Đích Nữ Vô Song

Chương 146: Chương 146: Chương 126. (2)




Mà phía sau, người chung quanh đài giải đố gần như đều đã đoán câu đố đôi trâm ngọc bích này nhưng không có một người đoán trúng, đài chủ nhìn mọi người bốn phía chung quanh, không ngừng thét to: “Còn không có công tử tiểu thư chưa từng thử ư? Muốn đến đoán thử một chút câu đố đôi trâm ngọc bích này hay không, nếu đoán đúng, vậy đôi trâm ngọc bích tinh mỹ quý trọng này chính là của ngài!” Bỗng nhiên liếc đến bên Ôn Dật Lan và Bùi Nguyên Ca, nói: “Hai vị tiểu thư này hình như chưa thử qua, muốn đến thử xem hay không?”

Thấy nhiều người như vậy cũng chưa đoán ra, Ôn Dật Lan cũng sinh lòng hiếu kỳ, không nhịn được nói: “Nguyên Ca, chúng ta đi thử xem?”

“Được!” Bùi Nguyên Ca cũng tò mò nói.

Hai người tiến lên, trước do Ôn Dật Lan đến đoán. Nàng cầm lấy đôi trâm ngọc bích kia, cẩn thận quan sát rất lâu cũng vẫn không có manh mối, chỉ có thể không hiểu ra sao lắc đầu, buông ngọc bích trâm, nhún nhún vai với Bùi Nguyên Ca, nói: “Hoàn toàn không rõ này đôi trâm ngọc bích là câu đố gì, ta đoán không được, xem ngươi rồi!”

Bùi Nguyên Ca tiến lên, cầm lấy trâm ngọc bích, chỉ cảm thấy xúc cảm rất ấm, dĩ nhiên là noãn ngọc hiếm thấy.

Cả đôi trâm ngọc bích toàn thân không có tỳ vết nào, chất ngọc ôn nhuận, hiển nhiên vô cùng quý giá. Bùi Nguyên Ca cẩn thận đánh giá, trâm ngọc tạo ra thành hình hoa quấn quanh, hai cái có thể khảm hợp, cũng có thể mở ra, lại hơi dùng sức, chia trâm ngọc làm hai cây, cẩn thận mà tỉ mỉ, đoán xem ở đâu có thể trở thành câu đố, bỗng nhiên ánh mắt chạm đến trong vách trâm ngọc khắc một hàng chữ cực nhỏ vô cùng tinh tế, trong lòng chợt chấn động.

Trên giữa trâm ngọc kia có khắc chữ “Tĩnh Châu huyện Vân Trúc”, phía sau đi theo một chữ “Vương” nho nhỏ!

Tỉ mỉ chỉ to bằng hạt vừng cười, ban đêm ở dưới đèn lồng, không nhìn kỹ vốn không nhìn ra được.

Nhìn đến hàng chữ này, sở dĩ trong lòng Bùi Nguyên Ca chấn động cũng không phải bởi vì hàng chữ này mà đoán được câu đố hoặc là đáp án, mà là bởi vì, hàng chữ này gợi lại một số ký ức của nàng. Lúc trước Ôn Các lão và Lý Các lão tranh đoạt vị trí thủ phụ, Lý Các lão sắp xếp xuống độc kế, lệnh Lý Thế Hải giả lừa Ôn Mục Liễm định ra hôn sự Ôn Dật Lan, mượn chuyện ầm ĩ này, sau lại bị nàng thiết kế hóa giải. Lúc ấy, vì rửa đi tội danh của Ôn phủ, nàng từng bịa đặt, giả vờ là Vương tiểu thư, công bố đã có hôn ước với con trai của Lý Thụ Kiệt.

Lúc ấy nàng bịa đặt thân thế chính là người huyện Vân Trúc biên cảnh Kinh Châu, tín vật đính hôn với Lý gia chính là một đôi trâm ngọc bích trân quý.

Mà trên đôi trâm ngọc bích trước mắt này cũng có khắc chữ “Tĩnh Châu huyện Vân Trúc”, cũng có một chữ “Vương”, trên đời này làm sao có thể có chuyện khéo như vậy? Nàng bịa ra Vương tiểu thư huyện Vân Trúc Tĩnh Châu, lấy trâm ngọc bích làm tín vật đính hôn với Lý gia, kết quả lại thực sự có một đôi trâm ngọc bích như vậy, có khắc “Tĩnh Châu chữ huyện Vân Trúc, Vương”? Nhưng nếu nói đây không phải trùng hợp, mà là có người cố ý làm ra một đôi trâm ngọc như vậy, khắc lên chữ như vậy, vậy mục đích lại vì sao đây?

