Địa Hạ Phách Mại Sở | Viện Đấu Giá Ngầm

Chương 18: Chương 18




CHƯƠNG 18:

Niếp Tiềm ngồi trong bao sương, không để ý quản lí đứng ở cửa liên tục thở dốc, nhìn nhân viên cứu hộ phía dưới đang bận rộn.

Mãi cho đến mặt trời triệt để hạ xuống, màn đêm kéo lên, đèn liên tiếp sáng lên…

Niếp Văn cũng đi chạy xe tới, phi thuyền cơ hồ bị hắn chạy tốc độ lớn nhất, hắn cho rằng Niếp Tiềm sẽ về nhà, nhưng không nghĩ hắn vẫn ở chỗ này.

Đã qua vài giờ, sóng biển lại lớn như vậy, sớm cũng không biết bị đẩy tới nơi nào, loại hành vi tìm kim đáy bể này chỉ là lãng phí thời gian, tuy rằng phạm vi tìm kiếm đã mở rộng rất nhiều, nhưng vẫn như cũ không có kết quả gì.

Niếp Văn nói, “Trở về đi, kết thúc.”

Niếp Tiềm nhìn tay phải của mình, trong tay trống rỗng.

Quản lí nhiệt tình nhìn Niếp Văn, hắn đã sớm muốn về nhà nghỉ ngơi, thế nhưng Niếp Tiềm không đi, hắn nào dám về trước, Niếp Văn là đại hồng nhân bên cạnh hắn, có thể đem vị Niếp gia này khuyên đi còn không thể tốt hơn.

Niếp Văn ngồi xổm xuống bên chân Niếp Tiềm, kéo tay áo của hắn, “Quay về đi xử lý vết thương đi, có tin tức ta sẽ lập tức liên hệ ngươi.”

Niếp Văn hiện nay không muốn nhắc tới Lăng Việt, chỉ cần Niếp Tiềm về đến Niếp gia, chuyện Lăng Việt cũng sẽ quên lãng.

Nhưng Niếp Tiềm mắt điếc tai ngơ, kiên trì ngồi tới hừng đông. Niếp Văn bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là cùng hắn ngồi một đêm.

Người làm thuê thay phiên nghỉ ngơi, trong một đêm thay đổi một nhóm lại một nhóm, chỗ tìm kiếm sớm đã không còn là chỗ này, nhưng đều không thu được gì. Đội trưởng đội cứu hộ có nhiều kinh nghiệm hiểu rõ nói cho Niếp Tiềm, “Hiện nay khả năng ở biển tìm được hầu như là số không, chúng ta ở bên bờ biển tiếp tục tra tìm, nếu như bị hải lưu đẩy tới bên bờ sẽ phát hiện.”

Niếp Tiềm so với hắn rõ hơn mong muốn có bao nhiêu nhỏ bé, là đích thân hắn đâm Lăng Việt một nhát, lại nhìn hắn đụng vào nhai thạch lại đánh ngã vào biển.

Giữa trưa ngày thứ hai qua đi, Niếp Tiềm nói, “Đi thôi.”

Niếp Văn thở ra một hơi dài, “Xe đã chuẩn bị tốt rồi.”

Trên đường, Niếp Văn vài lần thử tham dò ý của Niếp Tiềm, Niếp Tiềm lại một mặt trầm mặc không nói.

Niếp Văn nhìn Niếp Tiềm, thật sâu cho rằng Lăng Việt ly khai Niếp Tiềm là quyết định chính xác, hiện tại vấn đề duy nhất là thời gian, qua ít ngày nữa sẽ khôi phục bình thường đi.

Hắn phân phó hạ nhân đem phòng chỉnh lý, Niếp Tiềm lại mắng người.

Niếp Tiềm trong lòng rất loạn, một mực nghĩ Lăng Việt rốt cuộc là có ý gì, hắn có thể giết chết mình.

Đây không phải là cái việc Lăng Việt ngoan tuyệt quả quyết sẽ làm, thế nhưng hắn thời điểm đó biểu tình rõ ràng là đã có giác ngộ, mà khiến lòng Niếp Tiềm như đao cắt, trầm tư một đêm, hắn phát hiện mình hối hận, trải qua hơn một năm, hận ý, bao trùm một tầng khác, từ lâu trộn lẫn không rõ.

Lăng Việt tiêu thất, khiến ý niệm tầng tầng lột ra, chỉ còn lại tuyệt vọng.

Nằm trên giường từng thuộc về hai người, Niếp Tiềm từ từ nhắm mắt lại.

