Điền Viên Cốc Hương

Chương 66: Chương 66: Kiếm tiền là chuyện quan trọng nhất






Trộm quả đào phong ba đã có kết quả. Một là Lập Xuân, Lập Hạ nửa tháng không dám ra ngoài, hai là Lí lão đầu vì thế mà giáo huấn người trong nhà, "Mệt các ngươi còn ghét bỏ nhà không đủ loạn, lúc bồi thường quả đào là một hộ, lúc chia quả đào biến thành bốn hộ, các ngươi thật cho rằng thể diện trong nhà không trọng yếu, Lí lão đầu ta ở Đào trang nhiều năm như vậy, lúc hữu sự mọi người đều đến mời, vì sao? Còn không phải vì ta làm việc công đạo, không thẹn với lương tâm, các ngươi chỉ thấy trước mắt được chia nhiều quả đào hơn một chút, về sau còn có nửa đời người, đã bị người trong thôn trang trạc cột sống, các ngươi qua được sao?" Lí lão đầu nói xong, cuối cùng vẫn không có phân gia.

Ba là Lí Đắc Tuyền nghĩ thông suốt, mọi người đều có cuộc sống của chính mình.

Bốn là Trương thị ở thôn trang ồn ào, được biệt hiệu Ôi Uy đại nhân. Lúc người ta nói đến Trương thị sau lưng đều kêu là Ôi Uy, tiểu hài tử không hiểu chuyện, giáp mặt cũng kêu, biến thành Lập Xuân, Lập Hạ thật vất vả mặt dày ra ngoài, kết quả bị kêu như vậy, trở về vài ngày sau không dám xuất môn, lại cùng Trương thị hờn dỗi.

Lí Đắc Tuyền an tâm làm bàn, tửu lâu không có chỗ làm, Lí Đắc Tuyền liền làm ở nhà, vừa vặn còn có thể giúp trong nhà, coi như là nhất cử lưỡng tiện.

Lí Đắc Giang ở trấn trên giúp đỡ Hứa Thế Cùng mở rộng cửa hàng, sợ là phải qua một thời gian mới trở về nhà. Hứa thị cùng Hứa Tần thị ngày càng ít ở nhà, liền ngay cả Linh Nga cũng ở bên sân nhà Cốc Vũ bên này.

Kinh Trập như cũ mỗi ngày đi đọc sách, lúc trở về là phụ nấu nước, gánh nước đổ đầy lu, đi ra vườn trồng rau, nếu thấy đất trồng rau ngay ngắn chỉnh tề thu thập thỏa đáng, không chuyện làm trở về vẽ mẫu thêu, dù sao hắn sẽ không ở không, vẽ mẫu thêu ít nhất còn có thể phụ giúp trong nhà, nhân tiện dạy Cốc Vũ nhận chữ.

Cốc Vũ gần đây nhận được mặt chữ thật mau, chỉ là người sao chữ như vậy, có chút gấp gáp nóng vội, Kinh Trập nhiều ngày kêu nàng không ngừng luyện tập viết chữ, hy vọng luyện tính tình của nàng. Nào ngờ nàng ngụy biện thật lưu loát, cái gì nữ hài tử nhận được chữ là được, không cần viết đẹp như vậy, cũng không phải là vẽ cái gì. Kinh Trập hết cách, nhìn nàng chớp mắt to làm nũng như vậy, Kinh Trập không đành lòng bắt nàng làm chuyện nàng không thích, tiếp tục nhận được chữ là được.

Cốc Vũ ngày ấy nghe Lí Đắc Tuyền nói như vậy, trở về ngồi trong sân nửa ngày. Sau đó hắn đi vào núi chặt cây để làm bàn, vì làm cho Hứa Thế Cùng dùng, cho nên hết sức tận tâm. Nàng muốn nghĩ biện pháp kiếm tiền, để Kinh Trập an tâm đến trường, mỗi ngày vẽ mẫu thêu, quá trình Hạ Xuyên trưởng thành không đến mức chịu khổ nhiều như vậy...

Lần này Lí Đắc Tuyền vào núi thấy có nhiều điều kỳ quái, mình chặt cây đều kéo về, đang muốn vào rừng chặt thêm một ít cây dự phòng, nào ngờ đến chỗ cũ ngược lại có nhiều hơn mấy cây, số lượng không nhiều lắm, thoạt nhìn rất hợp ý, Lí Đắc Tuyền cũng không kéo về, nhưng trong lòng thắc mắc mãi. Chẳng lẽ là hoàn trả? Cây có dấu vết bị kéo đến, hắn cũng không để ý, cũng không có ý nghĩ không làm mà hưởng, chỉ là thắc mắc, mình tại chỗ quen thuộc kia, chém ngã mấy cây, lại đem cây hong khô về, về phần cây dư ra, hắn chuyển nó qua một bên, bước đi.