Ôn Các lão đã tiếp nhận chức vụ thủ phụ, chuyện này cũng coi như bụi bậm lắng xuống, lúc này làm ra một đôi trâm ngọc bích như vậy, lại cố ý nhận dẫn tai mắt người ta đến, muốn đạt tới mục đích gì? Mà một đôi trâm ngọc bích như vậy, có thể đạt tới mục đích gì?

Bùi Nguyên Ca nghĩ mãi không thông, trong lòng lại âm thầm nổi lên lòng cảnh giới, cười lắc đầu, nói: “Ta cũng không đoán ra được.”

Nói xong, buông ngọc trâm, kéo tay Ôn Dật Lan cùng đi xuống.

Như vậy một câu đố trâm ngọc bích, đoán làm sao cũng không đoán trúng, khó tránh khỏi mọi người bàn bạc sôi nổi, nhất thời đưa tới càng nhiều dòng người, đều tuôn về phía đài giải đố này. Ôn Dật Lan và Tần Hạo Quân vốn không vì giải đố mà đến, chỉ đến xem mặt lẫn nhau, mắt thấy người càng ngày càng nhiều, vô cùng không tiện, bèn lòng sinh ý xa rời, Ôn Dật Lan kéo Bùi Nguyên Ca lại, Tần Hạo Quân và Trần Ngọc Minh che chở ở xung quanh, kéo đi ra phía ngoài.

Theo bên cạnh Bùi Nguyên Ca nhiều thêm hai người, Vũ Hoằng Mặc đã rất buồn bực, hiện tại hai người kia lại còn muốn lừa Nguyên Ca rời đi, Vũ Hoằng Mặc càng thêm sốt ruột, cũng ra sức chen tới bên ngoài. Đáng tiếc, chỗ đài giải đố này thật sự khiến cho rất nhiều người chú ý, đoàn đầu người chuyển động, chen chúc ngay cả dư một chân cũng không có chỗ đặt. Mặc cho võ công Vũ Hoằng Mặc cao tới đâu, cũng không có chỗ trống thi triển, hắn cũng không thể thi triển khinh công, giẫm đầu mọi người trên đường bay qua nhỉ?

Hắn đúng là không thành vấn đề, nhưng Nguyên Ca khẳng định sẽ không thích!

Bởi vậy, lúc Vũ Hoằng Mặc ra sức chen ra khỏi đám người chật chội ở đài giải đố, cũng đã không thấy bóng dáng Nguyên Ca, chỉ có thể oán hận cắn răng: “Ôn Dật Lan, còn có họ Tần kia, ta nhớ kỹ các ngươi!”

Rời đi đài giải đố chật chội, bốn người đều cảm thấy nhẹ nhàng thở ra, tùy ý đi dạo ở trên đường cái.

Trải qua đủ loại thăm dò vừa rồi, Bùi Nguyên Ca vẫn là có vẻ vừa lòng với Tần Hạo Quân, hơn nữa nhìn hắn và Ôn tỷ tỷ ở chung cũng tốt, tương lai sau khi hai người thành hôn, chắc là có thể vợ chồng hòa thuận, ân ái tình nồng đấy? Cứ như vậy, tương lai cuộc sống sau thành hôn Ôn tỷ tỷ chắc chắn sẽ trải qua khá là thoải mái. Thấy Ôn Dật Lan và Tần Hạo Quân đang đàm luận thi từ, trình độ Ôn Dật Lan không cao ở phương diện này, nhưng chịu nghiêm túc lắng nghe, Tần Hạo Quân lại xuất thân là nhị giáp, thi từ văn vẻ đều rất xuất sắc, hai người một người giảng, một người nghe, cũng đàm luận vô cùng hợp ý.

Bùi Nguyên Ca thấy thế, bình tĩnh lui hai bước, không đi nghe lén hai người nói chuyện.

Mà gần như cùng lúc với nàng, bạn tốt Trần Ngọc Minh của Tần Hạo Quân cũng lui về phía sau vài bước theo, dành ra không gian cho hai người, nhận thấy động tác của Bùi Nguyên Ca, liền khẽ gật đầu cười với nàng, xem như là chào hỏi, đều hiểu được tâm tư lẫn nhau, bèn không thèm nói tiếp nữa.

Bùi Nguyên Ca tùy ý ngắm nhìn chung quanh, đột nhiên cảm thấy có chút mất mát không nói rõ cũng không tả rõ được, đột nhiên đôi mắt chăm chú lại, thấy bóng người chợt lóe đầu ngõ nhỏ bên cạnh, thân hình hình như là bộ dáng Bùi Nguyên Dung. Trong lòng có chút trầm tư, cuối cùng vẫn quyết định theo sau nhìn một chút. Chẳng qua không thể vụng trộm rời đi, cuối cùng phải lên tiếng gọi với Ôn tỷ tỷ, đỡ phải cho rằng nàng mất tích, bèn tiến lên kề sát lỗ tai nói khẽ: “Ôn tỷ tỷ, ta thấy tam tỷ tỷ các nàng, đi qua chào hỏi, chờ lát nữa gặp mặt ở chỗ thả đèn hoa đăng giữa đoạn sông Xích Hà, được không?”

