Di Chứng Của Căn Bệnh Hoang Tưởng Capgras

Chương 8: Chương 8




CHƯƠNG 8.

Năm cuối cấp hai, cha mẹ hắn cuối cùng cũng ly hôn. Hai vợ chồng thỏa thuận ly hôn, cũng không lên tòa cãi vã, thế nhưng, nếu mẹ Dương Thiếu Quân biết người chồng kia của mình lén lút giấu nhiều tài sản như vậy, có lẽ cuộc ly hôn này sẽ không êm thấm như kia. Bố Dương Thiếu Quân hoàn toàn cắt đứt quan hệ với hai mẹ con, để lại con trai và căn nhà cũ cho vợ của mình, tay trắng mà ra đi, điều kiện là sau này không cấp tiền nuôi dưỡng và học phí cho Dương Thiếu Quân nữa. Khi đó giá nhà bắt đầu tăng, mẹ Dương Thiếu Quân đồng ý với thỏa thuận này, hai người đạt được thỏa thuận rồi cứ thế mà chia tay.

Lúc này Dương Thiếu Quân đã chẳng màng đến việc học nữa rồi, thành tích ngày càng sụt giảm. Tề Vĩnh Húc vốn không phải học sinh chăm ngoan, nhưng vì trong nhà có người kèm cặp, lại cũng khá thông minh nên thành tích không tệ.

Đến học kỳ hai năm lớp chín, thời gian Tề Vĩnh Húc và Dương Thiếu Quân ở với nhau ngày càng ít. Bố mẹ Tề Vĩnh Húc không thích cái thằng nhóc học hành bết bát kia, mỗi lần Tề Vĩnh Húc muốn ra ngoài đi chơi cùng hắn đều bị bố mẹ cứng rắn cản lại, sau này Tề Vĩnh Húc phải bịa ra mấy tên bạn học khác để kiếm cớ chuồn ra ngoài chơi cùng Dương Thiếu Quân.

Để có thêm thời gian ở bên Tề Vĩnh Húc, Dương Thiếu Quân cùng cậu đi đến lớp học thêm, lúc Tề Vĩnh Húc vào học thì Dương Thiếu Quân đến quán net gần đấy giết thời gian, chờ cậu học xong thì cùng nhau đi về. Thậm chí hai đứa trẻ còn cố ý xuống sớm mấy trạm xe, sau đó chậm rãi đi bộ về, để được ở bên nhau lâu hơn một chút.

Có một lần đang đi, Tề Vĩnh Húc quay sang bảo: “Tôi với ông cứ như đôi tình nhân lén lút đến bên nhau ấy nhở.”

Dương Thiếu Quân căng thẳng, đột nhiên hiểu ra thế nào là —— tình yêu! Thì ra là như vậy, hắn mong đợi tình yêu, với cậu bạn cùng giới!

Tề Vĩnh Húc bảo: “Tôi với bạn gái cũng hay thế này, cuối tuần ẻm ấy học thêm, tôi đi đưa ẻm đi học, sau đó cùng trở về. Giống hệt hai đứa mình bây giờ.”

Dương Thiếu Quân giả bộ bình tĩnh: “Này không tốt sao ?”

Tề Vĩnh Húc cười cười ôm lấy vai bạn mình: “Tốt, tốt chứ. Tụi con gái dính người, kiểu mong một ngày 24 giờ tui phải theo hầu ẻm ấy, phiền muốn chết! Ông thì khác rồi, làm tôi hận không thể mỗi phút mỗi giây ở bên ông, thân thân mật mật! Haizz, ông nói xem, sao chỉ nam nữ mới kết hôn được với nhau? Nếu được bên ông cả đời, tôi thấy cũng không tệ.”

Khi ấy Dương Thiếu Quân bừng hiểu ra, xu hướng giới tính của mình.