Niếp Văn muốn vào gọi hắn ăn, cuối cùng cũng chỉ có thể lặng yên thay hắn đóng cửa lại.

Một tuần tiếp theo, Niếp trạch đều bao phủ ở một loại tâm tình khẩn trương, tính tình Niếp Tiềm lưỡng lự một mực nước đọng và thuốc nổ, đều không phải giận dữ liền là ngồi bất động u ám trầm thấp. Bọn hạ nhân đều câm như hến, tận lực không đi quấy rối hắn.

Niếp Văn tránh cũng không thể tránh phải đối mặt hắn, “Nên tỉnh lại đi.”

Hắn có thể giúp y tạm thời xử lý sự vụ, lại không thể thay thế y.

“Ta chỉ là muốn yên tĩnh một chút.” Niếp Tiềm nói.

“Những lời này ngươi đã nói một tuần rồi.”

“Văn thúc thúc, ngài nhìn một chút như vậy có thể chứ?” Niếp Nghi xấu hổ cười cười, hắn ngày hôm qua mới từ Thụy Sĩ bay về, ngày hôm nay bắt đầu thử hỗ trợ.

“Hảo, ngươi trước buông.” Niếp Văn khách khí nói, “Lão gia gần đây làm sao?”

“Gia gia thân thể vẫn là như cũ, nghe nói Lăng Việt đã chết, hắn tâm tình không tệ.” Niếp Nghi đẩy kính mắt một cái, thân thể ngây ngô cao hơn rất nhiều, đã một trăm tám mươi cm, khuôn mặt thủy nộn thanh tú cũng thành thục lên, mặt mày đều có nét của người Niếp gia, nhưng di truyền khuôn mặt đẹp của mẫu thân càng nhiều hơn, đoán chừng là nhìn không ra phần cương nghị của Niếp gia.

Để ngăn trở nữ nhân với đường cong tinh tế tức giận quá mức, Niếp Nghi vì mình đeo thêm kính mắt không độ.

“Phụ thân hôm nay có khá chút nào không?” Niếp Nghi hỏi.

Niếp Văn lắc đầu, thở dài nói, “Nhìn hắn cái dạng này, cũng không biết bức tử Lăng Việt là làm đúng hay là sai rồi.”

“Văn thúc thúc!” Niếp Nghi thanh âm êm dịu, nội dung lại tuyệt nhiên tương phản, “Này đương nhiên là đúng, làm việc không thể lưu hậu hoạn, làm sao có thể là sai chứ?”

Niếp Văn nhìn thoáng qua Niếp Nghi, hài tử này sau khi theo lão gia, thoạt nhìn còn yếu ớt, lại trở nên nham hiểm hơn.

Trong lòng khẽ cười một tiếng, Niếp Văn nói, “Lần này trở về là chuẩn bị ở lại lâu dài sao?”

Niếp Nghi sờ sờ cằm, rất xấu hổ nói, “Chắc là ba, gia gia nói ta muốn đi theo phụ thân và ngài học tập một chút, lý luận không sánh bằng thực tiễn, cho nên đại khái trong thời gian ngắn không sẽ rời đi, trừ phi gia gia tìm ta.”

Niếp Nghi là Niếp gia độc tôn, Niếp Văn tự nhiên sẽ không đối với hắn sinh nghi ngờ, vì vậy nghiêm túc nói, “Phụ thân ngươi hiện tại trạng thái không tốt, trước theo thư ký của hắn tiếp xúc sinh ý một chút, có gì không biết có thể hỏi ta.”

“Biết, ngày hôm qua văn kiện này ngài xem xong rồi, lại chỉ điểm ta đi.” Niếp Nghi nói.

Niếp Văn gật đầu.

“Ta đi xem phụ thân.”

Niếp Văn chần chờ nói, “Hắn tính tình không tốt, ngươi…”

“Này có quan hệ gì, ta đây là nhi tử cũng sẽ không cùng phụ thân tính toán.” Niếp Nghi nói.

“Vậy ngươi đi đi.”

Niếp Nghi đẩy cửa ra, nhìn phụ thân hắn kia không gì làm không được dựa vào cửa sổ hút thuốc, trong phòng một mùi thuốc lá.

Nhìn Niếp Tiềm cũng không có cái gì phản ứng, Niếp Nghi khởi động hệ thống tuần hoàn của gian phòng, đi đến trên ghế sa lon nhỏ ngồi xuống.

Gian phòng vẫn duy trì bày trí trước khi Lăng Việt chết, mà phòng này vốn là vì lừa dối Lăng Việt mà bố trí, nhìn qua, đây là một gian phòng rất ấm áp cư thất.