Ôn Dật Lan nói đến vui vẻ với Tần Hạo Quân, vô tình nói: “Được, ta đây ở nơi đó chờ ngươi.”

Sau khi cáo biệt với mọi người, Bùi Nguyên Ca băng qua ngõ nhỏ, quả nhiên thấy Bùi Nguyên Dung lén lút chú ý động tĩnh bên cạnh, cố ý chọn đường đi âm u ít người, chẳng những không có Bùi Nguyên Vũ và Bùi Nguyên Xảo ở bên cạnh, mà ngay cả nha hoàn bên người của nàng ta cũng không ở đây, không biết là muốn làm cái gì? Bùi Nguyên Ca suy tư, thật cẩn thận theo ở phía sau nàng ta, băng qua mấy con phố, bỗng nhiên thấy vẻ mặt Bùi Nguyên Dung trở nên hưng phấn, nhấc váy chạy đến trước mặt một người phía trước, thở gấp hổn hển nói: “Quan Hiểu, ngươi đợi thật lâu ư?”

Bên cạnh đèn lồng chiếu xuống, nam tử tuấn mỹ cả người áo trắng kia bỗng nhiên xoay người, nhu tình đầy mặt, đúng là Vạn Quan Hiểu.

Bùi Nguyên Ca bèn bật cười, cười thầm đầu mình mất hiệu nghiệm rồi, tiết khất nguyện hiếm khi có thể quang minh chính đại ra ngoài, làm sao Bùi Nguyên Dung có thể không thừa cơ hội này gặp riêng với Vạn Quan Hiểu? Nếu muốn gặp riêng tình lang, đương nhiên phải bỏ rơi Bùi Nguyên Vũ và Bùi Nguyên Xảo, cùng với nha hoàn bên người, tránh cho bị người biết được, vừa rồi mình lại thật sự không ngờ. Không muốn nghe hai người này lời chàng ý thiếp, Bùi Nguyên Ca lén lút lui ra, xuôi đường cũ trở về.

Nhưng mà, vừa mới đi ra một ngõ nhỏ có chút vắng lặng, phía sau bỗng nhiên có người nói: “Cô nương xin dừng bước!”

Bùi Nguyên Ca quay đầu, nhìn lại về phía chỗ tiếng nói, nhất thời thấy một đôi mắt sắc bén như chim ưng, sáng ngời mà nhiệt liệt, ví bằng ngọn lửa đốt cháy hừng hực, toả ra cuồng dã và tự tin. Khuôn mặt hắn vốn cũng coi như tuấn mỹ, chỉ là màu da hơi đen, đôi mắt khắc sâu, khiến cho cả khuôn mặt giống như đao khắc búa đục, mang theo một loại cảm giác bén nhọn mà sắc bén, hoàn toàn khác biệt với nam tử kinh thành ôn nhã nội liễm, cả người đều tràn ngập dã tính không kiêng nể gì.

Trong nháy mắt này, Bùi Nguyên Ca bỗng nhiên có loại cảm giác đặt mình trong rừng cây sơn dã, bị mãnh hổ báo săn nhìn chằm chằm, theo bản năng nghiêng người một chút, tránh đi ánh mắt hắn, thản nhiên hỏi: “Công tử là đang nói chuyện với ta sao?”

“Hiện tại trên đường này cũng chỉ có hai người là ta và tiểu thư, không phải ta nói chuyện với ngươi, còn có thể với ai?” Nam tử mắt ưng cười nói.

Bùi Nguyên Ca chau mày: “Nhưng ta vẫn chưa từng gặp công tử.”

“Ngươi chưa từng gặp ta cũng không quan hệ, chỉ là ta rất ngạc nhiên, muốn biết vị hôn thê của ta là dạng người gì, hiện tại thoạt nhìn coi như vừa lòng, ít nhất không bị ta doạ sợ tới mức run rẩy rút lui, cũng không có vừa thấy ta đã muốn dán lên, ít nhất ta vẫn rất thưởng thức điểm bình tĩnh ấy.” Nam tử mắt ưng không kiêng nể gì nói, không chút nào che dấu ý thăm dò trong đôi mắt, “Tốt lắm, hiện tại ta có hứng thú, muốn nhìn một chút dưới khăn che mặt là dung mạo như thế nào!”

