Đỉnh Cấp Rể Quý

Chương 32: Chương 32: Tiền lương của shippe




“Dao, cậu đừng nói nữa. Có lẽ ở trong mấy các cậu, Trần Dật Thần không tốt cái này cái kia, không xứng với tớ, nhưng ở trong mắt tớ, anh ấy lại là người đàn ông ưu tú nhất trên thế giới này, nếu nói xứng, cũng là tớ không xứng, chứ không phải anh ta xứng với tớ.”

“Được… thôi.” Từ Dao còn muốn nói nữa, nhưng thấy biểu cảm nghiêm túc chưa từng thấy trên mặt Hạ Nhược Y, lời nói đằng sau bèn bị cô ta nuốt trở lại trong miệng.

Sau khi 3 người ra khỏi sân bay, Hạ Nhược Y ở bên đường giơ tay gọi xe.

“Nhược Y, cậu… cậu không có xe sao?” Từ Dao nghi ngờ mở miệng hỏi.

Hạ Nhược Y khẽ lắc đầu, nói: “Không có, tớ không có bằng lái.”

“Vậy Trần Dật Thần thì sao? Anh ta cũng không biết mua một chiếc.” Từ Dao không nhịn được liếc nhìn Trần Dật Thần ở một bên.

“Trần Dật Thần anh ấy…” Hạ Nhược Y còn muốn gỡ cho Trần Dật Thần, Trần Dật Thần lại mở miệng trước: “Tôi không có tiền, mua không nổi.”

Từ Dao nhíu mày liễu, cô ta đã không biết nên nói cái gì nữa, một người đàn ông, ngay cả một chiếc xe cũng không có, đón người còn phải gọi xe…

Hạ Nhược Y khẽ thở dài trong lòng, đợi sau khi kiếm được tiền từ hạng mục Ngọc Tuyền Sơn, nhất định phải mua cho Trần Dật Thần một chiếc xe, không thể để Trần Dật Thần tiếp tục mất mặt như thế được.

Ba người gọi xe đi đến trước cửa một nhà hàng.

Vì để tẩy trần cho Từ Dao, Hạ Nhược Y đặc biệt tìm một nhà hàng nổi tiếng có tên Cổ Nguyệt Sơn Trang, nghe đồn đầu bếp chính của nhà hàng chính là đời sau của ngự trù triều Thanh, nấu ăn rất có tay nghề.

Hạ Nhược Y và Từ Dao kéo tay đi ở trước mặt, Trần Dật Thần đi theo phía sau.

Trang trí của nhà hàng theo nối cổ phong, bàn ghế đều dùng gỗ đen Vân Nam, tỏa ra một mùi hương thanh mát nhàn nhạt.

“Xin chào, xin hỏi bên trong còn có phòng bao không?” Hạ Nhược Y lịch sự mở miệng.

“Thưa quý khách, thực sự rất xin lỗi, phòng bao của ngày hôm nay đã được đặt kín rồi.” Trên mặt lễ tân mỹ nữ lộ ra nụ cười xin lỗi mang tính chuyên nghiệp.

Hạ Nhược Y có vài phần thất vọng, lại hỏi: “Vậy đại sảnh thì sao?”

Lễ tân mỹ nữ lại lắc đầu, nói: “Xin lỗi, đại sảnh cũng kín rồi.”

“Bỏ, Nhược Y, chúng ta đổi nhà hàng khác đi.” Từ Dao nói.”

“Ừm, chỉ có thể như thế vậy thôi.” Hạ Nhược Y gật đầu, ba người chuẩn bị rời khỏi, lúc này, trước mặt lại xuất hiện ba người đàn ông trên người mặc toàn đồ hiệu.

“Tống Quân?” Từ Dao dường như quen thanh niên cao lớn đi đầu trong ba người, bèn gọi một tiếng.

Thanh niên cao lớn quay đầu, trên gương mặt điển trai lộ ra thần sắc bất ngờ: “Dao, cô về nước từ bao giờ thế?”

“Vừa mới về.” Từ Dao không mặn không nhạt nói.

“Sao không bảo để tôi đi đón cô.” Thái độ của Tống Quân ngược lại rất nhiệt tình, sau đó anh ta liếc nhìn Trần Dật Thần và Hạ Nhược Y, Trần Dật Thần ăn Trần Dật Thần mặc bình thường bị anh ta trực tiếp phớt lờ, nhưng khi nhìn thấy Hạ Nhược Y, trong mắt của anh ta lại vụt qua một tia kinh diễm, sau đó mắt của anh ta xoay chuyển, hỏi: “Các cô cũng đến đây ăn cơm sao?”

Từ Dao khẽ gật đầu, nói: “Đáng tiếc không có chỗ.”

“Cái này thì dễ, tôi ở bên trong có đặt một phòng bao lớn, vừa hay còn mấy chỗ, Dao, cô không chê thì đi cùng chúng tôi đi.” Tống Quân cười nói.

“Không cần…” Hạ Nhược Y vô thức muốn từ chối, cô phát hiện, mấy người bạn đó của Tống Quân, ánh mắt nhìn cô có chút không đúng, cô không muốn tạo thêm phiền phức cho Trần Dật Thần.

Nhưng đâu biết, cô còn chưa nói xong, Từ Dao đã đồng ý rồi: “Được.”

Hạ Nhược Y có chút khó xử liếc nhìn Trần Dật Thần, hình như muốn biết ý kiến của Trần Dật Thần.

Trần Dật Thần tự nhiên hiểu được ý trong mắt của Hạ Nhược Y, cô sợ chọc phiền phức cho bản thân, nhưng mấy cậu chủ nhỏ nhoi đó, còn không có tư cách để anh để vào trong mắt.

