Đỉnh Cấp Rể Quý

Chương 48: Chương 48: Buổi đấu giá




Cùng lúc đó, Trần Dật Thần cũng nhận được điện thoại của Trần Lâm.

“Cậu chủ, chuyện báo hàng ngày Thương Châu cậu đã biết chưa?” Trần Lâm thử thăm dò ở trong điện thoại.

“Báo hàng ngày Thương Châu?” Trần Dật Thần nhíu mày, hai ngày nay anh đều luôn tu luyện ở nhà của Từ Dao, căn bản cũng không bước ra khỏi cửa.

Thấy Trần Dật Thần có vẻ không biết cái gì, Trần Lâm liền kể lại chuyện ở bên ngoài từ đầu đến cuối một lượt.

Sau khi nghe xong, Trần Dật Thần híp mắt lại, Lâm Như Tuệ vì muốn đuổi mình khỏi nhà họ Hạ, vậy mà lại gây xôn xao dư luận như thế.

“Cậu chủ, trong chuyện này tôi có trách nhiệm rất lớn, đã không kịp ngăn cản người của báo thường ngày Thương Châu viết lung tung loạn xạ, tạo thành ảnh hưởng rất lớn đối với danh dự của cậu chủ, xin cậu chủ trách phạt.” Trần Lâm thành khẩn nói, mặc dù đa số những người ở bên ngoài đều không biết thân phận của Trần Dật Thần, nhưng dù sao thì Trần Dật Thần cũng là người thừa kế của nhà họ Trần giàu có bậc nhất, bây giờ một công ty truyền thông nhỏ lại gièm pha Trần Dật Thần không còn cái gì cả, đây quả thật chính là đang đánh vào mặt của nhà họ Trần.

“Chuyện này không có liên quan gì đến ông, đều là do phía mẹ vợ của tôi giở trò.” Trần Dật Thần cũng không trách tội Trần Lâm, thứ được gọi là tiếng tăm anh vẫn luôn không coi trọng nó, anh đã ở nhà họ Hạ ba năm, tiếng tăm đã sớm xấu đi rồi, bây giờ cũng chỉ là xấu hơn một chút mà thôi.

“Cậu chủ, tôi đã tìm người thu mua báo hàng ngày Thương Châu rồi, hơn nữa tổng biên tập bịa đặt xấu xa cho cậu chủ, tôi cũng đã tìm người khống chế lại, cậu chủ có muốn…” Trong mắt của Trần Lâm hiện ra sát ý, ông ta không dám đối xử với Lâm Như Tuệ như thế nào, nhưng chỉ là một báo hàng ngày Thương Châu, chỉ cần ông ta muốn thì liền có thể tùy ý nhào nặn, nhất là tổng biên tập đã bôi nhọ Trần Dật Thần, Trần Lâm hoàn toàn có thể khiến cho cô ta biến mất trong âm thầm.

“Không cần đâu.” Trần Dật Thần nhíu mày: “Chuyện báo hàng ngày Thương Châu ông đừng nhúng tay vào nữa, cứ để cho bọn họ tự do.”

Tầm nhìn của Trần Dật Thần vẫn chưa hạn hẹp đến mức người ta trái ý thì liền giết người, mà nếu như thu mua tòa soạn báo Thương Châu, chỉ sợ là thân phận của anh cách ngày bị bại lộ cũng không xa.

“Vâng cậu chủ.”

“Hiện tại khu nghĩ dưỡng đã được thi công như thế nào rồi?” Trần Dật Thần hỏi, đây mới là chuyện quan trọng nhất.

“Cậu chủ, việc xây dựng khu nghỉ dưỡng gặp phải một số trục trặc kỹ thuật, cần vài chuyên gia nghiên cứu khoa học quốc tế giải quyết, Thẩm Kình Thiên đã dẫn người đến châu Âu, đoán chừng mấy ngày nữa sẽ có kết quả.” Trần Lâm cung kính nói.