Cốc Vũ thật sự nghĩ không ra biện pháp gì có thể kiếm tiền nhanh, làm ruộng mình căn bản không làm giỏi, tay nghề của cha, mẹ, tỷ tỷ, ca ca đều phát huy công dụng, cho dù như vậy, ngày cũng là miễn cưỡng không có trở ngại mà thôi, căn bản là không có đổi mới nhiều, ít nhất hiện tại liền ngay cả phòng ở đều là của người khác, ăn mặc cũng chỉ là miễn cưỡng mà thôi.

Nàng không cam lòng, nhìn qua trong nhà hai khối ruộng nước một khối pha, ruộng nước đã cấy mạ, nhưng ruộng pha cũng không có lợi gì, mọc ra gì đó thưa thớt, đất rất gầy, muốn cải tạo đất còn không biết phải mất bao nhiêu năm, Cốc Vũ ngẩng đầu nhìn trời, thở dài.

Thái dương chói mắt, về nhà càng không có cách nào nghĩ, quả đào cũng sắp chín, không khí tràn ngập hơi thở thơm ngọt. Trải qua chuyện của Lập Xuân lần trước, người khác không dám đi rừng đào quấy rối, ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp hương thân, ai cũng dòm chừng người kia.

Dưới gốc cây, Cốc Vũ cầm một chuỗi lá cây, có chút mệt rã rời, hôm nay khí trời càng nóng, Cốc Vũ nhìn bộ quần áo rách nát trên người, trong lòng có chút vội vàng xao động, mình sắp mười tuổi, Kinh Trập sắp mười ba, Tiểu Mãn mười hai, Kinh Trập ca ca chung quy không là anh ruột, Hạ Xuyên mới có mấy tháng, hắn là hy vọng của cha mẹ, không thể để hắn khổ mới tốt, nhưng bị mình liên lụy, trong nhà cũng chỉ có mình không biết kiếm tiền, Cốc Vũ phiền chán đứng lên, oán hận bản thân nói, "Cốc Vũ ơi Cốc Vũ, ngươi cứ như vậy qua ngày sao, trong nhà ai cũng sủng ngươi, ngươi thế nào nhẫn tâm làm cho bọn họ khổ như vậy."

Chỉ là, Cốc Vũ rất bất đắc dĩ, kiếp trước mình sống trong một thế giới quá nhỏ, cả ngày ngâm mình ở phòng bệnh chơi mô hình, rồi nghe ba mẹ nói chuyện của bọn họ, làm sao có thể phát huy tài năng, Cốc Vũ ý nghĩ có chút loạn.

Nàng thở phào nhẹ nhõm, nhìn lên bầu trời xanh thẳm lãng đãng mây trắng bay. Trên cao trời xanh mây trắng dưới đất là rừng đào, bốn phía là đồng ruộng xanh biếc, ở thôn trang cả trai lẫn gái đang làm việc, Cốc Vũ thở dài, nếu không có áp lực cuộc sống, mỗi ngày đứng ở đây hưởng thụ cuộc sống bình yên, quả là một chuyện tốt, chỉ là thế gian luôn có nhiều "chỉ là" như vậy. Ngắm nhìn cảnh tượng xinh đẹp, không biết người ngắm phong cảnh có nghĩ đến mái nhà tranh lâu ngày, lúc mưa phải dồn ép đầy người vào góc nhà chưa bị dột; có nghĩ đến lúc họ xoay người làm việc, mồ hôi từng giọt từng giọt rớt vào đất. Nguyện vọng lớn nhất của bọn họ chính là bình an ăn no mặc ấm, thế thôi... Không chỉ có như thế, chờ thêm mười năm hay hai mươi năm nữa, con cháu đời đời của họ, vẫn như cũ có cuộc sống giống như bọn họ, lo ăn lo mặc, mồ hôi tiếp tục nhỏ xuống đất, sinh trai dưỡng gái, tuần hoàn không ngừng. Nếu cùng bọn họ nói muốn có một giấc mộng, muốn sống vì chính mình, bọn họ nhất định sẽ chê cười, cảm thấy đó là một chuyện xa xôi hoặc là truyền thuyết.

Bọn họ chỉ có thể có cuộc sống như vậy sao?

Suy nghĩ của Cốc Vũ bay thật xa, lúc ngẩng đầu phát hiện trên đường thôn một người đang đi tới, không giống như nông dân, người khác mặc kệ là xuống ruộng hay làm việc gì, xong việc về nhà đều vội vàng đi, như luôn có nhiều việc làm chưa xong chờ mình, mà người này thong thả chậm rì rì đi, khoan thai trên đường thôn đi tới, chờ đến gần Cốc Vũ mới nhìn rõ, là An Cẩm Hiên.

An Cẩm Hiên cũng thấy Cốc Vũ, nắm chặt đồ trên vai, sải bước đi tới, "Cốc Vũ, sao ngươi tới nơi này, ngươi xem, ta lần này tới mang cái gì?”