Niếp Nghi nhỏ giọng gọi một tiếng phụ thân, không được Niếp Tiềm đáp lại, hắn liền không lên tiếng nữa, thuận lợi mở ngăn tủ cạnh bàn, thấy bên trong có một quyển tựa như album gì đó, liền thuận tiện lấy ra đặt ở trên đầu gối lật xem.

Lông mi không tự chủ nảy một cái, hắn thật không có quen thấy phụ thân cùng một người thân mật như vậy, tuy rằng đó là giả.

Hào hứng mất hết lật vài tờ, Niếp Nghi chuẩn bị cầm nó thả lại chỗ cũ, đột nhiên, một phong thư màu trắng từ đó tuột xuống. Niếp Nghi âm thầm “di” một tiếng, cẩn thận dùng đầu ngón tay cầm lên, đang muốn để vào túi, ngẩng đầu một cái, Niếp Tiềm đang nhìn mình, bàn tay lập tức đổi hướng.

“Cầm đến đây.” Niếp Tiềm thanh âm khàn khàn nói, hắn hút quá nhiều thuốc, tiếng nói nghe thô ráp không ngớt.

Tiếp nhận phong thư Niếp Nghi đưa tới, Niếp Tiềm nói, “Đi ra ngoài.”

Niếp Nghi có chút không cam lòng nhìn Niếp Tiềm, nhưng Niếp Tiềm đã đem chú ý đều tập trung vào phong thư, không thể làm gì khác hơn là lộ vẻ tức giận đi ra ngoài.

Phong thư màu trắng, không có kí tên, sạch sẽ. Miệng cũng không dán, Niếp Tiềm trực tiếp lấy tờ giấy thật mỏng bên trong ra.

Chữ viết rất ẩu, hạ bút rất nặng, đủ người thấy viết thư tâm phiền ý loạn.

Niếp Tiềm:

Không biết ngươi có thể thấy phong thư này không, chỉ là muốn viết chút gì, cho dù ngươi căn bản sẽ không thấy nó, tùy tiện đi, trước ngày hôm qua ta còn đang vì mình tại sao muốn tìm hiểu sự thật mà hối hận, ngày hôm nay lại biết được ngươi chỉ là diễn trò, chỉ là muốn ta chết… Ngươi và Niếp Văn nói, ta đều nghe thấy được, không muốn tin ngươi lại nói như vậy, mấy tháng này nguyên lai đều là giả, như vậy tại sao muốn tìm ta, là muốn trả thù sao?

Mấy tháng tình cảm vẫn là tình cảm, hận ngươi qua đi, ta hận chính mình, nếu như chẳng phải đơn giản tín nhiệm ngươi, cũng sẽ không có đau khổ bây giờ!

Tiếp theo là một chuỗi chữ lộn xộn, lướt qua.

Ngươi nghĩ rằng ta muốn làm gì sao, chỉ là một con dao cắt trái cây nhỏ mà thôi, tâm lý của ta rất khó chịu! Nếu như có thể, ta mong muốn chính mình chỉ là Lâm Dược, nhưng ngươi lại chỉ nhớ rõ Lăng Việt, xuyên thấu qua ta, ngươi thấy đến tột cùng là cái gì…

Nếu như người nhất định phải vì mình phạm sai lầm mà chuộc tội, mỗi người đều như vậy, bao nhiêu năm sau, ngươi sẽ hối hận lựa chọn của mình sao?

Cuối trang kí tên là ∶ Lâm Dược.

Niếp Tiềm vuốt ve tờ thư, chậm rãi vo lại, một lát sau lại mở ra, nhiều lần lặp lại.

Ta đã hối hận… Những ngày đó, cuối cùng là đã không có.

Phía sau lớp ngụy trang, hắn làm sao đều không phải đang hưởng thụ không gian thời gian thân mật.

Tính cách quá mức kiên cường khiến hắn không có cách nào thoái nhượng, cuối cùng không thể làm gì khác hơn là lưỡng bại câu thương.

Niếp Nghi ly khai biệt thự, đi tới tòa nhà bên cạnh chính mình đã từng ở, Niếp Văn tự mình phân phó người hầu một lần nữa chỉnh lý, để Niếp Nghi ở lại chỗ này lâu dài.

Bất quá Niếp Nghi biết mình không ở chỗ này ở lâu lắm, hắn dự định ly khai Niếp gia chủ trạch, tìm nơi ở khác.

