , đặc biệt chói mắt.

Hoa Ngạc mặc một thân quần áo vải thô, từ trong phòng bước ra, ánh mặt trời chiếu vào trên người của nàng, tươi mắt như một bụi cỏ xanh mọc ở trong viện, tươi mát động lòng người, nàng ngửng đầu lên nhìn trời, híp ánh mắt lại một chút, cả khuôn mặt nở nụ cười ôn hòa như đang suy nghĩ, buổi tối hôm qua mặc dù các nàng đùa giởn cả một đêm, mấy người họ thay phiên nhau kể một ít chê cười, còn nói là những chuyện mình đã gặp và trãi qua, nói đến chỗ cao hứng, thì thoải mái cười to, nói đến chỗ thương tâm, thì liền thất thanh khóc rống, mỗi người đều tận tình phát tiết, nên tâm tình cũng khôi phục một cách kỳ dị.

Lúc này cửa viện vang lên thanh âm, Hoa Ngạc phục hồi tinh thần lại, theo thói quen quay ánh mắt nhìn sang, từ hướng cửa sổ nửa mở nhìn vào bên trong gian phòng mà công chúa đang bình yên nghỉ ngơi.

Nàng ấy mặt hướng vào bên trong, một đầu tóc đen xõa trên áo gối trắng nhạt có thêu nhã trúc, thân thể xinh xắn co rúc thành một đoàn, tựa như một đứa bé xinh đẹp, làm cho trong lòng người ta dâng lên một cổ ấm áp, Hoa Ngạc khóe môi nụ cười càng sâu, nhấc chân bước xuống thềm đá, hướng trước cửa bước tới, vừa đi vừa hỏi.

“Người nào vậy?”

Sáng sớm không biết là ai, nhưng chỉ cần nghĩ tới những thứ Vương gia tướng quân kia, trong lòng càng thêm nặng nề, nếu như không có những người này, cuộc sống của các nàng cũng không có cái gì không tốt, nhưng mà hết lần này tới lần khác những kẻ này thỉnh thoảng lại nhô lên hạ xuống, đầu tiên là Tam hoàng tử Nam Cung Tiếp, Sở Vương Nam Cung Liệt, Tấn vương Nam Cung Trác, hiện tại lại thêm một kẻ thần bí khó lường tên Ngọc Tiển, hôm nay tới đây lại là người phương nào?

Hoa Ngạc nghĩ tới đó, thì đứng trước cửa, lẳng lặng chờ chực, nàng sẽ không mở cửa cho người xa lạ.

“Ta là quản sự của Tấn vương phủ.”

Ngoài cửa có tiếng người trả lời, Hoa Ngạc nhíu mài, quản sự của Tấn vương phủ lại tới làm gì? Chẳng lẽ vì chuyện những nữ nhân bị đánh tối hôm qua, Vương gia muốn tìm công chúa tính sổ, Hoa Ngạc nghĩ đến đây, sắc mặt liền có chút ít âm trầm, lạnh lùng mở cửa, nhưng nàng lại ngăn cản cửa lại, đứng ngoài cửa quả nhiên là quản sự Tần Trăn của Tấn vương phủ, chỉ thấy bên người hắn có một cẩm y công tử đang đứng, một đầu tóc dài như hải tảo, mặt mày thì tuấn lãng, khi nở nụ cười tựa như ánh mặt trời.

Thiếu niên này làm cho người ta khi vừa nhìn thấy liền không tự chủ được buông lỏng tâm tình, bất quá quanh thân tôn quý khí phái làm cho người không dám khinh thường, Hoa Ngạc liếc một cái, rồi nhìn về hướng Tần Trăn.

“Tần quản sự mới sáng sớm đến đây làm gì?”

Hoa Ngạc sắc mặt lạnh lùng , làm cho Tần Trăn nhìn thấy thái độ của nàng, liền nhớ đến chuyện hôm qua những nữ nhân trong vương phủ đến đây quậy phá, sắc mặt hắn có chút không được tự nhiên, bất quá những nữ nhân kia sau khi trở về, đã bị Vương gia nặng nề trách phạt, nhất là Như phu nhân Trầm Trân Châu, bị phạt nửa năm không cho phép nhận ngân lượng, những kẻ có liên quan cấm túc một tháng.

Lần này hắn tới, hoàn toàn không phải là chủ ý của Vương gia, là bởi vì Bát hoàng tử, ác ma này không biết trúng gió gì, sáng sớm từ trong Cung chạy ra ngoài, tìm được hắn, liền mệnh lệnh hắn dẫn đi tìm Cửu công chúa.

Tần Trăn không hỗ là quản sự của Tấn vương phủ, mặc dù không được tự nhiên, nhưng mà cũng chỉ là chuyện trong nháy mắt, giờ phút này đã khôi phục như bình thường, thanh âm trì hoãn nói.

“Là Bát hoàng tử muốn gặp Cửu công chúa, ta mang Bát hoàng tử tới đây.”

Tần Trăn nói xong, liền di chuyển thân thể một chút, Bát hoàng tử Nam Cung Sâm ở bên cạnh hướng vào trong viện đi tới, Hoa Ngạc sửng sốt, không nghĩ tới thiếu niên ở trước mắt lại là Bát hoàng tử, nên chỉ đành phải thối lui một bước, để cho Bát hoàng tử đi vào, chỉ thấy thiếu niên đang mặc cẩm bào màu lam, cước bộ vững vàng, thần thái thong dong, mỉm cười nhẹ nhàng đi vào sân, đánh giá khắp mọi nơi.

Hoa Ngạc nhướng mài, mặt mũi dưới ánh mặt trời chiếu rọi, càng thêm kinh ngạc mê mang.

Vốn đã đủ loạn rồi, hiện tại lại thêm một Bát hoàng tử, tình hình càng ngày càng khó khống chế, các nàng chỉ muốn có cuộc sống yên ổn sao lại khó như vậy chứ? Bất quá oán trách thì cứ oán trách, nàng vẫn không nhịn được tiến lên một bước, cung kính hành lễ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.