An Cẩm Hiên nói xong, lấy từ trên lưng xuống một con thỏ hoang hai con gà rừng, xong hắn lau tay, từ trong lòng lấy ra hai trái dại, cười hì hì đưa cho Cốc Vũ, "Cốc Vũ ngươi xem, ta đã ăn qua, không có độc."

Mặt hắn bẩn hề hề, còn có những vết cắt nhỏ. Cốc Vũ nhìn tới hai trái dại, hồng hồng đen đen, có chút giống sơn tra, nàng giật mình, lấy cắn một miếng, mắt trong veo, đưa một quả cho An Cẩm Hiên, "Cẩm Hiên ca, ngươi cũng ăn”

An Cẩm Hiên giật mình, lại lắc đầu, "Ta ăn no trong rừng rồi, ngươi ăn đi."

Cốc Vũ thấy hắn trong nháy mắt luống cuống, lại thề thốt phủ nhận, vừa buồn cười cũng có chút cảm động, ép hắn, "Không, ngươi không ăn, ta sẽ không ăn, một người ăn không vui vẻ gì."

Nghe vậy, An Cẩm Hiên mới nhận lấy, hai người ắn vừa đi đến bờ sông đọn dẹp mấy con thú An Cẩm Hiên mang về. An Cẩm Hiên vừa ăn nhưng cũng không chậm trễ việc trong tay, Cốc Vũ buồn cười nhìn bộ dáng của hắn, giúp hắn cầm, thỉnh thoảng đưa hắn cắn một miếng, coi An Cẩm Hiên lột da thỏ hoang, bộ dáng nghiêm cẩn, gọn gàng.

Cốc Vũ thấy da không giống như mình thường thấy, liền hỏi, "Cẩm Hiên ca, da cứ phơi như vậy là được?”

"Không phải, phải đưa đến lão thợ giày thuộc, như vậy mới để lâu được, xong đưa đến cửa hàng da đổi tiền."

Vừa nghe nói đổi tiền, tâm tư Cốc Vũ liền ngứa ngáy, nói một câu ngay chính bản thân cũng cảm thấy bất khả tư nghị, "Cẩm Hiên ca, lần tới, ngươi dẫn ta vào núi đi."

An Cẩm Hiên còn tưởng rằng mình nghe không rõ, từ chối Cốc Vũ, còn dặn dò, "Cốc Vũ, vào núi cũng không phải là đùa, ngọn núi rất nguy hiểm, ngươi không thấy ca ca ngươi nói cha ngươi mang hắn theo cha ngươi cũng không chịu sao, về sau không có ý nghĩ như vậy.”

Cốc Vũ lơ đễnh, "Có chuyện gì chứ, ta nghĩ, ngọn núi có mộc nhĩ a nấm a, trái dại gì đó, nói không chừng vận khí tốt còn có thể gặp con mồi..." Cốc Vũ thầm tưởng tượng, nàng thậm chí còn nghĩ không chừng mình có thể tìm được trái dại đem về chế biến, lại đặt cạm bẫy, Cốc Vũ mơ tưởng, phẳng phất trước mắt như thấy con mồi sập bẫy, sau đó đem con mồi đổi thành tiền, tiền dùng để xây phòng ở...

An Cẩm Hiên vội ngăn nàng, "Nào có chuyện tốt như vậy, ta nói cho ngươi biết a, vừa rồi lúc đi vào ta suýt chút gặp lợn rừng, may mắn chỉ là con lợn rừng nhỏ, bị ta tránh thoát đi mới không gặp chuyện không may."

Cốc Vũ cả kinh, đi chung quanh kiểm tra An Cẩm Hiên, "Cẩm Hiên ca, ta nhìn xem, ngươi bị thương không" An Cẩm Hiên đã có tiền lệ, trước kia hắn bị thương không nói với người khác, nếu không có một lần bị Cốc Vũ ép buộc hắn còn định một mình chịu đựng, may mắn Cốc Vũ tìm được thảo dược cho hắn đắp vết thương, lần này nghe nói gặp lợn rừng, Cốc Vũ nóng vội, cánh tay, ống quần, sau thắt lưng đều không buông tha, đến khi xác nhận An Cẩm Hiên không có việc gì mới thở phào nhẹ nhõm, "Cẩm Hiên ca, vào núi dĩ nhiên quan trọng, vãn phải chú ý an toàn."

An Cẩm Hiên thấy bộ dáng sốt ruột của nàng có chút buồn cười, trong lòng lại cuộn sóng, cười lắc đầu.

Hai người trở về. An Cẩm Hiên không giống như vừa rồi, tựa hồ như không có thói quen thân thiện với Hứa Tần thị, đem thịt thỏ cùng gà rừng giao cho nàng xong, về phòng mình.

Hứa Tần thị lắc đầu, "Đứa nhỏ tốt thì tốt, nhưng tính tình có chút kỳ quái."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.