Một năm rưỡi sau ——

Niếp Tiềm tại một ngày nào đó tháng thứ hai tỉnh lại đi, như một máy móc một lần nữa được mở ra.

Niếp Nghi ở bên cạnh hắn, nghiễm nhiên một bộ dáng dấp người thừa kế, hơn nữa Niếp Tiềm cũng có ý tứ uỷ quyền cho hắn rèn luyện, Niếp Nghi hiện nay ở Niếp thị địa vị hết sức quan trọng, hầu như đuổi kịp trợ tá siêu cấp tận tụy phục vụ nhiều năm, Niếp Văn.

Đối những người khác mà nói, Niếp Nghi đơn giản là vô căn cứ mà giết, thủ đoạn xử sự so Niếp Tiềm bất đồng, nhưng một đao ôn nhu cũng giống vậy khiến người khó chịu.

Đối Tề gia mà nói, ngày càng nghiêm trọng, Hà lão gia tử thân thể ngày càng sa sút, một ngày hắn ngã xuống, không chỉ Tề gia, ngay cả phía sau hắn gia nghiệp to như vậy cũng tràn ngập nguy cơ, dưới áp lực của người nhà, Tề Hi hai năm qua cũng thành thục không ít, bắt đầu chăm chú làm việc, nhưng vẫn như cũ không đổi được tính cách phong lưu hảo ngoạn.

Đối Tề Hi mà nói, hắn đương nhiên là mong muốn vĩnh viễn không gặp lại chú thỏ nhỏ chết tiệt của Niếp gia, cố ý tránh né, bắt đầu từ nửa năm trước bọn họ đích xác không có cùng xuất hiện, coi như là chuyện làm ăn, chỉ cần liên quan đến Niếp gia, Tề Hi liền nghĩ hết biện pháp để những người khác đi tiếp xúc, chính mình tận lực tránh Niếp Nghi, phen này khổ tâm cũng xác thực có tác dụng, Tề Hi còn chưa có trực tiếp gặp qua Niếp Nghi.

Tề Hi tại nơi thanh sắc luôn luôn rất hưởng thụ ánh nhìn nhiệt tình của người khác, có lúc cũng sẽ từ đó chọn ra con mồi tươi mới ngon miệng đến tình một đêm có lẽ tìm n đêm, bắt được ánh mắt của Niếp Nghi, ánh mắt Tề Hi cố định trên khuôn mặt tinh xảo của hắn, hơi nhếch khóe mắt thấy thế nào cũng tiêu hồn.

Không biết có phải là do ngọn đèn không, làn da màu bơ cũng rất hút ánh mắt người, ánh mắt không thôi từ trên mặt di chuyển đến trên xương quai xanh hơi lộ ra ngừng vài giây, sau đó bắt đầu xem kỹ hông của hắn cùng cái mông, hắn ở trong lòng huýt sáo một cái.

Tề Hi đẩy mỹ nữ trên người ra, không để ý tới mỹ nữ oán giận, đi tới ngồi bên người Niếp Nghi đối diện một mình uống rượu, đến gần nói, “Này, không bằng cùng uống một chén, một người buồn chán lắm.”

Niếp Nghi nhìn hắn cười cười, “Đã lâu không gặp, Tề Hi.”

Cho rằng đối phương là chuyên tâm nghe hắn, cố ý đến câu kẻ ngốc, Tề Hi mập mờ trả lời, “Chúng ta gặp qua? Ngươi xuất sắc như vậy ta không lý nào không nhớ rõ.”

Trên thực tế làm xong đã quên đối phương dáng dấp ra sao là bình thường.

Niếp Nghi cười đến so với hắn còn ám muội hơn, “Ta là Niếp Nghi.”

Niếp Nghi suy nghĩ nhìn Tề Hi chạy trối chết, muốn đẩy kính một chút, lại nhớ tới kính mắt lúc tan việc bị chính mình té gãy, đồ dự bị còn ở trong nhà.

“Đã trở về.” Niếp Tiềm cũng không ngẩng đầu lên, đơn giản chào hỏi.

“Ừ!” Niếp Nghi ném chìa khóa, đi tới bên người Niếp Tiềm vì mình rót ly sô-đa, một năm này bởi vì trong công việc bình thường cần lén thỉnh giáo hoặc thương nghị, không những không dọn khỏi Niếp gia, trái lại ở càng gần, ở lầu ba dọn một gian phòng vào ở.

Niếp Tiềm uống rượu như uống nước, Niếp Nghi biết hắn không uống rượu liền ngủ không được, toàn bộ Niếp gia đều biết, cho nên đêm khuya thấy hắn ở dưới lầu rót rượu cũng thấy thường xuyên.