Nghe ngôn ngữ vô lễ của hắn, vẻ mặt Bùi Nguyên Ca rất lạnh: “Công tử xin tự trọng!” Cái gì vị hôn thê, ăn nói linh tinh, quả thực là kẻ điên!

Nói xong xoay người liền rời đi.

Nam tử mắt ưng tiến lên một bước xa, ngăn cản đường đi của nàng. Bùi Nguyên Ca cuống quít lui về phía sau một bước, ánh mắt nhìn về phía hắn càng ngày càng phẫn nộ.

Thấy nàng phản ứng như vậy, nam tử mắt ưng bỗng nhiên vỗ trán, giật mình nói: “Đúng rồi, nói nửa ngày, Bùi tứ tiểu thư còn không biết ta là ai, khó trách cảnh giới như thế. Tại hạ Lý Minh Hạo, nhân sĩ Tĩnh Châu, tục danh gia phụ trên Thụ dưới Kiệt. Ta chính là con trai của Lý Thụ Kiệt Ty Tham Chính Tả bố chính sử Tĩnh Châu, vị phụ thân ham tiền tài Vương gia các ngươi kia, định ra việc hôn nhân cho ta với tiểu thư, sau đó lại đồng ý hủy hối hôn. Ta nghe nói có người nói kinh thành lại có một người mạo nhận tự xưng là gia phụ, lại xuất hiện một vị Vương tiểu thư tự xưng sớm có hôn ước với ta, cho nên cố ý tới xem vị hôn thê của ta rốt cuộc là bộ dáng ra sao!”

Nhân sĩ Tĩnh Châu? Lý Minh Hạo con trai của Lý Thụ Kiệt?

Trong lòng Bùi Nguyên Ca chợt chấn động, nghĩ đến ngay, hiện tại khoảng cách Ôn Các lão phaí người đến Tĩnh Châu cũng đã có hai tháng, d!^Nd+n(#Q%*d@n tính ra Lý Thụ Kiệt Tĩnh Châu cũng nên nhận được tin tức, nói vậy phái Lý Thụ Kiệt đến biện bạch cho mình, giải thích rõ ràng toàn bộ quá trình sự việc. Nghĩ vậy, trên mặt lại không lộ vẻ gì khác thường nói: “Ta không rõ ý Lý Công tử, nếu muốn tìm vị hôn thê, phải là đi tìm vị Vương tiểu thư kia, ngươi tìm lầm người rồi!”

Chuyện này đương nhiên không thể thừa nhận!

“Tiểu thư cần gì phải che lấp giấu diếm?” Lý Minh Hạo mỉm cười, lấy ra một đôi trâm ngọc bích từ trong túi tay áo, trơn bóng thông suốt, khắc thành hình dạng quấn hoa, đúng là đôi kia trên đài giải đố, “Ta cố ý làm ra một đôi trâm ngọc bích, ở mặt trên khắc chữ Vương Tĩnh Châu huyện Vân Trúc, lại cố ý bày ra trên đài giải đố ở tiết khất nguyện, đôi trâm ngọc bích này chế tạo tinh mỹ như thế, nhất định được nữ tử yêu thích, nói vậy sẽ đưa tới rất nhiều vây xem, một truyền mười, mười truyền trăm, nói không chừng cũng có thể hấp dẫn toàn bộ nữ tử kinh thành đến. Sự thật chứng minh, ta đoán đúng rồi, đôi trâm ngọc bích này quả thật hấp dẫn đến không ít nữ tử.”

Quả nhiên đôi trâm ngọc bích này có kỳ lạ, thì ra là vì dẫn nàng ra!

Vẻ mặt Bùi Nguyên Ca trầm tĩnh: “Cho nên?”

“Ta cũng có nghe thấy chuyện có người giả mạo gia phụ, mà vị Vương tiểu thư kia có thể phá giải liên hoàn cục này, tất nhiên là người thông minh tuyệt đỉnh. Phần lớn người thông minh đều sẽ có lòng hiếu kỳ rất nặng, gặp được người khác không thể giải vẫn đề khó tất nhiên sẽ cảm thấy hứng thú. Cho nên ta cố ý sai người nói bản thân đôi trâm ngọc bích này chính là câu đố, kẻ có thể đoán trúng đáp án thì có thể thắng trâm ngọc bích. Nhưng trên thực tế, đôi trâm ngọc bích này lại vốn không phải là câu đố gì, đương nhiên cũng không có người có thể đoán đúng, mục đích của ta chính là muốn lấy cái này đến dẫn dụ tiểu thư cẩn thận quan sát đôi trâm ngọc bích này.”

“Sau đó thì sao?” Bùi Nguyên Ca rất bình tĩnh, thản nhiên hỏi.

