Điền Duyên

Chương 163: Chương 163: So ác độc




Hoàng Tước Nhi chỉ vào Phùng Thị nói: “Nương ta không biết sống chết, ngươi muốn chúng ta khuyên như thế nào?”

Lúc này, cho dù tỷ muội các nàng ra mặt khuyên, Phùng Minh Anh cũng không chịu bỏ qua.

Đại Nữu nhịn không được khóc lên, khẩn cầu Hoàng Lão Thực: “Đại bá!”

Hoàng Lão Thực lại an ủi nàng nói: “Đại Nữu đừng khóc, việc này không trách ngươi.”

Đại Nữu nghe xong vô lực lắc đầu, có khác gì đâu!

Đỗ Quyên không đếm xỉa tới đường tỷ, đưa ánh mắt về phía giường trúc dùng trong mùa hè, nói với Hoàng Tước Nhi: “Đem nương xê dịch đến phía trên kia, khiêng về nhà thu thập đi.”

Nơi này tranh cãi ầm ĩ không nói, dùng đồ cũng không thuận tay, thay giặt xiêm y cũng không phương tiện, tốt nhất là lập tức về nhà. Phải cẩn thận rửa sạch miệng vết thương, còn phải dùng rượu trắng, cái này nhà tiểu di mới có.

Rất nhanh, Nhậm Tam Hòa và Hoàng Lão Thực dùng cái cán trúc khiêng Phùng Thị ra khỏi Hoàng gia. Phùng Minh Anh, Hoàng Tước Nhi và Đỗ Quyên theo ở phía sau, trước sau không đến nửa canh giờ.

Đi xuống bậc thang, Phùng Minh Anh đứng lại, chỉ vào Phùng Thị hướng về mọi người nói: “Mọi người nhìn xem tỷ ta bị đánh, đến bây giờ còn không tỉnh. Cha mẹ chồng ác độc như vậy, đừng nói ở thôn Thanh Tuyền ta, ở ngoài núi cũng hiếm có!”

Trên giường trúc, đầu Phùng Thị được băng vải quấn quanh tầng tầng, sắc mặt tái nhợt, hai mắt nhắm nghiền như không còn hơi thở; xiêm y trên người nàng không đổi. Nơi bị canh gà xối trúng, bởi vì có dầu, đã bị khô lạnh cứng ngắc, còn có một cỗ hương vị.

Mọi người hít một hơi lạnh, đều cảm thấy khó có thể tin tưởng.

Phùng Minh Anh nói xong, lại xoay người về cổng Hoàng gia, lạnh lùng nói: “Việc này chưa xong! Nếu tỷ ta không tỉnh lại, ta sẽ đốt sạch nhà này!”

Nói xong, mang theo 2 đứa cháu gái ngang nhiên mà đi.

Nơi đi qua, người vây xem sôi nổi tránh ra, kính sợ nhìn vợ chồng bọn họ.

Nhậm Tam Hòa từ đầu đến cuối không mở miệng, nhưng cả người phát ra hàn uy, đủ để chấn nhiếp tất cả thôn dân ở đây.

Hoàng gia phía sau lưng đã bị đập thành một đống hỗn độn, bao gồm phòng bếp.

Hoàng đại nương đuổi theo ra, ngồi bệt xuống mái hiên, vỗ tay khóc nói: “Các ngươi xem xem, đi vào xem xem. Đây là thổ phỉ sống nha! Lão Đại, ngươi là đồ bất hiếu, ngay cả cha cũng không cần...”

Cách vách Lý bà mụ khinh thường “Phi” một tiếng, nhỏ giọng nói: “Tìm chết mà! Đánh người mà không nghĩ, người ta nên chịu đựng sao?”

Nói xong xoay người rời đi, mới lười xem đâu.

Cũng không cần nhìn, nghe thanh âm là biết Hoàng gia bị đập thành dạng gì.

Mọi người tránh còn không kịp, sôi nổi rời đi.

Trước kia mẹ chồng nàng dâu Hoàng gia khắc khẩu, bọn họ đều không coi ra gì, còn thấy được mùi ngon, bởi vì thật sự chuyện này không tính là gì. Cuộc sống mà, nhà ai không có những chuyện vụn vặt, nói cũng không rõ.