Thông thường Niếp Tiềm đều ở trong phòng uống, say mà ngủ gục, xem ra rượu trên lầu chắc là vô ích.

Lăng Việt người này thành cấm kỵ của Niếp gia, ai cũng sẽ không đề cập.

Niếp Nghi còn nhớ rõ người kia, đó là một đoạn ký ức khuất nhục, khi đó hắn chỉ biết khóc, tiếp xúc thân thể *** loạn như vậy, cơ hồ khiến hắn sợ hãi, so với thân thể sau khi phát dục số lần thủ *** ít dần, Lăng Việt gây cho hắn chấn động trong nháy mắt đánh tan phòng tuyến tâm lý của hắn.

Nhưng đối với Niếp Nghi hiện tại mà nói, những chuyện kia đã không tính là kinh thế hãi tục, đương niên hắn chỉ là được bảo hộ đến quá tốt, từng trải quá ít.

Cũng trong lúc đó, ngoại ô B thị ——

Vệ Lâm ngáp nhấn khóa điện tử, nhìn cửa siêu thị từng chút khép lại. Dãn gân cốt một cái đi tới phòng nhỏ phía sau siêu thị, rửa mặt, đi tới bên giường lấy ra bình nhỏ dưới giường, đếm tiền lẻ bên trong, “Không xong, tháng này lại siêu chi… Ai, lúc nào mới có thể góp đủ a.”

Mang theo tim sâu đậm bi thương, Vệ Lâm ngủ thiếp đi.

Bởi vì làm việc mệt chết đi, ngày mai còn phải mở cửa sớm hơn, loại chuyện phiền não đến mất ngủ này với hắn mà nói là vô duyên .

Sáng sớm bảy giờ đúng giờ rời giường, đánh răng rửa mặt, ở ven đường mua bát cháo bánh bao làm điểm tâm, bảy giờ bốn mươi tiến vào siêu thị mở cửa, năm mươi phút sau đó hai nhân ciên khác lục tục đến.

Không sai, đây chỉ là siêu thị tư nhân nhỏ, giao hàng không tính, kể cả lão bản, tổng cộng cũng chỉ có sáu người.

Cùng bốn nhân viên khác bất đồng, Vệ Lâm hầu như mỗi một ngày đều ở trong siêu thị bận rộn, một tháng chỉ nghỉ ngơi hai ngày, tuy rằng lão bản cho là như vậy không thích hợp, Vệ Lâm lại kiên trì làm như vậy, ngược lại hắn ở chỗ này không quen không biết, nghỉ ngơi cũng không có chỗ, huống chi hắn còn thiếu lão bản tiền chữa bệnh và ân cứu mạng.

Ở đây bao ăn ở, mỗi tháng tiền lương ngoại trừ lưu lại một chút tiền mua vật cần thiết, còn lại đều cầm đến trả nợ.

Tính được, còn kém hai tháng là có thể trả sạch. Vệ Lâm đang cầm quyển sổ ghi chú tính tới tính lui.

Khép quyển sổ lại, Vệ Lâm dụi dụi con mắt, đi ra khỏi phòng nhỏ ——

“Vệ thúc, than cốc trữ hàng không nhiều lắm, thế nhưng tiểu Lý giao hàng nói trời nóng, mấy ngày nay bận, phải ngày kia mới có thể đưa tới.”

Đại thúc mập mạp mặc áo chữ T sờ sờ bụng, “Ta đến thúc giục. Tiểu tử hỗn đản, chút hàng chỗ này đều không phải hàng!”

Vệ Lâm cười cười, “Nếu không ta đi trước dọn một rương trở về, không phải người đến mua không có hàng rất không tốt. Trời nóng, tiểu Lý cũng là thật bận.”

Vệ thúc vỗ vỗ vai hắn, “Không cần, ngược lại hắn cũng muốn giao hàng, ta đi thôi thôi.”

Lúc trước mua nhiều mời khách, tồn kho là đủ, không nghĩ tới ngày hôm qua có một khách nhân thoáng cái từ siêu thị cầm đi vài rương.

Nhìn lúc nghỉ trưa còn chưa có qua, Vệ thúc hỏi hắn, “Tiểu Lâm a, một năm này khổ cực ngươi, ngày hôm qua tiền lương ta liền nhận, bắt đầu từ tháng sau ngươi phẩi cầm không cần cho ta.”