“Ngoài ra tiểu thư thấy đôi trâm ngọc bích này, chỉ biết bộc lộ yêu thích lại tiếc nuối không thể đến tay, cùng với không cam lòng khi không thể giải đáp câu đố, nhưng mà tiểu thư ngươi lại khác biệt. Sau khi ngươi thấy chữ khắc trên trâm ngọc bích, tuy rằng vẻ mặt vẫn đang duy trì ấm áp lạnh nhạt, nhưng trong nháy mắt đôi mắt lại trở nên sâu xa, hiển nhiên nhìn ra huyền cơ trong hàng chữ này. Hiện tại, sự kiện này đã qua cách xa hai tháng, trong đây lại có rất nhiều chuyện, đợt sự kiện kia đã sớm bị người quăng đến lên chín tầng mây, càng thêm khó có thể nhớ rõ chi tiết trong đó. Cho nên, vào lúc này người còn có thể có phản ứng với hàng chữ này, chỉ có có thể là người trong cuộc đợt sự kiện lúc ấy, ví dụ như vị Vương cô nương tự xưng là vị hôn thê của ta kia!” Lý Minh Hạo mỉm cười, rủ rỉ nói tới mưu tính mình.

Bùi Nguyên Ca cảnh giới trong lòng, lần này dứt khoát không thèm nói tiếp, nghe Lý Minh Hạo tiếp tục nói.

“Bất kỳ kẻ nào, thấy lời nói dối của mình bịa ra, vốn là không tồn tại trâm ngọc bích lại xuất hiện ở trong hiện thực, dưới bất ngờ không kịp phòng bị đều sẽ giật nảy cả mình, trong lòng chấn động. Có điều, ta không thể không thừa nhận, tiểu thư, bản lĩnh che dấu của ngươi rất giỏi, cho dù chợt phát hiện chữ trên trâm ngọc bích vẫn không luống cuống. Nếu không có trước đó ta đã quan tâm nhiều hơn với tiểu thư, thật đúng là rất khó phát hiện biến hoá vi diệu của ánh mắt ngươi.” Lý Minh Hạo cười, nhướng mày cười nói, “Tiểu thư có muốn biết vì sao ta lại đặc biệt chú ý ngươi hay không?”

Bùi Nguyên Ca không trả lời, chỉ lạnh lùng nhìn hắn.

“Bởi vì lúc ấy ở trong đám người, ta nghe thấy ngươi kêu một cô gái 'Ôn tỷ tỷ'. Lúc ấy nguyên nhân chuyện kia là hôn sự cháu gái ruột Ôn Các lão, nếu tiểu thư chịu giải ván cờ này cho Ôn phủ, nói vậy quan hệ với Ôn phủ không phải là ít, trang@d#d#l#q#d@bubble cũng có khả năng là bạn bè tri kỉ với Ôn tiểu thư. Tuy rằng ta không xác định vị Ôn tiểu thư kia có phải là cháu gái ruột Ôn Các lão hay không, nhưng mà, nghe được họ Ôn này đương nhiên ta sẽ chú ý nhiều chút, cũng rất bình thường nhỉ?” Đôi mắt Lý Minh Hạo khẽ nhếch, theo bản năng khóe miệng có chút nhếch lên, trong tươi cười chứa vài phần dương dương tự đắc, đôi mắt ngăm đen sáng quắc nhìn chằm chằm Bùi Nguyên Ca.

Bùi Nguyên Ca vẫn không đáp lời như cũ.

“Nhìn tình hình Ôn tiểu thư và vị nam tử kia bên cạnh nàng, dường như là nam nữ đang xem mắt, nhưng trước đó hai bên vẫn chưa từng gặp gỡ, cho nên không tiện nhận thức lẫn nhau. Ta thấy tiểu thư giúp Ôn tiểu thư bày mưu tính kế, dùng phương thức lơ đãng báo ra họ Ôn tiểu thư, khiến cho vị công tử kia chú ý, lại ra chủ ý khiến vị công tử kia tiến lên giải đố, thay Ôn tiểu thư thăm dò tâm tư và tính tình vị công tử kia, đồng thời để cho vị công tử kia hiểu biết rộng lượng ngay thẳng của Ôn tiểu thư, đủ loại tâm tư, khéo léo linh lung, cho dù là ta cũng không thể không kêu hay vì tiểu thư!” Lý Minh Hạo nói xong, trong đôi mắt lóe ra ánh sáng tán thưởng, không chút che dấu, “Qua lại thân thiết với tiểu thư họ Ôn, thêm tâm tư linh lung, đây rất đáng giá hoài nghi, cho nên ta lệnh người làm cố ý mời hai vị lên đài, rốt cụôc nhận ra khác thường từ trong ánh mắt tiểu thư, xác định tiểu thư chính là người ta muốn tìm!”