Nhưng hôm nay thì khác. Phùng Thị bị gọi tới nhà cha mẹ chồng không bao lâu đã ngã xuống. Có thể thấy được lòng Hoàng lão cha có bao nhiêu hận, tình cảnh đó là muốn mạng con dâu cả!

Bỏ qua một bên thị phi đúng sai, chuyện này vượt ra khỏi mấu chốt tâm lý thuần phác của người dân quê, làm tim bọn hắn đập thình thịch, rời xa Hoàng gia như tránh rắn rết. Huống hồ vợ chồng Nhậm Tam Hòa đại phát thần uy. Trong kính sợ, mọi người càng đứng về phía Phùng thị.

Lòng người đơn giản, mắt sáng lòng tối, đại đa số đều thích bảo sao hay vậy, hoặc là tùy miệng xen vào. Khẩu phong vài người thay đổi, những người khác cũng hùa theo mắng hai cụ Hoàng gia ngoan độc.

Hoàng đại nương nhìn thôn dân sôi nổi rời đi, tràn đầy ngạc nhiên.

Nàng vừa khởi đầu, tiếp đó phải nói tới Phùng Thị bất hiếu khác người thế nào, dạy khuê nữ không nhận gia gia nãi nãi, vợ chồng Phùng Minh Anh hung hãn ra sao, đại nhi tử nàng tuyệt tình thế nào... Ai ngờ mọi người đều đi, nàng nói cho ai nghe?

Trong phòng, Hoàng lão Nhị ngơ ngác đứng trước giường Hoàng lão cha, nhìn lão cha hôn mê bất tỉnh, nghĩ Đỗ Quyên quả nhiên nói đúng , cha bệnh nặng thêm ...

Phượng Cô đứng trong phòng bếp, nhìn nồi biều bát đầy đất, cũng ngơ ngác nghĩ, nhi tử nói rất đúng, cuộc sống này không có cách nào qua ...

Hoàng Chiêu Đệ vừa rơi lệ vừa thu thập hành lý, muốn lập tức cùng nhi tử đi, hoàn toàn không phát hiện thái dương đã ngã về tây.

Diêu Kim Quý vẫn như thấy hình ảnh Nhậm Tam Hòa giống như sát thần mặt lạnh, tay chân không ngừng run rẩy, may mắn lúc nãy cãi nhau với Đỗ Quyên không có mặt hắn.

Hoàng Tiểu Bảo nhìn căn nhà hỗn loạn bê bối, phẫn nộ lại vô lực, không quay đầu lao ra cửa.

Chỉ có Đại Nữu ở lại chiếu cố gia gia...

Giây lát, Hoàng lão Nhị tỉnh thần, chạy đến bên ngoài tức giận hét lớn: “Ta muốn tìm lý chính. Vô lý như vậy, chính là thổ phỉ sống!”

Phượng Cô ở trong phòng bếp nghe, gấp đến độ hô: “Đừng đi!”

Sợ hắn không nghe, vội vàng chạy đến ngăn lại, chán nản nói: “Đừng đi, vô dụng thôi.”

Hai mắt Hoàng đại nương vô thần, không có tinh thần giơ chân gây chuyện.

Động tĩnh lớn như vậy, người trong thôn gần như đều tới đủ, Lâm lý chính lại không tới, người Lâm gia đều không tới, thuyết minh cái gì?

Thuyết minh Lâm lý chính sinh khí.

Buổi sáng, Hoàng lão cha trước mặt mọi người bức nhi tử từ hôn, lại muốn đem Đỗ Quyên hứa cho cháu ngoại, triệt để đắc tội Lâm gia.

Thỉnh Lâm lý chính phân xử, hắn khẳng định không để ý tới, nói đây là việc nhà Hoàng gia; nhưng nếu Phùng Thị thực sự có nguy hiểm, hắn khẳng định sẽ báo quan.

Nghĩ tới này, nỗi sợ hãi dâng lên trong lòng Phượng Cô.

Một trận đập phá làm cho Hoàng gia, cũng làm cho người thôn Thanh Tuyền thấy rõ một sự thật: Phùng thị, không phải là một Phùng Thị của trước kia. Nàng có chỗ dựa cường đại.