Vệ Lâm không hiểu nhìn hắn, “Vệ thúc…”

“Lại nói tiếp ngươi giúp ta không ít việc, vốn tiền lương sẽ không cao, nghỉ, lễ mừng năm mới cho ngươi tiền làm thêm giờ cũng không muốn, ta đều nhớ kỹ cho ngươi, hai người giúp nhau, tiền của ngươi cũng liền trả sạch. Ngươi còn trẻ như vậy, luôn luôn để chút tiền phòng thân, không có việc gì cũng đi ra ngoài chơi một chút, kết giao bằng hữu gì đó, sau đó ngày nghỉ cũng để những người khác đến, không nên tuổi còn trẻ liền luôn ở trong phòng.”

Hướng Vệ thúc liên tục thuyết giáo, Vệ Lâm cúi đầu ừ một tiếng, nhanh chạy đến phía trước đi hỗ trợ.

Niếp Tiềm ngồi ở sô pha, nghe Niếp Nghi báo cáo kế hoạch, “B thị?”

“Đúng vậy, A thị, H thị, D thị chờ mấy người chủ yếu huyện thị khai phá kế hoạch đã gần đến hồ chán, B thị gần biển, lại cùng A thị ở trên một đường ven biển, chúng ta muốn mở rộng nghiệp vụ trên biển, nếu như có thể nối liền một đường tốt nhất, B thị trọng yếu nhất là một trong các hải cảng chủ yếu.”

“Xem chừng ngươi là tình thế bắt buộc.”

“Chẳng qua là cảm thấy nếu muốn làm không bằng làm lớn.” Niếp Nghi nhẹ nhàng nói.

Niếp Tiềm không có phản đối, “Như vậy phần này kế hoạch còn chưa đủ, muốn vận dụng vốn lưu động lớn như vậy để triển khai, ngươi nên đưa ra kế hoạch kỹ lưỡng hơn, cho ngươi nửa tháng, đưa ra một phần bản vẻ thiết thực có thể làm.”

“Có thể.” Niếp Nghi một ngụm đáp ứng.

Niếp Tiềm chờ Niếp Nghi đi ra ngoài, gọi Niếp Văn tiến đến, đem phần kế hoạch ném cho hắn, “Ngồi xuống nhìn cái này.”

Niếp Văn cẩn thận nhìn một lần, “Tuy rằng được không, thế nhưng giai đoạn trước vốn đầu tư quá lớn.”

Niếp Văn nói nhìn về phía Niếp Tiềm, “Ngươi tính buông tay để hắn làm.”

“Hắn có thể lớn đến nước này, ta rất vui mừng.” Niếp Tiềm nói.

Niếp Văn nghĩ có điểm không đúng, hỏi, “Ý của ngài là… ?”

Niếp Tiềm hít một hơi thật sâu, “Sau đó có ngươi ở bên cạnh hắn phụ tá, ta rất yên tâm.”

Niếp Văn hai mắt không thể tin trừng lớn.

“Tối đa năm năm, Niếp gia thuộc về hắn…” Niếp Tiềm bình tĩnh nói.

“Vậy ngài thì sao? Ngài còn trẻ như vậy, nào có đạo lý sớm nhường vị như vậy.” Theo cách nhìn của Niếp Văn, Niếp Nghi vẫn là quá non nớt, làm sao so với Niếp Tiềm được.

Niếp Tiềm giễu cợt cười cười, “Ngươi hẳn là đã nhìn ra, ta đã không có cổ phiếu, Niếp gia ở trong tay ta đã không có bao nhiêu tiền đồ.”

Nghe được Niếp Tiềm chính trực tráng niên nói như vậy, Niếp Văn cắn môi, biểu tình so với Niếp Tiềm còn muốn bi ai và thống khổ.

Lúc Niếp Nghi trình bản kế hoạch, Niếp Nghi và Niếp Văn cùng nhau đi B thị khảo sát trước, Niếp Tiềm muốn nghe ý kiến của Niếp Văn.

Tại quán trọ gần cảng khẩu tinh cấp nhất thuê một gian phòng tốt, hai người lái xe đi trước.

Bến tàu B thị lượng hàng xuất ra nhập vào thập phần thật lớn, tàu chở hàng chuyên chở thùng hàng cỡ lớn bạn tíu tít lái vào lái ra, cánh tay người máy không ngừng lặp lại quá trình tháo dỡ lắp đặt.

Bốn giờ chiều đến quán trọ, nghỉ ngơi một đêm, hai người sáng sớm ngày kế đi xe đến bến tàu, Niếp Văn nhìn rất tỉ mỉ, hắn phải tự mình mà chứng kiến, quan sát được, đều báo cho biết Niếp Tiềm.