Không ngờ người này nhìn như tục tằng dã tính, mưu tính lại tinh vi như thế, tâm tư lại tinh tế như thế, quả nhiên không thể nhìn mặt mà bắt hình dong!

Trong lòng Bùi Nguyên Ca âm thầm cảnh giác.

“Đương nhiên, sở dĩ ta dám lớn mật tiến lên chứng thực như thế, nguyên nhân chủ yếu nhất ở chỗ, cho dù ta tìm lầm người cũng không quan hệ, nhiều nhất cứ tiếp tục lại tìm. Nhưng mà, phản ứng của ngươi nói cho ta biết, ta không tìm lầm! Đương nhiên, thiết kế tỉ mỉ coi là không ai có thể nhìn ra ván cờ, lại dễ dàng bị nhận ra được, cho dù là ai đều sẽ kinh ngạc, muốn nghe một chút tiền căn hậu quả, Bùi tứ tiểu thư, ta không nói sai chứ?”

Lý Minh Hạo cất cao giọng nói, nháy mắt thấy đôi mắt nàng chăm chú, để lộ ra chút nghi ngờ, cao giọng cười to nói, “Bùi tứ tiểu thư không cần kinh ngạc như vậy, hôm đó tuy rằng từ đầu tới đuôi ngươi cũng không lộ ra dung mạo, nhưng từ giọng nói có thể nghe ra rất trẻ tuổi, mà Bùi tứ tiểu thư và Ôn tiểu thư giao hảo cũng không phải bí mật gì, huống chi gần đây ở trong kinh thành đề tài về Bùi tứ tiểu thư nhiều như vậy, bên trong này tự nhiên cũng có ca ngợi ngươi băng tuyết thông minh, ta có thể đoán được là ngươi cũng rất bình thường, không phải sao?”

Bùi Nguyên Ca lẳng lặng hỏi: “Lý Công tử hao tổn tâm cơ muốn tìm ra ta như vậy, rốt cuộc vì chuyện gì?”

“Con người của ta ghét nhất bị người khác lấy hôn nhân đại sự của ta làm văn, dù đối phương có nỗi khổ gì trong lòng. Cho nên mới bắt đầu ta muốn tìm ra ngươi, là vì có người tự xưng là vị hôn thê của ta, làm cho ta rất mất hứng, cho nên muốn tìm ra nàng để dạy dỗ một trận. Chỉ là hiện tại ta thay đổi chủ ý, bởi vì,“ Lý Minh Hạo mỉm cười, đôi mắt nhìn về phía Bùi Nguyên Ca nóng rực như ngọn lửa, “Ta nhìn trúng ngươi rồi!”

“Lý Công tử xin tự trọng!” Bùi Nguyên Ca tức giận nói, “Nếu nói Lý Công tử là vì những lời nói này mà đến tìm ta, ta thừa nhận chuỵên này quả thực ảnh hưởng đến danh dự lệnh tôn, ta bằng lòng xin lỗi. Nhưng trừ lần đó ra, xin Lý Công tử chú ý lời nói của ngươi, danh dự nữ tử trân quý như ngọc, không được làm bẩn, tiểu nữ đã phiền toái cả người, không muốn trêu chọc thị phi nữa, vẫn xin Lý Công tử ăn nói cẩn thận!”

“Ta biết, kinh thành các ngươi không giống Tĩnh Châu chúng ta, nhiều quy củ, trói buộc nhiều, thanh danh nữ tử hơi có chút tỳ vết nào thì rất khó tìm được gia đình chồng tương lai tốt, lại nói tiếp thật sự là đủ ngu dốt! Cái gọi là thanh danh, chẳng qua cũng chỉ là người truyền ra, miệng miệng tương truyền, sao có thể không có sai lầm? Bản thân không nhìn tận mắt, chỉ bằng thanh danh đã kết luận tốt xấu, nhà như vậy không gả qua cũng là chuyện tốt! Dù sao ta sẽ không để ý những thứ này, ta chỉ tin tưởng hai mắt của mình, và lỗ tai của mình, ta cảm thấy ngươi tốt, vậy thì đủ rồi!” Lý Minh Hạo không hề để ý nói.

Bùi Nguyên Ca lạnh lùng nói: “Lý Công tử không quan tâm, nhưng ta để ý!”

