Độc Phi Ở Trên, Tà Vương Ở Dưới

Chương 22: Chương 22: Tiểu nhân thích mặc bó sát người




Edit & Dịch: Emily Ton.

Trên trán tên mặt béo thấm dày một tầng mồ hôi: “Hồi đại nhân, tiểu nhân —— là sáng nay lúc tiểu nhân thay đồ, đã vô tình để vào trong túi. Tiểu nhân tuyệt đối không có ý khác...... mong đại nhân minh giám!”

Hỗ đại nhân chau mày: “Điều đó cũng có khả năng......”

Cố Tích Cửu lại đánh giá trên dưới tên mặt béo kia một chút, sau đó ánh mắt dừng lại ở trên chiếc quần kia, nhẹ nhàng câu môi: “Ngươi nói quần kia là của ngươi?”

“Vâng...... vâng ——”

“Ngươi có thể mặc nó vào?” Giọng điệu của Cố Tích Cửu chậm lại:

Dựa theo hình thể của người này, hẳn là khoảng chừng 80kg, mà quần này rõ ràng là dùng cho người mảnh mai mặc vào. Tên tuỳ tùng mập mạp này căn bản không thể mặc được, cho dù miễn cưỡng mặc vào cũng lập tức sẽ bị xé nát!

Khuôn mặt tên mặt béo trở nên tái nhợt, nhưng vịt chết cái mỏ vẫn còn cứng*: “Tiểu nhân...... tiểu nhân thích mặc bó sát người......”

*Khước tử áp tử chuỷ ngạnh (却死鸭子嘴硬): Vịt chết mà mỏ vẫn cứng. Chỉ người đã làm sai nhưng vẫn khăng khăng cho mình là đúng.

Cố Tích Cửu cười: “Ân, điều này cũng có khả năng. Xem ra hôm nay ngươi cũng mặc quần chật như vậy? Hỗ đại nhân, ngài xem?”

Hỗ đại nhân mặt trầm như nước, vung tay lên: “Kéo hắn xuống, kiểm tra một chút!”

Một lát sau, người kiểm tra quay trở về bẩm báo: “Hồi đại nhân, hôm nay hắn mặc đồ lót rất phù hợp với hắn. Không hề chật, mà còn hơi dài và rộng.”

Sự tình đã phát triển đến đây, tất cả mọi người gần như đều hiểu. Dung Triệt than nhẹ một tiếng: “Chuyện này thực sự có chút kỳ quặc. Xem ra là có người đã mua chuộc hắn. Muốn nhân cơ hội này đổ bát nước bẩn lên Cố tiểu thư. Hỗ đại nhân luôn luôn công chính nghiêm minh, chắc chắn sẽ có một lời giải thích rõ ràng cho người Cố phủ.”

Cố Tạ Thiên cũng tức giận hừ một tiếng. Tuy rằng hắn không thích nữ nhi này, nhưng cũng không muốn bị người hắt bát nước bẩn, vô duyên vô cớ vấy bẩn danh tiếng của Tướng quân phủ: “Hỗ đại nhân, tùy tùng này của ngài rất có vấn đề, sau này cần phải cẩn thận kiểm tra mới được!”

Hỗ đại nhân như thế nào cũng không nghĩ tới, tùy tùng của mình cư nhiên lại bị người thu mua, điều này quả thực giống như đang đánh vào trên khuôn mặt của hắn, khiến mặt hắn đỏ lên, khom người nói: “Thỉnh Bát vương gia, Cố tướng quân yên tâm, bổn phủ làm việc tuyệt đối không có thiên vị, sẽ điều tra rõ người sau lưng hắn!”

Cố Tích Cửu nhẹ nhàng cười: “Ta nghe nói Hỗ đại nhân công chính liêm minh, ngay cả bá tánh trong thành đều biết, Hỗ đại nhân là một viên quan tốt. Hỗ đại nhân có nhiều thủ hạ, khó tránh khỏi sẽ lẫn lộn người tốt kẻ xấu, bị người thu mua một nửa, Hỗ đại nhân cũng thể quản hết. Việc này không nên đổ lỗi cho Hỗ đại nhân.”

Một câu này khiến Hỗ đại nhân hết sức hưởng thụ, lập tức có một ấn tượng tốt hơn về Cố Tích Cửu.

Hắn cũng không đợi Cố Tích Cửu nói thêm gì khác, liền hạ lệnh cho tùy tùng của mình soát người lẫn nhau.

Sau một thời gian, soát người xong, trên người bọn họ cũng không mang theo vật gì khả nghi.

Hỗ đại nhân mang vẻ mặt ôn hoà: “Cố tiểu thư, suy nghĩ vì danh dự của ngài, vẫn nên để chúng ta lục soát một phen, như vậy cũng có thể đảm bảo danh tiếng trong sạch của ngài.”

Cố Tích Cửu cũng dứt khoát: “Hỗ đại nhân cứ việc lục soát là được.”

Mười tên tùy tùng phân ra thành nhiều nhóm, bắt đầu tìm kiếm ở trong sân......

Cố Tích Cửu đứng dựa vào một cây cột trụ, biểu tình trên mặt vân đạm phong khinh, nhìn như không thèm để ý đến gì cả, nhưng lại thu hết biểu tình của mọi người trong viện vào trong mắt.

Tam tiểu thư, Tứ tiểu thư, Ngũ tiểu thư đều mang vẻ mặt vui sướng khi người gặp họa, biểu tình xem náo nhiệt.

Cố Thiên Tình vẫn giữ thái độ dịu dàng, chẳng qua ánh mắt ngẫu nhiên đôi lúc giao nhau với ánh mắt của Dung Ngôn......

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.