Độc Y Thần Nữ: Phúc Hắc Lãnh Đế Cuồng Sủng Thê

Chương 76: Chương 76: Chu Gia Trả Thù, Mất Mặt (1)




Đông thúc được Sa Hoằng gọi tới, khi hắn nghe Sa Hoằng nói Bạch Vũ trời đã sáng vẫn còn chưa thấy ra cũng lắp bắp kinh hãi.

Tuy rằng hắn cảm thấy Bạch Vũ có thể xông qua được phong ấn trong sơn đạo trong một lần, thì ở trong Long Tuyền hẳn cũng sẽ không có vấn đề gì, nhưng trong một lần ngây ngốc vượt qua hơn bảy giờ, hắn cũng không khỏi có chút lo lắng, lập tức đi theo Sa Hoằng đến đây, kết quả lại thấy được cảnh tượng gà bay chó sủa như vậy.

”Bạch Vũ, ngươi ra rồi, không có việc gì chứ?” Sa Hoẳng kinh hỉ hướng lại đây, một bộ rất vui mừng thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Bạch Vũ nháy mắt mấy cái: “Ta có thể có chuyện gì?”

”Đông thúc, Đông thúc cứu ta, Bạch Vũ muốn độc chết ta!” Chu Tam Thiểu khóc hô hướng Đông thúc cầu cứu, làn da cả người bởi vì trúng độc mà lộ ra da thịt màu đỏ như bị bỏng, giống như con tôm hùm bị nướng chín hồng.

Đông thúc lạnh lùng nhìn về phía Bạch Vũ, không vui nhíu mày, động tác giống như hoàn toàn nổi nóng khiến cho bộ mặt vặn vẹo vô cùng dữ tợn, giống như ác quỷ đến từ địa ngục, tản ra sát khí dày đặc âm trầm, khiến kẻ khác không dám nhìn thẳng.

Bạch Vũ lại không hề sợ hãi đối mặt, lạnh nhạt buông tay: “Đó là Hắc Tiêu Lê Chu Tam Thiểu đưa cho ta, ta cảm thấy không ăn hết sẽ lãng phí, liền đưa cho hắn, ai biết hắn lại biến thành như vậy.”

Chu Tâm Thiểu trong lòng lộp bộp một chút, cuống quít biện giải: “Ngươi nói hươu nói vượn, cái này rõ ràng là Qủy Hắc Qủa, là ngươi mang vào hại ta!”

Bạch Vũ khinh thường liếc mắt:“Ngươi nói là ta cố ý mang theo Qủy Hắc Qủa vào dự định độc chết ngươi? Ta như thế nào không biết ta lại có dự tính trước như vậy.”

Qủy Hắc Qủa cũng không phải là độc dược thông thường gì, căn bản không có khả năng trùng hợp mang ở trên người.

”Đông thúc, ta..... là nàng ta hại ta.....” Chu Tam Thiểu còn muốn biện giải, lại nghiêng đầu một cái, hôn mê bất tỉnh.

Đông thúc liếc mắt một cái: “Qủy Hắc Qủa độc tính phát tác, đem hắn tha ra ngoài. Từ hôm nay trở đi, thứ tự của Bạch Vũ tăng lên vị trí thứ 8.”

”Cái gì! Dựa vào cái gì?” sắc mặt Hoàn Tố Âm khó coi tới cực điểm.

Qủy Hắc Qủa bị nhìn thấu, không giết được Bạch Vũ cũng liền thôi. Hiện tại rõ ràng là Bạch Vũ bức Chu Tam Thiểu ăn Qủy Hắc Qủa, trắng trợn giết hại đồng môn, thế nhưng không bị trừng phạt, còn được tăng lên thứ tự? Dựa vào cái gì?

”Chỉ bằng lời ta nói.” Đông thúc âm trầm nhìn chằm chằm Hoàn Tố Âm: “Ngươi nếu cùng với Chu Tam Thiểu có quan hệ tốt, liền phụ trách đưa hắn về nhà, sau khi giải độc xong lại đến.”

Hoàn Tố Âm bị nhìn đến sởn cả tóc gáy, hoảng sợ cúi đầu, không dám nói một lời.

Bạch Vũ thấy mình không có chuyện gì, liền cùng Sa Hoằng cùng nhau ly khai. Dù cho nàng có tức giận cũng không thể làm trò trước mặt Đông thúc đem Chu Tam Thiểu cùng Hoàn Tố Âm xử lý.

Sa Hoằng thấy Chu Tam Thiểu tình huống không ổn, có chút lo lắng nhắc nhở Bạch Vũ: “Bạch Vũ, ngươi cần phải cẩn thận một chút. Chu gia ở Đông Nhạc thế lực rất lớn, gần với Vương thất, Chu Tâm vẫn là cháu ruột của Quận vương. Ngươi đem hắn độc thành như vậy, Chu gia thực sẽ trả thù ngươi.”

Trong con ngươi màu tím của Bạch Vũ hiện lên ánh sáng, nguyên lai là có hậu đài phía sau, khó trách dám trắng trợn hại nàng, bất quá nếu nàng đã làm, thì sẽ không sợ bị trả thù.

”Không có việc gì, dù sao độc của Qủy Hắc Qủa cũng không dễ giải như vậy, trước khi Chu Tam Thiểu thanh tỉnh bọn họ chỉ sợ là không có thời gian đến tìm ta gây phiền toái.” Bạch Vũ thực thản nhiên nói.

Sa Hoằng ngẫm lại cũng đúng, Chu gia nếu thật muốn trả thù, Bạch Vũ cũng chỉ có thể tiếp nhận. Nhưng qua hai ngày nữa hắn phải cùng với Quận vương đi ra ngoài tiêu diệt, không thể ở trong doanh địa bảo vệ Bạch Vũ, vẫn là có chút lo lắng.

Hai người đi ra khỏi địa cung, thứ tự trên bia đá đã được thay đổi. Đông thúc thậm chí còn phái người đến giúp Bạch Vũ sửa sang lại phòng số tám thật tốt, để cho nàng có thể lập tức vào ở.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.