“Được rồi, sau này có chuyện gì thì trước tiên phải báo cáo với tôi rồi mới quyết định, đừng tự ý đưa ra bất kỳ quyết định nào.” Trần Dật Thần trầm giọng nói, dù sao thì Trần Lâm cũng là người của Trần Ứng Long, cho nên không có khả năng đứng về phía anh trong mọi chuyện, đương nhiên là Trần Dật Thần vẫn phải đề phòng.

“Vâng thưa cậu chủ.”

Cùng lúc đó, trong phòng làm việc sang trọng trên tầng cao nhất của tập đoàn sản xuất rượu Thanh Tuyền.

Thẩm Hà Du ngồi trên ghế sofa, một mặt hưởng thụ.

Ở trước mặt của anh ta có một người phụ nữ gợi cảm đang quỳ ở đó, người phụ nữ là thư ký mà anh ta mới tuyển, tên là Lâm Chi, là một sinh viên trường nghệ thuật, dáng vẻ giống với Từ Dao đến mấy phần.

Nương theo âm thanh truyền ra, Lâm Chi cũng bị anh ta đẩy ngã trên mặt đất.

“Anh Thẩm, người ta vẫn còn chưa có chán đâu…”

Ánh mắt của Lâm Chi mờ ảo, cô ta biết rõ sở thích của Thẩm Hà Du, thích coi cô ta trở thành một người phụ nữ có tên là Từ Dao, cho nên mỗi lần lúc mà quỳ gối ở trước mặt của Thẩm Hà Du, cô ta đều sẽ cố gắng làm cho mình biến thành Từ Dao, cô ta hy vọng có một ngày mình có thể thay thế Từ Dao gả vào nhà họ Thẩm.

“Cút.”

Thẩm Hà Du ghét bỏ nhìn Lâm Chi một chút, trong nháy mắt ánh mắt liền trở nên lạnh lẽo, sao anh ta có thể không nhìn ra chút tâm tư nhỏ đó của Lâm Chi được, chỉ là một món đồ chơi chỉ cần đưa tiền là có thể dạng chân, vậy mà cũng dám so sánh mình với Từ Dao à?

Vừa nghĩ đến Từ Dao, sắc mặt của Thẩm Hà Du lại trở nên dữ tợn hơn, người phụ nữ mà anh ta mơ ước vậy mà lại phối hợp với một tên vô dụng yếu đuối mang tiếng xấu xa cắm sừng anh ta, ngay cả suy nghĩ giết hai người bọn họ mà Thẩm Hà Du cũng có.

“Tổng giám đốc Thẩm, dưới lầu có người đưa cho anh một tấm thư mời.” Lúc này mày có một thư ký khác mặc váy ngắn bó sát mông gõ cửa.

“Mang đến đây.” Thẩm Hà Du lạnh lùng nói.

Sau khi nhận tấm thiệp mời, Thẩm Hà Du nhìn lướt qua.

“Hội đấu giá của nhà họ Hạ…”

“Vật phẩm bán đấu giá là đêm đầu tiên của Hạ Nhược Y.”

Con ngươi của Thẩm Hà Du bỗng nhiên co rút lại, sắc mặt thay đổi cực kỳ quái dị!

“Đây chính là Hạ Nhược Y, vợ của cái tên vô dụng kia à? Cô ta vẫn còn là xử nữ?” Thẩm Hà Du ngẩn người, tiếp theo là vui mừng đến điên dại.

Trước đó anh ta cũng chỉ khịt mũi coi thường đối với lời đồn Hạ Nhược Y đã kết hôn ba năm mà vẫn còn là xử nữ trên tờ báo Thương Châu, cảm thấy có lẽ là do nhà họ Hạ chán ghét Trần Dật Thần mà tạo thành tin đồn nhảm, làm sao có thể có người kết hôn ba năm mà còn là xử nữ được.