Cha mẹ ly hôn xong, Dương Thiếu Quân cùng mẹ ở trong căn nhà cũ, có lẽ để kiếm kế sinh nhai, mẹ hắn bắt đầu đi làm xa, số lần về nhà càng ít ỏi. Mà cha hắn đi rồi, bỏ hai mẹ con giống như bỏ quần áo cũ, đương nhiên cũng không quay lại hỏi thăm. Mẹ Dương mỗi tháng về nhà một hai lần, đưa tiền sinh hoạt cho con rồi lại đi.

Đêm trước kỳ thi chuyển cấp, Dương Thiếu Quân lẻ loi một mình trong căn nhà cũ.

Đêm ấy, hắn ngồi ngẩn người nhìn TV, cuối cùng giữa lên giường ngủ và đọc sách, hắn quyết định chọn vế sau, dù sao cũng sắp thi, cũng nên học hành một tí, cho tâm hồn thanh thản. Thế nhưng ngồi xuống bàn đọc sách không được bao lâu, hắn chợt nghe thấy tiếng sột soạt, giống như có vật gì đang gặm mảnh gỗ. Thoạt đầu Dương Thiếu Quân tưởng đây là tiếng gió thổi vào, nhưng lặng yên một lúc, âm thanh kia lớn hơn, căn nhà nhỏ như vậy, âm thanh này rất gần chỗ hắn, tuyệt đối không thể sai.

Bởi vì bảng điện gần đây có vấn đề, ngọn đèn mờ duy nhất trong phòng cũng chập chờn. Dương Thiếu Quân vểnh tai nghe thật kỹ, tiếng động kia vang lên làm hắn giật bắn mình, quay đầu nhìn về nơi phát ra âm thanh, hắn nhìn thấy một con chuột to bằng hai nắm tay đang rỉa bìa tường.

Nhiều năm sau nghĩ lại, Dương Thiếu Quân không khỏi buồn cười, nhưng lúc ấy, thực sự hắn bị dọa sợ, da gà da vịt nổi lên như bị giật điện. Một cậu bé mười lăm tuổi và một con chuột đói trong căn phòng rộng bốn mét vuông, cả hai đều hận không thể trốn đi, nhưng lại chẳng biết trốn vào chỗ nào.

Cuối cùng, Dương Thiếu Quân vứt sách vứt vở lại rồi chạy ra ngoài.

Hắn đi đến dưới lầu nhà Tề Vĩnh Húc, mai thi rồi, hắn cũng không muốn tìm đến đám bạn xấu kia. Lúc này đã hơn mười giờ, đèn Tề gia đã tắt, Dương Thiếu Quân đứng ở dưới lầu bồi hồi thật lâu, cuối cùng cũng không nhấn chuông cửa.

Hắn ngồi bên bãi cỏ trong tiểu khu, ngây ngốc nhìn cửa sở tối om. Đến mười một giờ đêm, đèn trong khu tắm ngúm, chỉ có ánh trăng mờ mờ và ánh đèn từ khu bên cạnh, hắn nghĩ: Nếu nửa đêm cậu ấy tỉnh dậy uống nước, nếu đèn sáng hắn sẽ thử nhấn chuông. Nhưng đèn nhà cậu vẫn tắt.

Bốn giờ sáng, Dương Thiếu Quân hít mũi. Hắn về nhà, tâm chết lặng, giờ có thấy con chuột kia hắn cũng không sợ nữa. Nhưng con chuột kia đã trốn đi rồi, không còn xuất hiện trước mặt hắn.

Hắn vào phòng dội nước lạnh, sau đó lên giường nằm nửa tiếng, đợi mặt trời lên rồi thay đồng phục rời nhà đi thi.

Mấy tháng trước kì thi, Tô Kiềm sống sung sướng như vị hoàng đế nhỏ.

Nhà họ Tô có ba cậu con trai, nhưng so ra, Tô Duy và Tô Di thân với nhau hơn với người anh này nhiều. Lại nói, hai đứa em này trước mặt cha mẹ và chị lớn thì nghịch như quỷ, nhưng trước mặt anh và chị hai Tô Tạ Tích lại luôn giả bộ ngoan hiền. Nếu ngoan thôi cũng chẳng nói làm gì, chỉ là xa cách như vậy khiến Tô Kiềm cảm thấy không vui.