“Được rồi, ta đây bèn nhập gia tùy tục, tạm thời sẽ không rêu rao ngươi là vị hôn thê của ta khắp nơi, ta cũng biết tình cảnh hiện nay của Bùi tứ tiểu thư có chút gian nan.” Lý Minh Hạo cười nói, trong đôi mắt lại vẫn mang theo chí hướng chắc chắc nhất định phải lấy đựơc như cũ, “Nhưng mà, chỉ là tạm thời, bởi vì một ngày nào đó ngươi sẽ trở thành vị hôn thê danh chính ngôn thuận của ta, rất nở mày nở mặt mà gả cho ta! Lý Minh Hạo ta đã nói, cho tới bây giờ giữ lời, tuyệt không có lời giả dối!”

“Có lẽ từ trước lời ngươi nói không có lời dối trá, nhưng lần này ngươi đã nói lời không nên nói, tuyệt đối sẽ trở thành lời dối trá!”

Lời nói thản nhiên truyền đến từ một đầu khác của ngã tư đường, không về phía Lý Minh Hạo trong sáng kiên quyết như vậy, giọng cực kỳ có chút nhẹ nhàng tô nhạt lộ ra hương vị, nhưng có một loại uy thế và khí thế không nói nên lời, trong lúc nhất thời gần như ngay cả không khí đều trở nên ngưng trệ lại.

Theo bản năng, Bùi Nguyên Ca quay đầu, chỉ thấy một bộ hồng y ngưng tụ ra từ trong bóng đêm, giống như toát ra ngọn lửa, chiếu sáng dung nhan khuynh thành tuyệt diễm kia.

Lý Minh Hạo khẽ nhíu mày: “Ngươi là ai?”

Vũ Hoằng Mặc chậm rãi đi đến trước mặt Bùi Nguyên Ca, chặn ánh mắt của Lý Minh Hạo nhìn về phía nàng, khóe môi có chút cong lên, chứa ý cười hững hờ, thản nhiên nói: “Ta là ai không quan trọng, quan trọng là, nàng không phải là người ngươi có thể chạm vào, vĩnh viễn cũng không có khả năng trở thành vị hôn thê của ngươi, càng thêm không có khả năng gả cho ngươi! Tốt nhất ngươi cắt đứt đi loại si tâm vọng tưởng này sớm một chút!”

Hai tròng mắt sáng quắc của Lý Minh Hạo đánh giá người trước mắt không hiểu sao xuất hiện, bỗng nhiên nói: “Nói miệng không bằng chứng, ra tay thấy thực chương!”

Nói xong, hai chân vừa nhún, thân thể giống như chim nhẹ nhàng nhảy lên, từ không trung tấn công về phía Vũ Hoằng Mặc, tay dựng thẳng thành chưởng, giống như hoa bướm lật mình hay thay đổi, trong miệng nói: “Nếu nói ta là si tâm vọng tưởng, vậy lấy ra chút bản lãnh đến đây, để ta cảm thấy ngươi có tư cách nói loại lời nói này! Xem chưởng!” Nói xong, thế chưởng càng ngày càng thay đổi liên tục, hư ảnh tung bay, làm cho người ta hầu như thấy không rõ lắm chưởng tay của hắn rốt cuộc ở nơi nào, hư hư thật thật khó phân biệt.

“Chút tài mọn!”

Vũ Hoằng Mặc cười lạnh, hoàn toàn không để ý tới hư hư thật thật của hắn, thân hình khẽ nhúc nhích, nghiêng đầu né qua thế chưởng của hắn, vô cùng tinh chuẩn bắt được vai của hắn, cánh tay vận lực, muốn quăng hắn đi ra. Lý Minh Hạo thấy tình thế không ổn, biết gặp phải đối thủ, không hề chơi những hoa chiêu hư hư thật thật này, khửu tay cắt ngang quay cánh tay về, tấn công tới phía dưới sườn Vũ Hoằng Mặc, tấn công địch tất cứu. Vũ Hoằng Mặc thấy thế, hai tay buông vai của hắn ra, dưới chân khẽ nhúc nhích, chỉ thấy bóng mờ nhoáng lên một cái, đã lắc mình đến lưng Lý Minh Hạo, hai tay lại bắt được vai của hắn lần nữa, một cái quật qua vai hung hăng ném Lý Minh Hạo ra ngoài.

Thân thể Lý Minh Hạo xoay vòng trên không trung, hóa giải thế tới, vững vàng rơi trên mặt đất, nhìn Vũ Hoằng Mặc nghi ngờ mãi.

Vốn cho rằng người này dung mạo tuyệt mỹ, tám phần là công tử trò mèo, không ngờ tài nghệ lại tốt như thế, tưởng hắn mới đến kinh thành không bao lâu, tài bắn cung và quyền cước đáng tự hào nhất đều gặp đối thủ, thật sự có chút không tưởng tượng nổi. Nhìn chằm chằm bộ quần áo lửa đỏ của Vũ Hoằng Mặc kia, bỗng nhiên trong lòng Lý Minh Hạo vừa động, ngẩng đầu nói: “Thì ra là trên đài khất dũng, người bắn rơi tên của ta, đánh gãy thập ngũ liên châu của ta, là ngươi!”