Bởi vì tất cả vẫn chỉ là phương án suy tính, cho nên đây là một lần điều tra khiêm tốn, Niếp Văn dùng cameras ở ven đường chụp rất nhiều ảnh, từ cảng bắt đầu, liền kéo dài đến giao thông xung quanh, cư dân xung quanh, đến xí nghiệp…

Niếp Văn cầm ảnh chụp vừa mới in ra ảnh chụp, chuẩn bị sửa sang một chút để lại vào bao công văn.

“Cùng nhau dùng bữa cơm đi, Văn thúc.” Niếp Nghi gõ cửa mà vào, mời hắn.

Niếp Văn không chút nghĩ ngợi nói: “Không cần, ta ở trong phòng ăn là được.”

Vừa nói vừa khởi động bút điện đặt trên giường. Bút điện lớn chừng bàn tay bắt đầu triển khai, chậm rãi tổ hợp thành mười bốn tấc hình chữ nhật.

Lúc này, chuông cửa vang lên.

Đang chờ đợi bút điện tổ hợp, quá trình khởi động máy, Niếp Văn tùy ý lật qua lật lại một xấp ảnh chụp, bỗng nhiên, hắn cảm giác mình hoa mắt. Cầm lấy tấm hình kia, đó là một siêu thị ven đường, một nam nhân mặc đồng phục của siêu thị đang từ siêu thị đi ra, ước chừng là ánh mặt trời quá mức chói mắt, mắt hắn híp lại, giơ tay lên chắn trước mắt.

Niếp Văn nâng vài hình của hắn, nhưng chỉ có cái này có chụp đến người nọ mà thôi.

Hắn lật tới lật lui nhìn chằm chằm tấm hình này, thế nhưng cự ly quá xa, ảnh chụp người đang trong tư thế lại che gần phân nửa mặt, Niếp Văn căn bản không dám xác định người trong tấm hình có phải người nọ hay không.

Trong lúc nhất thời, Niếp Văn trong lòng hoảng loạn đến lợi hại, 『 hắn còn sống? Hay chỉ là một người lớn lên giống mà thôi. 』

Năm đó bọn họ không phải là không có phái người đến B thị tìm kiếm, nghĩ đến Lăng Việt bị thương, thậm chí còn ở các bệnh viện phái người tìm kiếm người bị thương rơi xuống nước.

Niếp Văn biết không rõ chuyện này, hắn đêm nay đừng nghĩ ngủ, thừa dịp thời gian còn sớm, không bằng nhìn một cái kết quả.

Cùng Niếp Nghi thông báo một tiếng chính mình có việc cần dùng xe, Niếp Văn thẳng đến mục đích.

Theo ảnh chụp, Niếp Văn rất nhanh thì tìm được siêu thị kia. Do dự một chút, Niếp Văn đi vào.

Đầu tiên nhìn quầy thu tiền một chút, là một nữ nhân viên. Niếp Văn đi vào, ánh mắt từng hàng đảo qua từng hàng.

Lại đi đến khu thực phẩm phụ, Niếp Văn cúi đầu dài thấp thấp, thân thể lui về sau đến hàng sau, phía trước có nam nhân cả người hình gầy gò, đang ở kiểm kê hàng hóa.

Niếp Văn ngầm nhìn hắn, ngực lo nghĩ nói —— “Ngẩng đầu, ngẩng đầu…”

Một vài giây, người kia dùng tay ở trên cuốn sỗ điện tử cũ kỹ viết viết, sau đó nâng mặt lên.

Niếp Văn sắc mặt trái lại trở nên tái nhợt, hắn lập tức xoay người liền xông ra ngoài. Tiể thư thu ngân nhìn hắn một cái, nếu không phải cửa còi báo động không có vang lên, còn tưởng rằng hắn là trộm cái gì mới hốt hoảng mà chạy.

Niếp Văn ngồi ở trên xe, hầu như ra khỏi bỗng toát mồ hôi, cầm lấy tấm hình trên xe kia, để vào trong túi.

“Văn thúc, ngươi đã đi đâu?”

Niếp Văn đang muốn mở cửa, gian phòng Niếp Nghi bên cạnh như đoán chắc thời gian đứng ở cửa thò đầu thăm hỏi.

Niếp Văn không có tâm tình gì có lệ nói, “Có chút việc.”

Lúc này phàm là người có chút nhãn lực cũng sẽ câm miệng ly khai, thế nhưng Niếp Nghi vẫn là rất trì độn, tiếp tục hỏi, “Là chuyện gì? Thế nào lại không gọi ta, biết đâu có thể giúp một tay.”