Anh cũng muốn được thân thiết gần gũi với các em, mỗi lần thấy hai đứa cắm cúi bày trò với nhau, anh liền tới xem một chút, thế nhưng hai đứa vừa thấy anh đã cong mông chạy. Tô Kiềm nghĩ mãi vẫn không hiểu tại sao.

Thế nên trước kì thi, bố mẹ hỏi Tô Kiềm có mong muốn gì, Tô Kiềm buồn bã nhìn xa xăm, nửa thật nửa giả nói, mỗi khi cảm thấy áp lực, anh muốn được xoa nắm bàn tay bé nhỏ của các em, muốn hôn lên gương mặt nhỏ nhắn ấy, muốn trông thấy hai em hồn nhiên cười, như vậy, thế giới đẹp đẽ biết nhường nào!

Vì vậy, trước kì thi một tháng.. hai cậu nhóc nhà họ Tô nhận lệnh bồi thái tử đọc sách, bồi thái tử ăn, bồi thái tử… ngủ. Mỗi khi màn đêm xuống, Tô Kiềm tay trái ôm Tô Di mũm mĩm , tay phải ôm Tô Duy trắng mịn, hạnh phúc như con thuyền nhỏ căng buồm ra khơi, theo gió vượt sóng.

Chao ôi! Những đứa em xinh xắn của mình!

Mềm mại,

trắng xinh,

thế giới thật tươi đẹp!

Trong mơ anh được nhảy múa trên cầu vồng,

cùng các em!

Thế nhưng trong thời gian đó, với sức ép của Tô Kiềm, Tô Duy và Tô Di vô cùng khổ sở. Bởi vì phải ở chung phòng với anh trai nên trước khi vào phòng phải thay quần áo, học xong về nhà cũng không được bật tivi chơi video game, chocolate mỗi ngày chỉ được ăn một miếng nhỏ và phải ăn trước bữa cơm, không được ăn nhiều đồ ăn vặt không được uống nước có gas, nhưng nước lọc lại rất nhạt, vì vậy đành phải uống trà, trước tuổi vị thành niên không được chạm vào cà phê chín giờ đã phải lên giường ngủ, trên giường không được nói chuyện phiếm!

Vốn là Tô Kiềm nghĩ, hai đứa em nhỏ hợp nhau vì xấp xỉ tuổi, có nhiều chuyện để kể, nếu cho anh cơ hội tham gia, anh cũng có thể cùng các em nói chuyện phiếm nghịch trò vui —— chỉ cần các em cho anh cơ hội!

Tô Kiềm thi môn cuối xong, vui vẻ ra khỏi trường, nhìn thấy chiếc limousine nhà mình đỗ ngoài cổng, gương mặt rạng rỡ như đóa hoa tươi. Đến khi anh mở cửa xe rồi, hoa tươi lại héo rũ. Anh hỏi lão Mạnh: “Tiểu Duy với Tiểu Di đâu rồi?” Mấy hôm trước thi xong, đều có Tô Duy và Tô Di đứng ngoài đợi anh, ân cần bưng trà bưng nước thăm hỏi, làm anh sướng như lên tiên. Đêm qua anh còn nghĩ, chờ hôm nay thi xong rồi sẽ đưa hai đứa nhóc ra ngoài một chuyến, tới khu vui chơi chơi, rồi đi ăn đồ Âu nữa!

Lão Mạnh vô tội lấy khăn ra lau mồ hôi: “Sáng nay cậu hai đưa cậu ba đến khu vui chơi rồi . . .”

Ánh mắt anh hung tợn, như muốn xuyên thủng lão Mạnh.

Ngoài dự liệu của Tô đại thiếu gia, tương lai hạnh phúc với hai em không đến.

Hạnh phúc của Tô Kiềm tựa như đóa hoa quỳnh, mỹ lệ mà ngắn ngủi, mùa hạ năm anh mười lăm tuổi ấy, ngàn đóa hoa nở rộ, sau đó lặng lẽ héo tàn.

