Diêm Vương Phúc Hắc Vương Phi Gây Rối

Chương 49: Q.1 - Chương 49: Dĩ Hàn ra tay






Tiểu Thôi cảm kích gật mạnh đầu, trong con ngươi thậm chí phát ra một điểm nước mắt. Tiểu Vũ lại nói tiếp: “Kia, ngươi đem hồn phách của hai người bọn hắn mang đi. Ta muốn ở lại chỗ này không trở về. Lưu Quang lão Đại nếu hỏi tới, ngươi hãy nói với hắn, Địa phủ nhiều nhân lực, vậy ta cũng không cần thiết trở về làm quỷ sai nữa. Nói trắng ra là, có ta không có ngươi, có ngươi không có ta. Aizzz!!!, ngươi cần gì phải vội vàng như vậy?”

Tiểu Thôi đầu đầy hắc tuyến cứng ngắc tại chỗ, đỉnh đầu mây đen một mảnh. Trong đầu chợt nhớ tới Hắc Bạch Vô Thường ngày gần đây thường nói thầm với hắn, lão Đại khi nào học được thương hương tiếc ngọc? Ngươi xem Tiểu Vũ nha đầu kia bất kể phạm vào chuyện gì, lão Đại nhiều lắm là hơi nhíu mày, chỉ cần bị nha đầu kia dụ dỗ một chút, lập tức mặt mày hớn hở. Đãi ngộ với chúng ta khác biệt một trời một vực. Vì vậy, Tiểu Thôi vẫn cùng hai ca ca kia phân tích qua, hay là lão Đại coi trọng nha đầu Tiểu Vũ? Nhưng hai ca ca kia lắc đầu liên tục, nói là trừ phi mắt lão Đại có vấn đề, nếu không có thể là vì bị canh Mạnh bà hại cho đẹp xấu cũng chẳng phân biệt được. Nếu không coi như một phần vạn khả năng có thể, hắn tuyệt đối cũng sẽ không coi trọng nha đầu kia. Trước mắt còn chưa có phân tích ra nguyên nhân rõ ràng, Tiểu Thôi vẫn còn vì mình lưu con đường lui thỏa đáng. Chớ đến lúc đó lại gặp xui xẻo, thật sự lại trúng một phần vạn khả năng kia kết quả chẳng phải là một chữ thảm rất to sao?

“Tốt lắm, tốt lắm, ta nói là được. Quân Lan lần này vốn là gặp đại kiếp. Đại kiếp xuất từ người mà hắn yêu. Thật ra thì, ngay từ lúc mấy năm trước, hắn đáng nhẽ đã mệnh tuyệt, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, vận mạng của hắn lại bị đánh rách như thế. Hay là có cao thủ ra tay cứu hắn. Hắn có thể sống được ngần ấy đã là may mắn. Nhưng mệnh đã định sẵn rồi, không phải người thường có khả năng thao túng. Aizz!!! cũng không ngờ tới, hắn mặc dù chết rồi, nhưng hồn phách vẫn không chịu rời đi. Vì vậy kiếp nạn lần nữa rơi xuống, lần này, hắn chạy không thoát.”

Tiểu Thôi nói hết một câu này, tất cả mọi người tại chỗ đều kinh hãi không thôi. Nhất là Tư Huyền.

“Là ta sao? Đều là bởi vì ta phải không? Đúng…. Đúng….Chắc chắn là như vậy, không thể sai được. Là ta!!!! Là lỗi của ta!!!! Đều là của lỗi của ta…Là tại ta!” Tư Huyền vẻ mặt hoảng hốt, tâm tình rối loạn, tự trách bản thân. Lắc đầu liên tục lui về phía sau, không có một tia lý trí.

Dĩ Hàn tiến lên đỡ Tư Huyền, không đành lòng nhìn nàng cứ tự trách mình như thế, nhăn lại mày. Ánh mắt lóe lên, trong lòng rất là phức tạp. Tiểu Vũ lấy lại tinh thần, có chút phiền não phất tay một cái. “Ta không cần để ý kiếp nạn chó má gì gì kia, cái gì mệnh định. Tóm lại, ta không cho ngươi dẫn người đi!”

Tiểu Thôi lắc đầu mà thở dài, vô lực nói: “Vũ đại tỷ, không phải là ta muốn mang người đi, hắn không có ai mang đi tự nhiên cũng sẽ đi thôi, giống như ta phải đi vậy. Còn có cô gái kia cũng giống như vậy. Nàng nếu tiếp tục lưu lại ở chỗ này thời gian quá dài, sẽ không kịp trở về Địa phủ để luân hồi, như vậy không quá bao nhiêu ngày thì Hồn Phi Phách Tán, hóa thành tro bụi. Aizzz, các ngươi không muốn như vậy chứ? Như thế kia không phải rất tốt sao? Đều chết hết, vừa cùng nhau luân hồi. Không cẩn thận đời sau hữu duyên gặp lại, kết tiền duyên nữa đấy.”

Tiểu Vũ trợn trắng mắt: “Ta nhổ vào! Còn kết tiền duyên cái gì? Uống canh Mạnh bà rồi đi qua cầu Nại Hà. Kiếp trước đủ loại người từng gặp, đều quên mất không còn một mống. Ai biết bọn họ còn có duyên phận kiếp sau không? Hơn nữa, bọn họ đời này đã đủ khổ rồi. Thật vất vả mới được ở chung một chỗ, không được mấy năm liền gặp phải sinh ly tử biệt. Tư Tư thật sự là vất vả mới chuẩn bị gặp được tướng công của nàng, rồi sẽ cùng ta trở về Địa phủ mà luân hồi. Chỉ hy vọng nàng cùng tướng công có thể thật tốt sống một lần nữa. Lần này, đem mấy người đều giết hết! Ngươi như thế nào lại thất đức như vậy?”

