Điện Hạ Nhà Ta Có Chút Ngoan

Chương 74: Chương 74: Hoàng thúc muốn ôm một cái《28》




Editor: Nha Đam

“Ta......”

Phượng Quyết rũ mắt.

“Thần cho rằng mình là...... Đoạn tụ...... Cho nên......”

Phượng Quyết vẫn là thẳng thắn, ở trước mặt tiểu hoàng đế, hắn không có biện pháp nói dối.

Phong Thiển chớp chớp mắt.

Giống như hiểu ra.

Mảnh nhỏ hoài nghi chính mình là đoạn tụ, cho nên liền tìm tiểu quan nhìn xem phản ứng của mình.

Thần sắc Phong Thiển cổ quái nhìn hắn: “Vậy ngươi là đoạn tụ sao?”

Tiểu hoàng đế hỏi trực tiếp.

Phượng Quyết rũ mắt, “Ta...... Đối với nam tử khác không có hứng thú.”

Hắn nhấp nhấp môi mỏng: “Chỉ thích...... Ngươi.”

Thanh âm Phượng Quyết về sau bé dần gần như nghe không được, bất quá Phong Thiển nhưng thật ra một chữ rơi xuống đều nghe được.

Tiểu hoàng đế đột nhiên sát vào hắn.

Phượng Quyết hơi giật mình, trên mặt phiếm hồng.

“Cho nên, hoàng thúc là thích trẫm?”

Phượng Quyết bị đối phương nói trắng ra làm cho trên mặt càng đỏ, hắn nhẹ nhàng gật gật đầu.

Đầu chôn đến càng thấp.

Phong Thiển cong cong mắt, nhìn về phía Tô Tửu: “Ngươi có thể đi ra ngoài, sự tình hôm nay phát sinh không được nói cho người ngoài, nếu không......”

Tô Tửu bị kinh hách, nhanh chóng đáp: “Nô gia tuyệt không sẽ không nói với người bên ngoài.”

Hắn có chút hoảng loạn mà rời đi, thuận tiện đóng cửa lại.

Tô Tửu đi rồi, Phong Thiển tới gần Phượng Quyết, ngửa đầu hỏi hắn: “Hoàng thúc thích trẫm không phải bởi vì giới tính?”

Phượng Quyết có chút chinh lăng mà lui về phía sau vài bước, hắn rũ mắt: “Không phải.”

Không liên quan đến giới tính.

Chỉ là thích ngươi người này thôi.

Phong Thiển nhìn mảnh nhỏ có chút thất thố như vậy, bật cười.

Đại khái là vị diện này mảnh nhỏ từ lúc chào đời tới nay lần đầu tiên thanh lãnh bất cần cùng cao lãnh OOC* rồi.

*OOC - Là từ viết tắt của Out of character, nghĩa là nhân vật trong truyện không xử sự như tính cách vốn có của họ ở bên ngoài.

Ừm, trừ bỏ lần say rượu kia một lần.

Phong Thiển nghiêng nghiêng đầu, không chút để ý nói: “Hoàng thúc buổi tối ngày đó chính là...... Thực chủ động.”

Phượng Quyết nghĩ đến sự tình phát sinh buổi tối ngày đó, trên mặt không thể ức chế mà lại đỏ vài phần.

“Bệ hạ, vi thần mạo phạm.”

Phong Thiển cười khẽ.

Tay nhỏ trắng nõn bắt lấy tay đối phương.

“Hoàng thúc, trẫm nói cho ngươi một bí mật.”

Phượng Quyết nghi hoặc, mắt phượng là thần sắc mê mang.

Phong Thiển chớp chớp xinh đẹp mắt, đem đối phương tay đặt ở nơi nào đó của mình.

Phượng Quyết sửng sốt, đầu ngón tay cảm nhận được xúc cảm mềm mại, cả người ngốc ở tại chỗ.

Cho dù hắn chưa bao giờ tiếp xúc qua, hắn cũng hiểu được, loại này xúc cảm này không có khả năng là nam tử.

Nói cách khác, tiểu hoàng đế là...... Nữ nhân?

“Bệ hạ ngươi?”

Phong Thiển nhìn chằm chằm hắn đôi mắt.

“Cảm thụ không được?”

Sắc mặt Phượng Quyết đỏ lên, gò má nóng lên.

Nàng sao lại...... Có thể...... Loại sự tình này nói tự nhiên như vậy......

“Thần...... Cảm thụ được.” Phượng Quyết rũ mắt.

Phong Thiển: “Hoàng thúc là thẹn thùng sao?”

Nhìn đến mảnh nhỏ trước kia cao lãnh như thế vậy mà có thể thẹn thùng, Phong Thiển mạc danh thực vui vẻ sao lại thế này?

Phong Thiển chớp chớp mắt xinh đẹp, nâng lên tay nhỏ trắng nõn ôm cổ Phượng Quyết.

Tầm mắt tiểu hoàng đế dừng ở cổ áo tuyết trắng của Phượng Quyết.

Phong Thiển nhướng mày: “Hoàng thúc ngày đó lôi kéo cổ áo là muốn làm cái gì?”

Phượng Quyết: “!”

Ánh mắt thanh lãnh có chút thất thố.

Tầm mắt Phong Thiển chậm rì rì mà dừng ở trên cổ áo Phượng Quyết.

Phượng Quyết mặc một thân bạch y, khiến cho người ta có cảm nhận được tiên khí phiêu phiêu, thịnh thế mỹ nhan kia lại càng đẹp đến mức tận cùng.

Cổ áo tuyết trắng của hắn cao cao dựng thẳng lên, che đậy chiếc cổ thon dài.

Thập phần phù hợp khí chất thanh lãnh bất cần của hắn.

Mà đúng là bởi vì như thế, mới càng phát ra hơi thở cấm dục, vô hình hoặc nhân.

Tiểu hoàng đế nghiêng đầu.

Phong Thiển đột nhiên tiến đi lên hôn đối phương một cái.

Cánh môi mềm mại của nàng đụng chạm đến lương bạc môi của đối phương sau đó liền lui, chạm một chút liền rời, giống như chuồn chuồn lướt nước.

Phượng Quyết cả người lại cứng đờ.

Mắt phượng xinh đẹp chớp chớp.

Đôi mắt chỉ còn thần sắc mê mang.

Lúc trước là say rượu hôn đối phương, hắn chỉ mơ hồ nhớ rõ chính mình đã làm việc này, đến nỗi là cảm giác gì, hoàn toàn không nhớ rõ.

Hiện giờ tiểu hoàng đế chỉ là hôn môi hắn một chút giống như chuồn chuồn lướt nước, hắn lại là cảm thấy cả người đều phát ngốc.

Vành tai phiếm hồng.

Trái tim cũng bùm bùm.

Phượng Quyết lần đầu tiên cảm nhận được loại tâm loạn như ma này, như ngã xuống đám mây ngọt ngào.

Khắp người phảng phất gặp một trận điện lưu, tê tê ngứa ngứa.

Phượng Quyết rũ xuống đôi mắt.

Tầm mắt tiểu hoàng đế quá mức nóng rực.

Làm hắn có chút không biết làm sao.

Phong Thiển nhìn chằm chằm Phượng Quyết nghiêm túc nói: “Hoàng thúc, ta cũng thích chàng“.

*****

Bắt đầu đổi xưng hô nhé ^^

Thế giới 2 cũng sắp kết thúc rồi, còn 9 chương nữa thôi, các bạn cứ vote nhiều vào mình sẽ cố hoàn trong ngày mai ≧ω≦

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.