Nhưng mà bây giờ tấm thiệp này lại khiến cho Thẩm Hà Du hiểu rõ, e là Hạ Nhược Y thật sự là xử nữ.

Nếu không thì nhà họ Hạ cũng sẽ không làm ra chuyện như thế này!

Đồng thời Thẩm Hà Du cũng càng thêm tò mò rốt cuộc thì mẹ của Hạ Nhược Y này là một người tài đến cỡ nào, thậm chí ngay cả chủ ý ngu ngốc như thế này mà cũng có thể nghĩ ra được, đấu giá đêm đầu tiên của con gái mình? Nếu như loại chuyện này truyền đi, chỉ sợ là mặt mũi của nhà họ Hạ đều sẽ bị mất sạch.

Nhưng mà những chuyện này cũng không có liên quan gì đến anh ta!

Nhà họ Hạ có mất mặt hay không thì anh ta cũng không quan tâm, anh ta quan tâm chính là Trần Dật Thần có mất mặt hay không.

“Ha ha ha, Trần Dật Thần, anh là một tên vô dụng, chỉ sợ là đánh chết anh cũng không nghĩ ra đêm đầu tiên của vợ mình lại bị mẹ vợ đấu giá ở bên ngoài.” Thẩm Hà Du càn rỡ cười to.

“Lâm Chi, đi lấy ba trăm tỷ cho ông đây.” Vẻ mặt của Thẩm Hà Du lạnh lùng phân phó.

“Vâng anh Thẩm…” Lâm Chi cũng không dám hỏi nhiều, cô ta cũng không biết rốt cuộc nội dung của tấm thiệp mời kia là cái gì mà có thể khiến cho Thẩm Hà Du thích thú như vậy.

“Trần Dật Thần ông đây rất chờ mong, một tên vô dụng giống như anh sẽ có biểu cảm như thế nào khi nhìn thấy ông đây có được đêm đầu tiên của vợ mình.” Thẩm Hà Du nắm chặt nắm đấm, khóe miệng nở một nụ cười khoái trá.

Địa điểm tổ chức đấu giá của Lâm Như Tuệ ở khách sạn Quân Thịnh Đại.

Buổi tối chưa đến bảy giờ, ở cửa khách sạn Quân Thịnh Đại đã có hàng chục chiếc xe sang trọng như Lamborghini, Bentley, BMW và thậm chí có một vài chiếc Rolls-royce.

Những người chủ của những chiếc xe này đương nhiên đều là những nhân vật có mặt mũi ở thành phố Thương Châu, trước khi mà Trần Dật Thần vẫn chưa bị đuổi ra khỏi nhà họ Hạ, đã có mấy người ngầm biểu đạt với Lâm Như Tuệ có suy nghĩ muốn được kết hôn với Hạ Nhược Y.

Lần này Trần Dật Thần đã bị đuổi khỏi nhà họ Hạ, những người này cũng sẽ không bỏ qua cơ hội này.

Còn có một số người, chẳng hạn như là Thẩm Hà Du, mặc dù trước đó không có ý với Hạ Nhược Y, thế nhưng bởi vì hiện tại bọn họ đã đến độ tuổi cần phải lập gia đình với lại cũng có gia cảnh giàu có, là những người đàn ông trẻ tuổi nổi tiếng ở thành phố Thương Châu, cho nên Lâm Quốc Đại cũng ôm thái độ muốn thử một lần mà gửi thiệp mời của buổi đấu giá đến cho mấy người bọn họ.

Dù sao thì ngoại trừ Hạ Nhược Y mang thân phận cao quý người phụ trách của dự án Ngọc Tuyền Sơn, bản thân của Hạ Nhược Y cũng là một cô gái xinh đẹp hiếm có, thậm chí được gọi là người đẹp đẹp nhất ở thành phố Thương Châu cũng còn chưa đủ.

Chỉ riêng danh xưng này cũng đã đủ khiến cho mấy người đàn ông trẻ tuổi lay động.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.