– x –

Khách phòng đã được dọn, thế nhưng Dương Thiếu Quân không kiềm chế được mà trầm luân phóng túng cả đêm với mỹ nhân nhà mình, sau đó hắn ôm lấy Tô Kiềm, say giấc ngủ trong phòng anh.

Thế nên sáng hôm sau, Tô Kiềm lại bị nhịp trống ồn ã của《Bless are the sick》làm tỉnh dậy.

Dương Thiếu Quân từng ở trong quân ngũ, nay lại làm bên hình sự, nên giấc ngủ của hắn rất nông, thường chuông reo là đã tỉnh rồi. Nhưng hắn có thói quen đợi qua nhạc dạo mới choàng dậy, để nhịp trống tiếp thêm năng lượng, sau đó đứng dậy mặc quần áo.

Tô Kiềm ngồi bên giường nhìn hắn bận rộn, cố gắng tỏ ra bình tĩnh, giấu bàn tay đang nhẹ run vào trong chăn. Anh hỏi Dương Thiếu Quân: “Không phải ngủ ở khách phòng sao ?”

Dương Thiếu Quân đang cúi đầu đeo thắt lưng, nghe vậy liền dừng lại, ngẩng đầu lên, nhìn Tô Kiềm cười đầy đê tiện: “À, đêm qua anh uống say, em hầu anh ngủ ấy mà.”

Sắc mặt Tô Kiềm thoáng thay đổi, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại.

Khiến Dương Thiếu Quân cảm thấy mất mát, ấy là, Tô Kiềm dường như không nhớ rõ chuyện đêm qua, nên hắn không thể nhìn cảnh Tô Kiềm chạy ào vào wc mà sống chết đánh răng cho sạch.

Dương Thiếu Quân đi rửa mặt, vì đêm qua say rượu, đầu Tô Kiềm đau nhức, anh lại nằm xuống giường.

Anh mở to mắt nhìn bốn phía xung quanh, nỗi sợ hãi không tên bao trùm lên ý thức: Kia là kẻ mạo danh Dương Thiếu Quân!… Không đúng, đây là ở đâu? Đây không phải biệt thự của anh, có người cố ý bày trí căn phòng này giống hệt phòng ngủ của anh! Thậm chí cả vết xước trên tủ quần áo cũng bị bắt chước.. Giống như đúc, dường như không thể phân biệt được! Nhưng đây không phải là nhà của anh! Có người cố ý làm anh u mê! Đừng hỏi vì sao anh lại biết, đây là trực giác rồi! Xem ra anh đã bị kẻ khác bắt thóp.

Dương Thiếu Quân lau mặt từ phòng tắm đi ra, thấy vẻ mặt của Tô Kiềm thì ngẩn người. Biểu tình này. . . Dương Thiếu Quân đã từng thấy trên gương mặt của kẻ biến thái giết 17 mạng người, phải nói là rất giống gương mặt kẻ kia, nhưng có đôi chỗ sai biệt, có lẽ là ánh mắt, có lẽ là độ cong nơi khóe miệng, có lẽ là cái nhíu mi rất chặt kia, khiến người khác cảm thấy anh ta thật bất thường.

Tô Kiềm quay đầu tránh ánh mắt của hắn, bình tĩnh hỏi: “Đi làm sao ?”

Dương Thiếu Quân sửng sốt một chút rồi gật đầu: “Ừ, đầu tuần rồi.”

Tô Kiềm kéo chăn lên che người, cuộn chặt lại: “Thế đi đi, tôi ngủ thêm một lát.”

Dương Thiếu Quân nửa nghi nửa ngờ rời khỏi phòng ngủ, đi được một lúc, hắn lại quay đầu về. Năng lực quan sát bén nhọn được rèn giũa qua nhiều năm nói cho hắn biết, chắc chắn Tô Kiềm đang có chuyện!