Cho tới nay, vợ chồng Nhậm Tam Hòa rất ít nhúng tay vào chuyện Hoàng gia. Sáng nay mọi người mới thấy được công phu miệng lưỡi của Phùng Minh Anh. Nhưng Hoàng gia không để mắt đến bọn họ, hoặc là không quên, chỉ là không nghĩ tới bọn họ lợi hại như vậy.

Phùng Trường Thuận lợi hại, đáng tiếc là “nước xa không giải được cái khát ở gần“. Bây giờ thì khác rồi, Phùng Minh Anh và Nhậm Tam Hòa văn võ song toàn, căn bản không cần đi ngoài núi kiếm nhân thủ, hai người đập tan tành Hoàng gia!

Hàng xóm thông minh liền cảm thán, nói Hoàng lão cha mỡ heo mông tâm, biến Nhậm Tam Hòa, một thân thích có khả năng như vậy, thành cừu gia. Người bên ngoài cầu mà cầu không được, thật là tìm chết!

...

Hoàng gia, Phùng Thị đã tỉnh lại.

Thấy Đỗ Quyên vừa giúp nàng rửa ráy vừa rơi lệ, khó khăn nhếch miệng cười, nhẹ giọng nói: “Khóc cái gì? Nương không sao cả. Nương nghe xong lời của ngươi, cố ý giả bộ bất tỉnh cho bọn họ xem. Tuy đầu ta bị thương nhưng cũng không đau...”

Phùng Minh Anh bỉu môi nói: “Đừng có giả bộ! Trước mặt khuê nữ mình cố chống làm cái gì? Còn nói không đau, ngươi không soi gương, ngươi không thấy sắc mặt ngươi có bao nhiêu khó xem.”

Đỗ Quyên cất giọng khàn khàn: “Nương, gia gia đập ngươi, sao ngươi không né chứ? Rách một vết sâu như vậy còn dính dầu, lỡ mưng mủ thì sao?”

Phùng Thị vội nói: “Ta thật giả bộ, cố ý dọa 2 lão già kia...”

Nhìn về phía Đỗ Quyên ánh mắt thương tiếc lại kiên quyết.

Hoàng lão cha ngu muội ngoan cố, Phùng Thị cũng quật cường.

Hoàng lão cha ác, vì tranh thắng muốn đại nhi tử quỳ xuống dập đầu. Phùng Thị cũng ác, vì triệt để giải quyết việc này tự đưa mình đến cửa cho cha mẹ chồng đánh.

Lúc ấy nàng không trốn, thậm chị còn hứng cái bát đó, chỉ vì muốn bị đập ác một chút, làm cho mình trở thành chật vật, gọi người cả thôn mở to hai mắt xem cha mẹ chồng nàng ác độc như thế nào.

Nàng làm như vậy, vì Đỗ Quyên, cũng vì chồng mình.

Dù nàng không nhanh trí, không giỏi cãi nhau, nhưng sau khi xảy ra chuyện nàng suy nghĩ vấn đề rõ ràng. Lúc trước Đỗ Quyên nói trước mặt nhiều người là nàng và Tước Nhi đã trả mạng cho Hoàng gia, không còn là cháu gái Hoàng gia. Tuy thành công bức lui cha mẹ chồng, nhưng nàng biết sau này khuê nữ khó tránh khỏi bị người nói bất hiếu, sẽ ảnh hưởng thanh danh. Chung quy chuyện năm đó đã qua thật lâu, Đỗ Quyên và Tước Nhi đều hoàn hảo sống sót.

Lúc này, nếu nàng bị cha mẹ chồng đánh trọng thương, là xác nhận cha mẹ chồng ác độc không phân rõ phải trái, nhắc nhở mọi người nhớ tới chuyện năm xưa, khuê nữ bị ít nhàn thoại hơn.

Lại có, Hoàng Lão Thực lần nữa chống đối cha mẹ, nàng vì hắn bị đánh một trận cũng không tính là gì. Sau này, hắn sẽ không thân cận cha mẹ nữa.

Cho nên, khi nàng bị bát canh gà kia đập trúng trán, thì nàng không có phẫn nộ bi thương, mà mang theo nụ cười như ý, khinh miệt nhìn Hoàng lão cha, ngã xuống.

Hoàng lão cha bị phản ứng cổ quái của nàng làm nổi trận lôi đình, không giải được hận, bốn phía tìm cái gì thuận tay, muốn đập nàng ngay lập tức.