Tiểu Thôi trong lòng rối rắm, bộ mặt vô tội nói: “Mắc mớ gì tới ta chứ? Có lầm hay không? Thế nào ta lại thành thất đức? Ta chỉ là một phán quan nho nhỏ, trông coi Sổ Sinh Tử, kết thúc sinh tử của con người. Tất cả đều đã có mệnh định, ta chỉ là nghe ý trời mà thôi.”

Tiểu Vũ thấy Tư Huyền một bộ dáng đáng thương, trong lòng khổ sở một trận. Không có nơi phát tiết, đúng lúc nàng đụng phải Tiểu Thôi, là hắn đen đủi thôi.

Tiểu Vũ lên án nói: “Chính là ngươi! Ngươi thật thất đức! Thế nào hả? Ta nói ngươi đôi ba câu ngươi đã không vui lòng rồi hả? Nếu không phải là ngươi choáng đầu, cầm cái bút lông đó vẽ loạn. Người ta có thể gặp chuyện không may sao! Chớ ở đây cùng ta nói nhảm, có phải ngươi lấy ra cho ta xé rách là vô sự rồi?”

Mẹ ơi!!!Có phải nàng đang nói giỡn không???Làm sao có thể đem Sổ Sinh Tử giao ra cho nàng xé, Sổ Sinh Tử mà muốn xé, vậy hắn trở về có phải bị Lưu Quang lão Đại xé lại hay không???.

Tiểu Vũ cùng Tiểu Thôi ở một bên ồn ào, nhưng là mãi không dàn xếp được. Dĩ Hàn đang an ủi người trong ngực, chợt mở miệng nhẹ giọng nói: “Tư Tư, phán quan kia nói cũng đúng, hắn nếu chết, các ngươi không phải có thể ở cùng một chỗ sao? Luân hồi chuyển thế, mặc dù mong manh, nhưng các ngươi cũng có cơ hội nối lại tiền duyên .”

Tư Huyền lắc đầu, tâm tình kích động nói: “Không đúng. Không phải như thế. Hắn vốn đã có thể sống thật tốt, lại lần nữa bởi vì ta mà bị hủy. Hắn còn trẻ, một đoạn đường rất dài đợi hắn phải đi. Như vậy, gặp ta liền tình nguyện không cần! Ta hi vọng hắn có thể sống sót, mang theo tính mạng của ta cùng nhau sống hạnh phúc.”

Tư Huyền giọng nói nghẹn ngào, một câu nói nước mắt đầy mặt. Cuối cùng càng khống chế không được tâm tình, ngã trên mặt đất, che miệng lại, khóc không ra tiếng. Dĩ Hàn trong mắt lóe lên, yêu là không có tình cảm. Nhưng mà giờ phút này trong lòng hắn chua xót. Từng nghe người nói qua, một khi động tình, thường kết quả đều là Vạn Kiếp Bất Phục. Dĩ Hàn trước kia không hiểu, đều cười loài người quá si, quá ngu. Hôm nay hắn hiểu được rồi, không khỏi khóe miệng nâng lên, lộ ra nụ cười tự giễu.

Thở ra một hơi, lấy ánh mắt lạnh lùng, con mắt kiên định, giống như là quyết định cái gì, ngồi xổm người xuống. Ánh mắt dịu dàng nhìn Tư Huyền, lộ ra tràn đầy nhu tình. Tựa hồ, cũng mang theo một tia sáng khác thường. Đôi môi khẽ mở, không có lên tiếng. Tư Huyền giống như là đã nhận ra cái gì, chợt quay đầu nhìn lại. Dĩ Hàn ánh mắt chợt lóe, ngón tay út bén nhọn, móng tay chợt ở phía sau cổ Tư Huyền liền đâm xuống. Tất cả đều quá đột ngột, lúc đầu bọn họ mới gặp gỡ, Dĩ Hàn cũng mang theo nụ cười như vậy nói với nàng: “Ta tên là Dĩ Hàn, là Hoa Yêu duy nhất chung quanh đây tu luyện thành hình người, hắc hắc, cũng đều nhờ công ơn của ngươi nha. Cho nên, vì báo đáp ân tình của ngươi, ta liền lấy thân báo đáp, thế nào?”

Không để ý tới hai người vẫn còn ở cãi vã bên kia, Dĩ Hàn ôm lấy Tư Huyền đi vào bên trong nhà. Trong phòng, một nam tử nằm ở trên giường, sắc mặt tái nhợt, đã không có hơi thở. Tựa hồ vẫn chưa tới giờ, cho nên linh hồn còn chưa rời khỏi thân xác. Dĩ Hàn đem Tư Huyền đặt ở bên cạnh hắn, nhìn hai người nằm trên giường. Thanh âm lạnh nhạt, mang theo vài phần thê lương:

“Các ngươi cần phải sống hạnh phúc, đừng cô phụ tấm lòng của Bản công tử.”

Dứt lời, cúi ở trên trán của Tư Huyền ấn xuống một cái hôn. Mang quyến luyến nói: “Ta tên là Dĩ Hàn, bất kể xảy ra chuyện gì, Tư Tư ngươi cũng không thể quên tên của ta. Nếu không, ta sẽ rất thương tâm.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.