“Thì ra là ngươi!” Vũ Hoằng Mặc thế mới biết, người trước mắt lại chính là chủ nhân tên màu trắng kiêu ngạo kia.

Dung mạo tuyệt mỹ như vậy, tài bắn cung siêu quần, thân thủ nhanh nhẹn, trong đầu Lý Minh Hạo hiện lên một ý nghĩ, đột nhiên nói: “Ta biết ngươi là ai, ngươi là Cửu hoàng tử Vũ Hoằng Mặc. Nghe nói ngươi dung mạo kinh thế, tài bắn cung như thần, võ nghệ siêu quần, binh pháp cũng rất cao, hôm nay ta đã lĩnh giáo ba loại, nếu có cơ hội thì ta rất muốn luận bàn binh pháp một chút với cửu điện hạ ngươi! Được rồi, tài bắn cung của ngươi giỏi hơn so với ta, ta đánh lén cũng không thể đáp lại ngươi, ta thừa nhận ngươi có tư cách ngạo mạn đối với ta, có điều, đây cũng chỉ là tạm thời. Ta thích đối thủ ngang tài ngang sức, vậy sẽ khiến ta càng có hứng thú giao tranh, một ngày nào đó, ta sẽ vượt qua ngươi, bất kể là phương diện nào!”

Vũ Hoằng Mặc thản nhiên nói: “Tùy thời đợi đến chỉ giáo!”

“Được rồi, nếu ta bại bởi ngươi, vậy không lời nào để nói, ta rời đi! Sau này còn gặp lại!” Lý Minh Hạo chắp tay, muốn nhìn lại Bùi Nguyên Ca một chút, lại bị thân hình Vũ Hoằng Mặc chắn đến chặt chẽ, đêm nay tuy rằng tìm ra người mà hắn muốn tìm, đạt tới mục đích, nhưng ngay cả hình dáng cũng không thể trông thấy, luôn có một ít tiếc nuối nho nhỏ, nhưng hết cách, chỉ có thể xoay người rời đi.

Có thể bắn ra thập ngũ liên châu, không thể nghi ngờ tài bắn cung của Lý Minh Hạo, mới vừa rồi đánh nhau cũng có thể thử ra bản lĩnh người này tài giỏi, hơn nữa thấy tuổi tác của hắn dường như cũng tương đương với mình, khi nào thì kinh thành có thêm nhân vật số một như vậy? Vũ Hoằng Mặc suy tư, tuy rằng ngôn hành của hắn có chút kiêu ngạo hung hăng, nhưng cũng không phải là người tự cao tự đại, tiến lùi có độ, cũng xem như là một nhân vật.

Nếu hắn không trêu chọc Nguyên Ca thì thật ra có thể kết giao.

Nhưng nếu hắn khăng khăng một mực, còn ôm ấp ý đồ không an phận với Nguyên Ca thì... . Vậy đành phải giết hắn! Vũ Hoằng Mặc tràn ngập sát khí nghĩ, coi như Lý Minh Hạo này xui xẻo, vừa vặn đụng vào trên nòng súng của hắn, bởi vì đêm nay hắn rất không vui, đặc biệt không vui, bởi vì có kẻ Ôn Dật Lan, còn có kẻ họ Tần, thiếu chút nữa hủy diệt thời gian tiết khất nguyện tốt như vậy, khiến hắn không thể ở cùng Nguyên Ca.

Nghĩ đến Nguyên Ca, vẻ mặt Vũ Hoằng Mặc không tự giác trở nên dịu dàng, khóe môi đuôi lông mày phấn khởi phấp phới, xoay người lại, nhìn đến kiều nhan Bùi Nguyên Ca như hoa, ở dưới ánh nến chiếu rọi lờ mờ chung quanh, lại như mộng như ảo, đặc biệt khi hắn chạm vào đôi mắt Nguyên Ca dịu dàng mềm mại trơn đen kia, trong lòng như là băng thấm vào ở trong nước ấm, hòa tan từng chút từng chút thành nước, tràn ngập nhu tình và mật ý.

Vào nháy mắt, ánh mắt hai người chạm nhau, dường như ngã tư đường vắng lặng hẻo lánh này cũng đột nhiên trở nên dịu dàng, tràn ngập dịu dàng làm lòng người say mê.

Dừng ở đôi mắt của nàng, rất lâu, cuối cùng Vũ Hoằng Mặc mở miệng: “Pháo hoa đẹp mắt không?”

“Nhìn đẹp lắm!” Mặt mày Bùi Nguyên Ca cong cong, cười tươi như hoa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.