Ai ngờ Đỗ Quyên đã thét chói tai “Giết người !“. Cả kinh, hắn trợn mắt há hốc mồm.

Hắn thật giết người?

Nhớ lại thần tình mờ mịt kinh hoảng của cha chồng, Phùng Thị cảm thấy vô cùng vui sướng, tươi cười thoải mái thích ý, phối hợp mảnh vải màu xám cũ trên đầu, nhìn rất quái dị.

Đỗ Quyên thấy nàng bực bội sầu khổ như ngày xua mới tin tưởng nàng nói thật, nhưng vẫn lo lắng. Mãi đến tiểu dượng cầm rượu trắng đến, nàng cẩn thận lau sạch sẽ vết thương của Phùng Thị, lại dùng nước ấm rửa miệng vết thương lần nữa, lại bôi thuốc trị ngoại thương tiểu dượng cho lên, mới yên tâm.

Sau đó Hoàng Lão Thực bưng nước ấm vào, nàng và Hoàng Tước Nhi giúp Phùng Thị gội đầu tắm rửa, thay quần áo, cả người khoan khoái nhẹ nhàng, mới đỡ nàng lên giường.

Hoàng Tước Nhi ôm một đống lớn xiêm y dính đầy dầu mỡ và băng vải đi ra ngoài, gặp ngay vợ Đại Đầu, “Mẹ ngươi tỉnh chưa?”

“Tỉnh. Thím vào đi.”

Hoàng Tước Nhi để nàng đi vào. Nàng tự đi làm việc.

Vợ Đại Đầu nhìn Phùng thị đang nằm ở trên giường, đầu băng kín, cả kinh che miệng lại, nức nở nói: “Làm sao bị thành như vậy? Xuống tay ác quá, còn là người sao?”

Đỗ Quyên vội mang cái ghế nhỏ đến, đặt cạnh giường cho nàng ngồi.

Phùng Thị cười khổ, nói: “Không có việc gì. Ta chỉ là...”

Phùng Minh Anh cướp lời nói: “Đừng cố chống. Đại Đầu tẩu tử không phải là người ngoài. Lại nói bộ dáng nửa chết nửa sống của ngươi nói không có việc gì cũng không ai tin.”

Vợ Đại Đầu liên tục gật đầu, nói sắc mặt Phùng Thị kém quá.

Nói nửa chừng vội ngừng lại, sợ nàng nản lòng, đối với Đỗ Quyên nói: “Đỗ Quyên, các ngươi cần chắm sóc tốt cho mẹ ngươi. Vết thương trên đầu không phải là đùa đâu...”

Bỗng nhiên lại thấy bất tường, vội lại dừng lại, không khỏi xấu hổ: sao nói đi nói lại đều là lời không may vậy chứ?

Phùng Minh Anh nghe thanh âm Lâm Đại Đầu từ bên ngoài truyền đến, liền hỏi: “Vừa rồi các ngươi cũng đi xem?”

Vợ Đại Đầu mới nói: “Sao lại không đi? Ta và cha bọn nhỏ nghe Đỗ Quyên kêu là vội vàng chạy tới. Đầu tiên là kêu Đông Sinh vụng trộm chen vào nhìn, nói nương Tước Nhi không... không có việc gì, ngươi và Nhậm huynh đệ lại ở bên trong, chúng ta mới an tâm. Đại bá hắn không cho chúng ta nhúng tay, nói có Nhậm huynh đệ ra mặt là đủ rồi. Nếu chúng ta xen vào, gia gia nãi nãi Đỗ Quyên càng có lợi.”

Phùng Minh Anh gật đầu nói “Đúng vậy, các ngươi không tiện nhúng tay.”

Hai người thấp giọng nói tới tình hình lúc ấy. Đỗ Quyên lặng lẽ đi ra ngoài.

Trong sân, Đỗ Quyên ngồi ở cửa phòng bếp, vừa giặt xiêm y, vừa cùng Lâm Xuân và Cửu Nhi nói chuyện.

“Thím đỡ hơn chưa?”

“Tốt hơn nhiều.”

“Đỗ Quyên, sao ngươi để cho nương ngươi đi hầu hạ gia gia ngươi vậy?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.