Vì thế Trần Dật Thần khẽ mỉm cười, gật đầu, cho Hạ Nhược Y một ánh mắt yên tâm.

Một đoàn người đi vào phòng VIP ở tầng 3, sau khi ngồi vào chỗ.

Tống Quân liếc nhìn Hạ Nhược Y và Trần Dật Thần, khẽ cười hỏi: “Dao, hai vị này là?”

“Cậu ấy tên là Hạ Nhược Y, bạn thân của tôi.” Từ Dao nhàn nhạt mở miệng, chỉ nói Hạ Nhược Y, lại không nhắc đến Trần Dật Thần, cũng không biết nghĩ gì.

Hạ Nhược Y mày liễu nhíu lại, trong lòng có chút không vui.

Trần Dật Thần ngược lại không sao cả, cách nghĩ của Từ Dao, anh hoặc nhiều hoặc ít có thể đoán được một ít, không phải muốn mượn tay của Tống Quân làm khó mình, để anh biết khó mà lui.

Chỉ có thể nói, Từ Dao nghĩ nhiều rồi.

Hạ Nhược Y?

Mắt của Tống Quân không khỏi sáng lên, đây chính là nhân vật phong vân mấy ngày nay của thành phố Thương Châu, quả nhiên trăm nghe không bằng một thấy, Hạ Nhược Y người thật, so với trong lời đồn còn xinh đẹp hơn vài phần!

Mắt của Tống Quân bỗng trở nên nóng bỏng: “Cô Hạ, xin chào, tôi là Tống Quân, là giám đốc điều hành của tập đoàn Quân Thịnh.”

“Xin chào.” Hạ Nhược Y lịch sự đáp lại.

Tập đoàn Quân Thịnh, là một tập đoàn phát triển một chuỗi các khách sạn, ở Thương Châu có rất nhiều khách sạn quy mô lớn được mở ra, đều không rách rời với tập đoàn Quân Thịnh.

Mấy ngày trước, Hạ Thiên Hồng đã tổ chức tiệc chúc mừng cho Hạ Nhược Y ở khách sạn lớn Thương Châu, cũng là một trong các khách sạn của tập đoàn Quân Thịnh.

Theo như ước tính, gia sản của Tống Quân trước mắt này, ít nhất trên 3000 tỷ!

Sau đó, Tống Quân lại giới thiệu thân phận của hai người bạn đi cùng anh ta một phen, đều là cậu chủ của nhà quyền quý.

Người đàn ông đeo mặt cao gầy tên là Vương Hải Đào, là con trai của quận trưởng thành Tây của thành phố Thương Châu.

Thân hình béo, người đàn ông từ đầu đến cuối đều híp mắt nhìn Hạ Nhược Y tên là Triệu Nhạc, nhà kinh doanh trang sức, ba tiệm tranh sức của khu Tứ Thành, đều là nhà Triệu Nhạc mở.

Sau khi giới thiệu xong, Trần Dật Thần phát hiện, sắc thái của hai người rõ ràng cao ngạo không ít.

Tống Quân lại di chuyển ánh mắt sang Trần Dật Thần, trước đó anh ta thấy Trần Dật Thần ăn mặc bình thường, còn tưởng Trần Dật Thần là tài xế hay vệ sĩ đại loại thế, nhưng sau đó Trần Dật Thần lại đi cùng Hạ Nhược Y và Từ Dao ngồi xuống, lại cộng thâm Từ Dao chưa nói rõ thân phận của Trần Dật Thần, Tống Quân đã đại khái đoán ra thân phận của người đàn ông trước mắt.

Có điều đoán tới đoán lui, anh ta vẫn phải xác nhận một chút.

“Người anh em này là?” Tống Quân cười híp mắt mở miệng.

“Trần Dật Thần.” Trần Dật Thần khẽ mỉm cười, nói.

Biểu cảm trên mặt của Trần Dật Thần không có thay đổi, đáy lòng không khỏi cười khinh thường, thật sự là con rể vô dụng của nhà họ Hạ.

“Trần Dật Thần?” Triệu Nhạc ở một bên cười híp mắt, hỏi: “Chính là chồng của cô Hạ sao?”

“Phải.” Trần Dật Thần bình tĩnh trả lời.

“Nghe nói cậu làm shipper?” Triệu Nhạc cười như không cười hỏi, cũng không biết cố tình hay vô ý.

“Thì sao, có vấn đề gì?” Trần Dật Thần khẽ cười hỏi ngược lại.

Triệu Nhạc khẽ lắc đầu, nói: “Không có gì, chỉ là muốn hỏi một chút, lương một tháng của shipper được bao nhiêu.”

“12-15 triệu, lúc tốt có thì được hơn 20 triệu.” Trần Dật Thần thành thật nói.

“Ha ha, ngược lại cũng khá cao, sắp bằng một nửa mấy nhân viên trong tiệm trang sức nhà tôi rồi.” Triệu Nhạc cười ha hả.

Nghe ngữ khí mỉa mai rõ ràng của Triệu Nhạc, giữa lông mày của Hạ Nhược Y bất giác xuất hiện một tia tức giận.

“Triệu Nhạc, tiệm trang sức của nhà cậu còn thiếu người không? Nếu như còn thiếu người, không bằng hỏi ý nguyện của anh Trần, để anh Trần đến chỗ cậu làm việc.” Mặt mày của Tống Quân nhiệt tình, giống như thật nghĩ cho Trần Dật Thần vậy.

Thịt mỡ trên mặt Triệu Nhạc rung lên, cười nói: “Thiếu! Thiếu nhiều! Nếu như người anh em Trần Dật Thần đến, tôi mở anh một tháng 45 triệu, không! 60 triệu!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.