Thế nhưng hắn vào phòng đi tới giường lại thấy Tô Kiềm đang ngủ. Dương Thiếu Quân ngồi xổm xuống trước mặt anh, lay lay bờ vai kia gọi: “Tô Kiềm? Tô Kiềm?”

Tô Kiềm vẫn nhắm chặt hai mắt không nhúc nhích, hô hấp như muốn ngừng lại.

Dương Thiếu Quân vươn tay sờ lên gương mặt, lại sờ lên trán anh, thậm chí còn đưa tay xem anh còn thở không, lo lắng hỏi: “Anh không sao chứ ?”

Tô Kiềm không có phản ứng gì.

Hắn giơ tay nhìn đồng hồ, do dự trong chốc lát, nhưng vẫn quyết định đi. Trước khi đi hắn nói: “Nếu mệt thì ở nhà nghỉ đi, đừng tới công ty. Ra khỏi nhà thì gọi vệ sĩ. Gặp chuyện gì thì gọi cho em. À. . Nếu có tâm sự gì có thể tìm Tô… Tô Di để kể. Được rồi, hôm nọ chúng ta hẹn tối nay đi ăn với Uông Văn và Tiểu Niên, anh đừng quên đấy.”

Tô Kiềm siết chặt chăn, thầm nghĩ: Vệ sĩ! Nhất định vệ sĩ cũng đã bị thay rồi, lấy danh nghĩa là bảo vệ mình, nhưng thực tế là theo dõi! Uông Văn . . Lẽ nào Uông Văn và Tiểu Niên cũng đã bị họ khống chế?

Dương Thiếu Quân lắc đầu, bước đi.

Hắn đi được năm phút, Tô Kiềm mới ngồi dậy, đầu tiên quét mắt nhìn quanh phòng, phát hiện không có camera. Nhưng nhiêu đây không thể nói lên điều gì! Biết đâu camera đang được giấu trong một góc kín nào đó.

Anh chậm rãi xuống giường, giả bộ tĩnh tâm đi lại trong phòng, thật ra hai mắt đang không ngừng quan sát kĩ từng địa phương, cố gắng tìm ra sơ hở. Anh mở tủ quần áo, quần áo ở đây cũng giống hệt quần áo ở nhà! Không đúng, cách sắp xếp sai rồi! Chiếc áo len anh hay treo ở vị trí thứ ba nay lại được đặt ngoài cùng! Còn có bộ âu phục armani này, bộ này là mới nguyên, còn chưa được mặc qua! Quả nhiên vẫn còn sơ hở.

Ngăn kéo, vị trí đồ trong ngăn kéo cũng đã bị bắt chước! Tài liệu của anh, thời gian biểu, đồ đùng hàng ngày.. Thừa ra một chai SOD. . Vì sao? Sao thứ đồ dùng thấp kém này lại được đặt ở đây? Anh kiểm tra kỹ thân chai, thậm chí còn xé lớp bao bì, không có gì bất thường. Anh mở ra ngửi thử, miệng chai tối om, giống như có camera đang dòm ngó, anh ra sức vặn, chất lỏng trắng bắn ra ngoài.

Nếu căn phòng này thật sự có người theo dõi, hắn thấy Tô Kiềm như vậy chắc chắn sẽ bị dọa sợ, anh vội vã ném chai xuống dưới đất, nhanh chóng cởi khuy áo ngủ, giống như trên áo có độc, cau mày ném nó vào thùng rác.

Cuối cùng, Tô Kiềm trần truồng nằm xuống giường, anh nghĩ: Bất luận xảy ra chuyện gì, anh vẫn phải quay về ngôi nhà thật của mình. Anh muốn chiếu cố Tô Di, không để em ấy bị tên lưu manh kia bắt nạt còn có Tô Duy, anh muốn Tô Duy về nước, muốn xin lỗi em ấy Dương Thiếu Quân, Dương Thiếu Quân thật! Nếu có thể tìm được… nếu có thể tìm thấy cậu ấy…

Tô Kiềm nhắm mắt, thần trí trở nên hỗn loạn, không thể bình tĩnh lại được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.