Niếp Văn mở cửa, một bước nhảy vào ——

“Đã làm xong, chỉ là chuyện nhỏ. Tiểu thiếu gia sớm nghỉ ngơi một chút đi, sáng mai chúng ta liền trở về.” Nói, đóng cửa lại.

Niếp Nghi ăn một tiếng đóng cửa, vẫn là khuôn mặt ôn nhuận mềm mại tươi cười, chỉ là về đến phòng, nhấn xuống điện thoại cho tài xế đi theo, để hắn đi tra GPS trong phi thuyền.

“Tối hôm qua ngủ có ngon không?”

Sau khi dùng qua bữa sáng, trên xe trên đường về, Niếp Nghi chỉ vào ánh mắt của Niếp Văn hỏi.

Niếp Văn biết mình sắc mặt có bao nhiêu không xong, sau khi biết được đáp án, hắn càng khó có thể đi vào giấc ngủ. Chuyện này chỉ có một mình hắn biết, cho nên hắn đang phân vân có nên báo cho Niếp Tiềm biết hay không.

Nếu thay đổi trước đây, hắn tất nhiên không có bất kỳ do dự nào chặt đứt liên hệ của người nọ cùng Niếp Tiềm, thế nhưng một năm rưỡi này, tuy rằng ngoại nhân nhìn không ra biến hóa của Niếp Tiềm, người bên cạnh liền sẽ không phát hiện hắn bất đồng, vốn chỉ là tính cách lạnh lùng, hiện tại như nước đọng kích không dậy nổi nửa điểm gợn sóng, mỹ nữ tuấn nam bên cạnh lui tới, cũng không thấy hắn lại sinh ra hứng thú.

Khiến Niếp Văn cho rằng đúng là khó tin, hắn cánh sinh ra ý niệm rời khỏi Niếp thị trong đầu.

Niếp Tiềm đây là đang nghiêm phạt chính mình, còn là nghiêm phạt hắn cùng lão gia trợ giúp? Hay là đều có đi, Niếp Văn biết Niếp Tiềm có lửa không phát ra được, nín rất lâu rồi.

Niếp Nghi và Niếp Văn song song ngồi ở phía sau, nhìn Niếp Văn đưa mặt trang nghiêm cứng ngắc, cười khẽ một tiếng.

Niếp Văn nghiêng mặt nhìn lại, ánh mắt sắc bén, nhưng mắt đen thật to quyển, uy lực giảm bớt 90%.

Niếp Nghi khắc chế tiếu ý, “Còn hai giờ mới đến, ta ngồi vào phía trước, ngươi ở phía sau nằm nghỉ ngơi một chút đi.” Nói xong phân phó tài xế dừng lại ở ven đường.

Niếp Văn còn muốn cự tuyệt, Niếp Nghi nói, “Ngươi bây giờ tinh thần kém như vậy, như thế nào cùng phụ thân gặp mặt?” Biết Niếp Văn trước sẽ không nghỉ ngơi, nhất định là trước đem nhiệm vụ hoàn thành báo cáo cho Niếp Tiềm, Niếp Nghi nhắc nhở.

Vừa nói như vậy, Niếp Văn cũng liền không cần phải nhiều lời nữa.

Niếp Tiềm ngồi trên ghế sa lon hút thuốc, “Đã trở về.”

Niếp Văn đi tới, từ trong bao lấy ra sấp tài liệu và ảnh chụp đã in ra, “Đã chỉnh lý xong.”

Niếp Tiềm nhìn hắn, “Mệt chết đi?”

Niếp Văn theo bản năng nhíu mày một cái, “Hoàn hảo.”

“Trở lại nghỉ ngơi thật tốt đi, mấy thứ này ta đợi lát nữa xem qua.”

Niếp Văn sờ sờ túi áo khoác, nhưng vẫn là ly khai.

Từ phòng làm việc của Niếp Tiềm đi ra, Niếp Nghi chẳng biết từ nơi nào xông tới, nói, “Toàn bộ đều giao cho phụ thân rồi?”

Niếp Văn thất thần đến lợi hại, bị hắn khiến cho trong lòng 『 lộp bộp 』 một chút, đợi Niếp Nghi mở cửa vào phòng làm việc của Niếp Tiềm, liền chợt nghĩ Niếp Nghi có phải đã biết cái gì không? Sửng sốt một chút nghĩ khả năng không lớn, quy tội chính mình có thể là đa tâm, Niếp Văn ly khai công ty.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.